Chương 47
Không khí tại trung tâm vùng hoang địa xám xịt này nặng trĩu, dày đặc đến mức mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc đấu tranh sinh tồn nhỏ bé.
Đây là nơi từng được gọi là Kinh Thành Cổ, trái tim văn hóa và quyền lực của thế giới Võ Thiên trước khi nó biến mất vào hư không.
Giờ đây, chỉ còn lại những cột đá vỡ vụn vươn lên từ mặt đất như những ngón tay skeletal đang van xin sự tha thứ từ bầu trời trống rỗng.
Đinh Vô Ảnh đứng yên giữa đống đổ nát ấy, đôi mắt cô quét ngang qua cảnh tượng tàn phai với tốc độ của một cỗ máy quan sát lạnh lùng.
Những đường nét trên lòng bàn tay cô – bản đồ địa lý thu nhỏ của thành phố đã mất – đang nóng rát dữ dội.那不是 nhiệt lượng bình thường, mà là sự cộng hưởng năng lượng từ chính không gian xung quanh.
Cô giơ tay lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào những đường vân tím tái đó.
Chúng không chỉ phản chiếu hình dáng kiến trúc cũ kỹ, mà còn ghi lại dòng chảy thời gian bị đứt gãy tại đây.
"Không khí ở đây đang 'thở', Thanh Tâm," Vô Ảnh nói, giọng cô trầm thấp, cắt ngang sự im lặng chết chóc của nơi này.
Cô quay đầu nhìn về phía sau, nơi Lý Thanh Tâm đang cẩn thận kiểm tra một phiến đá khắc chữ đã mờ nhòe.
"Cứ như thể thế giới này không bị phá hủy, mà nó đang tự ăn chính mình."
Lý Thanh Tâm ngừng tay lại, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh giá.
Cô quay sang Vô Ảnh với vẻ mặt nghiêm nghị, khóe môi mím chặt thành một đường thẳng taut.
"Nếu thế giới là một sinh vật sống, thì việc nó co rút không phải là bệnh lý mà là cơ chế phòng vệ," Thanh Tâm phân tích, giọng nói của cô rõ ràng và logic trong không gian tĩnh lặng này.
"Chúng ta đang đứng bên trong dạ dày của một thực thể khổng lồ tiêu hóa ký ức."
Vô Ảnh nhíu mày.
Giả thuyết đó điên rồ nhưng lại khớp hoàn toàn với cảm giác bất an đang lan tỏa từ sâu thẳng trong xương cốt cô.
Cô bước đi, mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra những âm thanh vang vọng kỳ lạ – không phải tiếng đá va chạm đất, mà giống như tiếng thì thầm xa xăm bị bóp nghẹt.
Bóng đổ của cô trên mặt đất xám xịt không tuân theo hướng ánh sáng mờ ảo từ bầu trời chì màu phía trên.
Nó kéo dài ra, uốn lượn thành những hình thù méo mó, như thể thực tại ở đây đang cố gắng xé toạc sự hiện diện của cô để tống khứ ra ngoài biên giới tồn tại.
Cô tiến về phía ranh giới nơi không gian bắt đầu bẻ cong rõ rệt nhất.
Ở đó, chân trời trông giống như một tấm gương vỡ lớn, những mảnh vỡ phản chiếu lại hình ảnh quá khứ và tương lai xen kẽ nhau một cách hỗn loạn.
Một cột trụ đá cổ xưa nằm ngang trước mặt cô, nhưng khi cô nhìn kỹ hơn qua khe hở của không gian bị nứt, cô thấy nó vẫn đứng sững trong một cung điện nguy nga, được bao quanh bởi hàng trăm vũ công đang nhảy múa dưới ánh trăng vàng óng.
"Hãy cẩn thận," Vô Ảnh cảnh báo Thanh Tâm bằng cử chỉ tay ra hiệu dừng lại trước khi bước vào vùng nhiễu loạn đó.
Cô tự mình tiến lên, cảm nhận áp lực đè nặng lên ý thức của mình tăng dần theo từng mét di chuyển.
Đây không phải là ảo giác thông thường do ma pháp hay khí công tạo ra.
Đây là sự chồng chéo của các lớp thực tại khác nhau đang va chạm và xé toạc lẫn nhau.
Khi bàn chân cô vượt qua vạch ranh giới vô hình, thế giới xung quanh đột ngột im bặt hoàn toàn.
Không có tiếng gió, không có mùi gỉ sét, thậm chí cả nhịp đập trong tim cô cũng dường như bị đóng băng.
Cô bước vào một khoảng trống trắng xóa – một không gian tĩnh lặng tuyệt đối nơi thời gian mất đi ý nghĩa của nó.
Ở trung tâm vùng trắng ấy, một hình ảnh phản chiếu xuất hiện trước mặt Vô Ảnh.
Nhưng đó không phải là cô.
Đó là Đinh Vô Ảnh trong trang phục chiến giáp đen bóng, đôi mắt đỏ ngầu vì máu và cuồng nộ, đang cầm thanh kiếm gục xuống trên đống xác chết của chính những người bạn thân thiết nhất.
Hình ảnh đó sống động đến mức Vô Ảnh có thể cảm thấy nỗi đau xé lòng từ vết thương giả tưởng trên ngực mình.
Phiên bản tương lai ấy ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt đầy sự bi kịch và mệt mỏi tột độ.
"Cô đã nghĩ rằng mình là người duy nhất thức tỉnh," giọng nói của hình ảnh phản chiếu vang lên trực tiếp trong tâm trí Vô Ảnh, không qua tai mà thẳng vào ý thức, lạnh lẽo như băng giá mùa đông.
"Nhưng cô chỉ mới bắt đầu chu kỳ thứ ba."
Vô Ảnh cứng đờ nơi đứng.
Những ký ức rời rạc – những giấc mơ về cái chết lặp lại, cảm giác thân thuộc với sự tan vỡ – bỗng chốc kết nối thành một chuỗi logic đáng sợ.
Cô không phải là người xuyên không từ thế giới khác.
Cô là tàn dư của chính mình sau vô số lần tái sinh và thất bại.
"Ta đã cố gắng cứu họ," hình ảnh phản chiếu nói, giọng điệu chứa đựng nỗi đau dằng dặc.
"Nhưng mỗi lần ta sửa chữa một lỗi lầm, thế giới lại co rút nhiều hơn nữa để bù đắp cho năng lượng mất đi.
Chiến thắng của chúng ta chính là nguyên nhân gây ra sự hủy diệt cuối cùng."
Vô Ảnh cảm thấy máu trong người mình như đông lạnh.
Nếu điều đó đúng, thì mọi nỗ lực cô đã làm từ khi thức tỉnh – những trận chiến, hy sinh và quyết định khó khăn – tất cả đều đang đẩy thế giới này nhanh hơn đến cái kết không thể tránh khỏi.
Cô không phải là anh hùng cứu rỗi; cô là kẻ bệnh án cho căn bệnh của vũ trụ.
"Ta không muốn nói thêm," hình ảnh tương lai kia lắc đầu, vẻ mặt đau khổ rõ rệt trên khuôn mặt méo mó do biến dạng không gian.
"Lạc Hồn hiểu điều đó trước khi ta làm vậy.
Anh ấy muốn đập vỡ bức tranh để vẽ lại từ đầu vì anh ấy biết rằng sửa chữa nó chỉ khiến nó xấu xí hơn."
Trước khi Vô Ảnh có thể chất vấn thêm, hình ảnh phản chiếu bắt đầu nứt vỡ như kính vỡ.
Những mảnh vụn ký ức bay ra xung quanh cô, mang theo những đoạn phim ngắn về một thành phố rực lửa và tiếng khóc của trẻ con – thứ mà cô không muốn nhớ lại nhưng buộc phải tiếp nhận.
Một lực đẩy mạnh mẽ từ phía sau hất văng Vô Ảnh ra khỏi không gian tĩnh lặng.
Cô rơi tự do trong sự tối tăm hỗn loạn, cơ thể va đập vào nhau cùng những mảnh vỡ ký ức cho đến khi lưng cô撞击 xuống nền đất cứng đơ bên ngoài vùng hoang vu thực tại.
Cô nằm đó, thở hồng hộc, mồ hôi lạnh ướt sũng trán.
Cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi mà là do sự quá tải thông tin từ cuộc chạm mặt với phiên bản tương lai của chính mình.
Lý Thanh Tâm đang quỳ bên cạnh, khuôn mặt đầy lo lắng nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ nghi ngờ sâu sắc khi thấy Vô Ảnh co giật trên đất.
"Cô ổn chứ?" Thanh Tâm hỏi, tay đặt lên vai Vô Ảnh, sức nóng từ lòng bàn tay cô truyền sang làm dịu cơn run rẩy của Vô Ảnh một chút.
vắng bóng trong vài giây.
Nhưng theo cảm giác của tôi, thời gian đã trôi qua hàng giờ."
Vô Ảnh ngồi dậy chậm rãi, nuốt khan lại nỗi đau tột cùng đang dâng lên trong ngực.
Cô nhìn vào bàn tay mình – những đường vân bản đồ giờ đây đã phai nhạt đi một nửa, thay thế bằng những vết nứt đen nhánh lan tỏa từ cổ tay lên cánh tay.
Đó là dấu hiệu của sự phân rã tế bào do tiếp xúc với thực tại bị lỗi.
"Tôi ổn," Vô Ảnh nói dối, giọng cô khàn đặc hơn bình thường.
Cô đứng dậy, chân hơi chao đảo nhưng vẫn giữ vững tư thế kiêu hãnh.
"Thanh Tâm, chúng ta cần di chuyển ngay lập tức.
Không gian ở đây đang sụp đổ nhanh hơn dự kiến."
"Vì sao?" Thanh Tâm hỏi, mắt sáng lên vẻ tò mò lẫn cảnh giác.
"Cô biết điều gì mà không nói với tôi à?
Về cái gọi là 'chu kỳ' đó?"
Vô Ảnh quay sang nhìn người phụ nữ thông minh và cẩn trọng này.
Cô có thể thấy sự lo lắng chân thành trong ánh mắt Thanh Tâm – cô ấy đang tìm kiếm câu trả lời cho những mất mát của chính mình, nhưng cũng sẵn sàng đối mặt với sự thật tàn khốc nếu cần thiết.
Đó là lý do họ tiếp tục đứng cạnh nhau: không phải vì lòng trung thành mù quáng, mà vì cùng chia sẻ gánh nặng của những bí mật nguy hiểm.
"Thế giới này đang chết," Vô Ảnh trả lời thẳng thắn, chọn lọc từng từ ngữ cẩn thận để không tiết lộ quá nhiều nhưng cũng đủ để Thanh Tâm hiểu mức độ nghiêm trọng.
"Và chúng ta vừa mới chạm vào nguyên nhân gốc rễ."
Trước khi Thanh Tâm kịp phản ứng hoặc đặt thêm câu hỏi, bầu trời xám xịt phía trên đột ngột chuyển màu thành một sắc đỏ sẫm kỳ lạ, như máu tươi đang thấm ngược từ chân trời xuống mặt đất.
Những cột đá xung quanh bắt đầu phát ra âm thanh rên rỉ dài và đau đớn, giống như những sinh vật sống bị tra tấn.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy sự kết nối với thế giới này thay đổi một cách đáng sợ.
Màu sắc của bầu trời đỏ rực không chỉ là ánh sáng; nó mang theo mùi vị của đồng thau nóng chảy và lời thì thầm rõ ràng hơn bao giờ hết – tiếng nói của chính những người đã biến mất, đang gọi cô trở lại nơi hư vô để tham gia vào chu kỳ tiếp theo.
Cô nhận ra rằng năng lực bí ẩn thức tỉnh trong cô không chỉ là khả năng quan sát thực tại bị lỗi, mà còn là chìa khóa mở cánh cửa dẫn đến sự hủy diệt cuối cùng – và Lạc Hồn đang chờ đợi ở đầu bên kia của cánh cửa đó với một nụ cười bi thương trên môi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận