Chương 22

Đinh Vô Ảnh không đáp lại câu hỏi của Tiêu Phong.

Cô chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay lên cổ tay hắn, cảm nhận nhịp đập dồn dập dưới lớp da thịt.

Đó không phải là nhịp đập của sự sợ hãi, mà là nhịp đập của sự kích động tột độ khi đứng trước bờ vực sự thật.

Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề, mùi hương hoa nhài vốn thoang thoảng nay bị át đi bởi một mùi kim loại gỉ sét, tanh tưởi như máu cũ.

Bàn tay cô lạnh lẽo, nhưng áp lực đặt lên mạch cổ của Tiêu Phong lại kiên định như đá.

Cô nhìn vào mắt hắn, đôi mắt vốn luôn rực lửa chiến đấu giờ đây đang run rẩy.

Không phải vì sợ chết, mà vì hắn đang thấy thứ gì đó trong ánh mắt cô mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.

Một sự trống rỗng sâu thẳm, nơi những ký ức bị xé toạc và khâu lại bằng chỉ vàng của nỗi đau.

"Cô đang làm gì?" Tiêu Phong gằn giọng, cố gắng giật tay ra nhưng cơ bắp hắn tê liệt dưới áp lực điểm huyệt vô hình của Đinh Vô Ảnh.

"Cảm nhận," cô nói, giọng nói trầm thấp, vang lên như tiếng vọng từ đáy giếng.

"Anh nói muốn dạy tôi cách yêu.

Nhưng trước khi yêu, ta phải biết cách tồn tại.

Và hiện tại, anh đang tồn tại trên một mảnh vỡ."

Đinh Vô Ảnh nghiêng đầu, quan sát sự biến đổi trên khuôn mặt Tiêu Phong.

Mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ra từ trán hắn.

Cô không cần nói thêm.

Sự thật không cần lời giải thích dài dòng, nó tự nó là một lưỡi dao sắc lẹm cắt ngang mọi ảo tưởng.

Thế giới này đang co lại, và những người như Tiêu Phong, những kẻ mang trong mình sức mạnh phi thường, chính là những điểm neo giữ thực tại.

Khi điểm neo đó lung lay, thực tại xung quanh nó sẽ bắt đầu rạn nứt.

Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bức tường phía sau lưng Tiêu Phong.

Nó không phải là vết nứt vật lý thông thường, mà là một đường kẻ đen kịt, như mực tàu vừa mới vẽ, lan tỏa chậm rãi trên nền gạch men trắng.

Đinh Vô Ảnh rời tay ra, bước lùi lại một bước.

Vết nứt ngừng lan rộng ngay khi cô ngừng chạm vào Tiêu Phong.

"Đó là gì?" Lý Thanh Tâm bước tới, giọng nói rung lên vì kinh hãi.

Cô nhìn vào vết nứt với ánh mắt của một nhà nghiên cứu, nhưng trong lòng đầy lo lắng.

Cô đã đọc vô số tài liệu về hiện tượng biến mất, nhưng chưa bao giờ chứng kiến nó xảy ra trước mắt, chậm rãi và đầy ác ý như vậy.

"Đó là dấu hiệu của sự từ chối," Đinh Vô Ảnh đáp, giọng cô vẫn bình thản, nhưng bàn tay phải cô khẽ run lên.

Cô giấu tay vào trong ống tay áo, siết chặt nắm đấm để che giấu sự run rẩy đó.

"Thế giới đang từ chối sự tồn tại của những biến số không ổn định.

Và anh, Tiêu Phong, đang trở thành một biến số quá lớn."

Tiêu Phong thở dài, tiếng thở dài của một người đàn ông nhận ra mình đã trở thành gánh nặng.

Hắn nhìn vào vết nứt, rồi nhìn vào Đinh Vô Ảnh.

"Vậy chúng ta phải làm gì?

Đợi nó nuốt chửng chúng ta sao?"

"Không," Đinh Vô Ảnh nói, ánh mắt cô hướng về phía cửa sổ, nơi bầu trời đang dần chuyển sang màu xám xịt, không phải do mây, mà do sự thiếu vắng của ánh sáng.

"Chúng ta phải tìm ra nguyên nhân gốc rễ.

Và để làm được điều đó, ta phải đi đến nơi mà mọi thứ bắt đầu phân rã."



Họ dừng chân tại thư viện ngầm của phủ Đinh gia.

Nơi đây không chứa sách, mà là những tấm bia đá khắc tên các thành phố đã biến mất trong vòng mười năm qua.

Đinh Vô Ảnh chỉ vào một tấm bia khắc tên "Lan Châu", thành phố quê hương cũ của Tiêu Phong.

"Tên anh được khắc ở đây," cô nói, giọng trầm xuống.

"Không phải vì anh là người của Lan Châu, mà vì anh là nguyên nhân khiến nó biến mất."

Tiêu Phong sững sờ.

Hắn bước tới, đặt tay lên những ký tự khắc sâu trên đá.

Cảm giác lạnh lẽo từ tảng đá truyền vào lòng bàn tay, như một lời nguyền dai dẳng.

"Ý cô là gì?

Tôi đã cố gắng bảo vệ nó.

Tôi đã chiến đấu cho nó."

"Chính sức mạnh của anh đã khiến nó sụp đổ," Đinh Vô Ảnh giải thích, giọng nói không hề có sự phán xét, chỉ là sự trần trụi của sự thật.

"Khi anh thức tỉnh võ công đỉnh cao, anh đã tạo ra một trường năng lượng quá lớn.

Thế giới, vốn đang trong trạng thái co rút, không thể chịu đựng được áp lực đó.

Nó đã 'cắt bỏ' Lan Châu để cân bằng lại.

Anh không phải là kẻ hủy diệt, anh là một lỗi hệ thống mà thế giới muốn loại bỏ."

Lý Thanh Tâm bước sang một bên, lấy ra một cuốn sổ tay cũ kỹ.

Cô mở trang đầu tiên, nơi ghi chép những quan sát của cô về hiện tượng biến mất.

"Tôi đã nghi ngờ điều này từ lâu," cô nói, giọng nói run rẩy.

"Mỗi khi có một thiên tài võ học xuất hiện, một thành phố lại biến mất ngay sau đó.

Tôi nghĩ đó là trùng hợp, nhưng..."

"Không phải trùng hợp," Đinh Vô Ảnh ngắt lời.

"Đó là quy luật.

Và bây giờ, anh, Tiêu Phong, đang là mối đe dọa lớn nhất.

Không phải vì anh xấu, mà vì anh quá mạnh.

Sự tồn tại của anh là một sự bất ổn đối với trật tự đang cố gắng tự sửa chữa của thế giới này."

Tiêu Phong nhìn vào bàn tay mình, những ngón tay từng nắm chặt kiếm giờ đây buông lỏng.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng, không phải vì thất bại, mà vì nhận ra rằng sức mạnh mình trân trọng lại là nguyên nhân của bi kịch.

"Vậy thì tôi phải làm gì?

Tự hủy hoại bản thân sao?"

"Không," Đinh Vô Ảnh lắc đầu.

"Chúng ta phải tìm cách tích hợp anh vào hệ thống mới.

Nhưng để làm được điều đó, ta phải đối mặt với những kẻ đang thúc đẩy quá trình co rút.

Những kẻ gọi mình là 'Người Thâu Hồi'."

Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh với ánh mắt nghi ngờ.

"Cô biết về họ từ đâu?

Tôi chưa bao giờ thấy bất kỳ ghi chép nào về tổ chức này."

Đinh Vô Ảnh không trả lời.

Cô quay đi, nhìn vào bóng tối sâu thẳm của thư viện.

Trong đầu cô, những mảnh ký ức từ những kiếp sống trước bắt đầu蠢蠢欲 động.

Cô nhớ lại mùi hương của máu, cảm giác của sự tan rã, và giọng nói của Lạc Hồn vang lên trong đêm tối.

*Hãy để tôi giúp cô.

Hãy để tôi sửa chữa những sai lầm của cô.*



Căng thẳng leo thang khi tiếng bước chân vang lên từ cuối hành lang.

Những bóng đen từ "Cung Đình Bóng Tối" đã tìm thấy họ.

Chúng không phải là sát thủ thông thường, mà là những "Người Thâu Hồi" – những kẻ được thế lực ẩn sau màn sương cử đến để dọn dẹp những dị biến trong quá trình co rút.

Đinh Vô Ảnh không rút kiếm.

Cô giơ tay lên, chặn đứng đường đi của Lý Thanh Tâm và Tiêu Phong.

Những bóng đen tiến lại gần, mỗi người mặc áo choàng đen, mặt che kín bằng những chiếc mặt nạ bằng xương trắng, không có biểu cảm.

Chúng không nói chuyện, chỉ di chuyển với một sự đồng bộ đáng sợ, như một đàn ong bị kích thích.

"Đừng sợ," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên định.

"Chúng không giết người.

Chúng chỉ 'xóa bỏ'."

Một trong những Người Thau Hồi vung tay ra.

Không có kiếm khí, không có nội lực, chỉ có một làn sóng vô hình quét qua không gian.

Lý Thanh Tâm hét lên, cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt tim mình.

Cô ngã quỵ xuống, khuôn mặt tái nhợt.

Tiêu Phong bước tới, định ra tay cứu bạn gái, nhưng Đinh Vô Ảnh ngăn hắn lại.

Nếu anh ra tay, sức mạnh của anh sẽ kích hoạt cơ chế phòng vệ của chúng.

Chúng sẽ xóa bỏ cả khu vực này."

Tiêu Phong dừng lại, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Hắn nhìn vào Đinh Vô Ảnh, ánh mắt đầy bất lực.

"Vậy chúng ta chết à?"

"Không," Đinh Vô Ảnh nói.

Cô bước tới, đối mặt với Người Thau Hồi dẫn đầu.

Cô không dùng võ công, mà dùng sự quan sát.

Cô nhìn vào những chuyển động nhỏ nhất của cơ bắp đối thủ, vào nhịp thở của chúng, vào những khe hở trong lớp áo choàng.

Cô tìm ra điểm yếu không phải trong sức mạnh, mà trong sự hoàn hảo giả tạo của chúng.

Cô bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Người Thau Hồi đó.

Không có va chạm, không có đòn đánh.

Chỉ một chạm nhẹ, nhưng Người Thau Hồi đó đột ngột dừng lại.

Những hạt bụi bắt đầu rơi ra từ cơ thể hắn, như tro tàn từ một đống lửa vừa tắt.

"Đây là gì?" Lý Thanh Tâm thốt lên, mắt tròn xoe.

"Đây là giá của sự tồn tại," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên trong sự im lặng đáng sợ.

"Họ không phải là người.

Họ là những bản sao, những mảnh vỡ của những người đã bị thế giới loại bỏ.

Và bây giờ, họ đang cố gắng loại bỏ chúng ta."



Twist xảy ra khi một trong những "Người Thau Hồi" bị đóng băng đột ngột nổ tung, không phải do chết, mà do tan rã thành những hạt bụi ký ức.

Những hạt bụi đó bay vào cơ thể Đinh Vô Ảnh, và cô hét lên vì đau đớn.

Một dòng ký ức ngoại lai tràn vào đầu cô.

Cô thấy một phiên bản khác của Tiêu Phong, người đang ngồi trên ngai vàng, mắt đỏ ngầu vì máu.

Hắn không phải là anh hùng, mà là một kẻ độc tài, người đã gây ra hàng loạt cuộc chiến để duy trì sức mạnh của mình.

Và Đinh Vô Ảnh, trong ký ức đó, là người đã giết hắn.

Cô ngã quỵ xuống, hai tay ôm đầu, cố gắng đẩy những ký ức đó ra.

Nhưng chúng quá mạnh, quá chân thực.

Cô cảm thấy mùi máu, cảm thấy sự hận thù, cảm thấy nỗi đau của những người bị hại.

"Đinh Vô Ảnh!" Tiêu Phong hét lên, chạy tới đỡ cô dậy.

"Đừng chạm vào tôi!" cô hét lại, đẩy hắn ra.

Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn vào mắt Tiêu Phong và thấy một sự sợ hãi.

Không phải sợ cô, mà sợ chính bản thân mình.

Hắn cũng đang nhớ lại những ký ức đó.

Hắn cũng đang thấy phiên bản khác của mình.

Lý Thanh Tâm đứng đó, nhìn hai người họ với ánh mắt đầy kinh hoàng.

Cô hiểu ra sự thật.

Đinh Vô Ảnh không chỉ là một người quan sát.

Cô là một người chứa đựng những ký ức của tất cả những người đã bị thế giới loại bỏ.

Và bây giờ, những ký ức đó đang thức tỉnh.

"Cô là gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng nói run rẩy.

Đinh Vô Ảnh ngẩng đầu lên, mắt cô đỏ ngầu, nhưng không phải vì máu, mà vì những dòng chảy ký ức.

"Tôi là những gì thế giới muốn quên," cô nói.

"Và bây giờ, tôi nhớ lại tất cả."



Tiếng bước chân của những "Người Thau Hồi" khác ngày càng gần.

Chúng đã nhận ra điểm yếu của Đinh Vô Ảnh.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ bóng tối: "Bỏ cuộc đi, Đinh Vô Ảnh.

Sự tồn tại của cô là một lỗi.

Hãy để thế giới ngủ yên."

Đinh Vô Ảnh nhìn vào bàn tay đang run rẩy của mình.

Cô có thể chọn tiếp tục chiến đấu, sử dụng sức mạnh của những ký ức đó để hủy diệt những kẻ thù.

Nhưng điều đó có nghĩa là cô sẽ trở thành chính thứ mà cô ghét nhất: một cỗ máy giết người, một phiên bản của Tiêu Phong độc tài trong ký ức.

Hoặc cô có thể chọn buông bỏ, để cho thế giới co rút, để cho những thành phố biến mất, để cho chính mình tan rã.

Nhưng điều đó có nghĩa là cô sẽ thất bại trong sứ mệnh bảo vệ thế giới này.

Cô nhìn vào Tiêu Phong, người đang nhìn cô với ánh mắt đầy phức tạp.

Cô nhìn vào Lý Thanh Tâm, người đang chờ đợi câu trả lời.

Và cô nhìn vào vết nứt trên tường, nơi thực tại đang dần sụp đổ.

"Không," cô nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng.

"Tôi sẽ không bỏ cuộc.

Nhưng tôi cũng sẽ không trở thành kẻ hủy diệt."

Cô bước tới, đối mặt với bóng tối.

"Tôi sẽ tìm ra cách thứ ba.

Một cách mà không ai trong số các ngươi có thể tưởng tượng được."

Và trong khoảnh khắc đó, một ánh sáng lạ lẫm phát ra từ trong lòng cô, không phải là ánh sáng của sức mạnh, mà là ánh sáng của sự thật.

Một sự thật mà ngay cả Lạc Hồn cũng chưa từng biết.

Và từ trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, giọng nói của chính Đinh Vô Ảnh từ tương lai xa xôi, nói: "Chúc mừng.

Cô cuối cùng cũng đã thức tỉnh.

Nhưng giờ đây, cô phải trả giá."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập