Chương 48

Đinh Vô Ảnh đứng giữa vùng hoang vu không tên gọi, nơi không gian xung quanh đang bị xói mòn bởi sự im lặng đáng sợ.

Những tòa nhà cao tầng từng sừng sững nay chỉ còn là những đống đổ nát mờ ảo, như những bóng ma bị lãng quên bởi chính thời gian.

Không có gió, nhưng bụi tro lại bay lơ lửng theo một quy luật nào đó vô hình, xoáy tròn quanh bàn chân cô tạo thành những cột trụ nhỏ bé.

Bầu trời đỏ sẫm phía trên không còn là màu máu nữa mà chuyển dần sang sắc tím thẫm của tử khí ngưng tụ nặng nề.

Lý Thanh Tâm đứng cách cô vài bước chân, ngón tay run rẩy cầm chặt lấy chuôi kiếm.

Nữ thư ký thông minh luôn nghi ngờ mọi thứ, kể cả những gì Đinh Vô Ảnh nói, nhưng lúc này ánh mắt đầy hoảng loạn trên khuôn mặt thanh tú của cô ấy đã tố cáo tất cả.

Sự bình tĩnh vốn có đang bị xói mòn từng li từng tí một trước hiện thực siêu nhiên đang diễn ra ngay trước mũi họ.

“Đừng di chuyển,” Vô Ảnh lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo cắt ngang không khí ngột ngạt.

Cô cảm nhận được sự thay đổi trong áp lực khí quyển.

Nó giống như lúc đứng ở đáy đại dương sâu thẳm, nơi ánh sáng mặt trời không thể với tới và bóng tối đang hun hút chờ đợi con mồi sơ hở.

“Mỗi bước chân đều có thể kích hoạt một cái bẫy ký ức.”

Thanh Tâm ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc: “Cái bẫy?

Ở đây là nơi chết chóc, Vô Ảnh.

Chúng ta cần rời đi ngay lập tức.”

“Rời đi để làm gì?” Vô Ảnh quay người lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua những đống đổ nát xung quanh.

“Thành phố này đã biến mất khỏi bản đồ thực tại.

Nếu chúng ta bước ra ngoài vùng biên giới này mà không hiểu cơ chế co rút, chúng ta sẽ bị ném vào khoảng trống hư vô cùng với hàng triệu linh hồn khác.”

Cô giơ bàn tay phải lên trước mặt.

Những đường vân tím tái trên lòng bàn tay đang sáng rực lên, chiếu rọi những ký tự cổ xưa lơ lửng trong không khí.

Đó là dấu vết của ‘Cổng Sự Thật’ mà Lạc Hồn từng nhắc đến – nhưng cũng đồng thời là vết thương còn sót lại từ chính quá khứ bị bóp méo của cô.

Năng lực thức tỉnh bên trong cơ thể đang kêu gào, cảnh báo rằng sự thật nằm ngay dưới lớp bụi tro dày đặc này.

Khi Vô Ảnh di chuyển sâu hơn vào vùng hoang vu, cô phát hiện ra rằng sự co rút không phải là ngẫu nhiên.

Có những dấu vết của một thế lực nào đó đang can thiệp, đẩy nhanh quá trình hủy diệt này với tốc độ đáng sợ.

Những ký ức cô thu thập được từ các mảnh vỡ xung quanh không chỉ lộn xộn mà còn bị sắp xếp lại thành từng chuỗi logic nghiệt ngã.

Bên cạnh một bức tường đá đổ sập, Vô Ảnh chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo.

Ngay lập tức, hình ảnh của một buổi lễ tế thần hiện ra trong tâm trí cô.

Những người dân nơi đây không hề sợ hãi khi nhìn thấy những cột khói đen bốc lên từ trung tâm thành phố.

Họ cúi đầu, chấp nhận số phận với vẻ bình an kỳ lạ trên khuôn mặt.

Đây không phải là nạn diệt chủng thông thường.

Đây là một sự thanh lọc có chủ đích.

“Nhìn kìa,” Thanh Tâm thì thầm, giọng run rẩy khi chỉ về phía trước.

“Những đường nét đó… chúng giống như mạch máu.”

Vô Ảnh nhướn mày quan sát.

Đúng vậy, trên mặt đất xám xịt xuất hiện những khe nứt phát sáng màu đỏ tươi.

Chúng không lan tỏa hỗn loạn mà nối kết với nhau tạo thành một mạng lưới phức tạp, dẫn trực tiếp về phía trung tâm của vùng hoang địa.

Mỗi mạch năng lượng này đều mang theo tiếng thì thầm yếu ớt – lời cầu nguyện của những người đã khuất đang chấp nhận sự xóa bỏ để đổi lấy ‘sự tái sinh’.

Lạc Hồn gọi đó là ‘sửa lại bức tranh bị hỏng’, nhưng Vô Ảnh cảm thấy một mùi vị khác.

Đó không phải là nghệ thuật, mà là phẫu thuật cắt bỏ khối u bằng cách hủy hoại toàn bộ cơ thể bệnh nhân.

Cô rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi blade phản chiếu ánh sáng đỏ từ bầu trời.

Kiếm ý của cô trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, sẵn sàng xé toạc lớp vải giả tạo này để tìm ra thủ phạm thật sự đứng sau những con số thống kê tử vong khổng lồ.

“Chúng ta đi theo mạch máu,” Vô Ảnh hạ lệnh ngắn gọn.

“Trung tâm nằm ở nơi giao thoa của ba dòng chảy lớn nhất.”

Thanh Tâm gật đầu, dù vẻ mặt vẫn còn lo lắng.

Cô hiểu rằng Đinh Vô Ảnh không chỉ đang tìm kiếm sự thật mà còn đang cố gắng cứu vớt phần nào đó trong chính linh hồn mình khỏi bị cuốn theo dòng xoáy ký ức này.

Mỗi bước chân họ đặt xuống đều khiến những tia sáng dưới đất nhấp nháy mạnh hơn, như thể hệ thống phòng thủ của vùng hoang địa đã nhận ra sự hiện diện của hai kẻ xâm nhập không mời mà đến.

Đỉnh điểm của cuộc đối đầu xảy ra khi Vô Ảnh tìm thấy trung tâm của vùng hoang vu, nơi sự co rút đang mạnh nhất.

Tại đây, cô gặp một nhân vật bí ẩn – một người đàn ông mặc áo choàng đen cũ kỹ, ngồi xếp bằng trên một chiếc ghế đá vỡ vụn giữa lòng cơn bão năng lượng dữ dội.

Ông không phải là kẻ thù, mà là ‘Người Dọn Dẹp’ – thực thể được tạo ra để xóa đi những ký ức đau đớn nhất của thế giới này nhằm ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn.

“Cô đến sớm hơn dự kiến,” Người Dọn Dềp lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo vẻ già nua của ngàn năm cô độc.

Ông không nhìn Vô Ảnh mà đang chăm chú lau sạch bụi tro trên một cuốn sách bằng da cũ kỹ đặt trước mặt.

“Lạc Hồn muốn hủy diệt để tái sinh.

Còn ta chỉ muốn quên đi nỗi đau.”

VôẢnh tiến bước về phía trước, áp lực từ trường xung quanh khiến xương cốt cô phát ra âm thanh kẽo kẹt khó chịu.

“Quên đi không phải là chữa lành,” cô đáp lại kiên định.

“Nó chỉ là sự trốn chạy hèn nhát.

Nếu anh xóa bỏ ký ức của những nạn nhân này, thì chính anh đang trở thành công cụ đắc lực cho Lạc Hồn.”

Người Dọn Dềp cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Đôi mắt ông trống rỗng như hai hố sâu không đáy, phản chiếu hình ảnh của Vô Ảnh.

“Ký ức là gánh nặng,” ông nói chậm rãi.

“Khi một thành phố biến mất, nỗi đau mất mát sẽ ăn mòn những người sống sót.

Ta giúp họ giải thoát bằng cách lau sạch vết bẩn đó khỏi tâm trí tập thể.”

“Và khi không còn ai nhớ, thì sự tồn tại của họ cũng trở nên vô nghĩa,” Vô Ảnh cắt ngang.

Cô đưa tay ra, nắm chặt lấy cuốn sách đang mở trước mặt Người Dọn Dềp.

“Đây là ‘Sổ Danh Tử Tù’.

Anh đang ghi lại tên những người bị xóa sổ để tự thuyết phục bản thân rằng họ vẫn còn tồn tại trong ký ức của anh.”

Thanh Tâm đứng phía sau, kinh ngạc nhận ra sự thật tàn khốc này.

Những trang giấy trắng tinh dần hiện lên dòng chữ máu đỏ chót – đó là danh sách tất cả những thành phố đã biến mất mà không ai biết lý do chính xác.

Người Dọn Dềp không phải đang bảo vệ thế giới khỏi nỗi đau; ông ta đang nuôi dưỡng nó trong sự im lặng giả tạo, chờ đợi ngày nó chín muồi để bị cắt bỏ hoàn toàn bởi Lạc Hồn.

Sau cuộc đối đầu tâm trí căng thẳng, Vô Ảnh không tiêu diệt Người Dọn Dềp bằng vũ lực, mà cô đã thay đổi cách nhìn của ông về sự quên lãng thông qua một cú đánh kiếm ý trực tiếp vào linh hồn đang rối ren của thực thể này.

Lưỡi blade của cô chạm nhẹ vào trán ông, mang theo ký ức đau đớn nhưng sống động nhất từ chính quá khứ bị bóp méo của Vô Ảnh – khoảnh khắc cô nhận ra mình không phải là người xuyên không mà là phiên bản tương lai đã chết đi và được tái tạo lại vô số lần.

Người Dọn Dềp run rẩy khi cảm nhận được nỗi đau nguyên thủy đó.

Ông không còn coi sự quên lãng là một quy luật , mà bắt đầu thấy nó như một phần của vòng đời nơi sự đau đớn và mất mát có ý nghĩa tồn tại.

Nỗi sợ hãi tột độ trước ký ức dần chuyển hóa thành lòng thương xót sâu sắc cho những linh hồn đang mắc kẹt giữa hai thế giới thực và ảo.

Ông để cho Vô Ảnh lấy cuốn sách từ tay mình, nhưng không phải là để hủy bỏ nó.

Thay vào đó, ông mở một cánh cửa nhỏ trong không gian – lối đi tắt dẫn thẳng đến ‘Phòng Điều Khiển’ của Lạc Hồn nơi Cổng Sự Thật đang được kích hoạt.

“Ta sẽ mang những ký ức này về với bóng tối,” Người Dọn Dềp nói, giọng giờ đây nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Nhưng cô phải đảm bảo rằng khi cánh cửa đó mở ra, sự thật không bị bóp méo thêm nữa.”

Vô Ảnh gật đầu, cảm thấy một phần gánh nặng trên vai mình bớt đi đáng kể.

Sự đồng thuận này tuy mong manh nhưng đủ để tạo ra khe hở cần thiết cho kế hoạch tiếp theo của cô.

Thanh Tâm nhìn VôẢnh với ánh mắt mới – vừa kính trọng vừa sợ hãi trước khả năng thao túng ký ức và cảm xúc mà nữ cường giả ấy sở hữu.

Họ không chỉ đang chiến đấu chống lại một kẻ thù, mà còn đang cố gắng định nghĩa lại khái niệm về sự tồn tại trong thế giới Võ Thiên đang tan vỡ này.

Khi Vô Ảnh ổn định lại vùng hoang vu tạm thời bằng cách phong tỏa lối đi trở lại của Người Dọn Dềp, cô phát hiện ra rằng sự co rút không chỉ giới hạn ở những thành phố lớn, mà đang lan rộng ra những khu vực nhỏ hơn – những nơi mà con người ít chú ý nhất như các ngôi làng ven biển hay thị trấn núi cao.

Có một mạng lưới ngầm đang hoạt động bên dưới lớp vỏ thực tại, kết nối tất cả mọi điểm biến mất lại với nhau thông qua cùng một tần số rung động tử khí.

Cô quay sang nhìn Thanh Tâm, vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng có: “Lạc Hồn không chỉ muốn xóa bỏ quá khứ.

Anh ta đang chuẩn bị nền tảng cho một thế giới mới hoàn toàn trống rỗng – nơi anh ta là vị thần duy nhất kiểm soát mọi ký ức và sự thật.”

Thanh Tâm nuốt nước bọt khó nhọc, tay vẫn siết chặt lấy chuôi kiếm: “Vậy chúng ta làm gì bây giờ?

Phòng Điều Khiển của hắn ở đâu?”

Vô Ảnh nhìn về phía chân trời nơi đường kẻ đen khổng lồ đang cắt đôi bầu trời.

Cô cảm thấy năng lượng bên trong cơ thể mình bắt đầu cộng hưởng với tần rung động tử khí đó, tạo ra một bản đồ dẫn lối rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nhưng điều khiến cô lạnh toát người là khi cúi xuống nhìn vào lòng bàn tay phải – nơi những đường vân tím đang dần chuyển thành màu đen nhánh như than chì.

“Chúng ta không cần tìm,” Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên trong khoảng lặng chết chóc.

“Nó đang gọi tên chúng ta.”

Và lúc ấy, từ sâu thẳm bên dưới lòng đất hoang vu, một tiếng vọng lớn vang lên – đó chính là giọng nói của Đinh Vô Ảnh từ phiên bản quá khứ, hét thất thanh: *“Đừng bước vào!

Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này!”*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập