Chương 44

Chương 44 — Võ Đạo Chiết Tận



Đinh Vô Ảnh không bước đi.

Cô di chuyển như một bóng ma bị xé toạc khỏi hiện thực, từng mảnh của ý thức còn lại bám chặt vào khung xương đang kêu lên từng nhịp đau đớn.

Mỗi bước chân dấn xuống lớp đất xám xịt, nơi từng là đại lộ trung tâm của thành phố Cổ Khuyết, đều để lại những vết lõm sâu.那不是 trọng lượng cơ thể, mà là áp lực nội khí đang tràn ra ngoài da thịt, ăn mòn không khí xung quanh.

Khói bụi từ các tòa nhà sụp đổ không còn là những hạt rắn, mà là những ký ức hóa lỏng, lơ lửng trong không trung dưới dạng sương mù dày đặc.

Lý Thanh Tâm đi sau, hơi thở gấp gáp.

Cuốn sổ tay trong tay cô phát ra ánh sáng yếu ớt, trang giấy rung lên bần bật như thể đang cố gắng ghi lại những điều mà mắt thường không thể thấy.

"Nó đang thay đổi," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô khàn khàn vì sợ hãi và sự kiệt sức.

"Không gian ở đây...

nó không tuân theo quy luật vật lý.

Chúng ta đang bước vào quá khứ của chính mình."

Vô Ảnh không đáp.

Đôi mắt cô quét ngang qua những tàn tích.

Những cột đá điêu khắc vỡ vụn không mang hình dáng rồng phượng hay hoa sen, mà là những khuôn mặt.

Hàng trăm, hàng ngàn khuôn mặt người, tất cả đều đang mở miệng trong tiếng hét câm lặng.

Đó là những người đã bị "co rút".

Họ không chết.

Họ bị xóa sổ khỏi dòng chảy thời gian, nhưng dấu vết của nỗi đau vẫn còn đó, in hằn vào cấu trúc của thế giới.

Cô dừng lại trước một bức tường đá đen bóng.

Trên đó, một dòng chữ khắc bằng máu khô đã chuyển thành màu xanh đen.

Vô Ảnh đưa tay chạm vào.

Một cơn lạnh buốt xương tủy chạy dọc sống lưng.

"Đây là gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, bước lại gần, ánh mắt nghi ngờ nhưng không rời khỏi Vô Ảnh.

Vô Ảnh nhíu mày.

Cô không nhận ra ký tự này.

Nó không thuộc về văn tự Võ Thiên, cũng không phải là ngôn ngữ của thế giới cũ mà cô từng nhớ hắt hiu.

Nó giống như một phương trình toán học bị bóp méo, hoặc một lời nguyền được viết bằng logic thuần túy.

Khi ngón tay cô chạm vào dòng chữ, một hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí: Một căn phòng trắng.

Một bàn phẫu thuật.

Và một người phụ nữ đang cầm dao mổ, nhìn cô với ánh mắt đầy thương cảm.

"Không phải là chữ," Vô Ảnh thì thầm, rút tay về.

"Là một lời mời."

"Lời mời gì?"

"Để nhìn thấy sự thật," Vô Ảnh đáp, giọng cô lạnh lẽo hơn cả đá băng.

"Lạc Hồn không chỉ muốn mở cổng.

Anh ta muốn chúng ta tự nguyện bước vào.

Và đây là lối vào."

Bức tường đá bắt đầu nứt ra.

Không phải do lực tác động từ bên ngoài, mà từ bên trong.

Những vết nứt tỏa ra như mạng nhện, phát ra ánh sáng tím ngầu.

Mùi ozone và mùi máu tanh nồng nặc tỏa ra.

Vô Ảnh cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ phía sau những vết nứt đó.

Nó không kéo cơ thể cô, mà kéo *tâm trí* cô.

Nó muốn những ký ức còn sót lại của cô, những mảnh vỡ mà cô đã hy sinh để lấy chiếc gương.

Lý Thanh Tâm nắm chặt lấy cánh tay Vô Ảnh.

Nếu đó là bẫy, chúng ta sẽ mất đi vĩnh viễn.

Không có quay lại."

Vô Ảnh nhìn xuống bàn tay của Lý Thanh Tâm.

Những ngón tay gầy guộc đang run rẩy.

Lần đầu tiên, Vô Ảnh cảm thấy sự hiện diện của người khác không phải là gánh nặng, mà là neo giữ.

Nhưng neo giữ cũng đồng nghĩa với việc bị mắc kẹt.

"Cô không biết," Vô Ảnh nói, giọng cô không hề dao động.

"Nhưng nếu tôi không vào, thế giới sẽ tiếp tục co lại.

Và lần tới, không còn ai để cô tìm kiếm nữa."

Lý Thanh Tâm sững sờ.

Cô nhìn Vô Ảnh, ánh mắt phức tạp.

Có sự giận dữ, có sự tuyệt vọng, và sâu thẳm trong đó, là một sự chấp nhận bi ai.

"Vậy thì đi," Lý Thanh Tâm buông tay ra, lùi lại một bước.

"Nhưng nhớ kỹ điều này, Đinh Vô Ảnh.

Nếu cô trở về mà không còn là con người, tôi sẽ giết cô."

Vô Ảnh gật đầu.

Không có lời hứa, không có cảm xúc.

Chỉ có sự chấp nhận.

Cô bước vào ánh sáng tím.

Không gian bên trong không phải là một căn phòng, cũng không phải là một hang động.

Nó là một khoảng trống vô tận, nơi trọng lực không tồn tại.

Vô Ảnh lơ lửng trong bóng tối, nhưng cô không rơi.

Dưới chân cô – nếu có khái niệm "chân" ở đây – là một mặt phẳng phản chiếu đen ngòm, như mặt nước hồ tĩnh lặng giữa đêm đen.

Vô Ảnh nhìn xuống.

Trong mặt phẳng đó, hình ảnh của cô không hiện ra.

Thay vào đó, là một dòng chảy dữ dội của những khung cảnh.

Những thành phố biến mất.

Những khuôn mặt khóc than.

Và ở trung tâm của tất cả, là một hình bóng đứng yên.

"Bạn là ai?" Vô Ảnh hỏi.

Giọng cô vang lên trong không gian này không tạo ra âm thanh, mà tạo ra những gợn sóng trên mặt phẳng phản chiếu.

Ánh mắt cô sắc lẹm, không nhìn vào hình bóng đó, mà nhìn vào khoảng không trống rỗng phía sau nó.

Hình bóng không quay đầu.

Nó chỉ đưa tay lên, chạm vào không khí.

Những hình ảnh trực tiếp chiếu vào não bộ Vô Ảnh.

Là cái giá phải trả.*

Cô thấy mình đang đứng trên đỉnh của Tháp Thiên Cung.

Gió thổi mạnh, xé toạc áo choàng.

Dưới chân là vực thẳm.

Và từ vực thẳm, một bàn tay đưa lên.

Bàn tay đó có những ngón tay dài, mảnh khảnh, và trên mu bàn tay là hình xăm một con mắt đang mở.

"Cơ thể tôi nhớ," Vô Ảnh khẳng định, giọng nói kiên định hơn, cố gắng chống lại sự xâm nhập của những hình ảnh đó.

"Nhưng tâm trí tôi thì không.

Ai là người đưa tay ra?"

*Là người đã cứu bạn,* một giọng nói vang lên.

Không phải từ hình bóng, mà từ chính sâu thẳm trong đầu cô.

Giọng nói đó giống tiếng vọng của chính cô, nhưng già cỗi, mệt mỏi.

*Và cũng là người đã bán bạn.*

Vô Ảnh nhíu mày.

"Lạc Hồn?"

*Lạc Hồn chỉ là công cụ,* giọng nói đáp lại.

*Anh ta là kẻ vẽ tranh.

tôi là bức tranh.

Và bạn, Đinh Vô Ảnh, bạn là màu sơn bị lỗi.*

"Màu sơn bị lỗi?" Vô Ảnh lặp lại, cảm giác bất an dâng lên.

"Tôi là người duy nhất có thể ngăn chặn sự co rút.

Tôi là phiên bản tương lai."

*Sai,* giọng nói cắt ngang, sắc lạnh như lưỡi dao.

*Bạn không phải là phiên bản tương lai.

Bạn là phiên bản bị loại bỏ.

Những ký ức bạn đã quên không phải là ngẫu nhiên.

Chúng bị loại bỏ vì chúng chứa đựng sự thật về nguồn gốc của sự co rút.

Và bây giờ, bạn đang đứng trước cánh cửa của sự thật.*

Mặt phẳng phản chiếu bắt đầu nứt ra.

Từ những vết nứt, những cánh tay xương xọ thò ra, cố gắng bám lấy Vô Ảnh.

Chúng không tấn công.

Chúng chỉ muốn *cầm lấy* cô.

"Chúng là ai?" Vô Ảnh hỏi, tay đưa lên cầm lấy thanh kiếm "Vô Danh" đã biến mất khi cô bước vào không gian này.

*Chúng là những người đã chọn sự hoàn hảo,* giọng nói đáp.

*Họ đã hy sinh bản thân để thế giới được tái sinh.

Và họ muốn bạn làm điều tương tự.*

Vô Ảnh cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy.

Không phải sợ chết.

Mà sợ sự vô nghĩa.

Nếu tất cả những gì cô đã trải qua, những đau khổ, những mất mát, chỉ là một phần của một kế hoạch lớn hơn mà cô không thể kiểm soát, thì sự tự lập của cô có ý nghĩa gì?

"Không," Vô Ảnh nói.

Cô dậm chân xuống mặt phẳng.

Những vết nứt lan rộng hơn.

"Tôi không chấp nhận sự hoàn hảo giả tạo.

Tôi chọn sự hỗn loạn."

*Thì chứng minh đi,* giọng nói thách thức.

Và nhìn thấy cái giá của sự tự do.*



Không gian xung quanh Vô Ảnh bắt đầu sụp đổ.

Những bức tường ảo xuất hiện, ép cô vào một góc hẹp.

Chúng được làm từ những mảnh vỡ của ký ức.

Vô Ảnh nhìn thấy Lý Thanh Tâm đang khóc.

Nhìn thấy người phụ nữ già – phiên bản đầu tiên của chính cô – đang tan biến thành bụi phấn.

Nhìn thấy Lạc Hồn, với nụ cười bi thương, nói rằng anh ta yêu cô.

"Đủ rồi!" Vô Ảnh hét lên.

Cô vung tay, phá vỡ những ảo ảnh.

Nội khí của cô bùng nổ, không còn màu xanh lam dịu dàng nữa, mà là màu đen tuyền, mang theo mùi vị của than tro và cái chết.

Thanh kiếm "Vô Danh" xuất hiện trong tay cô.

Nó không còn tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, mà hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh, trở thành một lỗ đen nhỏ bé.

"Если tôi không thể phá vỡ vòng lặp, tôi sẽ phá vỡ thế giới này," Vô Ảnh nói.

Giọng cô không còn là của một chiến binh, mà là của một vị thần hủy diệt.

Từ Vân – hình bóng trong ảo ảnh – gật đầu.

"Đó là lựa chọn duy nhất.

Nhưng con hiểu hậu quả không?"

"Thế giới này đang ăn thịt chính nó," Vô Ảnh đáp, mắt cô nhắm lại, tập trung vào từng tế bào trong cơ thể.

"Nó co lại vì nó sợ hãi.

Sợ hãi sự không hoàn hảo.

Sợ hãi nỗi đau.

Vậy thì tôi sẽ cho nó nỗi đau.

Tôi sẽ cho nó sự hỗn loạn đến mức nó không thể nào 'hoàn hảo' được nữa."

Cô bắt đầu vẽ kiếm.

Không phải một chiêu thức võ học truyền thống.

Mà là một đường kiếm của sự từ bỏ.

Cô cắt đứt kết nối giữa cơ thể và tâm trí.

Cô cắt đứt mong muốn sống.

Cô cắt đứt nỗi sợ chết.

Khi đường kiếm hoàn thành, một tiếng nổ vang lên.

Không phải tiếng nổ của âm thanh, mà là tiếng nổ của thực tại.

Những bức tường ký ức vỡ vụn.

Những cánh tay xương xọ tan thành tro bụi.

Vô Ảnh đứng giữa đống đổ nát của ảo tưởng, thanh kiếm trong tay cô đang rạn nứt.

"Chiến thắng," Vô Ảnh thì thầm.

"Là sự hủy diệt."

Cô hiểu rồi.

Để ngăn chặn sự co rút, cô không thể sửa chữa thế giới.

Cô phải làm cho nó *không thể sửa chữa* được.

Cô phải phá vỡ cấu trúc của sự hoàn hảo mà Lạc Hồn đang cố gắng xây dựng.

Và để làm được điều đó, cô phải trở thành một lỗi hệ thống.

Một lỗi không thể sửa.

Vô Ảnh đứng dậy, dù cơ thể cô đang tan rã từng chút một.

Da cô nứt nẻ, lộ ra những mạch sáng màu xanh lam bên dưới –那不是内气, mà là năng lượng nguyên thủy của thế giới.

Năng lượng đó đang chảy vào cơ thể cô, và đồng thời, cơ thể cô đang chảy ra ngoài.

"Vậy thì tôi sẽ là độc dược," cô nói.

Giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ.

Cô nhảy vào vết nứt trong không khí, nơi thực tại đang bị xé toạc.

Thế giới xung quanh cô bắt đầu sụp đổ nhanh chóng.

Những tòa nhà biến mất, nhường chỗ cho những cánh đồng hoa dại màu trắng.

Bầu trời chuyển từ đen sang trắng xóa.

Và ở trung tâm của cơn bão thực tại đó, một cánh cửa xuất hiện.

Không phải là Cổng Sự Thật.

Mà là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, đóng chặt.

Trên đó, một tấm biển đồng bị gỉ sét khắc dòng chữ: *Phòng Thí Nghiệm Số 01.*

Vô Ảnh sững sờ.

Cô đã từng thấy cánh cửa này.

Trong ký ức mà cô đã bán đi.

Trong ký ức về căn phòng nhỏ, chiếc bàn, và người đàn ông mỉm cười.

Cô bước đến trước cánh cửa.

Tay cô run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức.

Cô không phải là người xuyên không.

Cô không phải là phiên bản tương lai.

Cô là một thí nghiệm.

Cô đẩy cánh cửa ra.

Bên trong không phải là một phòng thí nghiệm hiện đại.

Mà là một căn phòng cổ điển, với những cuốn sách chất cao ngất, và mùi hương của trà sen.

Một người đàn ông đang ngồi ở góc phòng, lưng quay về phía cô.

Anh ta mặc áo choàng trắng, tóc bạc phơ.

Vô Ảnh cảm thấy tim mình ngừng đập.

Cô biết người đàn ông này.

Cô nhớ khuôn mặt này.

Nhưng tên của anh ta thì không.

Nó bị xóa đi.

Bị loại bỏ.

Người đàn ông quay đầu lại.

Khuôn mặt anh ta già nua, đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt thì trẻ trung, sáng ngời.

Đôi mắt đó giống hệt đôi mắt của Lý Thanh Tâm.

"Con đã về," người đàn ông nói.

Giọng anh ta bình thản, như thể đang chào đón một người con trở về sau một chuyến đi dài.

Vô Ảnh không nói gì.

Cô chỉ nhìn anh ta.

Và trong ánh mắt của anh ta, cô thấy sự thương cảm.

Và một nỗi đau sâu thẳm.

"Con đã chết năm năm trước," người đàn ông nói, đứng dậy, tay run rẩy cầm lấy chén trà.

"Trong vụ nổ của Cung Điện Vũ Trụ.

Chúng tôi đã chôn con.

Chúng tôi đã khóc cho con."

Vô Ảnh cảm thấy thế giới xung quanh cô quay cuồng.

Ai?"

"Cha con," người đàn ông đáp.

"Và mẹ con."

Vô Ảnh lùi lại một bước.

Tôi không có gia đình.

Tôi là Đinh Vô Ảnh.

Tôi là..."

"Cô không phải là Đinh Vô Ảnh," người đàn ông ngắt lời, giọng anh ta đau khổ.

"Đinh Vô Ảnh là một dự án.

Là một công cụ.

Và cô là sản phẩm cuối cùng của dự án đó.

Nhưng cô đã trốn thoát.

Và để trốn thoát, cô phải quên đi mọi thứ.

Quên đi cha mẹ.

Quên đi nguồn gốc.

Quên đi lý do tại sao cô tồn tại."

Vô Ảnh nhìn vào thanh kiếm trong tay.

Nó đang tan biến.

Không còn là vũ khí.

Mà là một ký ức.

"Vậy thì tại sao?" Vô Ảnh hỏi, giọng cô vỡ oà.

"Tại sao lại để tôi nhớ lại?"

"Vì thế giới đang chết," người đàn ông nói.

"Và chỉ có con, người mang trong mình máu của cả hai thế giới, mới có thể cứu nó.

Nhưng để cứu nó, con phải chết một lần nữa.

Không phải là cái chết thể xác.

Mà là cái chết của cái tôi."

Vô Ảnh nhìn vào người đàn ông.

Cô thấy sự thật trong mắt anh ta.

Cô thấy sự hy sinh.

Và cô thấy lựa chọn.

Người đàn ông bước lại gần, đưa ra một chén trà.

Và nhớ lại mọi thứ.

Hoặc uống nó, và quên đi tất cả, trở thành một người bình thường."

Vô Ảnh nhìn vào chén trà.

Trong đó, hình ảnh của Lý Thanh Tâm hiện lên.

Cô đang chạy.

Cô đang khóc.

Cô đang tìm kiếm sự thật.

Vô Ảnh cầm lấy chén trà.

Tay cô không còn run rẩy.

Cô nâng chén lên, và uống cạn.

Vị trà đắng chát.

Và cùng với đó, là sự tỉnh táo.

Cô nhớ ra tất cả.

Cô nhớ ra rằng cô không phải là Đinh Vô Ảnh.

Cô là Đinh Vô Ảnh.

Và đó là sự khác biệt.

Cô đặt chén trà xuống.

Nhìn vào người đàn ông.

"Nếu tôi chết," Vô Ảnh hỏi, giọng cô lạnh lẽo, nhưng đôi mắt thì sáng ngời, "thì ai sẽ sống?"

Người đàn ông mỉm cười.

Một nụ cười bi thương.

Chỉ có sự thật."

Vô Ảnh bước ra khỏi căn phòng.

Cánh cửa đóng lại sau lưng cô.

Và khi cô bước ra, thế giới bên ngoài không còn là hoang tàn.

Nó sống động.

Và nó đang chờ đợi cô.

Nhưng trên tay cô, không còn thanh kiếm.

Chỉ còn một cuốn sổ tay.

Và trên trang đầu tiên, dòng chữ hiện ra:

*"Chương 45: Sự Trở Về Của Kẻ Ngoại Lai."*

Vô Ảnh nhìn vào dòng chữ.

Và cô mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng.

"Thế thì bắt đầu nào," cô nói.

Và cô bước vào thế giới mới.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập