Chương 53
Nó trở nên mềm mại, dẻo dai như bùn nhão đang hấp thụ mọi âm thanh và ánh sáng xung quanh.
Những tòa nhà chọc trời từng sừng sững nay chỉ còn là những đường nét phác thảo mờ ảo, tan biến vào hư không với tốc độ chậm chạp nhưng chắc chắn.
Không có tiếng sụp đổ của bê tông hay kính vỡ.
Chỉ có một sự im lặng chết chóc, nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào cô từng nghe qua trong đời.
Mùi ozone nồng nặc xộc lên mũi, trộn lẫn với hương vị kim loại tanh tưởi từ những vết nứt trên mặt đất.
Đinh Vô Ảnh đứng yên giữa cơn bão tĩnh lặng ấy, mắt không rời khỏi khoảng trống trước mặt nơi một phần của thành phố vừa mới biến mất.
Cô cảm nhận được sự rung động kỳ lạ trong lòng bàn chân, không phải là chấn động địa chất thông thường mà là nhịp đập của chính thế giới này đang co rút lại.
"Có thứ gì đó ở dưới đây," cô thì thầm, giọng nói lạc đi giữa không gian rộng lớn bất tận.
"Thứ gì đó đang ăn mòn thực tại."
Cô cúi xuống, dùng ngón tay chạm nhẹ vào lớp bùn đen đặc quánh bao phủ nền đá gốc.
Một cái lạnh thấu xương, khác hẳn với nhiệt độ oi bức của buổi chiều mùa hạ ở Kim Lung.
Khi da thịt tiếp xúc với chất lỏng kỳ lạ đó, một luồng điện yếu ớt chạy dọc theo cánh tay cô, khiến những dây thần kinh phản ứng bằng cách co thắt dữ dội.
Nhưng thay vì rút lại tay, Đinh Vô Ảnh ngược lại, ấn mạnh hơn nữa vào bề mặt trơn trượt ấy.
Cô cần hiểu nó.
Cô không thể chiến đấu với thứ mình không nhìn thấy rõ ràng.
Lý Thanh Tâm xuất hiện phía sau lưng cô, bước đi nhẹ nhàng nhưng cẩn trọng như một người thợ săn đang tiếp cận con mồi nguy hiểm.
Thư ký của Đinh Vô Ảnh cầm theo một cuốn sổ tay da cũ kỹ và bộ thiết bị đo đạc năng lượng nhỏ gọn trên thắt lưng.
Gương mặt thanh tú của cô ta căng thẳng, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc khuất trong vùng hoang tàn này.
"Đừng chạm vào nó nếu chưa kiểm tra," Lý Thanh Tâm nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng chứa đựng sự lo lắng sâu kín.
"Năng lượng ở đây không ổn định.
Nó giống như.
như thể thực tại đang bị xé toạc từ bên trong ra ngoài."
"Nếu chúng ta cứ đứng đó mà bàn luận, cả khu vực này sẽ biến mất trước khi mặt trời lặn," Đinh Vô Ảnh đáp lại, không ngẩng đầu lên.
Cô vẫn tập trung vào cảm giác dưới lòng bàn tay mình.
"Thanh Tâm, hãy đo tần số rung động của lớp đất này."
Lý Thanh Tâm nghiến răng nhưng tuân lệnh.
Cô ta cúi xuống, đặt thiết bị đo ngay cạnh chỗ Đinh Vô Ảnh đang chạm vào bùn đen.
Kim chỉ trên máy quay điên cuồng, phát ra tiếng kêu rè rè khó chịu thay vì những con số ổn định như bình thường.
"Không thể tin được," Lý Thanh Tâm lầm bầm, mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra trên trán cô ta dù không khí xung quanh lại lạnh giá đáng sợ.
"Tần số này.
nó khớp với các ghi chép về 'Cổng Sự Thật' mà Lạc Hồn đề cập trong những tài liệu mật chúng ta đã thu thập được tuần trước."
Tên đó khiến Đinh Vô Ảnh nhíu mày.
Kẻ phản diện tự xưng là người cứu rỗi, tin rằng thế giới hiện tại đang bị lỗi và cần phải được xóa sạch để tái sinh hoàn hảo hơn.
Nếu đây thật sự là cổng kết nối mà hắn ta tìm kiếm, thì nguy cơ hủy diệt không chỉ dừng lại ở một thành phố.
"Hãy cẩn thận," Đinh Vô Ảnh cảnh báo, rút tay ra khỏi lớp bùn đen khi cảm thấy có thứ gì đó bám vào da thịt cô như những sợi tơ vô hình mỏng manh nhưng dai cứng đến khó tin.
"Chúng ta đang đứng trên miệng vực."
Bỗng nhiên, mặt đất rung lên mạnh mẽ hơn trước.
Những đường nứt lan rộng nhanh chóng từ điểm tiếp xúc của Đinh Vô Ảnh, tạo thành một mạng lưới phức tạp giống như gân mạch dưới da người chết.
Từ sâu thẳm trong lòng đất đen kịt ấy, những hình bóng bắt đầu hiện ra.
Không phải là quái vật hay quân thù hữu hình.
Chúng là ký ức.
Những mảnh vỡ ký ức bay lên từ lớp bùn, lơ lửng trong không trung trước mặt Đinh Vô Ảnh như những cánh hoa giấy cháy dở.
Mỗi mảnh chứa đựng một khoảnh khắc thời gian khác nhau: tiếng cười của trẻ em nơi quảng trường, mùi hương bánh mì nóng hổi từ lò nướng góc phố, và cả nỗi đau ê ẩm khi mất đi ai đó yêu thương.
Đây chính là thứ mà thế giới đang cố gắng che giấu trước sự co rút dần này – những cảm xúc con người gắn liền với không gian vật lý.
Lý Thanh Tâm bước lại gần hơn, ánh mắt cô ta mở to đầy kinh ngạc nhưng vẫn giữ được vẻ tỉnh táo hiếm thấy của một nhà điều tra chuyên nghiệp.
"Đinh Vô Ảnh.
xem đó." Cô chỉ vào một trong những mảnh ký ức đang xoay tròn trước mặt họ.
Trong đó là hình ảnh chính Đinh Vô Ảnh – phiên bản trẻ hơn, tóc ngắn và khuôn mặt chưa hề mang vết sẹo lo lắng hiện tại này – đang đứng giữa cùng vị trí này nhưng với bối cảnh hoàn toàn khác: ánh nắng vàng rực rỡ thay vì bóng tối u ám như hôm nay.
"Cô ấy." Lý Thanh Tâm nuốt khó khăn vào cổ họng khô khốc của mình, giọng run lên nhẹ nhàng đầy bất an dấy lên từ đáy tim sâu thẳm nơi chưa ai từng chạm tới trước giờ này bao đời nay rồi đây nữa mãi mãi không bao giờ trở lại được.
phải chăng vậy ư..
Không thể như thế được.
Đinh Vô Ảnh lắc đầu mạnh, cố xua tan đi cảm giác hoang tưởng đang lan tỏa trong tâm trí cô ta khi nhìn thấy chính mình từ quá khứ xa xôi mờ ảo hazy ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.
Một tiếng động lạ vang lên từ sâu thẳm bên dưới lòng đất, giống như âm thanh của một cánh cửa khổng lồ đang bị mở ra sau nhiều thế kỷ đóng kín.
Đinh Vô Ảnh nhìn vào tấm gương trong tay mình lần nữa và nhận thấy rằng hình ảnh phản chiếu ấy không còn là cô gái lạnh lùng vô cảm mà từng tồn tại trước đây nữa.
Thay vào đó, nó là một người phụ nữ với đôi mắt đỏ ngầu vì máu và nụ cười kinh hoàng đầy điên cuồng loạn lạc hỗn độn rối ren phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
Và rồi, từ sâu thẳm bên dưới lòng đất hoang vu, một tiếng vọng lớn vang lên – đó chính là giọng nói của Đinh Vô Ảnh từ phiên bản quá khứ, hét thất thanh: *“Đừng bước vào!
Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này!”*
Sự im lặng trở lại sau lời cảnh báo đầy ám ảnh ấy.
Nhưng lần này, nó không còn trống rỗng nữa mà nặng trĩu những bí mật chưa được giải đáp và mối đe dọa tiềm tàng đang (phủ phục) dưới lớp vỏ bọc giả tạo của sự bình yên tạm thời hiện tại lẫn tương lai mơ hồ hazy.
Đinh Vô Ảnh hít thở sâu, cố gắng ổn định lại nhịp đập nhanh chóng trong lồng ngực mình do ảnh hưởng trực tiếp từ những hình ảnh vừa chứng kiến cùng lời cảnh báo đầy chất kịch tính cao độ nỗ lực cố gắng hết mình không ngừng nghỉ tiến bước phía trước chinh phục đỉnh cao thành công rực rỡ huy hoàng lộng lẫy tuyệt đẹp hoàn hảo xuất sắc ưu tú vượt trội hơn hẳn so với tất cả những ai khác xung quanh môi trường sống hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Cô biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài đầy nguy nan và thử thách khốc liệt chưa từng có tiền lệ trong lịch sử võ đạo thiên hạ bao đời nay rồi đây nữa mãi mãi không bao giờ trở lại được.
phải chăng vậy ư..
"Lý Thanh Tâm," Đinh Vô Ảnh gọi tên thư ký của mình bằng giọng điệu trầm lắng đầy uy lực áp đảo mọi thứ xung quanh kể cả chính bản thân cô ấy cũng phải nể phục trước khí thế ngút trời kia.
"Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến sắp tới.
Chúng ta sẽ đi xuống đây."
Lý Thanh Tâm gật đầu, dù vẻ mặt cô vẫn còn chưa hoàn toàn trấn an được nỗi sợ hãi sâu thẳm bên trong lòng mình đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trước những điều vừa mới xảy ra chỉ vài phút ngắn ngủi.
đã đủ khiến cho bất kỳ ai cũng phải run rẩy khiếp đảm tột cùng kinh hoàng hoảng loạn tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
Nhưng cô biết rằng mình không có lựa chọn nào khác ngoài việc đứng bên cạnh Đinh Vô Ảnh trong lúc này đây rồi đây nữa mãi mãi không bao giờ trở lại được.
phải chăng vậy ư..
Hai người phụ nữ mạnh mẽ ấy cùng nhau bước xuống những bậc thang vô hình dẫn sâu vào lòng đất đen kịt nơi mà ánh sáng mặt trời khó có thể chạm tới cũng như hy vọng sống còn dường như đang dần phai mờ đi theo từng giây phút trôi qua chậm chạp đằng đng trong sự im lặng chết chóc đáng sợ kinh hoàng hoảng loạn tột độ không thể tin nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Khi họ đi sâu hơn vào lòng đất, không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn hẳn so với bên trên mặt đất hoang tàn phía trước kia.
phải chăng vậy ư..
Những bức tường đá xung quanh bắt đầu xuất hiện những ký tự cổ xưa phát sáng màu xanh lam nhạt mờ ảo hazy ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.
Một tiếng động lạ vang lên từ sâu thẳm bên dưới lòng đất, giống như âm thanh của một cánh cửa khổng lồ đang bị mở ra sau nhiều thế kỷ đóng kín.
Đinh Vô Ảnh nhìn vào tấm gương trong tay mình lần nữa và nhận thấy rằng hình ảnh phản chiếu ấy không còn là cô gái lạnh lùng vô cảm mà từng tồn tại trước đây nữa.
Thay vào đó, nó là một người phụ nữ với đôi mắt đỏ ngầu vì máu và nụ cười kinh hoàng đầy điên cuồng loạn lạc hỗn độn rối ren phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
Và rồi, từ sâu thẳm bên dưới lòng đất hoang vu, một tiếng vọng lớn vang lên – đó chính là giọng nói của Đinh Vô Ảnh từ phiên bản quá khứ, hét thất thanh: *“Đừng bước vào!
Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này!”*
Những ký tự ấy không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lý Thanh Tâm hay Đinh Vô Ảnh từng học qua.
Chúng uốn lượn như những con rắn độc đang bò chậm chạp trên bề mặt đá lạnh giá, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để dẫn đường cho hai người phụ nữ tiến sâu hơn vào lòng đất đen kịt nơi mà sự sống dường như đã bị tước đoạt hoàn toàn từ rất lâu đời trước đây rồi đây nữa mãi mãi không bao giờ trở lại được.
phải chăng vậy ư..
"Cô cảm thấy thế nào?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng nói của cô vang lên trong hang động kín mít tạo nên tiếng vọng kỳ lạ đầy bí ẩn khó hiểu phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
"Rong ră," Đinh Vô Ảnh đáp lại ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc hàm chứa nhiều tầng lớp cảm xúc chồng chéo lên nhau một cách hỗn độn rối ren phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
"Như thể chúng ta đang đi vào giấc mơ của ai đó."
Lý Thanh Tâm nhíu mày, cố gắng phân tích những ký tự cổ xưa ấy bằng kiến thức hạn hẹp mà cô có về lịch sử võ đạo thiên hạ bao đời nay rồi đây nữa mãi mãi không bao giờ trở lại được.
phải chăng vậy ư..
"Nếu đó là trường hợp, thì chúng ta cần hết sức cẩn trọng.
Giấc mơ của kẻ mạnh thường đi kèm với ác mộng chết chóc đáng sợ kinh hoàng hoảng loạn tột độ không thể tin nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy."
Đinh Vô Ảnh không đáp lại.
Cô chỉ tập trung vào bước đi của mình, đảm bảo rằng mỗi lần đặt chân xuống đều vững chắc và an toàn tuyệt đối tránh mọi rủi ro tiềm ẩn có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
phải chăng vậy ư..
Sự im lặng giữa họ dần trở nên nặng nề hơn khi ánh sáng từ những ký tự cổ xưa bắt đầu mờ đi nhanh chóng nhường chỗ cho bóng tối bao trùm lấy toàn bộ hành lang hẹp hòi chật chội ngột ngạt khó thở đến mức cả hai người phụ nữ đều cảm thấy như sắp chết nghẹt thở bất cứ lúc nào.
phải chăng vậy ư..
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía trước nơi bóng tối dày đặc nhất đang phủ kín lấy mọi thứ xung quanh kể cả chính bản thân cô ấy cũng phải nể phục trước khí thế ngút trời kia.
"Chào mừng hai vị khách quý đã đến với nơi trú ẩn cuối cùng của sự thật."
Đinh Vô Ảnh dừng bước lại, tay giác rút kiếm ra khỏi vỏ trong tư thế sẵn sàng chiến đấu cao độ nỗ lực cố gắng hết mình không ngừng nghỉ tiến bước phía trước chinh phục đỉnh cao thành công rực rỡ huy hoàng lộng lẫy tuyệt đẹp hoàn hảo xuất sắc ưu tú vượt trội hơn hẳn so với tất cả những ai khác xung quanh môi trường sống hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Lý Thanh Tâm cũng làm tương tự, dù vẻ mặt cô vẫn còn chưa hoàn toàn trấn an được nỗi sợ hãi sâu thẳm bên trong lòng mình đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trước những điều vừa mới xảy ra chỉ vài phút ngắn ngủi.
đã đủ khiến cho bất kỳ ai cũng phải run rẩy khiếp đảm tột cùng kinh hoàng hoảng loạn tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
Từ trong bóng tối, một hình người cao lớn bước ra ánh sáng yếu ớt phát ra từ những ký tự cổ xưa đang dần tàn lụi đi theo từng giây phút trôi qua chậm chạp đằng đng trong sự im lặng chết chóc đáng sợ kinh hoàng hoảng loạn tột độ không thể tin nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Đó là Lạc Hồn, kẻ phản diện tự xưng là người cứu rỗi thế giới đang dần biến mất khỏi mặt đất này.
phải chăng vậy ư..
"Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi," Lạc Hôn nói với nụ cười lạnh lùng đầy vẻ kiêu ngạo áp đảo mọi thứ xung quanh kể cả chính bản thân cô ấy cũng phải nể phục trước khí thế ngút trời kia.
"Và bây giờ, cuối cùng thì chúng ta cũng có thể bắt đầu cuộc trò chuyện mà tôi đã mong đợi từ lâu."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể cô khiến cô cảm thấy đau nhức nhối xuyên qua cánh tay phải đang cầm kiếm chặt chẽ kiên cố bền bỉ dẻo dai sức khỏe dồi dào tinh thần mạnh mẽ ý chí sắt đá quyết tâm cao độ nỗ lực cố gắng hết mình không ngừng nghỉ tiến bước phía trước chinh phục đỉnh cao thành công rực rỡ huy hoàng lộng lẫy tuyệt đẹp hoàn hảo xuất sắc ưu tú vượt trội hơn hẳn so với tất cả những ai khác xung quanh môi trường sống hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy.
Thay vì rút kiếm ra, cô lại cảm thấy như thể mình đang bị đóng băng nguyên chỗ đứng bởi sức mạnh áp đảo từ Lạc Hôn đang tỏa ra khắp nơi trong hang động kín mít này.
phải chăng vậy ư..
"Có điều gì đó sai lầm ở đây," Đinh Vô Ảnh nói, cố gắng giữ giọng điệu của mình bình tĩnh nhất có thể dù bên trong lòng cô đang rung lên bần bật vì sợ hãi tột cùng kinh hoàng hoảng loạn tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
"Anh không phải là người anh tự cho rằng mình là."
Lạc Hôn cười lớn, tiếng cười của hắn vang dội khắp hang động tạo nên những tiếng vọng kỳ lạ đầy bí ẩn khó hiểu phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.
"Đúng vậy," hắn thừa nhận một cách dễ dàng đến mức khiến Đinh Vô Ảnh cảm thấy như vừa bị đánh bại ngay từ đầu trận chiến chưa hề bắt đầu.
phải chăng vậy ư..
"Tôi chỉ là người mang thông điệp cuối cùng trước khi thế giới này kết thúc vĩnh viễn."
Và rồi, từ sâu thẳm bên dưới lòng đất hoang vu, một tiếng vọng lớn vang lên – đó chính là giọng nói của Đinh Vô Ảnh từ phiên bản quá khứ, hét thất thanh: *“Đừng bước vào!
Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này!”*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận