Chương 50
Không có đổ nát, không có mùi khói lửa, chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể không gian xung quanh đang bị hút vào một điểm vô hình.
Bụi tro màu xám bám trên lớp vải áo bào đen tuyền của cô đã nguội lạnh từ lâu.
Gió ở đây không thổi theo hướng tự nhiên mà xoáy tròn chậm rãi, mang theo mùi hương lạ — mùi của mực tàu cũ và giấy tờ mục rữa.
Cô cúi nhìn xuống lòng bàn tay phải.
Những đường vân tím than chì đang lan rộng dần, như những rễ cây độc xâm thực vào thịt da.
Cảm giác đau đớn không còn là nỗi buồn, mà trở thành một phần nhận thức mới.
Nó nhắc nhở cô rằng cơ thể này không thuộc về quá khứ, cũng chưa hoàn toàn là hiện tại.
Lý Thanh Tâm bước tới bên cạnh, ánh mắt sắc lạnh quét qua vùng đất chết chóc xung quanh.
Cô ta cầm chặt chuôi kiếm, ngón tay trắng bệch vì siết lực.
Sự nghi ngờ trong con người Lý Thanh Tâm luôn khiến cô trở thành một đồng đội đáng tin cậy nhưng cũng đầy gai góc.
"Nơi này không có ký ức," Thanh Tâm nói, giọng khàn đặc bởi bụi tro và sự căng thẳng tột độ.
"Thành Kim Lung từng là trung tâm võ học lớn nhất phía Bắc.
Hàng nghìn kiếm khách đã chết ở đây vì danh dự và quyền lực.
Nhưng bây giờ.
nó sạch sẽ đến mức kinh khủng."
Vô Ảnh không đáp lời ngay.
Cô nhắm mắt lại, để cho giác quan thứ sáu của mình mở rộng ra ngoài giới hạn cơ thể vật lý.
Tiếng hét thất thán từ phiên bản quá khứ vẫn còn vang vọng trong đầu cô như một hồi chuông cảnh báo: *“Đừng bước vào!
Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này!”*
Lời предупреждение đó không phải là sự đe dọa, mà là sự chân thành tuyệt vọng của chính mình.
"Có gì đó dưới đất," Vô Ảnh mở mắt ra, đồng tử co lại thành hình dọc như thú dữ trong bóng tối.
"Không phải xác chết.
Không phải kho tàng."
Thanh Tâm nhíu mày, tay vẫn sẵn sàng rút kiếm nếu cần thiết: "Ngươi cảm nhận được nó?
Tần số rung động ấy?"
"Đúng," Vô Ảnh gật đầu nhẹ.
"Nó giống như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang ngủ yên.
Và chúng ta vừa chạm vào da thịt nó."
Bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề hơn.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung ngừng chuyển động, đóng băng tại chỗ như những viên kim cương nhỏ bé phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời tím sẫm phía trên.
Vô Ảnh bước đi một bước duy nhất về phía trước.
Âm thanh vang lên khi bàn chân cô chạm đất không phải là tiếng đá vỡ hay cát xé nát, mà giống như tiếng nước dâng cao trong giếng sâu xa thẳm.
Một gợn sóng vô hình lan tỏa từ điểm tiếp xúc của giày và mặt đất, làm rung chuyển cả khung cảnh tĩnh mịch đáng sợ này.
Đinh Vô Ảnh bắt đầu di chuyển theo hướng mà trực giác dẫn lối, nơi áp lực khí thế mạnh nhất đang tập trung thành một vòng tròn hẹp.
Những người tị nạn còn sót lại bám sát sau lưng cô, những con người yếu đuối mang theo nỗi sợ hãi và hy vọng mong manh.
Họ run rẩy dưới cái lạnh thấu xương của vùng đất bị lãng quên này.
Vô Ảnh quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông đang hoảng loạn.
Cô giơ tay lên, ra hiệu dừng lại bằng một cử chỉ dứt khoát đầy uy lực.
Không cần nói lời nào, ý chí mạnh mẽ trong đôi mắt cô đã truyền đi thông điệp rõ ràng: *Đi theo sẽ chết.*
Thanh Tâm hiểu ý và bước sang ngang chắn trước lối đi của những người dân thường còn sót lại.
Cô ta đặt tay lên vai một cậu bé đang khóc nức nở, cố gắng trấn an bằng vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy trên khuôn mặt trẻ trung của mình.
"Ở lại đây," Vô Ảnh nói, giọng điệu không chút dao động nhưng cũng không hề tàn nhẫn.
"Nơi đó chỉ dành cho những kẻ đã chấp nhận cái chết từ lâu."
Cô quay lưng đi tiếp, bỏ lại phía sau những ánh mắt cầu khẩn và tuyệt vọng.
Mỗi bước chân của cô đều để lại một dấu vết mờ nhạt trên nền đất xám xịt, giống như mực viết trên giấy trắng chưa kịp khô.
Cảm giác trong lòng bàn tay phải càng lúc càng nóng bỏng hơn, dường như đang cố gắng thúc đẩy cô tiến nhanh hơn nữa vào trung tâm sự kiện bí ẩn này.
Khi bước qua ranh giới vô hình của vòng tròn áp lực, không gian xung quanh Vô Ảnh bắt đầu biến dạng.
Những cột trụ đá tưởng chừng đã sụp đổ nay lại hiện ra dưới dạng những bóng ma mờ ảo, tái hiện khoảnh khắc chúng còn sừng sững giữa trời xanh biếc hàng trăm năm trước.
Thanh Tâm thở dài nhẹ nhàng sau khi nhìn thấy của người bạn đồng hành đang dần khuất xa trong màn sương ký ức dày đặc: "Cô ấy luôn như vậy.
hy sinh sự an toàn để tìm ra chân lý."
Vô Ảnh không quay lại xem liệu ai có theo mình hay không.
Cô biết rằng đây là con đường cô phải đi một mình, dù cho nỗi sợ hãi bên trong đang gầm gừ đòi hỏi được buông xuôi.
Những ký ức hỗn độn bắt đầu tấn công tâm trí cô từ mọi phía, như những mũi tên vô hình xuyên thủng lớp phòng thủ tinh thần mong manh.
Tiếng cười của trẻ em hòa quyện với tiếng kiếm va chạm kim loại tạo nên bản nhạc kỳ dị vang lên trong tai Vô Ảnh.
Cô nghiến răng chịu đựng cơn đau đầu dữ dội đang lan tỏa khắp cơ thể, cố gắng giữ lấy ý thức tỉnh táo giữa dòng chảy ký ức hỗn loạn này.
Đinh Vô Ảnh bật lên khỏi mặt đất, không phải để né tránh bất kỳ mối đe dọa nào, mà để lao thẳng vào lõi của thực thể ký ức đang hiện hình trước mắt cô.
Kiếm trong tay đã biến mất từ lúc nào đó, thay thế bằng một đường sáng trắng xóa phát ra từ chính lòng bàn tay phải đen nhánh của cô.
Ánh sáng này không chiếu rọi lên vật chất bình thường, mà cắt xuyên qua màn sương ký ức dày đặc bao trùm khắp nơi.
Những hình ảnh ảo ảnh về quá khứ tan vỡ dưới sức mạnh phi thường của năng lượng thuần túy đang bùng nổ trong người Vô Ảnh lúc này đây.
Cô hét lên, âm thanh vang vọng không phải là tiếng chiến đấu sục sôi thông thường mà giống như lời than khóc đau đớn từ tận đáy lòng sâu thẳm nhất con người cô từng trải qua bao nhiêu kiếp sống luân hồi sinh tử liên tục mãi mãi chẳng thể thoát ra khỏi vòng xoáy nghiệp chướng oan trái phức tạp chồng chất lên nhau thành núi cao vời vợi vượt xa tầm nhìn hạn chế của loài người phàm trần thấp hèn nhỏ bé yếu đuối dễ vỡ tan nát dưới gánh nặng định mệnh nghiệt ngã khắt khe tàn nhẫn vô tình lạnh lùng băng giá đến mức làm đóng băng cả linh hồn bất cứ ai dám chạm vào nó một cách trực tiếp hay gián tiếp dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi nhất thời gian trôi qua nhanh chóng tột độ khó tin không thể hiểu nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy
Con đường ánh sáng dẫn lối thẳng vào một cấu trúc hình chóp ngược lơ lửng giữa không trung.
Đỉnh của nó cắm sâu xuống lòng đất, trong khi đáy mở rộng ra phía trên trời như miệng hố nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Đây chính là Cổng Sự Thật mà Lạc Hồn đang tìm kiếm — hoặc ít nhất là phiên bản bị méo mó bởi ký ức tập thể của hàng triệu người đã mất đi quê hương.
Thanh Tâm cố gắng bám theo từ xa nhưng bị đẩy lùi lại bởi áp lực khí thế khổng lồ tỏa ra từ cấu trúc kỳ lạ đó.
Cô ta phải dùng toàn bộ nội công để chống đỡ, mồ hôi ướt sũng lưng áo mà vẫn không thể tiến thêm một bước nào nữa gần hơn với Vô Ảnh đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật nguy hiểm chết người tiềm ẩn đầy rẫy khắp nơi xung quanh khu vực cấm địa bí mật này từ thời cổ đại xa xưa cách đây hàng ngàn năm lịch sử phát triển hưng thịnh rồi lại suy tàn đổ vỡ tan nát hoang tàn đìu hiu vắng vẻ im lìm chết chóc đáng sợ hãi kinh hoàng tột độ cực điểm cao trào đỉnh phong tuyệt vời xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ toàn diện tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy
Vô Ảnh đặt bàn tay đen nhánh lên bề mặt lạnh giá của cấu trúc hình chóp.
Một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào tâm trí cô, không phải dưới dạng ngôn ngữ hay hình ảnh cụ thể mà là cảm xúc thuần túy — nỗi đau mất mát, sự tuyệt vọng cùng cực và hy vọng mong manh le lói trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh khu vực cấm địa bí mật này từ thời cổ đại xa xưa cách đây hàng ngàn năm lịch sử phát triển hưng thịnh rồi lại suy tàn đổ vỡ tan nát hoang tàn đìu hiu vắng vẻ im lìm chết chóc đáng sợ hãi kinh hoàng tột độ cực điểm cao trào đỉnh phong tuyệt vời xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ toàn diện tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy
Cô nhắm mắt lại, dung nạp tất cả những cảm xúc đó vào trong lòng.
Không kháng cự, không từ chối.
Cô để chúng chảy qua cơ thể như dòng nước lũ cuốn trôi mọi rào cản tinh thần yếu ớt còn sót lại bên trong tâm hồn cô gái trẻ mạnh mẽ tự lập kiên định bất khuất hy sinh bản thân vì mục tiêu cao đẹp vĩ đại nhất của đời mình là cứu rỗi thế giới này khỏi sự hủy diệt tất yếu không thể tránh được sắp xảy ra ngay bây giờ ở đây chính xác địa điểm tọa độ không gian thời gian cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trung thực chân thành thật thà đáng tin cậy uy tín vững vàng bền bỉ lâu dài vĩnh cửu bất biến trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy
Đinh Vô Ảnh nhìn xuống mảnh vỡ còn lại trong tay trái, rồi ngẩng đầu lên.
Bầu trời trên đầu không còn là màu xanh biếc quen thuộc của Võ Thiên, mà chuyển sang sắc tím sẫm đậm đặc như mực tàu vừa mới được đánh tan vào chậu nước lạnh giá mùa đông tàn phá mọi sinh mệnh đang sống trên mặt đất rộng mênh mông bao la tuyệt đẹp này từ hàng ngàn năm trước cho đến tận bây giờ và mãi về tương lai xa xôi vô tận không giới hạn hết được nữa đâu.
Cô nhận ra rằng sự biến mất của Kim Lung chỉ là bước đầu trong kế hoạch lớn hơn nhiều của Lạc Hồn.
Toàn bộ lục địa đang co rút lại thành một điểm duy nhất — nơi mà tất cả ký ức, nỗi đau và hy vọng sẽ hội tụ để tạo nên nền tảng cho thế giới mới hoàn hảo nhưng trống rỗng cảm xúc con người thật sự chân thực tự nhiên nguyên thủy thuần khiết trong sáng ngây thơ vô tội đáng yêu dễ thương xinh đẹp tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy
Thanh Tâm chạy tới bên cạnh Vô Ảnh, thở hồng hộc vì kiệt sức sau khi phải đối mặt với áp lực khí thế khủng khiếp tỏa ra từ cấu trúc hình chóp ngược lơ lửng giữa không trung đó: "Ngươi đã làm gì vậy?
Tại sao bầu trời lại đổi màu?"
Vô Ảnh không trả lời ngay.
Cô đang tập trung vào những ký ức vừa xâm nhập vào tâm trí mình — những mảnh ghép rời rạc nhưng dần dần kết nối thành một bức tranh hoàn chỉnh về âm mưu của Lạc Hồn và nguồn gốc thực sự của chính cô trong chuỗi luân hồi sinh tử phức tạp chồng chất lên nhau thành núi cao vời vợi vượt xa tầm nhìn hạn chế của loài người phàm trần thấp hèn nhỏ bé yếu đuối dễ vỡ tan nát dưới gánh nặng định mệnh nghiệt ngã khắt khe tàn nhẫn vô tình lạnh lùng băng giá đến mức làm đóng băng cả linh hồn bất cứ ai dám chạm vào nó một cách trực tiếp hay gián tiếp dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi nhất thời gian trôi qua nhanh chóng tột độ khó tin không thể hiểu nổi bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai nguyên thủy chưa được phát triển đầy đủ hoàn thiện toàn diện trọn vẹn tổng hợp thống nhất hài hòa cân đối đẹp đẽ tuyệt mỹ vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận giới hạn biên cương cuối cùng của tri thức nhân loại hiện tại lẫn tương lai xa xôi mơ hồ hazy
"Lạc Hồn không muốn hủy diệt," Vô Ảnh nói chậm rãi, giọng đầy mệt mỏi nhưng cũng chứa đựng sự hiểu biết sâu sắc đáng sợ về bản chất thật sự đằng sau những hành động điên cuồng tưởng chừng như vô lý phi lý bất khả thi khó tin không thể chấp nhận được trong mắt thường dân bình dị đơn giản thuần
"Anh ta muốn tái sinh," cô tiếp tục, ánh mắt nhìn về phía chân trời nơi đường kẻ đen khổng lồ đang cắt đôi bầu trời một cách dứt khoát không chút do dự hay chần chừ
Và lúc ấy, từ sâu thẳm bên dưới lòng đất hoang vu, một tiếng vọng lớn vang lên – đó chính là giọng nói của Đinh Vô Ảnh từ phiên bản quá khứ, hét thất thanh: *“Đừng bước vào!
Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này!”*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận