Chương 24
Đinh Vô Ảnh đứng giữa khoảng không ấy, nơi ranh giới giữa hiện tại và hư vô đang bị xé toạc.
Không có tiếng thét, không có va chạm dữ dội của kiếm khí.
Chỉ có sự im lặng chết chóc, một sự im lặng đến mức tai cô ù đi vì áp lực của chân không.
Trước mặt cô, Tiêu Hàn – kẻ được coi là thủ lĩnh của phe phản loạn, kẻ đang cố gắng mở khóa 'Cổng Sự Thật' – không hề chiến đấu.
Hắn đứng yên, đôi mắt nhắm nghiền, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.
Bàn tay hắn đưa ra, chạm nhẹ vào bức tường vô hình mà Đinh Vô Ảnh vừa dựng lên bằng nội lực của mình.
Đó là Vùng Trắng, lãnh địa của sự xóa bỏ, nơi mọi thứ bị đồng nhất hóa thành hư không.
Khi ngón tay của Tiêu Hàn tiếp xúc với Vùng Trắng, da thịt hắn không bị xé nát.
Thay vào đó, cơ thể hắn bắt đầu "mờ đi".
Giống như một bức tranh thủy mặc bị nhúng vào bể nước, đường nét cơ bắp, gấu áo, và cả thần thái kiêu ngạo của hắn đều tan rã, chuyển hóa thành những mảng xám nhạt, hòa lẫn vào nền trắng xóa của Đinh Vô Ảnh.
Đinh Vô Ảnh cảm nhận được sự chống cự.
Không phải từ cơ bắp, mà từ ý chí.
Một ý chí bền bỉ, dai dẳng như rễ cây bám vào vách đá.
Cô nhíu mày, nội lực trong kinh mạch bùng lên, cố gắng đẩy mạnh Vùng Trắng để nuốt chửng hắn.
Nhưng càng đẩy, cảm giác càng kỳ lạ.
Nó giống như việc cô đang cố gắng nắm bắt làn khói.
Càng siết chặt, nó càng trượt qua kẽ tay.
"Cô nghĩ mình đang chiến đấu?" Giọng nói của Tiêu Hàn vang lên, không phải từ miệng, mà từ chính trong đầu cô.
Nó lạnh lẽo, khô khan, mang theo âm vang của hàng ngàn năm cô độc.
"Cô chỉ đang tham gia vào trò chơi của chính mình."
Đinh Vô Ảnh không đáp lại.
Cô điều chỉnh hơi thở, tập trung vào điểm trung tâm của Vùng Trắng.
Cô cần hiểu cơ chế này.
Nếu Tiêu Hàn không sợ bị hủy diệt, thì hắn muốn gì?
Hắn muốn được hòa tan?
Hay hắn muốn chứng minh rằng sự tồn tại của cô là vô nghĩa?
Cô nhớ lại những ký ức mảnh vụn từ những lần "chết" trước đó.
Mỗi lần cô thức tỉnh, thế giới lại co lại một chút.
Những thành phố biến mất không để lại dấu vết, chỉ còn lại những khoảng trống hình học hoàn hảo trên bản đồ.
Và Tiêu Hàn luôn ở đó, ở biên giới của những khoảng trống ấy, như một người canh gác.
"Mờ đi..." Đinh Vô Ảnh lẩm bẩm, quan sát sự biến đổi của Tiêu Hàn.
Cơ thể hắn giờ đây chỉ còn là một bóng mờ, nhưng đôi mắt vẫn mở ra, nhìn thẳng vào cô.
Ánh mắt đó không có thù hận, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm, mệt mỏi.
"Hắn không muốn chết.
Hắn muốn được giải phóng."
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu cô như một tia sét.
Đinh Vô Ảnh lùi lại một bước, rút tay về.
Vùng Trắng co lại, bao quanh cô như một lớp vỏ bảo vệ.
Tiêu Hàn dần hiện hình trở lại, nhưng khuôn mặt hắn nhợt nhạt hơn, như thể một phần linh hồn đã bị cuốn đi theo vùng trắng kia.
"Cô ngừng lại," Tiêu Hàn nói, giọng nói giờ đây vang lên từ môi miệng, khàn khàn và yếu ớt.
"Cô không hiểu mình đang làm gì.
Cô đang phá vỡ cấu trúc của sự thật."
"Thật sự là gì?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng nói của cô vang vọng trong khoảng không tĩnh lặng.
"Sự thật là những thành phố biến mất?
Sự thật là con người chúng ta đang bị xóa sổ từng ngày?"
Tiêu Hàn cười, một nụ cười đắng chát.
"Sự thật là Võ Thiên đang trưởng thành.
Và khi một đứa trẻ trưởng thành, nó phải Shed (rụng) đi lớp da cũ.
Những thành phố biến mất không phải là nạn nhân.
Chúng là lớp da thừa."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy lạnh sống lưng.
Lý thuyết này nghe điên rồ, nhưng nó phù hợp với những gì cô đã thấy.
Những vùng hoang vu không tên gọi, những ghi chép cũ bị lãng quên.
Không ai nhớ rõ chúng từng ở đâu, bởi vì ký ức về chúng cũng đang bị "rụng" đi.
"Vậy cô là gì?" Tiêu Hàn hỏi, bước lại gần, lần này không còn sự e dè.
"Cô là lớp da mới?
Hay cô là vết sẹo?"
Đinh Vô Ảnh không trả lời.
Cô quay lưng lại, bước vào bóng tối sâu thẳm hơn.
Cô cần thời gian để suy ngẫm.
Và cô biết, Lý Thanh Tâm vẫn đang ở đó, ở đâu đó trong bóng tối, với bức thư viết bằng máu trên tay.
***
Trong tĩnh lặng của Vùng Trắng, tiếng nói của Tiêu Hàn vang lên, không qua môi miệng, mà trực tiếp trong đầu Đinh Vô Ảnh.
Đây là lúc tiết lộ cốt lõi, khoảnh khắc mà mọi mảnh ghép bí ẩn bắt đầu khớp vào nhau.
*"Cô nghĩ mình là người cứu thế?"* Giọng nói của Tiêu Hàn lạnh lẽo, mang theo âm vang của hàng ngàn năm.
*"Võ Thiên không cần được cứu.
Nó cần được hoàn thiện.
Và sự hoàn thiện đòi hỏi sự hy sinh."*
Đinh Vô Ảnh đứng yên, hai tay buông thõng.
Cô cảm nhận được sự rung động của năng lượng trong cơ thể mình.
Nó không còn là nội lực thông thường nữa.
Nó là thứ gì đó cổ xưa, thứ gì đó đã tồn tại trước khi cô sinh ra.
Cô nhớ lại những giấc mơ lặp lại: một thành phố rực rỡ ánh đèn, tiếng cười của những đứa trẻ, và rồi tất cả biến mất trong một cơn gió trắng xóa.
*"Lạc Hồn sai lầm,"* Tiêu Hàn tiếp tục, giọng nói như một lời phán xét.
*"Anh ta muốn mở khóa 'Cổng Sự Thật' để tái sinh thế giới.
Nhưng anh ta không hiểu rằng, sự tái sinh không phải là sự bắt đầu lại.
Nó là sự xóa bỏ hoàn toàn.
Không có quá khứ, không có tương lai.
Chỉ có hiện tại vĩnh cửu."*
Đinh Vô Ảnh nhíu mày.
"Vậy cô muốn gì?
Giữ nguyên hiện trạng?
Để những thành phố tiếp tục biến mất?"
*"Không,"* Tiêu Hàn đáp.
*"Tôi muốn cô hiểu giá trị của sự mất mát.
Mỗi khi một thành phố biến mất, nó để lại một khoảng trống.
Khoảng trống đó không phải là hư vô.
Nó là tiềm năng.
Nó là nơi những câu chuyện mới có thể bắt đầu.
Nhưng để có được tiềm năng đó, chúng ta phải chấp nhận sự mất mát."*
Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực.
Cô nhớ về Lý Thanh Tâm, cô gái trẻ với ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng cũng đầy hy vọng.
Cô nhớ về những người dân thường cô đã cứu, những người đang sống trong sợ hãi mỗi khi bóng tối buông xuống.
"Vậy theo cô, tôi phải làm gì?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng nói của cô run rẩy.
*"Chọn,"* Tiêu Hàn nói.
*"Chọn giữa sự tồn tại của quá khứ và sự ra đời của tương lai.
Nếu cô ngăn chặn sự co rút, cô sẽ giữ được những gì cô yêu quý.
Nhưng thế giới sẽ mãi mãi mắc kẹt trong vòng lặp của sự suy tàn.
Nếu cô để cho nó diễn ra, thế giới sẽ được tái sinh.
Nhưng những gì cô yêu quý sẽ biến mất mãi mãi."*
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô cảm thấy sự nặng nề của lựa chọn này.
Nó không phải là một câu đố logic.
Nó là một vết thương hở, chảy máu và đau đớn.
"Và nếu tôi không chọn?" cô hỏi.
*"Thì cô sẽ trở thành một phần của Vùng Trắng,"* Tiêu Hàn đáp.
*"Cô sẽ trở thành hư vô.
Và trong hư vô, cô sẽ tìm thấy sự bình yên vĩnh cửu."*
Đinh Vô Ảnh mở mắt.
Ánh mắt cô sắc lạnh, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi sợ hãi đang cố gắng bò ra.
Cô không sợ chết.
Cô sợ sự vô nghĩa.
Cô sợ rằng tất cả những gì cô đã trải qua, những đau khổ, những hy sinh, chỉ là những bước đi vô ích trong một trò chơi mà cô không hiểu luật.
"Cho tôi thời gian," cô nói.
*"Thời gian là thứ xa xỉ nhất,"* Tiêu Hàn đáp.
*"Và nó đang trôi qua nhanh hơn cô nghĩ."*
***
Căng thẳng leo thang khi Tiêu Hàn tiết lộ hệ quả.
Nếu Đinh Vô Ảnh tiếp tục đẩy Vùng Trắng ra ngoài, cô sẽ không chỉ xóa bỏ kẻ thù, mà sẽ xóa bỏ cả những gì cô muốn bảo vệ – cụ thể là nhóm bạn bè và những người dân thường cô đã cứu.
*"Nhìn đi,"* Tiêu Hàn ra lệnh.
Đinh Vô Ảnh nhìn xuống.
Qua lớp sương mù trắng xóa, cô thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Không phải là chiến trường, mà là một bức tranh sống động của cuộc sống thường nhật.
Cô thấy Lý Thanh Tâm đang ngồi ở một góc phố nhỏ, cầm trên tay bức thư viết bằng máu.
Cô thấy một đứa trẻ đang chơi đùa với con chó của mình.
Cô thấy một cặp vợ chồng già đang nắm tay nhau trên bậc thềm.
Nhưng tất cả những hình ảnh đó đang mờ dần.
Màu sắc phai nhạt, đường nét biến dạng.
Chúng đang bị hấp thụ vào Vùng Trắng.
*"Đây là giá của chiến thắng,"* Tiêu Hàn nói.
*"Nếu cô ngăn chặn sự co rút, cô sẽ giữ được họ.
Nhưng thế giới sẽ tiếp tục suy tàn.
Những thành phố khác sẽ biến mất.
Và cuối cùng, chỉ còn lại cô và họ, trong một thế giới chết chóc."*
Đinh Vô Ảnh cảm thấy tim mình thắt lại.
Cô nhìn Lý Thanh Tâm trong ảo ảnh.
Cô gái trẻ đó đang nhìn về phía cô, ánh mắt đầy lo lắng.
Cô không biết rằng mình đang là một phần của một lựa chọn sinh tử.
"Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng nói của cô đầy kiên định.
"Tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
*"Vậy cô phải chọn,"* Tiêu Hàn nói.
*"Chọn giữa tình yêu và sứ mệnh.
Chọn giữa quá khứ và tương lai."*
Đinh Vô Ảnh bước về phía ảo ảnh.
Cô muốn chạm vào Lý Thanh Tâm, muốn nói với cô rằng mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng bàn tay cô đi xuyên qua hình ảnh đó.
Nó chỉ là một ảo ảnh, một lời đe dọa.
Cô nhớ lại bí mật ẩn giấu trong ký ức của mình.
Cô không phải là người xuyên không từ thế giới khác.
Cô là một phiên bản tương lai của chính mình, sau khi đã chết đi nhiều lần và được tái tạo lại từ những mảnh ký ức còn sót lại.
Mỗi lần cô chết, cô mất đi một phần con người mình.
Và mỗi lần cô sống lại, thế giới lại co lại một chút.
Có phải cô là nguyên nhân?
Có phải sự tồn tại của cô chính là động lực cho sự co rút?
Ý nghĩ đó làm cô chóng mặt.
Cô quay lại nhìn Tiêu Hàn.
Hắn vẫn đứng đó, bình thản, như thể hắn đang chờ đợi câu trả lời từ một đứa trẻ.
"Tôi không chọn," Đinh Vô Ảnh nói.
*"Cô phải chọn,"* Tiêu Hàn nhắc lại.
*"Và thời gian đang hết."*
**
Đinh Vô Ảnh sụp đổ xuống nền đất thật, mồ hôi ướt đẫm.
Vùng Trắng co lại, nhưng không biến mất.
Nó vẫn ở đó, nhưng giờ đây nó có "hồn".
Nó không còn là một lực lượng hủy diệt, mà là một phần của cô, một phần của thế giới.
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Trên lòng bàn tay, một ký tự nhỏ bé, phát sáng nhẹ nhàng, hiện ra.
Không phải là ký tự của võ công, mà là một ký tự từ thế giới cũ của cô.
Ký tự "Hy Vọng".
Nó không lớn, không rực rỡ.
Nhưng nó đủ để cô thấy.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào bầu trời đêm.
Những vì sao vẫn đang lấp lánh, nhưng chúng có vẻ gần hơn, rõ ràng hơn.
Thế giới vẫn đang co lại, nhưng tốc độ đã chậm lại.
Lý Thanh Tâm bước ra từ bóng tối.
Cô gái trẻ đó cầm bức thư viết bằng máu, nhưng lần này, cô không còn ánh mắt nghi ngờ.
Cô nhìn Đinh Vô Ảnh với sự tôn trọng.
"Cô đã làm được," Lý Thanh Tâm nói.
"Chưa," Đinh Vô Ảnh đáp, đứng dậy, chân còn hơi run.
"Tôi chỉ mới bắt đầu."
Cô nhìn về phía xa, nơi những thành phố vẫn đang biến mất.
Nhưng giờ đây, cô không còn sợ hãi.
Cô biết rằng, mỗi khi một thành phố biến mất, nó để lại một khoảng trống.
Và khoảng trống đó, nếu được lấp đầy bằng hy vọng, sẽ trở thành một nơi mới, tốt đẹp hơn.
Nhưng cô cũng biết rằng, Lạc Hồn vẫn còn ở đó.
Và hắn sẽ không dừng lại.
Đinh Vô Ảnh nắm chặt bàn tay, ký tự "Hy Vọng" trên lòng bàn tay cô sáng lên mạnh mẽ hơn.
"Chúng ta sẽ tìm ra cách," cô nói.
"Không phải để ngăn chặn sự thay đổi.
Mà để dẫn dắt nó."
Và trong bóng tối sâu thẳm, một giọng nói khác vang lên.
Không phải của Tiêu Hàn, không phải của Lý Thanh Tâm.
Mà là của chính cô, từ một tương lai xa xôi hơn, nơi cô đã chiến thắng, nhưng cũng đã mất đi tất cả.
*"Cô đã chọn con đường khó khăn nhất.
Chúc may mắn.
Nhưng hãy nhớ, giá của chiến thắng luôn là sự hy sinh.
Và lần này, nó sẽ là cô."*
Đinh Vô Ảnh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy kiên định.
"Thì ra thế," cô nói.
"Vậy thì hãy bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận