Chương 26
Nó đặc quánh như nhựa đường đen, nặng trĩu mùi ozone và mùi sắt rỉ máu từ những vết thương chưa kịp lành trên người Đinh Vô Ảnh.
Cô đứng giữa vòng tròn pháp trận bằng máu của chính mình, nhưng lần này, máu không chảy xuống dưới mà trôi ngược lên, xoắn ốc vào không trung, vẽ nên những ký tự cổ xưa mà cô chưa từng thấy nhưng lại nhớ rõ từng nét bút.
Đó không phải là phép thuật.
Đó là vật lý bị bóp méo.
Đinh Vô Ảnh hít một hơi sâu, cảm giác nghẹt thở bám chặt lấy cổ họng.
Cô đưa tay lên, ngón tay run nhẹ khi chạm vào lớp không khí dày đặc trước mặt.
Mỗi cử động đều như đang bơi trong bùn lầy.
Những hạt bụi bạc từ thân thể Lâm Khuyết – người đang đứng đối diện cô, nửa người đã hòa vào bóng tối – bay lơ lửng, không tuân theo trọng lực.
“Cảm giác thế nào?” Lâm Khuyết hỏi.
Giọng anh ta không vang lên từ miệng, mà trực tiếp cộng hưởng trong hộp sọ cô.
“Khi thực tại bắt đầu từ bỏ quy tắc của nó?”
Đinh Vô Ảnh không đáp.
Cô cúi đầu nhìn bàn chân mình.
Đôi giày da đen đang dần biến trong suốt, lộ ra da thịt, rồi sau đó là xương cốt, và cuối cùng là những sợi dây thần kinh phát sáng màu xanh lam.
Cô không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn là một xa xỉ mà cô đã đánh đổi từ lâu.
Thay vào đó, cô quan sát.
Cô thấy cách những hạt bụi đó không phải là tàn dư, mà là dữ liệu.
Dữ liệu của một thành phố, một lịch sử, một con người.
“Anh đang xóa chúng,” cô nói, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng.
“Không phải phá hủy.
Anh đang… lưu trữ.”
Lâm Khuyết mỉm cười, một nụ cười bi thương của một người nghệ sĩ nhìn vào bức tranh mình vừa vẽ hỏng.
“Lưu trữ là một cách gọi dịu dàng.
Thực ra, tôi đang nén.
Thế giới này quá rộng lớn, Đinh Vô Ảnh.
Nó chứa đựng quá nhiều lỗi.
Quá nhiều nỗi đau vô nghĩa.
Tôi đang cố gắng sửa lại nó.
Nén nó xuống còn bản chất tinh khiết nhất.”
Đinh Vô Ảnh siết chặt quyền trượng.
Ký tự “Hy Vọng” trên lòng bàn tay cô bùng lên, nhưng ánh sáng đó không chiếu rọi xung quanh, mà bị hút vào trong lòng đất.
Cô cảm thấy một sức kéo mạnh mẽ từ dưới đáy lòng mình, như thể có một cái giếng sâu thẳm đang cố lôi kéo cô xuống.
“Nếu anh nén nó,” cô nói, từng chữ một nặng trĩu, “thì những gì không còn chỗ chứa sẽ ra sao?”
“Chúng sẽ biến mất,” Lâm Khuyết đáp, nhẹ nhàng như một lời thì thầm.
“Như những ký ức mà chúng ta cố quên.
Chúng không chết.
Chúng chỉ… không còn tồn tại trong nhận thức của chúng ta.”
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc đó, cô thấy Lạc Thành.
Không phải thành phố rực rỡ đèn điện, mà là những con phố vắng vẻ, những ngôi nhà đổ nát, và những khuôn mặt mờ ảo của những người dân đang nhìn cô với ánh mắt trống rỗng.
Họ không nhớ cô.
Họ không nhớ chính mình.
Họ đang trở thành những bóng ma trong thế giới thực.
“Đó không phải là sự tái sinh,” cô mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm như lưỡi dao.
“Đó là sự xóa sổ.”
Ánh sáng trong điện tắt lịm.
Chỉ còn lại ánh sáng xanh lét phát ra từ lòng bàn tay Vô Ảnh và những hạt bụi bạc từ thân thể Lâm Khuyết.
Không gian ngừng co giãn.
Hai người đối diện nhau trong một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối, nơi thời gian bị đình trệ.
Tiếng tích tắc của đồng hồ, tiếng gió thổi qua khe cửa, thậm chí cả nhịp đập của trái tim họ cũng dường như dừng lại.
“Thành phố Lạc Thành không biến mất,” Lâm Khuyết nói, giọng anh ta vang lên trong sự im lặng đáng sợ.
“Nó vẫn ở đó.
Nhưng nó không còn thuộc về thế giới này nữa.
Nó đã được chuyển vào ‘Cổng Sự Thật’.
Nơi mà mọi thứ đều hoàn hảo.
Không có chiến tranh.
Không có mất mát.
Không có cái chết.”
“Và cái giá?” Đinh Vô Ảnh hỏi.
Cô bước về phía trước, mỗi bước chân đều làm nứt vỡ lớp không khí cứng nhắc.
“Cái giá để có được thiên đường đó là gì, Lâm Khuyết?”
Lâm Khuyết không né tránh ánh nhìn của cô.
“Cái giá là sự chọn lọc.
Chỉ những ai đủ mạnh, đủ tinh khiết, đủ ‘đúng’ mới được bước vào.
Những kẻ yếu đuối, những kẻ mang theo quá nhiều đau khổ, những kẻ… không phù hợp với bức tranh mới, sẽ bị loại bỏ.”
“Loại bỏ,” Đinh Vô Ảnh lặp lại từ đó, cảm thấy một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng lên trong lồng ngực.
“Anh gọi đó là loại bỏ.
Nhưng tôi gọi đó là giết người hàng loạt.”
“Tôi gọi đó là phẫu thuật,” Lâm Khuyết sửa lại.
“Khi một cơ thể bị ung thư, bác sĩ sẽ cắt bỏ khối u.
Không ai nói bác sĩ đó là kẻ sát nhân.
Họ là người cứu chữa.
Tôi đang cứu chữa thế giới này, Đinh Vô Ảnh.
Nó đang bị lỗi.
Nó đang mục ruỗng từ bên trong.
Nếu tôi không can thiệp, nó sẽ tự hủy diệt mình.
Tôi đang ngăn chặn sự hủy diệt bằng cách tạo ra một thứ gì đó mới.
Một thứ gì đó tốt hơn.”
Đinh Vô Ảnh nhìn vào đôi mắt của Lâm Khuyết.
Cô thấy sự chân thành trong đó.
Không phải sự điên rồ của một kẻ điên, mà là sự tin tưởng tuyệt đối của một người cứu thế.
Anh ta thực sự tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.
Và đó là điều đáng sợ nhất.
“Anh sai,” cô nói, giọng nói của cô vang lên như tiếng chuông đồng.
“Thế giới không phải là một bức tranh.
Nó là một sinh vật sống.
Nó có những vết sẹo, những nỗi đau, những sai lầm.
Nhưng chính những điều đó làm nên con người.
Nếu anh xóa bỏ chúng, anh sẽ xóa bỏ nhân tính.
Anh sẽ tạo ra một thiên đường chết chóc.”
Lâm Khuyết lắc đầu.
“Nhân tính là nguồn gốc của mọi khổ đau.
Hãy nhìn vào lịch sử.
Chiến tranh, giết chóc, bóc lột.
Tất cả đều bắt nguồn từ lòng tham, từ sự ích kỷ, từ nỗi sợ hãi.
Tôi đang loại bỏ những thứ đó.”
“Bằng cách loại bỏ con người,” Đinh Vô Ảnh đáp.
Không gian bắt đầu sụp đổ dữ dội.
Trần nhà điện rã ra thành những hạt bụi sao.
Dưới chân Vô Ảnh, mặt đất nứt toác, lộ ra một vực thẳm đen kịt, nơi những ký ức bị xóa sổ đang trôi nổi như những mảnh vỡ thủy tinh.
Cô có thể thấy những hình ảnh mờ nhạt trong đó: một đứa trẻ khóc vì mất mẹ, một cặp vợ chồng chia ly, một người lính ngã xuống trong chiến tranh.
Những nỗi đau nhỏ bé, nhưng lại là những mảnh ghép quan trọng nhất của nhân loại.
“Quy tắc cuối cùng,” Lâm Khuyết tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian đang phân rã.
“Để mở khóa Cổng Sự Thật, cần một linh hồn đủ mạnh để làm then chốt.
Một linh hồn đã trải qua đủ nhiều cái chết để hiểu được giá trị của sự sống.
Và một linh hồn đã chấp nhận hy sinh bản thân để cứu lấy phần còn lại.”
Đinh Vô Ảnh cảm thấy trái tim mình đập mạnh.
Cô biết điều này.
Cô đã biết từ khi cô thức tỉnh.
Cô không phải là một người xuyên không bình thường.
Cô là một phiên bản tương lai của chính mình, được tái tạo từ những mảnh ký ức còn sót lại sau nhiều lần chết đi.
Mỗi lần cô chết, cô trở về, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng mất đi một phần con người mình.
“Anh muốn tôi,” cô nói, không phải một câu hỏi.
“Tôi cần anh,” Lâm Khuyết sửa lại.
“Chỉ có anh mới có thể làm điều này.
Chỉ có anh mới có thể mở cánh cửa đó.
Và khi cánh cửa mở ra, anh sẽ bước vào.
Anh sẽ trở thành một phần của bức tranh mới.
Một phần vĩnh cửu.
Không còn đau khổ.
Không còn mất mát.”
Đinh Vô Ảnh nhìn xuống vực thẳm.
Cô thấy hình ảnh của Lý Thanh Tâm.
Cô gái trẻ với ánh mắt nghi ngờ, luôn tìm kiếm sự thật.
Cô thấy hình ảnh của những người dân Lạc Thành, những người đang chờ đợi cô trở về.
Và cô thấy chính mình, một phiên bản khác, đang đứng ở bên kia cánh cửa, mỉm cười một cách lạnh lùng.
“Nếu tôi bước vào,” cô hỏi, “thì những người còn lại sẽ ra sao?”
“Họ sẽ được cứu,” Lâm Khuyết đáp.
“Thế giới sẽ được tái sinh.
Không còn sự co rút.
Không còn mất mát.
Họ sẽ sống trong hòa bình vĩnh cửu.”
“Nhưng họ sẽ không còn là chính họ,” Đinh Vô Ảnh nói.
“Họ sẽ trở thành những bóng ma trong thiên đường của anh.”
Lâm Khuyết im lặng.
Ánh mắt anh ta nhìn cô, đầy vẻ chờ đợi.
“Tôi sẽ không làm điều đó,” Đinh Vô Ảnh nói.
“Tôi sẽ không hy sinh con người để có được sự hoàn hảo.”
Vô Ảnh không chém vào Lâm Khuyết.
Cô chém vào chính không gian xung quanh mình.
Kiếm quang của cô không hướng về kẻ thù, mà hướng về những hạt bụi ký ức đang trôi nổi trong vực thẳm.
Mỗi đường kiếm là một lời khấn nguyện.
Cô không dùng võ công để phá hủy, mà dùng nó để “khép lại” những vết nứt trong ký ức.
Cô lấy chính linh hồn mình làm chất kết dính.
Cô cảm thấy đau.
Một cơn đau xé toạc, như thể cơ thể cô đang bị xé ra từng mảnh.
Nhưng cô không dừng lại.
Cô nhớ lại mùi hương của hoa hồng trong vườn nhà Lý Thanh Tâm.
Cô nhớ lại tiếng cười của những đứa trẻ trên đường phố Lạc Thành.
Cô nhớ lại nỗi đau của những người mẹ mất con.
Những ký ức đó, dù đau đớn, nhưng chúng là thật.
Chúng là con người.
“Đừng làm vậy!” Lâm Khuyết hét lên, giọng anh ta vỡ vạc.
“Anh đang phá hủy mọi thứ!”
“Tôi đang cứu nó,” Đinh Vô Ảnh đáp, giọng cô yếu ớt nhưng kiên định.
“Tôi đang giữ lấy những gì làm nên chúng ta.”
Cô tiếp tục chém.
Mỗi đường kiếm làm cho không gian rung chuyển.
Những hạt bụi ký ức bắt đầu tụ lại, tạo thành một bức tường ánh sáng giữa cô và vực thẳm.
Cô đang xây dựng một rào chắn.
Một rào chắn chống lại sự hoàn hảo giả tạo của Lâm Khuyết.
Lâm Khuyết lao về phía cô, nhưng anh ta không thể chạm đến cô.
Bức tường ánh sáng đẩy anh ta ra xa.
Anh ta nhìn cô với ánh mắt hỗn độn: kinh ngạc, giận dữ, và một chút… tôn trọng.
“Anh sẽ chết,” anh ta nói.
“Việc này sẽ giết anh.”
“Tôi đã chết nhiều lần rồi,” Đinh Vô Ảnh mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự hào.
“Lần này, tôi sẽ chết vì một lý do đáng giá.”
Cô dồn toàn bộ sức mạnh còn lại vào đường kiếm cuối cùng.
Ánh sáng bùng nổ, chiếu rọi khắp điện, chiếu rọi khắp thành phố, chiếu rọi khắp thế giới.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều cảm thấy nó.
Một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ, mang theo hơi thở của sự sống, của nỗi đau, của hy vọng.
Điện sụp đổ.
Khi Vô Ảnh tỉnh lại, cô nằm trên mặt đất hoang vu, nơi từng là thành phố Lạc Thành.
Bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây.
Không có dấu vết của chiến đấu, không có máu, không có pháp trận.
Chỉ có sự tĩnh lặng bao la.
Cô đứng dậy, nhìn quanh.
Không có Lâm Khuyết.
Không có ký ức về trận chiến.
Trong đầu cô, mọi thứ mơ hồ như một giấc mơ xa xôi.
Cô nhớ mình đã làm gì đó.
Rất quan trọng.
Nhưng chi tiết thì đã mờ nhạt.
Cô đưa tay lên chạm vào ngực mình.
Tim cô vẫn đập.
Nhưng nhịp đập đó khác biệt.
Nó chậm hơn, nặng nề hơn, như thể mang theo một gánh nặng vô hình.
Bỗng nhiên, một cơn đau nhói chạy dọc theo sống lưng cô.
Cô nhìn xuống.
Trên lưng áo, nơi từng là vết thương do kiếm của Lâm Khuyết gây ra, giờ đây không còn vết máu.
Thay vào đó, là một vết sẹo hình dạng kỳ lạ.
Nó giống như một cánh cửa.
Một cánh cửa nhỏ bé, khép kín, nhưng vẫn còn đó.
Và từ sâu thẳm trong vết sẹo đó, cô nghe thấy một giọng nói.
Không phải của Lâm Khuyết.
Không phải của chính cô trong quá khứ.
Mà là của một phiên bản tương lai xa xôi hơn, nơi cô đã chiến thắng, nhưng cũng đã mất đi tất cả.
*“Cô đã chọn con đường khó khăn nhất.
Chúc may mắn.
Nhưng hãy nhớ, giá của chiến thắng luôn là sự hy sinh.
Và lần này, nó sẽ là cô.”*
Đinh Vô Ảnh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy kiên định.
“Thì ra thế,” cô nói với chính mình.
“Vậy thì hãy bắt đầu.”
Và trong bóng tối sâu thẳm, một cánh cửa vô hình mở ra.
Không phải để dẫn đến sự hủy diệt, mà để dẫn đến sự thật.
Sự thật về thế giới, về bản thân cô, và về những gì cô thực sự phải hy sinh để cứu nó.
Cô bước qua cánh cửa đó, không nhìn lại.
Vì cô biết, một khi đã bước qua, cô sẽ không bao giờ có thể quay trở lại.
Và đó chính là điều cô muốn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận