Chương 46

Đinh Vô Ảnh ngồi giữa đống đổ nát của thư viện cũ, nơi không khí vẫn còn nồng nàn mùi khét của giấy mực bị thiêu rụi và sự tan vỡ của ký ức.

Trước mặt cô là những bức tường đá xám xịt, từng chứa đựng tri thức của cả một thời đại nay chỉ còn lại những mảng vữa trắng xóa như những vết sẹo trên da thịt thế giới này.

Cuốn sách trong tay cô không phải là bộ kinh điển võ đạo thông thường mà các học giả tìm kiếm.

Nó nặng chình chịch, vỏ bọc làm từ một loại da thú lạ màu nâu sẫm, lạnh lẽo và khô khốc dưới lòng bàn tay cô.

Lý Thanh Tâm đứng ở mép bóng tối, ánh mắt sắc lẹm quan sát từng cử động nhỏ nhất của Vô Ảnh.

Cô ta không nói gì, chỉ khẽ liếm môi khô rát, ngón tay vô thức mân mê chiếc khóa tóc bạc trên ngực áo.

Sự hiện diện của Lý Thanh Tâm là một sự cân bằng mong manh giữa đồng minh và kẻ giám thị.

Cô nghi ngờ mọi thứ, kể cả những lời lẽ mà Đinh Vô Ảnh thốt ra trong cơn đau đớn.

"Đây không phải là sách," Vô Ảnh lên tiếng, giọng cô trầm thấp, vang vọng lạ thường trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

"Nó là một bản ghi nhớ."

Cô lật trang giấy đầu tiên.

Những ký tự trên đó không được viết bằng mực đen thông thường mà dường như được khắc vào từng sợi tơ của giấy bằng máu khô đã hóa nâu sẫm.

Khi ánh trăng xuyên qua khe hở mái nhà chiếu xuống, những dòng chữ bắt đầu di chuyển, xoắn lại thành những hình thù kỳ quái giống như mạch thần kinh đang co giật.

Lý Thanh Tâm bước tới một bước, gót giày chạm nhẹ vào mảnh vỡ đá.

"Nếu đó là bản ghi nhớ của ai đó đã chết tại nơi này...

thì chúng ta đang đứng trên mộ phần."

"Không," Vô Ảnh lắc đầu, ánh mắt cô dán chặt vào trang sách.

Cô cảm thấy một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng khi đọc được dòng chữ thứ ba.

"Đây là nhật ký của chính tôi.

Nhưng không phải là Đinh Vô Ảnh mà bạn biết."

Cô nâng ngón tay run rẩy chạm lên mặt giấy.

Tức thì, một luồng寒意 (lạnh lẽo) xộc vào lòng bàn tay cô, làm tê cứng cả cánh tay.

Những ký tự dưới đầu ngón tay cô bắt đầu rực sáng màu xanh lam nhạt, giống hệt những mạch năng lượng đang ngủ ngầm bên trong cơ thể cô từ khi thức tỉnh.

Vô Ảnh nhớ lại cảm giác chết đi và sống lại hàng trăm lần trước đây.

Nhưng lần này khác biệt.

Ký ức không đến theo dòng chảy hỗn loạn mà sắp xếp thành một trật tự đáng sợ.

Cô nhìn thấy mình đứng tại chính vị trí này, nhưng trong một phiên bản tương lai nơi bầu trời đã sụp đổ hoàn toàn.

"Thành phố biến mất không phải do thiên tai," Vô Ảnh nói chậm rãi, giọng cô thiếu đi sự rung động thường trực của con người.

"Mà là do một lệnh xóa dữ liệu."

Lý Thanh Tâm nhíu mày, vẻ mặt nghi kỵ rõ rệt.

"Xóa dữ liệu?

Bạn đang nói về thế giới này như thể nó là...

một chương trình?"

"Đúng vậy," Vô Ảnh nhìn thẳng vào mắt Lý Thanh Tâm.

Sự lạnh lùng trong ánh mắt cô khiến người phụ nữ kia không khỏi rùng mình.

"Và tôi vừa tìm ra nút reset."

Khi Vô Ảnh hoàn thành việc giải mã ký hiệu thứ năm trên trang sách, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau bức tường đổ nát ngay cạnh họ.

Không phải là tiếng bước chân của kẻ xâm nhập, cũng không phải tiếng gió hú qua khe hở.

Đó là âm thanh rít chói tai của kim loại ma sát với đá cũ kỹ, nhưng kỳ lạ thay, nó nghe quá xa xôi, như thể phát ra từ một chiều không gian song song đang đè lên thế giới thực.

Lý Thanh Tâm lập tức rút kiếm, dáng vẻ cảnh giác cao độ.

Lưỡi kiếm bạc phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.

"Có ai đó ở sau tường," cô ta nói, giọng khàn đặc vì lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh của một thám tử lão luyện.

Vô Ảnh không di chuyển.

Cô vẫn ngồi im lìm trên nền đá vỡ, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào cuốn sách đang dần nóng lên trong lòng bàn tay.

Cảm giác nhiệt độ từ trang giấy lan tỏa ra khắp cơ thể cô, đốt cháy những sợ hãi còn sót lại và thay thế chúng bằng một sự tỉnh táo tàn nhẫn.

"Tường đó đã sụp đổ ba ngày trước," Vô Ảnh đáp lại bình thản.

"Không ai có thể đứng sau nó."

"Vậy tiếng động là gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, ánh mắt sắc bén quét qua những khe hở trên bức tường đá.

Vô Ảnh không trả lời ngay.

Cô tập trung vào cảm giác dưới lòng bàn chân mình đặt lên nền đất.

Ở đây, tại trung tâm của thư viện cũ, có một điểm giao thoa giữa các dòng năng lượng võ đạo và sự co rút của thế giới mà cô đã nhận ra từ lâu nhưng chưa dám thừa nhận với chính mình.

Âm thanh kim loại rít lại vang lên, lần này rõ hơn, kèm theo mùi ozon – mùi của sấm sét trước cơn mưa lớn.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động nhẹ nhàng, khiến bụi phấn trên sàn nhà bay lơ lửng thành những đám mây nhỏ li ti.

Vô Ảnh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, không phải vì sợ hãi mà vì sự kích thích của một phát hiện vĩ đại đang chờ đợi cô khai quật.

Cô đứng dậy, cuốn sách vẫn được giữ chặt trong tay trái.

Với bước đi nhẹ nhàng như mèo hoang, cô tiến về phía bức tường đổ nát.

Lý Thanh Tâm theo sát sau lưng, kiếm luôn hướng về phía trước để sẵn sàng đón nhận bất kỳ mối đe dọa nào.

Khi Vô Ảnh chạm vào đống gạch vụn, những viên đá bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ ảo màu tím than.

Ánh sáng đó không chiếu rọi lên xung quanh mà hút lấy mọi ánh sáng từ môi trường bên ngoài, tạo thành một vùng bóng tối đậm đặc ngay giữa phòng thư viện rộng lớn.

"Nó đang gọi tôi," Vô Ảnh thì thầm.

Đây là lần đầu tiên cô thừa nhận sự liên kết này với người khác.

"Không phải tiếng động kim loại...

đó là âm thanh của cấu trúc thực tại đang bị xé toạc."

Lý Thanh Tâm sững lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhưng cũng pha lẫn một nỗi sợ hãi sâu thẳm.

Cô nhìn Đinh Vô Ảnh – con phụ nữ mà cô vừa mới gặp vài ngày trước – và cảm thấy lạ lùng khi nhận ra rằng người này có thể nắm giữ bí mật lớn nhất của thế giới Võ Thiên trong tay mình.

Vô Ảnh cúi xuống, dùng hai bàn tay trần đào bới qua lớp gạch đá nóng rực.

Dưới lòng đất, ẩn sâu dưới những tàn tích kiến trúc cổ xưa, cô cảm thấy một sự hiện diện lạnh lẽo đang chờ đợi.

Nó không phải là ma quỷ hay quái vật.

Nó là thứ gì đó thuần túy hơn, nguy hiểm hơn: Sự thật bị chôn vùi.

Vô Ảnh chạm tay vào chiếc chìa khóa xương nằm sâu dưới lớp đất đá ẩm ướt.

Ngay lập tức, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay cô, xuyên qua tim và đốt cháy ý thức.

Thế giới xung quanh sụp đổ trong tích tắc.

Những viên gạch, ánh sáng mặt trăng, và cả hình ảnh Lý Thanh Tâm đứng phía sau đều biến mất vào khoảng không trắng xóa của sự quên lãng.

Cô rơi vào một trạng thái vô cảm tuyệt đối.

Trong khoảnh khắc đó, Đinh Vô Ảnh không còn là một thân xác vật lý nữa mà trở thành một ý thức trôi nổi trong dòng chảy ký ức hỗn loạn.

Cô thấy mình đang đứng giữa một đại dương dữ dội nhưng tĩnh lặng hoàn toàn – những con sóng khổng lồ làm bằng thủy tinh vỡ và xương trắng ngà.

Đây là thế giới bên trong của "Cổng Sự Thật" mà Lạc Hồn luôn mơ ước mở khóa, nhưng Vô Ảnh lại tìm đến nó qua con đường đau đớn nhất: Tự hủy sinh học để kết nối với mạng lưới ý thức chung của vũ trụ đang chết dần này.

Một bóng người hiện ra trước mặt cô giữa biển xương trắng.

Không phải là Lạc Hồn với vẻ ngoài hào nhoáng và lý tưởng hóa sự tái sinh.

Đó chính là Đinh Vô Ảnh – phiên bản trong quá khứ, hoặc có lẽ là tương lai gần nhất mà cô đã từng tồn tại nhưng bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian hiện tại.

Bản thân khác của cô ấy mặc một bộ áo choàng xám tơi tả, mặt nạ sắt che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu vì máu và sự mệt mỏi cực độ.

Người phụ nữ đó cầm trên tay chính cuốn sách Vô Ảnh đang nắm giữ lúc này, nhưng nó đã nát bươm thành từng mảnh vụn.

"Cô lại đến đây," bản thể kia nói, giọng nói vang lên như tiếng vọng trong hang động sâu thẳm, mang theo âm hưởng của hàng ngàn cuộc tử vong đồng thời.

"Cô vẫn chưa hiểu sao mình không thể thắng."

Vô Ảnh – người đang thức tỉnh trong ảo ảnh này – bước tới trước.

Cô cảm thấy một sự tôn trọng lạnh lùng dành cho kẻ thù là chính mình.

Sự yếu đuối và nỗi sợ hãi đã được gọt bỏ hoàn toàn, chỉ còn lại ý chí tồn tại trần trụi.

"Tôi không đến để thắng," Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên rõ ràng trong khoảng trống tĩnh mịch này.

"Tôi đến để biết giá nào phải trả."

Bản thể kia cười một cách chua chát, tiếng cười khô khốc như lá mùa thu rơi xuống đất.

Giá là tất cả những gì cô yêu quý sẽ biến mất trước mắt cô mà cô không thể làm được bất cứ điều gì.

Cô đã thấy thành phố của Lý Thanh Tâm tan chảy rồi phải không?

Đó mới chỉ là khởi đầu."

Vô Ảnh nắm chặt bàn tay trái đang cầm cuốn sách ảo.

Cảm giác đau đớn từ chiếc chìa khóa xương vẫn còn âm ỉ trong thịt da thật của cô ở thế giới thực, nhưng ở đây nó trở thành một nguồn năng lượng thuần khiết.

Cô cần biết cách ngăn chặn sự co rút mà không phải hy sinh linh hồn mình cho hệ thống lỗi này.

"Lạc Hồn muốn xóa đi để xây lại," Vô Ảnh nói chậm rãi, từng từ ngữ như những viên đá tảng ném xuống hồ nước tĩnh lặng.

"Nhưng tôi không chấp nhận cái giá đó.

Nếu thế giới là một bức tranh bị hỏng, thì tôi sẽ sửa nó chứ không đốt cháy phòng trưng bày."

Bản thể kia im lặng trong vài giây dài đằng đẵng.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Vô Ảnh với vẻ tò mò pha lẫn sự thương hại.

"Cô nghĩ cô có đủ sức mạnh để đối mặt với Architec (Kiến trúc sư)?

Để thay đổi mã nguồn của thực tại?"

"Cô ấy đã làm," một giọng nói thứ ba xen ngang, lạnh lùng và đầy uy quyền từ phía sau bản thể kia vang lên.

Đó là Lý Thanh Tâm – nhưng không phải người phụ nữ đang đứng trong thư viện.

Đây là phiên bản lý trí, sự phân tích thuần túy được nhân hóa từ chính cuốn sách mà Vô Ảnh đang nghiên cứu.

"Cô ấy đã tìm ra lỗ hổng trong quy tắc co rút."

Câu thần chú – hay đúng hơn là mệnh lệnh mã nguồn – không gây ra một vụ nổ dữ dội như những trận chiến võ thuật thông thường, mà tạo ra một tiếng vang câm lặng lan tỏa khắp không gian ảo.

Những sợi tơ đen nối vào các thành phố đang biến mất bắt đầu rung động kịch liệt, và lần đầu tiên trong lịch sử co rút của Võ Thiên, chúng đứt gãy.

Không phải do lực mạnh từ bên ngoài tác động, mà là do một sự từ chối nội tại từ lõi của hệ thống thực tại.

Vô Ảnh nhận ra rằng mình vừa làm điều gì đó vô cùng nguy hiểm.

Cô đã không phá vỡ cánh cổng, cô đã *hack* vào nó bằng cách sử dụng ký ức đau đớn của chính mình như virus.

Mỗi lần chết đi và sống lại là một dòng code lỗi mà cô tích tụ trong cơ thể, giờ đây được giải phóng để tấn công cấu trúc kiểm soát sự biến mất của các thành phố.

Khi những sợi tơ đen đứt gãy, chúng không rơi xuống đất mà hóa thành bụi tro bay lên trời cao.

Cảnh tượng đó trông giống như hàng triệu con dơi đen đang bay ra khỏi một hang động khổng lồ.

Sự tĩnh lặng sau tiếng vang câm này nặng nề hơn bất kỳ âm thanh nào trước đây.

Vô Ảnh mở mắt trong thế giới thực, thở hổn hển vì kiệt sức.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo cô.

Cô vẫn ngồi trên nền đá vỡ của thư viện cũ, nhưng cảm giác về trọng lực đã thay đổi nhẹ nhàng – như thể lòng đất đang chậm rãi nâng đỡ cơ thể cô lên một chút.

Lý Thanh Tâm đứng sững người ra, mắt trợn tròn nhìn xung quanh.

"Cái gì vừa xảy ra?" Cô ta hỏi, giọng run rẩy hơn bao giờ hết.

Kiếm trong tay cô vẫn giơ cao nhưng đầu ngón tay đang rung nhẹ vì căng thẳng quá độ.

Vô Ảnh ngẩng lên nhìn Lý Thanh Tâm.

Khuôn mặt cô nhợt nhạt đi rất nhiều so với trước khi bắt đầu nghi thức này, những mạch sáng màu xanh lam dưới da đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là những đường vân tím tái như vết bầm dập của sự kiệt quệ thần kinh.

"Tạm thời," Vô Ảnh nói ngắn gọn.

"Tôi vừa ngắt kết nối giữa mạng lưới co rút và trung tâm điều khiển của nó trong vòng...

vài giờ."

"Một vài giờ?" Lý Thanh Tâm lặp lại, vẻ mặt đầy hoài nghi nhưng cũng pha lẫn hy vọng mong manh.

"Cô làm được thế nào?

Và tại sao những thành phố không quay trở lại ngay lập tức?"

"Vì chúng đã bị xóa khỏi bộ nhớ tạm thời," Vô Ảnh đáp lại lạnh lùng.

Cô đứng dậy, cảm thấy cơ thể mình nặng nề như chì đúc.

"Chúng vẫn tồn tại trong kho lưu trữ sâu của vũ trụ này, nhưng để gọi chúng về...

cần một cái giá lớn hơn nhiều so với ký ức."

Lý Thanh Tâm hạ kiếm xuống chậm rãi, ánh mắt nhìn Đinh Vô Ảnh đã thay đổi hẳn.

Sự nghi ngờ trước đó giờ chuyển hóa thành một sự tôn trọng sợ hãi.

Cô nhận ra rằng người phụ nữ đứng trước mặt mình không chỉ là một võ sĩ hay một kẻ xuyên không ngẫu nhiên.

Cô ấy là một lỗi hệ thống sống – và đồng thời, cũng là giải pháp duy nhất cho thế giới đang sụp đổ này.

Nhưng chưa hết.

Vô Ảnh cảm thấy một sự hiện diện khác đang quan sát họ từ trên cao.

Không phải Lạc Hồn.

Mà là cái bóng của chính quy tắc mà cô vừa vi phạm.

Một thứ gì đó cổ xưa và hung dữ hơn nhiều so với những âm mưu cung đình hay trò chơi quyền lực giữa các phe phái võ lâm.

Vô Ảnh tỉnh dậy trên một bãi biển cát trắng, dưới bầu trời xanh ngắt đến mức giả tạo.

Cô không biết mình đã ở đó bao lâu – có thể là vài giây trong thế giới thực hay hàng thập kỷ trôi qua trong giấc mơ của Architec.

Trong tay cô vẫn còn cuốn sách da thú, nhưng những trang giấy giờ đã trắng trơn, không còn một ký tự nào, như thể tất cả tri thức vừa được cô khai quật đều bị xóa sạch khỏi hiện hữu vật lý.

Cô đứng dậy,掸掸 (lắc) bụi cát trên người.

Những hạt cát dưới chân cô lạnh cóng và cứng đờ như đá mài.

Trước mặt cô là biển nước màu xanh ngọc bích trải dài vô tận, nhưng không hề có sóng sánh.

Nó phẳng lì như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời giả tạo kia.

Lý Thanh Tâm đứng bên cạnh cô, khuôn mặt trắng bệch vì shock.

"Chúng ta...

chúng ta ở đâu?" Cô ta hỏi nhỏ run rẩy, giọng nói bị gió biển vô hình thổi bay đi ngay lập tức mà không vang vọng lại chút nào.

Vô Ảnh nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Những vết vân tím tái đã biến mất, thay vào đó là những đường nét phức tạp giống như bản đồ địa lý thu nhỏ đang hiện lên trên lòng bàn tay cô – chính xác là hình dạng của thành phố vừa mới biến mất mà Lý Thanh Tâm tìm kiếm.

"Chúng ta không ở bất cứ đâu," Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên lạnh lẽo và xa lạ ngay cả với chính mình.

"Hoặc có thể chúng ta đang ở khắp mọi nơi."

Cô ngẩng đầu nhìn về phía chân trời nơi bầu trời gặp biển.

Tại đó, một đường kẻ đen khổng lồ xuất hiện, cắt đôi thế giới giả tạo này thành hai nửa đối xứng nhau hoàn hảo.

Và từ bên kia đường kẻ ấy, bóng dáng của Lạc Hồn đang bước ra – nhưng anh ta không còn mang vẻ mặt cuồng nhiệt cải cách như trước nữa.

Anh ta nhìn Vô Ảnh với ánh mắt đầy sự kính trọng lẫn sợ hãi tột độ, và trên tay anh ta cầm một chiếc vòng cổ quen thuộc mà Đinh Vô Ảnh đã đánh mất từ lâu trong ký ức tiền kiếp của chính mình – món đồ vật chứng minh rằng cô không chỉ là người quan sát, mà còn là nạn nhân đầu tiên của chu kỳ này.

"Làm tốt lắm," Lạc Hồn nói, giọng anh ta vang lên như tiếng chuông đồng cổ xưa.

"Bây giờ, hãy bắt đầu trò chơi thực sự."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập