Chương 25

Không khí trong khu vực tàn tích không phải là sự trống rỗng, mà là một áp lực nặng trĩu, giống như đứng dưới đáy đại dương sâu thẳm.

Đinh Vô Ảnh cảm nhận được mỗi bước chân đi trên nền đất nứt nẻ đều tạo ra tiếng vang kỳ lạ, không phải tiếng đá va vào đá, mà giống như tiếng xương cốt đang bị bẻ gãy chậm rãi.

Cô không lùi lại.

Bàn tay phải cô nắm chặt quyền trượng bằng gỗ đen, đầu ngón tay trắng bệch vì sức ép.

Lâm Khuyết đứng đối diện, khoảng cách mười bước chân.

Bộ quần áo cổ trang của anh ta không hề bám bụi tro, trái lại, sạch sẽ đến mức đáng sợ, như thể anh ta vừa bước ra từ một bức tranh lụa mới vẽ, hoàn toàn tách biệt khỏi sự phũ phàng của thực tại.

Gió không thổi qua nơi đây.

Không có lá cây lay động.

Chỉ có hai bóng người và khoảng không gian đang co lại từng giây, từng phút, nuốt chửng đi những gì còn sót lại của thành phố Thanh Vân.

"Em đã đến đây để tìm câu trả lời, hay để tìm cái chết?" Giọng nói của Lâm Khuyết trầm thấp, không vang vọng, nhưng lại xuyên thẳng vào màng nhĩ của Đinh Vô Ảnh, làm rung chuyển cả lồng ngực cô.

Đinh Vô Ảnh không đáp.

Cô quan sát anh ta.

Mỗi cử động nhỏ nhất của cơ bắp đối phương, cách anh ta đặt trọng tâm vào bàn chân trái, và sự tĩnh lặng đáng sợ trong ánh mắt.

Anh ta không phải là kẻ thù thông thường.

Anh ta là một mảnh ghép của bí ẩn này, một người chứng kiến sự sụp đổ nhưng lại chọn cách đứng nhìn.

"Câu trả lời không nằm trong lời nói," Đinh Vô Ảnh lên tiếng, giọng cô khàn khốc do thiếu nước và mệt mỏi tích tụ.

"Nó nằm trong hành động."

Cô vung quyền trượng.

Không phải một đòn tấn công mạnh mẽ, mà là một cú gạt nhẹ, kiểm tra phản ứng.

Không khí xung quanh quyền trượng đột ngột trở nên dày đặc, tạo ra một âm thanh rít lên như kim loại ma sát.

Lâm Khuyết nhích nhẹ sang bên,避开 đòn tấn công.

Khoảng cách giữa họ thu hẹp lại.


### PHẦN 3: Võ Đạo Của Sự Hy Sinh

Đinh Vô Ảnh đứng dậy.

Cô cảm thấy cơ thể mình run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thật vừa phơi bày trước mặt cô.

Võ đạo của cô, những kỹ năng chiến đấu, sự tỉnh táo, tất cả đều là sản phẩm của những lần chết đi và sống lại.

Cô không phải là một nữ chiến binh bẩm sinh.

Cô là một hiện tượng.

"Vậy thì, mục tiêu của tôi là gì?" cô hỏi, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng.

"Để chọn," Lâm Khuyết đứng dậy, nhìn về phía chân trời nơi những tòa nhà đang dần biến mất.

"Lạc Hồn muốn hủy diệt để tái sinh.

Anh ta nghĩ rằng sự hy sinh là cần thiết.

Nhưng em...

em có một lựa chọn khác.

Em có thể ngăn chặn sự co lại, nhưng giá của nó là bản thân em.

Em sẽ trở thành 'Cổng Sự Thật', nơi ranh giới giữa thực tại và hư vô giao thoa.

Em sẽ tồn tại, nhưng không còn là con người.

Em sẽ trở thành một phần của thế giới, một lực lượng vô hình."

Đinh Vô Ảnh nhìn xuống bàn tay mình.

Ký tự "Hy Vọng" vẫn sáng lên, nhưng lần này, nó có vẻ mờ nhạt hơn.

Cô hiểu ra.

Hy vọng không phải là thứ có thể nắm giữ.

Nó là thứ phải trao đi.

Cô nhớ đến Lý Thanh Tâm.

Cô gái trẻ với ánh mắt nghi ngờ nhưng trái tim chân thành.

Cô nhớ đến những đêm dài họ ngồi bên nhau, phân tích những manh mối, cố gắng tìm ra sự thật.

Nếu cô trở thành "Cổng", Lý Thanh Tâm sẽ làm gì?

Cô sẽ nhớ cô không?

Hay cô sẽ quên sạch, như thể Đinh Vô Ảnh chưa bao giờ tồn tại?

"Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng nói kiên định.

"Tôi sẽ không trở thành một lực lượng vô hình.

Tôi sẽ chiến đấu.

Không phải để ngăn chặn sự thay đổi, mà để dẫn dắt nó.

Nếu thế giới cần được sửa chữa, tôi sẽ là người cầm bút, không phải người xóa màn hình."

Lâm Khuyết nhìn cô, ánh mắt phức tạp.

Có sự kính trọng, nhưng cũng có sự tiếc nuối.

"Con đường đó khó hơn nhiều.

Em sẽ phải đối mặt với Lạc Hồn.

Và anh ta sẽ không手下留情 (thông cảm)."

"Anh biết điều đó," Đinh Vô Ảnh đáp.

"Và anh vẫn ở đây.

Vì sao?"

Lâm Khuyết không đáp.

Anh ta chỉ quay lưng lại, bước vào bóng tối.

"Vì tôi cũng là một phần của vòng lặp.

Và tôi cần xem liệu em có thể phá vỡ nó hay không."


### PHẦN 5: Lựa Chọn Cuối Cùng

Đinh Vô Ảnh bước ra khỏi tàn tích.

Cô hướng về phía thành phố gần nhất, nơi Lý Thanh Tâm đang chờ đợi.

Cô biết rằng cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ thay đổi mọi thứ.

Nó sẽ đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên và sự bắt đầu của một kỷ nguyên mới.

Cô nhìn về phía chân trời.

Những tòa nhà vẫn đang biến mất, nhưng tốc độ đã chậm lại.

Như thể thế giới đang chờ đợi cô.

Chờ đợi cô đưa ra lựa chọn.

Cô nắm chặt quyền trượng.

Ký tự "Hy Vọng" trên lòng bàn tay cô sáng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nó không còn là một ký tự nhỏ bé, yếu ớt.

Nó là một ngọn lửa, một nguồn sức mạnh, một lời hứa.

"Tôi sẽ không để thế giới này chết," cô nói với chính mình.

"Và tôi sẽ không để bản thân mình chết."

Cô bước đi, từng bước một, vững chãi và kiên định.

Cô không biết phía trước là gì.

Cô không biết Lạc Hồn sẽ làm gì.

Cô không biết Lâm Khuyết sẽ đứng về phía ai.

Nhưng cô biết một điều.

Cô là Đinh Vô Ảnh.

Và cô sẽ không bao giờ lùi bước.

Khi cô bước vào bóng râm của những tàn tích, một giọng nói vang lên trong đầu cô.

Không phải của cha cô.

Không phải của Lâm Khuyết.

Mà là của chính cô, từ một tương lai xa xôi hơn, nơi cô đã chiến thắng, nhưng cũng đã mất đi tất cả.

*"Cô đã chọn con đường khó khăn nhất.

Chúc may mắn.

Nhưng hãy nhớ, giá của chiến thắng luôn là sự hy sinh.

Và lần này, nó sẽ là cô."*

Đinh Vô Ảnh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy kiên định.

"Thì ra thế," cô nói.

"Vậy thì hãy bắt đầu."

Và trong bóng tối sâu thẳm, một cánh cửa vô hình mở ra.

Không phải để dẫn đến sự hủy diệt, mà để dẫn đến sự thật.

Sự thật về thế giới, về bản thân cô, và về những gì cô thực sự phải hy sinh để cứu nó.

Cô bước qua cánh cửa đó, không nhìn lại.

Vì cô biết, một khi đã bước qua, cô sẽ không bao giờ có thể quay trở lại.

Và đó chính là điều cô muốn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập