Chương 28
Đinh Vô Ảnh không hạ kiếm để buông xuôi, mà để cảm nhận sự rung động cuối cùng truyền từ cán kiếm lên cổ tay.
Tiếng kim loại va chạm với không khí ngưng đọng, tạo thành một hồi âm dài, chói tai, như tiếng thở dài của chính thế giới này.
Đối diện cô là Tiêu Phong, người đàn ông từng là bóng râm của cô, nay lại là bức tường ngăn cản sự thật.
Hơi thở của Tiêu Phong gấp gáp, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo giáp bằng da thú đã cũ kỹ, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi mắt cô, như thể đang cố gắng đọc lấy thông điệp cuối cùng từ sự tĩnh lặng đáng sợ ấy.
Vô Ảnh chậm rãi thu kiếm vào bao.
Hành động này diễn ra trong im lặng tuyệt đối, không một tiếng động lạ, chỉ có tiếng vải lụa ma sát nhẹ nhàng.
Cô bước về phía trước, một bước, hai bước, phá vỡ khoảng cách an toàn mà bất kỳ kiếm khách nào cũng tuân thủ.
Tiêu Phong lùi lại, gót chân hất lên một đám bụi tro tàn xám xịt.
Hắn không rút vũ khí, nhưng cơ bắp toàn thân căng cứng như dây cung sắp đứt.
"Cô đã thắng," Tiêu Phong nói, giọng khàn đặc vì khói bụi và nỗi sợ hãi bị kìm nén.
"Nhưng cô chưa tìm ra đáp án."
Đinh Vô Ảnh dừng lại trước mặt hắn.
Mùi hương thoang thoảng của rượu thuốc và mùi máu tanh từ vết thương cũ trên tay Tiêu Phong quyện vào nhau, tạo nên một mùi vị đặc trưng của sự tuyệt vọng.
Cô nhìn vào đôi mắt của hắn, đôi mắt đã từng phản chiếu lại hình bóng của chính cô trong những đêm dài thao thức.
Bây giờ, trong đó chỉ còn lại sự trống rỗng.
"Đáp án không nằm ở chiến thắng," Vô Ảnh nói, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết.
"Nó nằm ở thứ chúng ta từ bỏ để đạt được nó."
Bỗng nhiên, mặt đất run rẩy.
Không phải là động đất, mà là một cơn co giật của không gian.
Những bức tường đá xung quanh, vốn dĩ vững chãi qua hàng thế kỷ, bắt đầu nứt ra những đường vân ánh sáng xanh nhạt.
Tiêu Phong ngã quỵ, hai tay chống đất, cố gắng giữ thăng bằng.
Đinh Vô Ảnh đứng vững như một gốc cây cổ thụ, nhưng cô cảm thấy bên trong cơ thể mình, những mảnh ký ức đang vỡ vụn.
Cô nhớ đến bức thư của Lý Thanh Tâm.
Câu hỏi *"Nếu tất cả đều là dối trá, thì điều gì là thật duy nhất?"* vang lên trong đầu cô, rõ ràng hơn bao giờ hết.
*Lưu trữ cá nhân: Đinh Vô Ảnh*
*Ngày: Không xác định (Thời gian bị lỗi)*
*Địa chỉ: Phòng an toàn dưới lòng đất, Quận 4 (đã biến mất)*
"Thư gửi Đinh Vô Ảnh,
Nếu cô đang đọc bức thư này, nghĩa là tôi đã không thể đến kịp.
Hoặc tệ hơn, cô đã chọn con đường mà tôi biết sẽ dẫn đến chỗ chết.
Đừng trách tôi vì sự nghi ngờ.
Sự nghi ngờ là vũ khí duy nhất còn lại khi thế giới này đang nuốt chửng chính nó.
Tôi đã tìm thấy hồ sơ của 'Dự án Tái Sinh'.
Nó không phải là một kế hoạch quân sự hay một nghi lễ tôn giáo.
Đó là một thuật toán.
Một mã nguồn được viết bằng máu và ký ức.
Lạc Hồn không phải là kẻ thù.
Anh ta là người vận hành.
cô là biến số duy nhất chưa được tính toán.
Hãy nhớ lấy: Cảm xúc không phải là lỗi hệ thống.
Nó là dữ liệu.
Khi cô cảm thấy đau, đó là bằng chứng cho thấy cô còn tồn tại.
Khi cô cảm thấy sợ, đó là bản năng sinh tồn đang cố gắng bảo vệ cái 'tôi' mong manh nhất của cô.
Đừng để anh ta thuyết phục cô rằng sự hủy diệt là sự thanh lọc.
Sự thanh lọc thực sự là chấp nhận những khiếm khuyết.
T.S.T."
Đinh Vô Ảnh gấp bức thư lại, đặt nó vào túi áo trong, sát tim.
Bức thư được viết trên giấy mỏng manh, nét chữ run rẩy nhưng dứt khoát.
Lý Thanh Tâm luôn cẩn trọng, nhưng lần này, sự cẩn trọng ấy lại mang theo một liều thuốc độc ngọt ngào.
Cô nhìn xung quanh.
Tiêu Phong đang ngồi dậy, lau máu trên khóe miệng.
Hắn cười, một nụ cười chua chát.
"Lý Thanh Tâm cũng bị lừa," Tiêu Phong nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô.
"Cũng như chúng ta.
Chúng ta đều là những mảnh ghép trong bức tranh mà người khác vẽ nên.
Và bây giờ, họa sĩ muốn xóa trắng tờ giấy."
"Vậy chúng ta sẽ làm gì?" Vô Ảnh hỏi.
"Chúng ta sẽ trở thành vết mực không thể xóa," Tiêu Phong trả lời, đứng dậy,掸掸 bụi trên quần áo.
"Dù chỉ là một vệt đen nhỏ bé trên trang trắng."
Họ rời khỏi phòng thí nghiệm cũ kỹ, bước ra hành lang dài hun hút.
Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu lụi tắt dần, thay vào đó là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, xanh dương, phát ra từ những vết nứt trên tường.
Không khí trở nên loãng, khó thở.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy đầu mình quay cuồng, như thể não bộ đang cố gắng xử lý một lượng thông tin quá lớn.
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh ngọc.
Đây không phải là bệnh tật.
Đây là sự hòa tan.
Thế giới đang hấp thụ cô, hoặc cô đang hấp thụ thế giới.
Ranh giới giữa cái tôi và môi trường xung quanh đang bị xóa nhòa.
"Lạc Hồn ở đâu?" Vô Ảnh hỏi, giọng nói của cô vang lên khác lạ, như có tiếng vọng từ xa.
"Anh ta không ở đây," Tiêu Phong nói, chỉ về phía cuối hành lang, nơi một cánh cửa khổng lồ bằng kim loại đen đang mở ra.
"Anh ta ở trong 'Cổng Sự Thật'.
Và cổng đó đang đóng lại."
Họ chạy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy mỗi bước chân đặt xuống đều khiến một phần ký ức của cô bay đi.
Cô quên mất mùi hương của mẹ mình.
Cô quên mặt của bạn thời thơ ấu.
Cô chỉ còn nhớ mục tiêu: Ngăn chặn sự co rút.
Ngăn chặn sự hủy diệt.
Khi họ đến gần cánh cửa, một bóng người xuất hiện.
Không phải Lạc Hồn.
Mà là một phiên bản khác của Đinh Vô Ảnh.
Cô gái đó mặc trang phục tương tự, nhưng khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm, đôi mắt không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào.
"Cô là ai?" Đinh Vô Ảnh hỏi, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Tôi là cô, nếu cô đã chọn sự hoàn hảo," phiên bản kia nói, giọng nói lạnh băng.
"Tôi đã chấp nhận hy sinh tất cả để thế giới được tái sinh.
Không có đau khổ.
Không có mất mát.
Chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh cửu."
Đinh Vô Ảnh nhìn vào đôi mắt của chính mình.
Trong đó, cô thấy sự yên bình.
Một sự yên bình đáng sợ.
Nó hấp dẫn cô như ánh trăng hấp dẫn thủy triều.
Nhưng sâu thẳm trong tim, một tiếng vọng yếu ớt nhắc nhở cô về bức thư của Lý Thanh Tâm.
Về nỗi đau.
Về sự không hoàn hảo.
"Sự tĩnh lặng vĩnh cửu chỉ là cái chết," Đinh Vô Ảnh nói, rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm rung lên, phát ra âm thanh chói tai.
"Và tôi chưa sẵn sàng chết."
Cuộc chiến diễn ra trong im lặng.
Không có tiếng hét, không có tiếng gầm.
Chỉ có tiếng kim loại va chạm, tiếng gió rít qua những khe hở.
Đinh Vô Ảnh và phiên bản của cô đánh nhau như hai bóng ma, di chuyển với tốc độ vượt qua giới hạn con người.
Mỗi đòn tấn công đều mang theo một ký ức, một cảm xúc.
Phiên bản kia tấn công bằng sự lạnh lùng, chính xác, không bỏ sót một kẽ hở nào.
Đinh Vô Ảnh phòng thủ bằng sự hỗn loạn, bằng những cảm xúc hỗn độn mà cô đã cố gắng che giấu.
Cô nhớ đến nụ cười của Lý Thanh Tâm khi họ cùng nhau điều tra.
Cô nhớ đến nỗi sợ hãi của Tiêu Phong khi nhìn thấy thành phố biến mất.
Cô nhớ đến sự yếu đuối của Lạc Hồn.
Và rồi, cô tìm ra điểm yếu.
Điểm yếu của sự hoàn hảo là sự đơn điệu.
Phiên bản kia không biết cách bất ngờ.
Nó chỉ biết lặp lại các mẫu hình tối ưu.
Đinh Vô Ảnh giả vấp ngã.
Một hành động ngớ ngẩn, không đáng có của một kiếm khách cấp cao.
Phiên bản kia ngừng lại, phân tích lỗi sai.
Trong khoảnh khắc đó, Đinh Vô Ảnh lao lên, đâm kiếm vào ngực của chính mình.
Máu không chảy ra.
Thay vào đó, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ, nuốt chửng cả hai người họ.
Thế giới xung quanh tan rã, những mảnh ghép của ký ức, của hiện thực, của ảo tưởng, tất cả đều vỡ vụn.
Và trong sự hỗn loạn đó, Đinh Vô Ảnh nghe thấy một giọng nói, không phải của Lạc Hồn, không phải của cụ già, mà là của chính cô, từ một phiên bản xa xôi hơn, nơi cô đã chọn một con đường khác.
*"Cô đã chọn con đường khó khăn nhất.
Nhưng lần này, cô không cô đơn."*
Khi ánh sáng tan biến, Đinh Vô Ảnh tỉnh dậy trên một bãi cát trắng xóa.
Không có bầu trời, không có mặt đất.
Chỉ có sự trống rỗng vô tận.
Trước mặt cô là Lạc Hồn.
Anh ta ngồi đó, bình thản, như thể đang chờ đợi một vị khách quen.
"Cô đã thức tỉnh," Lạc Hồn nói, mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi thương.
"Và bây giờ, cô phải chọn."
Anh ta giơ lên hai tay.
Một tay nắm giữ một quả cầu ánh sáng trắng, thuần khiết, không tì vết.
Tay kia nắm giữ một quả cầu bóng đen, xoáy động, chứa đựng vô vàn mảnh vỡ của ký ức, của đau khổ, của hạnh phúc.
"Quả cầu trắng là sự tái sinh," Lạc Hồn giải thích.
"Thế giới sẽ được xây dựng lại từ đầu.
Không có chiến tranh.
Không có nghèo đói.
Không có mất mát.
Nhưng cũng không có cá tính.
Không có tình yêu.
Không có nỗi đau."
Anh ta giơ tay kia lên.
"Quả cầu đen là sự tiếp tục.
Thế giới sẽ tiếp tục co rút.
Các thành phố sẽ tiếp tục biến mất.
Hàng triệu người sẽ chết.
Nhưng những ai còn lại sẽ sống với đầy đủ cảm xúc.
Với sự tự do.
Với nỗi đau."
Đinh Vô Ảnh nhìn vào hai quả cầu.
Cô cảm thấy trái tim mình đập thình thịch.
Cô nhớ đến bức thư của Lý Thanh Tâm.
*"Cảm xúc không phải là lỗi hệ thống.
Nó là dữ liệu."*
Cô nhớ đến Tiêu Phong, người đàn ông sẵn sàng chết để bảo vệ một sự thật không hoàn hảo.
Cô nhớ đến chính mình, người phụ nữ đã chết đi và sống lại nhiều lần, chỉ để tìm kiếm ý nghĩa trong sự hỗn loạn.
Nếu cô chọn quả cầu trắng, cô sẽ cứu được thế giới, nhưng giết chết linh hồn của nó.
Nếu cô chọn quả cầu đen, cô sẽ cứu được linh hồn, nhưng giết chết thế giới.
Đinh Vô Ảnh bước về phía Lạc Hồn.
Cô không chạm vào quả cầu nào.
Thay vào đó, cô nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Cô nghĩ đây là lựa chọn của cô?" Lạc Hồn hỏi, giọng nói run rẩy.
Đây là lựa chọn của thế giới.
Và thế giới đã chọn sự hoàn hảo."
"Thế giới không có ý chí," Đinh Vô Ảnh nói.
"Chỉ có con người mới có ý chí.
Và tôi từ chối lựa chọn này."
Cô rút kiếm ra, không phải để đâm vào Lạc Hồn, mà để đâm vào không gian giữa hai quả cầu.
Lưỡi kiếm cắt qua không khí, tạo ra một vết nứt.
Ánh sáng trắng và bóng đen bắt đầu trộn lẫn, tạo thành một màu xám xịt, mơ hồ.
"Cô đang phá hủy cả hai," Lạc Hồn hét lên, kinh hoàng.
"Cô đang phá hủy mọi thứ!"
"Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng nói vang lên trong sự trống rỗng.
"Tôi đang tạo ra một lựa chọn thứ ba.
Một lựa chọn không hoàn hảo, không hủy diệt.
Một lựa chọn của sự tồn tại trong hỗn loạn."
Vết nứt mở rộng, nuốt chửng cả hai quả cầu.
Lạc Hồn ngã quỵ, khóc lóc.
Đinh Vô Ảnh đứng đó, nhìn vào sự hỗn loạn mới刚刚 được tạo ra.
Cô không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Cô chỉ biết rằng, lần này, cô sẽ không để ai quyết định số phận của mình.
Và từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.
Không phải của cô.
Không phải của Lạc Hồn.
Mà là của Lý Thanh Tâm.
*"Đừng lo lắng, Đinh Vô Ảnh.
Tôi đã nói rồi.
Cô không cô đơn."*
Đinh Vô Ảnh mỉm cười.
Một nụ cười mệt mỏi, nhưng đầy hy vọng.
Cuộc hành trình chưa kết thúc.
Nó chỉ vừa bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận