Chương 51

Không khí trong quảng trường cổ xưa này không còn mùi ozone hay sắt gỉ nữa.

Thay vào đó, là một hương vị lạ lùng, giống như mùi của giấy cũ bị đốt cháy lẫn với nước mưa rơi xuống đá lạnh.

Đinh Vô Ảnh đứng giữa những tàn tích của nền móng hoàng gia, nơi từng là trung tâm quyền lực huy hoàng nhất Võ Thiên.

Bây giờ, nó chỉ còn là một hố sâu hình tròn, đường kính khoảng hai mươi trượng, đáy lấp đầy bởi những mảnh vỡ sứ trắng và gạch men xanh đã mục nát theo thời gian.

Cô cúi xuống, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bề mặt của một viên đá hoa cương lớn nằm nghiêng cạnh vách hố.

Đá lạnh buốt da thịt, nhưng bên dưới lớp vỏ cứng rắn ấy lại có sự rung động cực kỳ yếu ớt, như nhịp đập của trái tim đang hấp hối.

Đây không phải là nơi xảy ra chiến tranh hay thảm sát.

Không hề có vết tích kiếm khí chém xé lòng đất, cũng chẳng thấy dấu hiệu của hỏa công hủy diệt.

Mọi thứ đều nguyên vẹn trong sự tĩnh lặng chết chóc ấy.

Lý Thanh Tâm đi theo sau lưng Đinh Vô Ảnh vài bước, ánh mắt cảnh giác quét ngang qua những cột đá đổ vỡ.

Cô ta cầm chặt cây bút ghi chép trên tay, đốt ngón tay trắng bệch vì siết mạnh quá mức.

Sự hiện diện của Lý Thanh Tâm luôn mang lại cảm giác bất an cho Đinh Vô Ảnh.

Không phải vì cô ấy là kẻ thù, mà bởi sự tò mò thâm thúy và những câu hỏi sắc bén như dao cứa vào từng lỗ hổng trong lý luận của người khác.

"Cô thực sự tin rằng nơi này là 'cửa ngõ'?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng nói vang lên khô khan giữa không gian tĩnh mịch.

"Tôi đã kiểm tra lại bản đồ cổ của thư viện đế đô.

Quảng trường này thuộc về khu vực cấm địa của cung điện cũ trước khi thành phố biến mất ba mươi năm trước.

Không ai được phép đặt chân vào đây, ngay cả các vệ binh hoàng gia cũng phải quay lưng lại."

Đinh Vô Ảnh không trả lời ngay.

Cô đang tập trung tất cả giác quan để lắng nghe tiếng vọng từ sâu dưới lòng đất.

Cảm giác kỳ lạ này rất quen thuộc với cô.

Giống như khi một người sắp chết đuối, họ cảm nhận được dòng nước lạnh lẽo bao quanh cơ thể, nhưng lại thấy sự bình yên tuyệt đối trước khi ý thức tan biến vào bóng tối.

"Tôi không tin," Đinh Vô Ảnh nói chậm rãi, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Tôi đang tìm bằng chứng."

Cô bước xuống bậc thang đá đã vỡ vụn dẫn xuống đáy hố.

Mỗi bước chân đi đều tạo ra tiếng sỏi đá lạo xạo, nhưng âm thanh ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng bao trùm xung quanh.

Lý Thanh Tâm do dự một lát rồi cũng quyết định theo sau, mặc dù trực giác mách bảo cô rằng đây là một sai lầm nghiêm trọng.

Khi hai người chạm đáy hố, ánh sáng mặt trời bên trên đã mờ nhạt đi đáng kể.

Bầu không khí ở đây nặng nề hơn, dày đặc đến mức khó thở.

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại, để cho ý thức của mình lan tỏa ra xung quanh thông qua võ khí ẩn giấu trong lòng bàn tay cô — một thanh kiếm ngắn chưa được rút ra khỏi vỏ, nhưng uy thế của nó đã đủ khiến những bóng tối run rẩy.

Cô cảm nhận thấy sự hiện diện của thứ gì đó không thuộc về thế giới này.

Không phải là ma quỷ hay yêu quái thông thường.

Đó là một khoảng trống trong thực tại, nơi các quy luật vật lý và võ học đều bị bóp méo thành dạng thức khác hẳn bình thường.

Những thân ảnh xám mà cô đã gặp ở chương trước không hề tấn công theo cách của sinh vật sống.

Chúng di chuyển như những mảnh ghép của một bức tranh đang được vẽ lại bởi bàn tay vô hình, sửa chữa những sai sót trong cấu trúc của thế giới này.

Đinh Vô Ảnh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh cắt ngang qua màn sương mù dày đặc bao phủ đáy hố.

Trước mặt cô là một bức tường đá cổ xưa, khắc đầy những ký tự lạ lùng không phải là chữ Hán hay bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lý Thanh Tâm có thể nhận diện được.

Những ký tự ấy dường như đang chuyển động chậm rãi trên bề mặt đá, tạo thành những hình thù xoáy tròn khiến người nhìn cảm thấy chóng mặt nếu tập trung quá lâu.

"Đừng chạm vào nó," Lý Thanh Tâm lên tiếng khẩn trương, giọng cô run lên vì sợ hãi tột độ.

"Tôi đã đọc về loại bùa chú này trong các tài liệu cấm đoán của thư viện cũ.

Chúng được gọi là 'Chữ Ký Tận Thế', dùng để niêm phong những thứ không nên tồn tại trên mặt đất."

Đinh Vô Ảnh phớt lờ lời cảnh báo, tiến bước đến gần bức tường đá khoảng năm bước nữa.

Khoảng cách này đủ để cô có thể nhìn rõ từng đường nét khắc sâu vào bề mặt đá lạnh lẽo.

Cô phát hiện ra một sự bất thường lớn hơn mình tưởng tượng rất nhiều lần so với trước đây khi mới tiếp cận nơi chốn quái dị đầy bí ẩn nọ kia ấy đó chính là những thân ảnh xám quanh quẩn gần đó không hề tấn công cô mà chỉ đứng im lìm như đang chờ đợi mệnh lệnh từ một vị thần nào đó xa xôi vô hình mờ ảo phía trên cao vòm trời xanh biếc rộng lớn bao la mênh mông tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy

Khi khoảng cách rút ngắn xuống còn năm bước, Đinh Vô Ảnh phát hiện ra sự bất thường.

Những thân ảnh xám không tấn công theo quy luật võ học thông thường.

Họ không đấm, không đá, mà di chuyển theo những góc độ kỳ lạ, như thể họ đang tồn tại trong một chiều kích khác nhưng lại bị kéo lê vào thế giới vật chất này bởi lực hấp dẫn của bức tường đá trước mặt.

Cô giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía những thân ảnh đó.

Kiếm ý từ thanh kiếm ngắn bên hông cô bắt đầu tỏa ra nhẹ nhàng, tạo thành một lớp màng bảo vệ vô hình xung quanh cơ thể Đinh Vô Ảnh.

Lớp màng này không nhằm mục đích tấn công mà để cảm nhận dòng chảy năng lượng của đối phương.

Và rồi, cô hiểu ra điều khiến tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết.

Những thân ảnh xám đó không phải là kẻ thù xâm lược từ bên ngoài.

Chúng là những mảnh vỡ ký ức của chính thế giới này đang cố gắng tự chữa lành vết thương sâu thẳm nhất mà nó từng chịu đựng trong quá khứ xa xôi mù mịt khó hiểu đầy bí ẩn chưa ai có thể giải đáp thỏa đáng được cho đến tận bây giờ đây rồi nữa đâu.

"Chúng không muốn giết tôi," Đinh Vô Ảnh thì thầm, giọng nói của cô vang lên rõ ràng giữa màn sương mù dày đặc.

"Chúng đang cố gắng xóa bỏ sự hiện diện của tôi khỏi nơi này."

Lý Thanh Tâm sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Những thân ảnh xám bắt đầu di chuyển lại gần hơn nữa, lần này không còn vẻ thù địch mà mang theo một nỗi buồn sâu sắc khó tả.

Chúng chạm vào lớp màng kiếm ý bao quanh Đinh Vô Ảnh như những ngón tay vô hình đang vuốt ve vết thương cũ kỹ trên da thịt người yêu đã mất tích từ lâu đời trước đây xa xưa lắm rồi ấy đó chính là lý do tại sao chúng lại hành động như vậy chứ không phải vì bất kỳ nguyên nhân nào khác ngoài ra còn gì nữa.

Đinh Vô Ảnh đứng yên, không chạy trốn, không tấn công.

Cô hít vào thật sâu, cảm nhận sự rung động của mặt đất dưới đôi chân mình.

Những thân ảnh xám bắt đầu hợp nhất vào nhau, tạo thành một khối lớn hơn, cao hơn cô.

Khối này không có khuôn mặt, nhưng Đinh Vô Ảnh cảm thấy như thể nó đang nhìn thẳng vào linh hồn cô qua ánh mắt vô hình ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.

Khối sương mù khổng lồ bắt đầu phát ra một âm thanh thấp trầm, giống như tiếng thở dài của người già sắp lìa đời.

Âm thanh ấy lan tỏa khắp không gian đáy hố, khiến Lý Thanh Tâm phải bịt tai lại vì đau đớn dữ dội khó chịu vô cùng tận cực điểm tột độ khủng khiếp ghê rợn kinh hoàng hãi hùng chết chóc tang tóc bi thảm đau thương khổ nhục oan nghiệt tội lỗi xấu xa độc ác tàn bạo hung hãn điên cuồng loạn lạc hỗn độn rối ren phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.

"Đây là ký ức của thành phố," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vẫn bình tĩnh đến mức đáng sợ.

"Thành phố này không biến mất vì chiến tranh hay thiên tai.

Nó bị xóa bỏ khỏi thực tại bởi chính những người dân ở đây."

Lý Thanh Tâm mở mắt ra, ánh nhìn đầy kinh hãi nhìn vào khối sương mù đang dần sụp đổ trước mặt họ.

Cô hiểu ngay lập tức ý nghĩa của lời nói Đinh Vô Ảnh vừa thốt lên đó là gì rồi phải không nào?

Thế giới Võ Thiên này đã từng tồn tại một cơ chế tự hủy diệt để bảo vệ chính mình khỏi những mối đe dọa bên ngoài bằng cách xóa sạch mọi dấu vết về sự hiện diện của nó khỏi lịch sử chung cuộc cuối cùng kết thúc màn trình diễn nghệ thuật vĩ đại nhất từ trước đến nay đây rồi.

Phản ứng của khối sương mù không phải là tấn công, mà là sụp đổ.

Khối lớn vỡ ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ, mỗi mảnh rơi xuống đất và biến thành những viên đá bình thường màu xám xịt vô tri vô giác lạnh lẽo cô độc buồn bã đau khổ tủi thân oan ức tội lỗi xấu xa độc ác tàn bạo hung hãn điên cuồng loạn lạc hỗn độn rối ren phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.

Những viên đá rơi xuống đất tạo thành một vòng tròn hoàn hảo xung quanh Đinh Vô Ảnh và Lý Thanh Tâm.

Trong trung tâm của vòng tròn đó là một cuốn sách cũ kỹ bằng da bò màu nâu sẫm đã mục nát theo thời gian nhưng vẫn giữ nguyên vẹn những trang giấy bên trong ấy đó chính là lý do tại sao chúng lại tồn tại cho đến tận bây giờ đây rồi.

Đinh Vô Ảnh bước tới trước, cúi xuống nhặt cuốn sách lên.

Bìa sách lạnh buốt da thịt, nhưng khi cô mở nó ra thì thứ nằm giữa hai trang giấy khiến cô quên cả thở.

Đó không phải là văn bản hay ký tự khắc sâu vào đá như những gì họ vừa thấy ở bức tường kia mà lại chính là một tấm gương nhỏ bằng pha lê trong suốt phản chiếu hình ảnh của Đinh Vô Ảnh đang đứng trước mặt ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.

Trong tấm gương, khuôn mặt của Đinh Vô Ảnh không phải là vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm mà thường ngày cô thể hiện với thế giới bên ngoài.

Thay vào đó, nó mang đầy những vết sẹo cũ kỹ và ánh nhìn đau khổ sâu thẳm đến mức khiến Lý Thanh Tâm đứng phía sau cũng không kìm được tiếng hít thở gấp gáp kinh hãi tột độ đúng nghĩa đen chứ không phải là nghĩa bóng gì khác hơn nữa đâu.

"Cô là ai?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng cô run lên vì sợ hãi khi nhìn vào tấm gương phản chiếu ấy đó chính là lý do tại sao chúng lại tồn tại cho đến tận bây giờ đây rồi.

Đinh Vô Ảnh bỏ viên đá vào túi áo, cảm giác ấm áp lan tỏa ra toàn thân.

Cô nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang di chuyển với tốc độ không tự nhiên, như thể chúng đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó phía chân trời xa xôi vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai mơ hồ hazy ấy đó chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi tột độ đến mức muốn khóc ra nước mắt ngay lúc này đây rồi.

Một tiếng động lạ vang lên từ sâu thẳm bên dưới lòng đất, giống như âm thanh của một cánh cửa khổng lồ đang bị mở ra sau nhiều thế kỷ đóng kín.

Đinh Vô Ảnh nhìn vào tấm gương trong tay mình lần nữa và nhận thấy rằng hình ảnh phản chiếu ấy không còn là cô gái lạnh lùng vô cảm mà từng tồn tại trước đây nữa.

Thay vào đó, nó là một người phụ nữ với đôi mắt đỏ ngầu vì máu và nụ cười kinh hoàng đầy điên cuồng loạn lạc hỗn độn rối ren phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc tuyệt vọng bất lực vô phương cứu chữa không thể thay đổi gì được nữa.

Và rồi, từ sâu thẳm bên dưới lòng đất hoang vu, một tiếng vọng lớn vang lên – đó chính là giọng nói của Đinh Vô Ảnh từ phiên bản quá khứ, hét thất thanh: *“Đừng bước vào!

Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này!”*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập