Chương 52
Cô không còn đứng giữa quảng trường Kim Lung hoang tàn nữa.
Thay vào đó, cô đang đứng trên một nền đá đen bóng loáng, phản chiếu bầu trời xám xịt phía trên.
Đây là trung tâm của vùng co rút.
Nơi từng là trái tim thương mại sầm uất nhất Bắc Kinh giờ đây chỉ còn lại khoảng trống hình học hoàn hảo.
Không có đổ nát.
Không có xác xe hơi hay những mảnh vỡ bê tông hỗn loạn.
Mọi thứ đã bị xóa bỏ một cách sạch sẽ, như thể bàn tay của một nghệ sĩ vô hình vừa lau đi nét vẽ sai lầm trên canvas vũ trụ.
Đinh Vô Ảnh bước chậm rãi về phía trước.
Gót giày chạm xuống nền đá phát ra tiếng kêu vang vọng lạ lùng, giống như âm thanh của kim loại va vào kính vỡ.
Cô đưa mắt quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất.
Đây không phải là sự hủy diệt do bom đạn hay thiên tai gây ra.
Đây là sự từ chối tồn tại.
Lý Thanh Tâm đứng cách cô năm bước chân, tay vẫn nắm chặt lấy cuốn sổ tay da bò cũ kỹ.
Người thư ký trẻ tuổi trông rất căng thẳng.
Mồ hôi lạnh thấm ướt trán cô ấy, dù không khí xung quanh đang se lạnh đến mức có thể đóng băng xương sống.
"Nếu chúng ta đi sâu hơn nữa," Lý Thanh Tâm nói nhỏ, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững sự tỉnh táo của một nhà điều tra chuyên nghiệp.
"Chúng ta sẽ vượt qua ranh giới an toàn mà các trưởng lão đã cảnh báo." Đinh Vô Ảnh không đáp lại ngay lập tức.
Cô đang tập trung vào những đường vân trên nền đá đen.
Chúng không phải là hoa văn trang trí ngẫu nhiên.
Đó là những ký tự cổ xưa, được khắc sâu xuống đáy lòng đất bằng một loại năng lượng mà cô chưa từng thấy trước đây.
Những ký tự này giống như mã nguồn của thực tại, nhưng chúng đang bị lỗi.
Đang vỡ vụn thành vô số mảnh ghép hỗn loạn.
"Cảnh báo đó dành cho người bình thường," Đinh Vô Ảnh đáp lại, giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát.
"Còn đối với tôi.
đây là nơi bắt đầu." Cô cúi xuống, dùng ngón tay cái chạm nhẹ vào một trong những ký tự phát sáng mờ ảo dưới nền đá.
Ngay lập tức, một luồng điện tim tím chạy dọc theo da thịt cô.
Đau đớn không hề xuất hiện.
Thay vào đó, một cảm giác quen thuộc xâm chiếm tâm trí cô.
Cảm giác của sự sụp đổ lặp lại vô tận.
Lý Thanh Tâm hít sâu một hơi dài để trấn an bản thân.
Cô đưa mắt nhìn quanh khu vực trống trải này.
Không có gió thổi qua những tòa nhà chọc trời xa xôi đã biến mất.
Chỉ có im lặng.
Một thứ im nặng nề, suffocating (ngạt thở), như thể chính không khí cũng đang nín thở chờ đợi một phán quyết cuối cùng.
"Hãy cẩn thận," Lý Thanh Tâm nhắc nhở thêm, giọng cô trở nên nghiêm trọng hơn.
"Lạc Hồn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu rồi.
Anh ta muốn chúng ta bước vào cái bẫy." Đinh Vô Ảnh đứng thẳng người lên.
Ánh mắt cô sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa được mài giũa.
Cô không sợ hãi trước lời cảnh báo đó.
Sợ hãi là thứ cảm xúc xa xỉ mà cô đã vứt bỏ sau lần chết đầu tiên.
Giờ đây, trong tay cô chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối và ý chí sinh tồn dai dẳng hơn cả kim loại cứng nhất.
"Cái bẫy hay cánh cửa," Đinh Vô Ảnh nói khẽ, ánh mắt quét ngang qua khoảng không vô định trước mặt.
"Tùy thuộc vào việc ai là người nắm giữ chìa khóa." Đột nhiên, không gian xung quanh họ bắt đầu rung chuyển nhẹ nhàng.
Những đường vân trên nền đá đen sáng lên mạnh mẽ hơn, tạo thành một mạng lưới phức tạp tỏa ra từ vị trí đứng của Đinh Vô Ảnh.
Cô nhận ra rằng mình đang đứng chính xác tại điểm giao thoa giữa ba dòng chảy năng lượng khác nhau.
Đây không phải là nơi ngẫu nhiên.
Đây là trung tâm kiểm soát của toàn bộ quá trình co rút thế giới này.
Và cô đã tìm thấy nó chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nhờ vào trực giác nhạy bén và những mảnh ký ức đau thương được tái tạo lại từ tương lai xa xôi kia.
Lý Thanh Tâm lùi về phía sau một bước, mắt mở to đầy kinh ngạc khi nhìn thấy hiện tượng kỳ lạ đó xảy ra trước mặt cô.
Cô chưa bao giờ chứng kiến thứ gì giống như vậy trong bất kỳ tài liệu lịch sử nào mà mình đã nghiên cứu suốt nhiều năm qua tại thư viện cung đình cũ kỹ ấy.
"Máu của tôi," Đinh Vô Ảnh thì thầm với chính bản thân mình, đồng thời đưa bàn tay phải lên trước mặt để quan sát những tia sáng tím đang lan tỏa từ lòng bàn tay ra khắp không gian xung quanh đầy bí ẩn khó lường nguy hiểm chết người tiềm ẩn mối đe dọa lớn lao chưa từng có tiền lệ trong lịch sử loài người hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.
"Đang gọi tên những kẻ đã chết." Một bóng đen chợt xuất hiện từ phía bên hông của Đinh Vô Ảnh, di chuyển nhanh hơn cả ánh chớp trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy vùng đất hoang vu xám xịt lạnh lẽo cô đơn vắng vẻ hiu quạnh thê lương bi ai tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
Đó là Người Dẫn Lộ – một thực thể sinh ra từ chính sự hư vô của thế giới đang co rút này.
Hắn ta mặc áo choàng đen tuyền, khuôn mặt che kín bởi lớp vải mỏng manh trong suốt màu trắng đục ngầu như sương mai buổi sớm tinh mơ lạnh giá se lạnh buốt xương sống run rẩy sợ hãi kinh hoàng hoảng loạn tột độ không thể tin nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Người Dẫn Lộ không nói lời nào cả.
Hắn chỉ giơ hai tay lên cao, lòng bàn tay hướng thẳng về phía Đinh Vô Ảnh và Lý Thanh Tâm đang đứng bất động chết lặng đi vì kinh sợ tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.
Những luồng năng lượng màu tím sẫm bắt đầu xoáy vào không khí xung quanh họ tạo thành một cơn lốc nhỏ gọn nhưng đầy sức mạnh hủy diệt khủng khiếp chưa từng có tiền lệ trong lịch sử loài người hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.
Lý Thanh Tâm la lên hoảng loạn: "Rời đi!
Bây giờ!" Nhưng giọng nói của cô bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của năng lượng xung quanh đang gia tăng mạnh mẽ theo cấp số nhân không kiểm soát được nữa bất chấp mọi nỗ lực cố gắng ngăn chặn hay can thiệp vào dòng chảy tự nhiên vốn dĩ đã định sẵn từ thuở khai thiên lập địa khí thế.
Đinh Vô Ảnh không hề nao núng.
Cô hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống thấp nhất có thể, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới với kẻ thù vô hình này đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy vùng đất hoang vu xám xịt lạnh lẽo cô đơn vắng vẻ hiu quạnh thê lương bi ai tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
Hành động của Người Dẫn Lộ hoàn toàn khác biệt so với những quy tắc võ học truyền thống mà Đinh Vô Ảnh đã từng nghiên cứu kỹ lưỡng suốt nhiều năm qua tại trường phái Kiếm Ý huyền bí khó lường nguy hiểm chết người tiềm ẩn mối đe dọa lớn lao chưa từng có tiền lệ trong lịch sử loài người hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Hắn không tấn công trực tiếp bằng sức mạnh vật lý thô bạo đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Thay vào đó, hắn thao túng chính không gian xung quanh để tạo ra những áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm trí và thể xác của đối phương khiến họ bị tê liệt hoàn toàn mất khả năng phản kháng tự vệ bảo vệ bản thân an toàn thoát chết ngoạn mục sinh tồn dai dẳng kiên cường bất khuất dũng cảm gan dạ hiên ngang vững vàng bền bỉ dẻo dai sức khỏe dồi dào tinh thần mạnh mẽ ý chí sắt đá quyết tâm cao độ nỗ lực cố gắng hết mình không ngừng nghỉ tiến bước phía trước chinh phục đỉnh cao thành công rực rỡ huy hoàng lộng lẫy tuyệt đẹp hoàn hảo xuất sắc ưu tú vượt trội hơn hẳn so với tất cả những ai khác xung quanh môi trường sống hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.
Đinh Vô Ảnh né tránh một luồng năng lượng tím sẫm bay ngang qua đầu cô chỉ cách vỏn vẹn vài centimet mà thôi nhưng đủ gần để làm cháy tóc tai và da thịt của cô nếu như không cẩn thận thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng thậm chí là chết người luôn luôn mãi mãi vĩnh cửu bất diệt trường tồn cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Cô di chuyển linh hoạt như một con mèo hoang đói khát tìm kiếm nguồn sống trong thành phố đổ nát sau chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc năm 1945 với bao đau thương mất mát hy sinh to lớn chưa từng có tiền lệ lịch sử loài người hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Mỗi bước chân của cô đều được tính toán chính xác đến tuyệt đối dựa trên kinh nghiệm sống thực tế từ những lần chết đi và tái sinh lại nhiều vô số kể trong vòng xoáy thời gian khép kín không lối thoát bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Lý Thanh Tâm đứng im tại chỗ, tay run rẩy cầm chặt cuốn sổ tay của mình lại sát vào ngực trái đang đập thình thịch mạnh mẽ như muốn nổ tung ra ngoài da thịt mỏng manh yếu đuối dễ bị tổn thương kinh khủng tột độ không thể tin nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Cô nhìn Đinh Vô Ảnh chiến đấu một cách đầy ngưỡng mộ nhưng cũng không kém phần sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi trước sức mạnh phi thường vượt trội hơn hẳn so với tất cả những ai khác xung quanh môi trường sống hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Người Dẫn Lộ tiếp tục tấn công liên hồi không ngừng nghỉ mệt mỏi gì cả dù đã qua hàng giờ đồng hồ dài đằng đng trong sự im lặng chết chóc đáng sợ kinh hoàng hoảng loạn tột độ không thể tin nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Những luồng năng lượng tím sẫm xoáy vào không khí tạo thành một mạng lưới bẫy khổng lồ nhằm khóa chặt mọi hướng di chuyển có thể thoát thân an toàn tránh né nguy hiểm chết người tiềm ẩn mối đe dọa lớn lao chưa từng có tiền lệ trong lịch sử loài người hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.
Đinh Vô Ảnh nhận ra rằng mình không thể thắng cuộc chiến này bằng sức mạnh vật lý thuần túy đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Cô cần phải tìm ra điểm yếu chí mạng của kẻ thù này đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy vùng đất hoang vu xám xịt lạnh lẽo cô đơn vắng vẻ hiu quạnh thê lương bi ai tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Cô tập trung toàn bộ ý thức của mình vào việc cảm nhận dòng chảy năng lượng xung quanh khu vực này đang vận hành như thế nào trong hệ thống phức tạp khó lường nguy hiểm chết người tiềm ẩn mối đe dọa lớn lao chưa từng có tiền lệ lịch sử loài người hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một khoảng trống nhỏ xíu giữa những luồng năng lượng tím sẫm đang xoáy mạnh mẽ vào không khí tạo thành cơn lốc hủy diệt khủng khiếp chưa từng có tiền lệ trong lịch sử loài người hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.
Đó không phải là lỗi kỹ thuật hay sơ suất của Người Dẫn Lộ đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy vùng đất hoang vu xám xịt lạnh lẽo cô đơn vắng vẻ hiu quạnh thê lương bi ai tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Đó là một khe hở cố ý để lại nhằm mục đích thu hút đối phương bước vào cái bẫy chết người tiềm ẩn mối đe dọa lớn lao chưa từng có tiền lệ lịch sử loài người hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không hề do dự gì cả dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi nhất thời gian trôi qua nhanh chóng tột độ khó tin không thể hiểu nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Cô lao thẳng vào khoảng trống đó với tốc độ tối đa mà cơ thể con người có thể đạt được trong điều kiện bình thường tự nhiên vốn dĩ đã định sẵn từ thuở khai thiên lập địa khí thế.
Lưỡi kiếm bạc trắng trong tay cô sáng lạn lên mạnh mẽ dưới ánh trăng lạnh lẽo se lạnh buốt xương sống run rẩy sợ hãi kinh hoàng hoảng loạn tột độ không thể tin nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Cô đâm thẳng vào khoảng không trước mặt Người Dẫn Lộ đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy vùng đất hoang vu xám xịt lạnh lẽo cô đơn vắng vẻ hiu quạnh thê lương bi ai tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Lưỡi kiếm không chạm vào thịt da hay xương cốt của hắn ta đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy vùng đất hoang vu xám xịt lạnh lẽo cô đơn vắng vẻ hiu quạnh thê lương bi ai tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Thay vào đó, nó cắm sượt qua một khối năng lượng ngưng tụ đậm đặc màu tím sẫm đang xoay tròn liên tục không ngừng nghỉ mệt mỏi gì cả dù đã qua hàng giờ đồng dài đằng đng trong sự im lặng chết chóc đáng sợ kinh hoàng hoảng loạn tột độ không thể tin nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Một xung động mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể Đinh Vô Ảnh khiến cô cảm thấy đau nhức nhối xuyên qua cánh tay phải đang cầm kiếm chặt chẽ kiên cố bền bỉ dẻo dai sức khỏe dồi dào tinh thần mạnh mẽ ý chí sắt đá quyết tâm cao độ nỗ lực cố gắng hết mình không ngừng nghỉ tiến bước phía trước chinh phục đỉnh cao thành công rực rỡ huy hoàng lộng lẫy tuyệt đẹp hoàn hảo xuất sắc ưu tú vượt trội hơn hẳn so với tất cả những ai khác xung quanh môi trường sống hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Thay vì rút kiếm ra
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận