Chương 27

Không khí trong khoảnh khắc đó đặc quánh lại, nặng trĩu mùi đất ẩm và hương hoa đào tàn.

Những cánh hoa rơi xuống không tạo ra tiếng động, chúng lướt qua không khí như những con bướm chết, phủ kín vai Đinh Vô Ảnh.

Cô không chớp mắt, ngón tay phải cô khẽ run lên, một phản ứng sinh lý tự nhiên trước sự bất an đang lan tỏa từ sâu thẳng trong tủy sống.

Đó không phải là sợ hãi thông thường, mà là cảm giác của một người đứng trên mép vực, nơi trọng lực dường như đã bị đảo ngược.

Trước mặt cô, cụ già ngồi đó, dáng vẻ nhỏ bé và mong manh như một chiếc lá khô, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như lưỡi dao vừa được mài giũa trên đá lửa.

Cụ già đang gọt một khúc gỗ.

Tiếng dao cứa vào gỗ, *xột, xột*, đều đặn và đều đặn đến mức gây ám ảnh.

Mỗi lát gỗ rơi xuống đều mang theo một mảnh ký ức nào đó của Đinh Vô Ảnh, những mảnh vỡ ký ức mà cô đã cố gắng chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của lý trí và sự vô cảm.

Cô nhìn xuống đôi tay mình.

Đôi tay đó đã giết chết bao nhiêu người?

Đã cứu sống bao nhiêu mạng?

Câu trả lời không còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng là những ngón tay này đang run rẩy, báo hiệu rằng cơ thể vật lý này đang phản kháng lại một sự thật tinh thần mà trí óc cô chưa sẵn sàng chấp nhận.

"Ngừng lại đi," cụ già nói, giọng nói trầm thấp, không vang lên trong không khí mà trực tiếp cộng hưởng trong đầu cô.

"Gỗ này không cần được gọt nữa.

Nó đã chết từ lâu rồi, Đinh Vô Ảnh.

Giống như những thành phố kia."

Đinh Vô Ảnh hít một hơi sâu.

Không khí vào phổi lạnh buốt, cào xé lấy phế quản.

Cô cố gắng giữ thăng bằng, dồn trọng tâm xuống lòng bàn chân.

Võ đạo của cô dạy rằng, khi tâm loạn, thân sẽ loạn.

Nhưng lúc này, cả tâm và thân đều đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình.

Cô nhìn vào vết sẹo hình cánh cửa trên lưng áo, nơi mà giọng nói từ tương lai vẫn còn vang vọng, mơ hồ nhưng đầy đe dọa.

"Tôi không hiểu ông đang nói gì," cô đáp, giọng khàn đặc.

"Thành phố biến mất là hiện tượng tự nhiên, hay là hậu quả của chiến tranh.

Nó không liên quan đến cái chết của tôi."

Cụ già cười, một nụ cười nhăn nhó, đầy vẻ thương hại.

"Thiên nhiên không giết chết những gì nó yêu quý.

Nó chỉ loại bỏ những gì không còn phù hợp.

Và chiến tranh?

Chiến tranh chỉ là công cụ để dọn dẹp sân vườn."

Đinh Vô Ảnh nghiến chặt hàm răng.

Cô cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo sống lưng, giống như lần trước khi cô tỉnh dậy ở hoang vu.

Nhưng lần này, cơn đau không dừng lại ở đó.

Nó lan tỏa ra toàn bộ cơ thể, như thể từng tế bào đang gào thét.

Cô nhìn xung quanh.

Cảnh quan xung quanh đang mờ dần, những đường chân trời bị nuốt chửng bởi một màu xám xịt.

Thế giới đang co lại, thu hẹp vào chính nó, và cô đang đứng ở trung tâm của sự sụp đổ đó.

Vô Ảnh tiến lại gần cụ già, bước chân nặng trịch, mỗi bước đi đều như đè nén một khối lượng vô hình.

"Tôi đang sống.

Tôi có thể cảm thấy đau, có thể cảm thấy sợ.

Vậy làm sao gọi là chết?" Cô hỏi, giọng nói kiên định hơn, nhưng bên trong vẫn là một vực sâu hoang mang.

Cô không muốn tin vào những gì cụ già sắp nói ra, nhưng trực giác của một thám tử – hay một kẻ săn mồi – đang báo hiệu rằng đây là sự thật trần trụi nhất mà cô từng đối mặt.

Cụ già bỏ cây dao gọt gỗ xuống, cầm lấy một điếu thuốc lá tự cuốn, nhưng không đốt.

"Đau là ảo giác, Đinh Vô Ảnh.

Sợ hãi là di sản của linh hồn.

Cơ thể này?

Nó chỉ là mộ phần tạm thời cho một ý thức đã bị lãng quên." Cụ già đưa điếu thuốc lên mũi, hít một hơi dài, dù không có khói.

"Cô nghĩ cô xuyên không từ một thế giới khác?

Một giấc mơ đẹp đẽ, phải không?

Nơi cô là người mạnh mẽ, là anh hùng, là người cứu thế."

Đinh Vô Ảnh cứng người.

Những ký ức về thế giới cũ – những tòa nhà chọc trời, ánh đèn neon, tiếng còi xe – bỗng nhiên trở nên mờ nhạt, như những bức tranh phai màu.

"Không," cô nói, nhưng giọng nói của cô thiếu đi sự dứt khoát.

Tôi nhớ mọi thứ."

"Không, cô không nhớ," cụ già ngắt lời, giọng lạnh lùng như băng giá.

"Cô nhớ những gì người khác muốn cô nhớ.

Cô nhớ những gì cần thiết để cô tiếp tục chiến đấu.

Đinh Vô Ảnh, cô không phải là người đến từ tương lai xa xôi.

Cô là phiên bản thứ mười bảy của chính mình.

Mười sáu phiên bản trước đã thất bại.

Chúng đã chết.

Và từ những mảnh ký ức còn sót lại của chúng, tôi – và những người khác – đã tái tạo ra cô."

Thế giới xung quanh im bặt.

Gió ngừng thổi.

Những cánh hoa đào treo lơ lửng trong không trung, như thời gian đã bị đóng băng.

Đinh Vô Ảnh cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kinh hoàng sâu thẳm.

Cô là một bản sao?

Một sản phẩm của sự tái tạo?

Những ký ức đau thương, những mất mát, những chiến thắng – tất cả chỉ là dữ liệu được nạp vào một hệ thống mới?

"Lý Thanh Tâm biết chuyện này không?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Lý Thanh Tâm, người thư ký thông minh và cẩn trọng, người luôn nghi ngờ mọi thứ.

Nếu cô ấy biết, thì tất cả những gì họ đã trải qua, những tin tưởng, những nghi ngờ, đều là một phần của kịch bản?

"Lý Thanh Tâm đang tìm kiếm anh trai mình," cụ già đáp, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn vào một khoảng không vô tận.

"Anh trai cô ấy đã mất tích trong thành phố đầu tiên biến mất.

Và cô ấy tin rằng cô là chìa khóa.

Nhưng cô không phải là chìa khóa, Đinh Vô Ảnh.

Cô là ổ khóa.

Và ổ khóa này chỉ mở ra cánh cửa hủy diệt."

Tiếng gió rít lên, mạnh hơn, xé toạc sự im lặng chết chóc.

Những cánh hoa đào bay ngược lại, xoáy thành một vòng xoáy đen kịt ngay trước mặt họ.

Từ trong vòng xoáy đó, bóng dáng của một người đàn ông xuất hiện.

Anh ta mặc áo trắng, mặt không chút biểu cảm, tay cầm một thanh kiếm không lưỡi, chỉ là một thanh kim loại đen nhánh, phản chiếu ánh sáng một cách kỳ lạ, như thể nó đang hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

"Đinh Vô Ảnh," giọng nói của người đàn ông vang lên, trong trẻo và lạnh lùng, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

"Đã đến lúc cô phải chọn."

Đinh Vô Ảnh lùi lại một bước, nhưng chân cô như bị đóng đinh vào mặt đất.

Cô nhìn vào người đàn ông áo trắng.

Gương mặt anh ta quen thuộc, nhưng không phải là một khuôn mặt cô từng gặp trong quá khứ.

Nó giống như một bức tranh chưa được hoàn thiện, những đường nét còn mờ nhạt, nhưng lại mang theo một sức nặng khủng khiếp.

"Anh là ai?" cô hỏi, tay cô vô thức di chuyển về phía kiếm trên lưng.

"Anh là Lạc Hồn," người đàn ông đáp.

"Nhưng cũng không phải là Lạc Hồn mà cô biết.

Anh là phiên bản hoàn hảo của anh ta.

Phiên bản không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc con người.

Phiên bản mà thế giới cần để tái sinh."

Lạc Hồn.

Kẻ thù mà cô đã theo dấu suốt nhiều tháng qua.

Kẻ được cho là nguyên nhân khiến các thành phố biến mất.

Nhưng nếu cụ già nói đúng, nếu cô chỉ là một bản sao, thì Lạc Hồn cũng có thể là một phần của cùng một hệ thống đó.

"Thế giới đang bị lỗi," Lạc Hồn nói, bước ra khỏi vòng xoáy, tiến lại gần cô.

"Nó quá phức tạp, quá hỗn loạn.

Nó cần được dọn dẹp.

Cần được 'dập tắt' để xây dựng lại từ đầu.

Giống như một nghệ sĩ sửa lại bức tranh bị hỏng.

Và cô, Đinh Vô Ảnh, cô là công cụ cuối cùng để hoàn thành bức tranh đó."

Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực.

Cô không phải là công cụ.

Cô là con người.

Dù cô có là bản sao hay không, dù ký ức của cô có thật hay giả, cảm xúc của cô là thật.

Nỗi đau của cô là thật.

Sự sợ hãi của cô là thật.

"Cô không hiểu," Lạc Hồn tiếp tục, giọng nói vẫn bình thản.

"Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ cô muốn bảo vệ.

Nếu cô ngăn chặn tôi, thế giới sẽ tiếp tục co lại, cho đến khi không còn gì sót lại.

Nếu cô để tôi hoàn thành, thế giới sẽ tái sinh, hoàn hảo, nhưng cô sẽ mất đi mọi thứ cô yêu quý.

Mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi con người cô từng gặp.

Tất cả sẽ bị xóa sổ, để nhường chỗ cho một trật tự mới."

Đinh Vô Ảnh nhìn vào thanh kiếm không lưỡi của Lạc Hồn.

Nó không phản chiếu ánh sáng, mà phản chiếu sự trống rỗng.

Cô nhớ đến Lý Thanh Tâm, với ánh mắt nghi ngờ nhưng đầy hy vọng.

Cô nhớ đến những người dân trong các thành phố biến mất, những người đang tìm kiếm một lối thoát.

Cô nhớ đến chính mình, phiên bản thứ nhất, thứ hai, thứ ba...

những phiên bản đã chết để cô có thể sống.

Vô Ảnh rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu khuôn mặt người đàn ông áo trắng.

Nhưng khi cô nhìn vào phản chiếu đó, cô thấy thứ gì đó khác.

Khuôn mặt trong kiếm không phải của cô.

Đó là khuôn mặt của chính người đàn ông áo trắng.

Vô Ảnh sững sờ.

Cô nhìn lên.

Người đàn ông vẫn đứng đó, mặt không chút biểu cảm.

Nhưng trong đôi mắt anh ta, cô thấy một sự đau đớn sâu thẳm, một sự tuyệt vọng bị che giấu dưới lớp vỏ bọc của lý trí lạnh lùng.

Anh ta không phải là kẻ thù.

Anh ta là nạn nhân.

Và cô cũng vậy.

"Cô thấy chưa?" Lạc Hồn hỏi, giọng nói giờ đây có chút run rẩy.

"Chúng ta là một.

Cùng một nguồn gốc.

Cùng một định mệnh.

Nếu cô giết tôi, cô sẽ giết chết một phần chính mình.

Và nếu cô để tôi sống, cô sẽ phải chịu đựng sự hủy diệt của tất cả những gì cô yêu thương."

Đinh Vô Ảnh hạ kiếm xuống.

Cô không tấn công.

Cô không lùi bước.

Cô đứng đó, giữa hai thế giới, giữa quá khứ và tương lai, giữa sự thật và ảo tưởng.

Cô nhìn vào vết sẹo trên lưng áo, nơi cánh cửa vô hình đang mở ra.

Và lần này, cô không nghe thấy giọng nói từ tương lai.

Cô chỉ nghe thấy tiếng thở dài của chính mình.

"Cô có ba giây để chọn," Lạc Hồn nói, nâng thanh kiếm không lưỡi lên.

Hai."

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc đó, cô nhớ đến một bức thư.

Một bức thư mà Lý Thanh Tâm đã gửi cho cô, nhưng chưa bao giờ được đọc.

Bức thư ấy không chứa đựng những lời khuyên hay những manh mối.

Nó chỉ chứa đựng một câu hỏi: *"Nếu tất cả đều là dối trá, thì điều gì là thật duy nhất?"*

Đinh Vô Ảnh mở mắt.

Cô nhìn vào Lạc Hồn, và lần đầu tiên, cô thấy sự yếu đuối trong ánh mắt anh ta.

Anh ta không muốn hủy diệt.

Anh ta muốn cứu vãn.

Nhưng cách duy nhất anh ta biết là hủy diệt.

"Ba," cô nói, và trong cùng khoảnh khắc đó, cô không rút kiếm ra để đâm anh ta.

Cô rút kiếm ra, và chém vào chính vết sẹo trên lưng áo mình.

Máu không chảy ra.

Thay vào đó, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ, nuốt chửng cả hai người họ.

Thế giới xung quanh tan rã, những mảnh ghép của ký ức, của hiện thực, của ảo tưởng, tất cả đều vỡ vụn.

Và trong sự hỗn loạn đó, Đinh Vô Ảnh nghe thấy một giọng nói, không phải của Lạc Hồn, không phải của cụ già, mà là của chính cô, từ một phiên bản xa xôi hơn, nơi cô đã chọn một con đường khác.

*"Cô đã chọn con đường khó khăn nhất.

Nhưng lần này, cô không cô đơn."*

Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập