Chương 23
Nó vang lên không phải từ bên ngoài, mà từ chính những kẽ hở trong bộ nhớ của Đinh Vô Ảnh.
Cô không đáp lại.
Thay vào đó, cô nhắm mắt lại, hít vào một hơi sâu, để không khí lạnh lẽo của căn phòng luyện võ cũ kỹ len lỏi vào phổi.
Phép "Tịch Tĩnh Tâm Pháp" mà cô tự sáng tạo ra sau mười bốn lần chết đi sống lại bắt đầu vận hành.
Nó không phải là phép thuật, mà là sự kiểm soát tuyệt đối đối với nhịp đập của trái tim và dòng chảy của máu.
Trong bóng tối, hình ảnh của căn phòng bắt đầu phân rã.
Những vết nứt trên tường, nơi thực tại đang sụp đổ, không còn là những đường gãy vỡ vô tri.
Chúng trở thành những mạch văn tự cổ xưa, sáng lên bằng một ánh sáng màu xanh dương nhạt, giống như mực tàu loãng hòa vào nước.
Đinh Vô Ảnh mở mắt.
Đôi mắt cô không còn đỏ ngầu vì máu hay sự kiệt quệ, mà tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông.
Cô nhìn bàn tay mình.
Những ngón tay đang run rẩy trước đây giờ đây cứng đờ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung tối đa.
"Người Quản Lý," giọng nói từ tương lai vang lên, mang theo một sự mỉa mai khó chịu.
"Cô cuối cùng cũng đã nhìn thấy bức tranh toàn cảnh.
Nhưng cô có dám vẽ lại nó không?"
Đinh Vô Ảnh bước về phía trước, giày vải của cô chạm xuống nền gạch lạnh, tạo ra tiếng kêu khô khốc.
Cô không quay đầu lại nhìn bóng tối nơi giọng nói phát ra.
Cô biết rằng nếu cô quay lại, cô sẽ thấy chính mình – phiên bản Đinh Vô Ảnh của mười năm sau, người đã chọn con đường hủy diệt để cứu rỗi thế giới.
"Làm ơn đừng gọi tôi bằng cái tên đó," cô nói, giọng điệu phẳng lì, không một chút rung động.
"Tôi không quản lý gì cả.
Tôi chỉ đang cố gắng tồn tại."
Bóng tối cười khẽ, một âm thanh như tiếng giấy xé rách.
Trong một thế giới đang co rút lại thành một điểm không?
Đinh Vô Ảnh, cô là lỗi duy nhất trong hệ thống.
Và lỗi, phải được sửa chữa."
Trước khi cô kịp phản ứng, không gian xung quanh cô đột ngột giãn nở.
Căn phòng luyện võ biến mất.
Thay vào đó, cô đứng giữa một khoảng trống trắng xóa, vô tận.
Ở xa, những mảnh vỡ của các thành phố đã biến mất lơ lửng trong không khí như những hòn đảo nhỏ bé.
Cô nhìn thấy tháp chuông của thành phố Kim Loan, nơi cô đã mất đi ký ức về mẹ.
Cô nhìn thấy cung điện của Hoàng Thành, nơi Lý Thanh Tâm đang ẩn náu.
Và cô nhìn thấy một lỗ hổng đen kịt ở trung tâm, nơi tất cả mọi thứ đang bị hút vào.
"Cổng Sự Thật," cô thì thầm.
Đó không phải là một cánh cửa, mà là một vết thương trên thực tại.
Và từ trong vết thương đó, một luồng năng lượng đen ngòm đang phun trào, nuốt chửng mọi thứ.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy cơ thể mình bị kéo về phía đó.
Cô không chống cự.
Cô để cho lực hút kéo cô lại gần, quan sát từng chi tiết của sự hủy diệt.
Cô thấy những con người nhỏ bé, như những con kiến, đang cố gắng bám lấy những mảnh đất cuối cùng trước khi chúng biến mất.
Họ không la hét.
Họ chỉ nhìn về phía trước, với vẻ mặt chấp nhận số phận.
"Lạc Hồn nghĩ rằng đây là sự tái sinh," Đinh Vô Ảnh nói với không khí trống rỗng.
"Nhưng đây chỉ là sự xóa sổ.
Anh ta đang nhầm lẫn giữa sự thanh lọc và sự giết chóc."
Giọng nói từ tương lai im bặt.
Sự im lặng đó đáng sợ hơn cả những lời đe dọa.
Đinh Vô Ảnh biết rằng cô đang ở trong một giấc mơ, hoặc một ký ức được tái hiện.
Nhưng cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân lan tỏa lên toàn thân là thật.
Cô nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đó.
Cô nhớ lại lần chết thứ ba, khi cô rơi từ trên nóc điện chính.
Cảm giác của gió cắt qua da thịt.
Cảm giác của xương cốt vỡ vụn.
Và cảm giác của sự giải thoát.
Cô mở mắt ra.
Cô đang đứng lại trong căn phòng luyện võ.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi.
Những vết nứt trên tường giờ đây đã lan rộng, bao phủ toàn bộ căn phòng.
Và đứng ở góc phòng, trong bóng tối, là một người đàn ông.
Anh ta không mặc áo choàng đen như trong những bức tranh vẽ về kẻ phản bội.
Anh ta mặc một bộ áo dài trắng tinh, sạch sẽ đến mức đáng ghét.
Tóc anh ta được búi gọn gàng, không một sợi tóc nào rơi ra ngoài.
Anh ta cầm trên tay một cây quạt giấy, nhưng trên mặt quạt không có chữ, chỉ có một hình vẽ của một con mắt đang mở to.
"Cô đã về," Lạc Hồn nói, giọng nói nhẹ nhàng, như thể họ là những người bạn cũ đang gặp lại nhau sau một chuyến đi dài.
"Tôi đã chờ cô rất lâu."
Đinh Vô Ảnh không rút kiếm.
Cô biết rằng ở cấp độ này, kiếm chỉ là một vật trang trí.
"Tại sao anh lại ở đây?
Thế giới này đang sụp đổ.
Anh nên đang ở đâu đó an toàn, chờ đợi sự tái sinh."
Lạc Hồn khẽ cười, một nụ cười buồn bã.
Đinh Vô Ảnh, cô vẫn chưa hiểu.
Không có gì là an toàn trong một thế giới đang chết dần.
Tôi ở đây vì tôi cần một người chứng kiến.
Chứng kiến khoảnh khắc mà sự thật được phơi bày."
Anh ta mở quạt ra, vẫy nhẹ.
Một làn gió lạnh thổi qua, làm những vết nứt trên tường phát sáng mạnh hơn.
Đây không phải là sự hủy diệt.
Đây là sự hoàn thiện."
Đinh Vô Ảnh nhìn vào những vết nứt.
Cô thấy những dòng ký tự chạy qua chúng, nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp.
Nhưng cô có thể đọc được chúng.
Chúng là những dòng nhật ký.
Những dòng nhật ký của chính cô.
*Ngày thứ 120: Thế giới co lại thêm 10%.
Tôi đã thử dùng võ công để ngăn chặn, nhưng nó chỉ làm cho quá trình nhanh hơn.
Võ đạo là sức mạnh của con người, nhưng thế giới này không thuộc về con người.*
*Ngày thứ 250: Lý Thanh Tâm đã tìm thấy bức thư của tôi.
Cô ấy biết rồi.
Cô ấy biết rằng tôi không phải là người xuyên không.
Tôi là một bản sao.
Một bản sao được tạo ra từ những mảnh ký ức của người tiền nhiệm.*
*Ngày thứ 300: Lạc Hồn đúng.
Thế giới này có lỗi.
Nhưng lỗi không nằm ở cấu trúc, mà ở ý thức.
Chúng ta đang giữ lại quá nhiều điều không cần thiết.
Ký ức, đau khổ, hối hận.
Chúng là những gánh nặng kéo thế giới xuống.*
Đinh Vô Ảnh run rẩy.
Những dòng chữ này không phải là ký ức của cô.
Chúng là ký ức của phiên bản Đinh Vô Ảnh trước đó.
Người đã chết trước cô.
Và cô là người thứ hai.
Hay thứ ba?
"Cô hiểu rồi," Lạc Hồn nói, đặt tay lên vai cô.
Bàn tay anh ta lạnh như đá.
"Cô không phải là nhân vật chính của câu chuyện này.
Cô chỉ là một công cụ.
Một công cụ để dọn dẹp những mảnh vụn."
"Không," Đinh Vô Ảnh gạt tay anh ta ra.
"Tôi là con người.
Tôi có quyền chọn lựa."
"Chọn lựa?" Lạc Hồn lắc đầu.
"Trong một thế giới đang co rút, chọn lựa là một khái niệm xa xỉ.
Cô chỉ có thể chọn cách chết.
Hoặc là chết cùng với thế giới cũ, hoặc là chết để thế giới mới ra đời."
Anh ta bước lại gần, khuôn mặt anh ta rõ ràng hơn.
Đôi mắt anh ta không phải là màu đen, mà là màu xám tro, không có đồng tử.
"Tôi đã yêu cô, Đinh Vô Ảnh.
Không phải vì cô mạnh mẽ, mà vì cô yếu đuối.
Yếu đuối đến mức dám đối mặt với sự thật.
Nhưng giờ đây, cô phải mạnh mẽ lên.
Mạnh mẽ đến mức sẵn sàng hy sinh chính mình."
Đinh Vô Ảnh nhìn vào đôi mắt xám tro đó.
Cô không thấy sự điên cuồng.
Cô chỉ thấy sự tuyệt vọng.
Sự tuyệt vọng của một người đã mất đi tất cả, và tin rằng chỉ có sự hủy diệt mới có thể mang lại bình yên.
"Anh sai," cô nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng của căn phòng.
"Anh nghĩ rằng sự hủy diệt là cách duy nhất để chữa lành.
Nhưng tôi đã chết mười bốn lần.
Và mỗi lần chết, tôi đều thấy một thứ gì đó khác.
Không phải là sự hủy diệt.
Mà là sự kết nối."
Cô giơ tay lên, chỉ vào những vết nứt trên tường.
"Những vết nứt này không phải là sự phá vỡ.
Chúng là những cầu nối.
Chúng kết nối quá khứ với hiện tại.
Kết nối cái chết với sự sống.
Nếu anh đập vỡ chúng, anh sẽ không tạo ra một thế giới mới.
Anh sẽ chỉ tạo ra một khoảng trống vĩnh cửu."
Lạc Hồn im lặng.
Anh ta nhìn cô, ánh mắt đầy phức tạp.
"Cô đang nói về điều gì?"
"Về sự thật," Đinh Vô Ảnh nói.
"Sự thật không phải là thứ gì đó cần được bảo vệ hay hủy diệt.
Sự thật là thứ cần được sống.
Và tôi sẽ sống.
Dù thế giới có co rút đến đâu, tôi sẽ vẫn ở đây.
Không phải như một công cụ.
Mà như một con người."
Lạc Hồn khẽ thở dài.
Anh ta rút quạt ra, vẫy mạnh.
Những vết nứt trên tường bắt đầu đóng lại, nhưng không phải theo cách bình thường.
Chúng đóng lại như những vết sẹo, để lại những dấu vết vĩnh cửu.
"Vậy thì hãy xem đi, Đinh Vô Ảnh.
Xem cô có thể sống được bao lâu trước khi thế giới nuốt chửng cô."
Anh ta biến mất, để lại Đinh Vô Ảnh một mình trong căn phòng tĩnh lặng.
Cô nhìn vào những vết sẹo trên tường.
Chúng không còn phát sáng nữa.
Nhưng cô có thể cảm thấy sự rung động từ chúng.
Một sự rung động nhẹ nhàng, như nhịp đập của một trái tim.
Cô ngồi xuống, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ từ trong túi áo.
Đó là cuốn sổ của Lý Thanh Tâm.
Cô đã lấy nó từ phòng làm việc của cô ấy, khi cô ấy đang ngủ.
Cô mở trang cuối cùng.
Trên đó, chỉ có một dòng chữ:
*"Nếu cô đọc được dòng này, nghĩa là tôi đã thất bại.
Nhưng đừng lo lắng.
Tôi đã tìm thấy manh mối.
Nó nằm trong ký ức của cô.
Ký ức về lần chết thứ nhất."*
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô nhớ lại lần chết đầu tiên.
Cô không nhớ rõ nguyên nhân.
Cô chỉ nhớ cảm giác của sự rơi.
Và một giọng nói.
Một giọng nói nói rằng: *"Đừng sợ.
Đây chỉ là bắt đầu."*
Cô mở mắt ra.
Cô biết rằng mình đã tìm thấy mảnh ghép tiếp theo.
Nhưng cô cũng biết rằng, mảnh ghép này sẽ dẫn cô đến một nơi mà cô không muốn đến.
Nơi mà cô phải đối mặt với chính mình.
Với phiên bản Đinh Vô Ảnh của tương lai xa xôi.
Với người đã tạo ra cô.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng.
Bên ngoài, bầu trời đang chuyển màu từ xám sang đen.
Những ngôi sao bắt đầu hiện ra, nhưng chúng không phải là những ngôi sao quen thuộc.
Chúng là những lỗ hổng nhỏ, nhìn sâu vào trong hư vô.
Đinh Vô Ảnh bước vào bóng tối.
Cô không biết mình đang đi về đâu.
Nhưng cô biết rằng, cô sẽ không bao giờ dừng lại.
Cho đến khi cô tìm ra câu trả lời.
Cho dù câu trả lời đó có phải là cái chết của chính cô.
Và trong bóng tối, một bóng người khác đang theo sau cô.
Không phải Lạc Hồn.
Mà là Lý Thanh Tâm.
Cô gái trẻ đó đang nhìn Đinh Vô Ảnh với ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng cũng đầy hy vọng.
Cô cầm trên tay một bức thư.
Một bức thư được viết bằng máu.
*"Anh yêu,"* bức thư bắt đầu.
*"Nếu em đọc được dòng này, nghĩa là anh đã biến mất.
Nhưng đừng buồn.
Anh đã tìm ra cách để trở về.
Nó nằm trong võ đạo.
Trong sự chiết tận."*
Lý Thanh Tâm nuốt nước bọt.
Cô không biết bức thư này là của ai.
Nhưng cô biết rằng, nó liên quan đến Đinh Vô Ảnh.
Và cô sẽ tìm ra sự thật.
Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình.
Đinh Vô Ảnh dừng bước.
Cô cảm thấy sự hiện diện của Lý Thanh Tâm.
Cô không quay lại.
Cô chỉ nói, giọng nói vang lên trong đêm tối:
"Cô không nên theo tôi."
"Thưa cô," Lý Thanh Tâm nói, bước lại gần.
"Tôi không thể để cô đi một mình.
Sự thật này quá lớn.
Nó không dành cho một người."
Đinh Vô Ảnh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng.
"Sự thật luôn dành cho một người.
Và người đó phải là người dám đối mặt với nó."
Cô bước tiếp.
Lý Thanh Tâm đứng lại, nhìn theo bóng lưng của Đinh Vô Ảnh.
Cô biết rằng, cô không thể ngăn cản cô ta.
Nhưng cô cũng không thể rời bỏ.
Cô rút ra một chiếc dao nhỏ từ trong tay áo.
Chiếc dao đó đã từng thuộc về người cha của cô.
Người đã biến mất trong một thành phố không tên.
Cô sẽ tìm ra sự thật.
Cho dù sự thật đó có phải là Đinh Vô Ảnh.
Và trong bóng tối sâu thẳm, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của Đinh Vô Ảnh từ tương lai xa xôi.
*"Cô đã chọn con đường khó khăn nhất.
Chúc may mắn."*
Đinh Vô Ảnh không đáp lại.
Cô chỉ bước tiếp, vào trong hư vô.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận