Chương 21

Lưỡi kiếm của Tiêu Phong không phát ra tiếng rít chói tai khi xuyên thủng da thịt.

Nó lặng lẽ, giống như một vết nứt nhỏ xuất hiện trên mặt gương phẳng lặng, rồi lan tỏa ra khắp khung cảnh.

Đinh Vô Ảnh đứng yên, đôi mắt mở to không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ngờ trước cảm giác lạnh lẽo đang lan truyền từ lồng ngực.

Máu không phun trào.

Nó chảy chậm rãi, đặc quánh lại, mang theo một mùi hương kim loại tanh tưởi nhưng kỳ lạ lại pha lẫn mùi hoa cỏ đã khô héo từ lâu.

Cô nhìn xuống.

Cánh tay phải của cô vẫn cầm chặt chuôi kiếm, nhưng bàn tay trái đã buông lơi, để lộ ra vết thương hở.

Không có đau đớn dữ dội như cô từng tưởng tượng.

Thay vào đó, một sự tê liệt bao trùm lấy ý thức, như thể phần cơ thể bị đâm thủng đang dần tách rời khỏi phần còn lại của linh hồn.

Tiêu Phong đứng trước mặt cô, hơi thở gấp gáp, mồ hôi nhễ nhại trên trán.

Ánh mắt anh không chứa đựng sự thù hận, chỉ còn lại một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, giống như một người thợ gốm vừa vô tình làm vỡ tác phẩm cuối cùng của đời mình.

"Xin lỗi," Tiêu Phong thì thầm, giọng nói vỡ vụn.

Anh ta không rút kiếm ra.

Có lẽ anh ta sợ rằng nếu làm vậy, mọi thứ sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Hoặc có lẽ, anh ta đang cố gắng giữ cô lại ở đây, trong khoảnh khắc này, nơi mà thời gian dường như bị đóng băng.

Đinh Vô Ảnh cố gắng nhếch mép, nhưng cơ mặt cô không phản hồi.

Cô cảm thấy trọng lượng của cơ thể mình đang giảm đi, nhẹ bẫng như một chiếc lá khô.

Trước mắt cô, hình ảnh của Tiêu Phong bắt đầu mờ đi, biến thành những vệt màu xám xịt.

Những thành phố đã biến mất, những ký ức bị lãng quên, tất cả đều ùa về trong khoảnh khắc này.

Cô nhận ra rằng, cái chết không phải là sự kết thúc, mà là một cánh cửa mở ra cho những điều chưa được giải đáp.

Máu cô rơi xuống mặt đất, nhưng không thấm vào đất.

Nó trôi nổi, tạo thành những giọt nước nhỏ li ti, lơ lửng trong không khí.

Mỗi giọt máu đều phản chiếu một ký ức khác nhau: tiếng cười của một đứa trẻ, tiếng khóc của một người mẹ, và tiếng bước chân của những người đi qua những con đường không còn tồn tại.

Đinh Vô Ảnh hiểu ra.

Cô không chỉ đang chết.

Cô đang trở về với những mảnh vỡ của chính mình.

Bóng tối bao trùm lấy cô, dày đặc và suffocating.

Nhưng trong bóng tối đó, không có sự tĩnh lặng.

Vô vàn tiếng thì thào vang lên, chồng chất lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn.

Đó không phải là tiếng nói của con người, mà là tiếng vọng của những ký ức bị lãng quên, của những thành phố đã biến mất khỏi bản đồ thực tại.

Đinh Vô Ảnh trôi nổi trong dòng chảy ký ức đó, cảm nhận được nỗi đau của hàng ngàn sinh linh.

Cô nhìn thấy hình ảnh của người mẹ mình, người đã bỏ rơi cô khi cô còn nhỏ.

Nhưng trong ký ức này, khuôn mặt người mẹ không lạnh lùng.

Nó đầy nước mắt, đầy sự sợ hãi.

"Con phải sống," người mẹ thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Con phải quên đi tất cả.

Nếu không, con sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của sự thật."

Đinh Vô Ảnh cố gắng bơi ngược dòng, nhưng dòng chảy ký ức quá mạnh mẽ.

Cô nhìn thấy những tòa nhà cao tầng sụp đổ, nhưng không có tiếng ồn.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Cô nhìn thấy những người dân chạy trốn, nhưng họ không chạy về phía an toàn.

Họ chạy vào bóng tối, như thể bóng tối là nơi duy nhất còn lại.

"Đinh Vô Ảnh..." một giọng nói vang lên, gần như chạm vào tai cô.

Đó là giọng nói của chính cô, nhưng từ một thời điểm khác.

"Hãy nhớ lại.

Hãy nhớ lại tất cả những gì cô đã giết.

Tất cả những gì cô đã quên."

Cô cố gắng mở mắt, nhưng bóng tối quá dày đặc.

Cô cảm thấy một bàn tay nắm chặt lấy tay cô.

Bàn tay đó lạnh lẽo, nhưng lại mang lại một cảm giác an ủi kỳ lạ.

"Tôi ở đây," giọng nói đó lại vang lên.

"Tôi luôn ở đây.

Chúng ta là một."

Đinh Vô Ảnh nhận ra rằng, cô không đơn độc.

Cô là một phần của một thứ gì đó lớn hơn, một thứ gì đó đã tồn tại từ lâu trước khi cô được sinh ra.

Và bây giờ, cô đang trở về với nguồn gốc của mình.

Nhưng điều đó có nghĩa là cô sẽ mất đi chính mình?

Hay cô sẽ tìm thấy một phiên bản mới, hoàn hảo hơn, của chính mình?

Ánh sáng chói lòa xé toạc bóng tối, mạnh mẽ như một cú đấm vào mặt.

Đinh Vô Ảnh mở mắt ra, tim đập thình thịch.

Cô đang nằm trên mặt đất, dưới gốc cây cổ thụ già nua, nơi mà mọi chuyện đã xảy ra ba ngày trước.

Cỏ xanh mướt dưới chân cô, mùi hương của hoa dại lan tỏa trong không khí.

Cô chạm tay vào ngực mình, nơi vết thương từng tồn tại.

Không có đau đớn, không có vết sẹo.

Chỉ có một cảm giác rỗng tuếch, như thể một phần của cô đã bị lấy đi vĩnh viễn.

Cô ngồi dậy, nhìn xung quanh.

Mọi thứ đều bình thường.

Nhưng cô biết rằng, nó không hề bình thường.

Thời gian đã quay ngược.

Hoặc có lẽ, cô đã chết và được tái sinh lại.

Cô không biết chắc chắn.

Nhưng cô biết rằng, cô phải tìm ra sự thật.

Lý Thanh Tâm xuất hiện từ phía sau cây.

Cô gái trẻ ấy nhìn Đinh Vô Ảnh với ánh mắt đầy nghi ngờ và lo lắng.

"Cô ổn chứ?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng nói run rẩy.

Đinh Vô Ảnh gật đầu, nhưng không nói gì.

Cô đứng dậy,掸掸 quần áo.

"Tôi ổn," cô nói, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định.

"Chúng ta phải đi.

Lạc Hồn sẽ không chờ đợi."

Lý Thanh Tâm nhìn cô chằm chằm.

"Cô không nhớ gì sao?

Về những gì vừa xảy ra?"

Đinh Vô Ảnh lắc đầu.

Nhưng tôi không muốn nói về nó.

Chưa phải lúc."

Cô bước đi, Lý Thanh Tâm vội vàng chạy theo.

Họ đi vào rừng sâu, nơi mà những bóng cây che khuất ánh nắng mặt trời.

Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Những ký ức vừa rồi vẫn còn ám ảnh cô.

Cô cần thời gian để xử lý chúng.

Nhưng cô không có thời gian.

Thế giới đang co lại, và cô là điểm neo duy nhất giữ cho nó không bị cuốn trôi vào quá khứ vĩnh viễn.

Họ đi được một quãng đường dài, rồi dừng lại tại một bãi đất trống.

Tiêu Phong đang đứng đó, lưng quay về phía họ.

Anh ta đang nhìn vào chân trời, nơi mà những đám mây đen đang tụ tập.

Đinh Vô Ảnh bước tới, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.

Tiêu Phong quay lại, nhìn thấy Vô Ảnh.

Anh sững sờ, mắt mở to, không tin vào những gì mình nhìn thấy.

"Ngươi...?" anh lắp bắp, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng.

Vô Ảnh dừng lại cách anh mười bước chân.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm.

"Chào anh, Tiêu Phong," cô nói, giọng điệu bình thản.

"Anh đã làm tốt lắm."

Tiêu Phong run rẩy.

"Tại sao cô còn sống?

Tại sao vết thương trên người cô biến mất?"

Đinh Vô Ảnh không trả lời ngay.

Cô nhìn vào bàn tay của mình, những ngón tay trắng nõn, không có vết bẩn.

"Bởi vì tôi không thể chết," cô nói chậm rãi.

"Chưa phải lúc.

anh là một phần của kế hoạch."

Tiêu Phong lùi lại một bước, vẻ mặt đầy sợ hãi.

"Kế hoạch của ai?

Của Lạc Hồn sao?"

"Không," Đinh Vô Ảnh lắc đầu.

"Của chính tôi.

Của tất cả những phiên bản của tôi.

Chúng ta đang cố gắng sửa chữa một bức tranh bị hỏng.

anh là một trong những nét vẽ quan trọng nhất."

Tiêu Phong nhìn cô, ánh mắt đầy bối rối.

"Tôi không hiểu.

Tôi chỉ muốn bảo vệ cô.

Tôi không muốn giết cô."

Đinh Vô Ảnh bước tới gần hơn.

"Và tôi không muốn anh phải làm điều đó.

Nhưng đôi khi, để bảo vệ thứ gì đó, ta phải sẵn sàng hy sinh nó.

Đó là quy luật của thế giới này."

Cô giơ tay lên, và một luồng khí nhẹ nhàng bao quanh bàn tay cô.

Không phải là khí công võ lâm, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn.

Tiêu Phong nhìn thấy luồng khí đó, và anh ta nhận ra rằng, Đinh Vô Ảnh không còn là con người nữa.

Cô là một thực thể khác, một thực thể nằm ngoài sự hiểu biết của con người.

Đinh Vô Ảnh thu hồi luồng khí, ánh mắt cô trở nên dịu dàng hơn.

"Em muốn anh dạy em," cô nói, giọng nói nhỏ nhẹ, như một lời cầu xin, nhưng cũng là một mệnh lệnh.

"Dạy em cách cảm nhận.

Dạy em cách yêu.

Vì em sợ rằng, nếu không học cách cảm nhận, em sẽ thực sự trở thành một cỗ máy giết người, và khi đó, em sẽ không còn là Đinh Vô Ảnh."

Tiêu Phong nhìn cô, ánh mắt đầy phức tạp.

"Cô muốn tôi dạy cô cách yêu?

Sau khi cô đã đâm tôi?

Sau khi cô đã khiến tôi giết cô?"

"Chính vì vậy," Đinh Vô Ảnh nói.

"Vì tôi cần biết cảm giác của một người bình thường.

Cảm giác của một người có trái tim.

Nếu không, tôi sẽ không thể ngăn chặn Lạc Hồn.

Tôi sẽ không thể bảo vệ thế giới này."

Tiêu Phong im lặng một lúc dài.

Rồi anh ta gật đầu.

Nhưng điều kiện là, cô phải hứa với tôi rằng, cô sẽ không bao giờ sử dụng những gì tôi dạy để làm hại bất kỳ ai."

Đinh Vô Ảnh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt lạnh lùng của cô.

"Tôi hứa."

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí cô, một giọng nói khác vang lên.

*Cô không thể hứa điều đó.

Vì để bảo vệ thế giới, cô phải sẵn sàng hy sinh tất cả.

Kể cả tình yêu.

Kể cả chính mình.*

Cô nhìn vào bầu trời, nơi những đám mây đen đang ngày càng dày đặc.

Cô biết rằng, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Và cô sẽ không lùi bước.

Dù phải trả giá bằng bất kỳ cái gì.

Lý Thanh Tâm đứng bên cạnh, nhìn hai người họ với ánh mắt đầy lo lắng.

Cô biết rằng, Đinh Vô Ảnh đang đi vào một con đường không có hồi đầu.

Và cô, với tư cách là người bạn thân nhất, sẽ phải chứng kiến mọi thứ.

Dù điều đó có nghĩa là cô sẽ phải đối mặt với những bí mật mà cô không muốn biết.

Đinh Vô Ảnh quay lại, nhìn Lý Thanh Tâm.

"Chúng ta đi thôi," cô nói.

"Thời gian không chờ đợi ai cả."

Họ bước đi, ba người trên một con đường đầy chông gai.

Và phía trước họ, là một tương lai không chắc chắn, nơi mà sự thật và ảo ảnh đan xen vào nhau, không thể phân biệt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập