Chương 45
Không gian không còn mùi hương trà sen thơm ngát, cũng không còn hình bóng người đàn ông tóc bạc với đôi mắt bi thương.
Cảm giác tỉnh táo sau chén trà đắng chát nhanh chóng tan biến vào một cơn đau đầu xé toạc, như thể ký ức vừa được đánh thức lại đang bị một bàn tay vô hình cào xé.
Đinh Vô Ảnh mở mắt.
Trước mặt cô không phải là căn phòng cổ điển với những cuốn sách chất cao ngất, mà là một vùng đất trống trải, xám xịt và chết chóc.
Dưới chân cô là những mảng bê tông nứt nẻ, mọc lên từ lòng đất như những vết thương hở của một cơ thể khổng lồ.
Không khí nặng mùi tro tàn và kim loại gỉ sét, một mùi vị quen thuộc của sự hủy diệt mà cô đã ngửi thấy quá nhiều lần trong những giấc mơ lặp lại.
Cô ngồi dậy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự trống rỗng trong lòng.
Thanh kiếm "Vô Danh" đã biến mất.
Thay vào đó, trên cổ tay cô là những lưỡi dao nhỏ bằng thép đen, đã được mài sắc đến mức gần như vô hình.
Chúng là vũ khí duy nhất còn lại, lạnh lẽo và thực tế, giống như hiện tại.
"Đây là đâu?" Vô Ảnh thì thầm.
Giọng cô khô khốc, vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe nứt của nền đất, tạo thành những âm thanh chói tai như tiếng khóc của những linh hồn bị bỏ lại.
Cô đứng dậy, quét mắt nhìn quanh.
Thành phố cổ từng tồn tại ở đây – nơi cô đã chứng kiến sự sụp đổ của Cung Điện Vũ Trụ – giờ đây chỉ còn là những đống đổ nát vô nghĩa.
Nhưng điều kỳ lạ là, không có xác chết.
Không có dấu hiệu của chiến tranh.
Mọi thứ cứ như thể chúng đã bị xóa bỏ khỏi thực tại, chứ không phải bị phá hủy.
Cảm giác bị quan sát từ mọi phía bắt đầu len lỏi vào da thịt cô.
Không phải là sự hiện diện của một kẻ thù cụ thể, mà là cảm giác của một con mồi đang bị bao vây bởi những kẻ săn mồi vô hình.
Vô Ảnh đặt tay lên huyệt đạo cổ tay, kiểm tra lại nội khí.
Nó vẫn còn đó, nhưng khác biệt.
Màu xanh lam dịu dàng đã biến mất, thay vào đó là một dòng chảy đen tuyền, mang theo mùi vị của than tro và cái chết.
Nó mạnh mẽ hơn, nhưng cũng hỗn loạn hơn.
Nó không tuân theo luật tự nhiên, mà tuân theo ý chí của cô.
Cô bước đi, những bước chân nhẹ nhàng như một con mèo hoang.
Mỗi bước đi đều là một sự tính toán.
Cô quan sát những vết nứt trên mặt đất, cách chúng lan tỏa theo một quy luật nào đó.
Không phải ngẫu nhiên.
Chúng giống như những đường nét trong một bức tranh phong thủy bị phá vỡ.
"Thế giới đang co lại," cô tự nhủ.
"Và tôi là nguyên nhân, hay là kết quả?"
Đột nhiên, không khí xung quanh cô rung động.
Những bóng tối từ các góc khuất của đống đổ nát bắt đầu di chuyển.
Chúng không phải là bóng tối thông thường, mà là những khối vật chất dày đặc, hấp thụ ánh sáng yếu ớt từ bầu trời xám xịt.
Ba hình bóng tách ra khỏi bóng tối, đứng chắn trước mặt cô.
Chúng là Đinh Vô Ảnh.
Ba bản sao ảo, với cùng khuôn mặt lạnh lùng, cùng bộ trang phục rách nát, và cùng những lưỡi dao trên cổ tay.
Chúng không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào cô.
Vô Ảnh hít vào sâu.
Cô không hoảng loạn.
Cô đã đối mặt với ảo ảnh quá nhiều lần.
Nhưng lần này, cảm giác khác.
Những bản sao này không mang theo ký ức của cô.
Chúng mang theo sự trống rỗng.
Sự hoàn hảo giả tạo mà Lạc Hồn đang cố gắng xây dựng.
"Không phải là tôi," Vô Ảnh nói, giọng cô lạnh băng.
"Và cũng không phải là phiên bản tương lai.
Các ngươi chỉ là những mảnh vỡ của sự từ chối."
Cô vung tay.
Những lưỡi dao trên cổ tay vút ra, cắt ngang không khí.
Nhưng thay vì lao vào ba bản sao, cô lại quay người, lao vào góc khuất của một tòa nhà đổ nát gần đó.
Cô biết rằng mình không thể đánh bại chúng bằng sức mạnh thuần túy.
Chúng là những phần của cô, những phần mà cô đã cố gắng cắt đứt.
Để chiến thắng, cô phải hiểu chúng.
Và để hiểu chúng, cô phải chạy.
Đinh Vô Ảnh chạy hết tốc lực.
Cô không biết mình đang chạy về đâu, chỉ biết rằng cô không thể dừng lại.
Nếu cô dừng lại, những ký ức bị chôn vùi sẽ ập đến, xé nát lý trí của cô.
Cô cần không gian.
Cô cần thời gian để xử lý những mảnh ghép ký ức đang vỡ vụn trong đầu.
Nhưng gã đàn ông không đuổi theo.
Thay vào đó, hắn giơ tay lên, và một bức tường năng lượng xuất hiện trước mặt cô, chặn đường đi.
Bức tường không phải là rào cản vật lý.
Nó trong suốt, mềm mại như nước, nhưng cứng rắn như thép.
Và trên bề mặt của nó, những hình ảnh bắt đầu hiện ra.
Đó là những ký ức.
Nhưng không phải là ký ức của Vô Ảnh.
Cô nhìn thấy chính mình, nhưng phiên bản khác của cô.
Một phiên bản đã thức tỉnh hoàn toàn.
Phiên bản đó không mang trên mình những vết thương, không mang theo nỗi sợ hãi.
Cô ta đứng giữa một thế giới hoàn hảo, nơi mọi thứ đều có trật tự, nơi không có đau khổ, không có mất mát.
Và phiên bản đó đang mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, vô cảm.
"Đây là lựa chọn của con," giọng nói của gã đàn ông vang lên từ phía sau bức tường.
"Một thế giới không có đau khổ.
Một thế giới không có hỗn loạn.
Nhưng để đạt được điều đó, con phải từ bỏ những gì con là."
Vô Ảnh nhìn vào phiên bản khác của mình.
Cô thấy sự hấp dẫn của nó.
Sự yên bình.
Sự tĩnh lặng.
Không còn phải chiến đấu.
Không còn phải mất mát.
Nhưng cô cũng thấy sự trống rỗng.
Sự hoàn hảo giả tạo mà Lạc Hồn đang cố gắng xây dựng.
"Không," Vô Ảnh nói.
Cô dậm chân xuống mặt phẳng.
Những vết nứt lan rộng hơn dưới bước chân cô.
"Tôi không chấp nhận sự hoàn hảo giả tạo.
Tôi chọn sự hỗn loạn.
Tôi chọn nỗi đau.
Vì đó là những gì khiến tôi là tôi."
Cô vung tay, phá vỡ bức tường năng lượng.
Nội khí của cô bùng nổ, không còn màu xanh lam dịu dàng nữa, mà là màu đen tuyền, mang theo mùi vị của than tro và cái chết.
Thanh kiếm "Vô Danh" không xuất hiện.
Thay vào đó, một cuốn sách rơi xuống từ trên cao, ngay trước mặt cô.
Đinh Vô Ảnh đứng dậy, cuốn sách trong tay cô bắt đầu phát ra một ánh sáng yếu ớt.
Ánh sáng đó không chiếu rọi lên xung quanh, mà chiếu vào bên trong cô, làm cho những mạch sáng màu xanh lam dưới da cô bừng sáng.
Cô nhìn về phía chân trời, nơi những tòa nhà khác đang bắt đầu biến mất, để lại những vùng hoang vu mới.
Cô biết rằng đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu.
Cô cần tìm hiểu thêm về cuốn sách, về thế giới mới, và về chính mình.
Nhưng trước khi cô có thể bước đi, một bóng người xuất hiện trước mặt cô.
Không phải là gã đàn ông.
Không phải là Lạc Hồn.
Mà là Lý Thanh Tâm.
Người phụ nữ đứng đó, với vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc.
Cô cầm trong tay một lá thư cũ kỹ, giấy đã泛黄.
"Đinh Vô Ảnh," Lý Thanh Tâm gọi, giọng cô run rẩy.
"Tôi đã tìm ra manh mối.
Về người thân của tôi.
Về thành phố đã biến mất."
Vô Ảnh nhìn vào Lý Thanh Tâm.
Cô nhìn vào lá thư trong tay cô ta.
Và cô cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
"Cho tôi xem," Vô Ảnh nói.
Lý Thanh Tâm đưa lá thư cho cô.
Vô Ảnh mở nó ra.
Và trên trang đầu tiên, dòng chữ hiện ra: *"Chương 45: Sự Trở Về Của Kẻ Ngoại Lai."*
Vô Ảnh nhìn vào dòng chữ.
Và cô mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng.
"Thế thì bắt đầu nào," cô nói.
Và cô bước vào thế giới mới, để lại Lý Thanh Tâm đứng sững sờ trong bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận