Chương 36
Đinh Vô Ảnh cảm thấy da thịt mình không còn là ranh giới giữa bên trong và bên ngoài.
Những tế bào máu của cô tách rời, biến thành những dòng chữ Hán cổ xưa, trôi nổi lơ lửng trong không khí như tuyết rơi ngược.
Mỗi ký tự đều mang theo một đoạn ký ức, một cảm xúc, một khoảnh khắc sống sót từ bảy mươi hai lần chết đi và sống lại.
"Nhìn kìa," giọng nói của cô vang lên, nhưng không phải từ họng.
Nó phát ra từ chính không gian xung quanh, từ những bức tường đá đang dần tan biến thành hư vô.
"Đây không phải là sự hủy diệt.
Đây là sự giải mã."
Lạc Hồn đứng đó, tay che mắt, khuôn mặt anh ta méo mó vì kinh hoàng lẫn sự kích thích điên loạn.
Anh ta không hét lên, không tấn công.
Anh ta chỉ run rẩy, như một nghệ sĩ vừa nhìn thấy kiệt tác của mình bị phá hủy bởi bàn tay của chính tác giả.
"Đừng làm vậy," Lạc Hồn thì thầm, giọng khàn đặc.
"Nếu cô tan rã hoàn toàn, dữ liệu sẽ bị phân tán.
'Trái Tim Thế Giới' sẽ mất đi cấu trúc.
Mọi thứ sẽ trở về trạng thái hỗn độn nguyên thủy.
Không có trật tự.
Không có sự hoàn hảo."
"Trật tự của anh là tù ngục," Đinh Vô Ảnh đáp, cơ thể cô giờ đây chỉ còn là một tập hợp những ánh sáng lấp lánh, giống như những vì sao bị giam cầm trong một quả cầu thủy tinh.
"Và tôi vừa phá vỡ lồng chim."
Cô cảm thấy ý thức mình đang lan tỏa.
Không còn giới hạn của đôi mắt, đôi tai, hay đôi tay.
Cô có thể cảm nhận được từng hạt bụi trên đỉnh tháp, từng luồng gió lùa qua khe nứt, và cả nỗi sợ hãi đang lan tỏa trong tim Lạc Hồn.
Đó là một cảm giác kỳ lạ: vừa vô cực, vừa cô độc tột cùng.
Cô đang trở thành một phần của thế giới, nhưng đồng thời, cô đang mất đi chính mình.
Bỗng nhiên, một cơn đau xé toạc không gian.
Không phải đau thể xác, mà là đau về nhận thức.
Một ký ức xâm nhập vào dòng chảy ý thức của cô.
Không phải ký ức của cô, mà là của người khác.
*...Mẹ ơi, con lạnh lắm...*
Đó là tiếng khóc của một đứa trẻ.
Đinh Vô Ảnh nhận ra giọng nói đó.
Đó là ký ức của một đứa trẻ ở thành phố Kim Lăng, thành phố đã biến mất ba ngày trước.
Cô cảm nhận được cái lạnh thấu xương của đêm đông, mùi hương nhang trầm trong nhà thờ cúng, và sự tuyệt vọng khi nhìn thấy cha mình biến thành những con chữ rồi tan biến vào hư không.
"Anh nghe thấy chưa?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng nói giờ đây vang vọng từ khắp mọi hướng.
"Họ không phải là dữ liệu.
Họ là nỗi đau.
Và nỗi đau không thể bị xóa bỏ bằng cách đơn giản là tắt nguồn."
Lạc Hồn hạ tay xuống, đôi mắt xanh lam của anh ta sáng lên một cách đáng sợ.
"Nỗi đau là tiếng gọi của sự yếu đuối.
Nếu chúng ta loại bỏ nó, chúng ta sẽ loại bỏ cả nguyên nhân gây ra nó.
Sự bất toàn.
Sự mất mát.
Cái chết."
"Và tình yêu?" Đinh Vô Ảnh đặt câu hỏi, dù cơ thể cô đang dần mờ nhạt.
"Nếu không có cái chết, tình yêu có ý nghĩa gì?
Nếu không có mất mát, sự gắn bó có giá trị gì?"
Lạc Hồn im lặng.
Anh ta nhìn vào những hạt sáng trắng đang bao quanh Đinh Vô Ảnh, rồi nhìn xuống cuốn sổ tay màu đen mà cô đã lấy từ tay anh.
Cuốn sổ giờ đây đang cháy rực lên, những trang giấy bay lên như những con bướm lửa.
"Cô không hiểu," anh ta nói, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng, vô cảm.
"Tôi không muốn giết họ.
Tôi muốn cứu họ khỏi chính bản thân họ.
Thế giới này đang bị lỗi, Đinh Vô Ảnh.
Nó như một bức tranh bị vẽ sai màu.
Tôi chỉ muốn sửa lại nó.
Để nó trở nên hoàn hảo.
Để không ai phải khóc nữa."
"Vậy thì hãy để họ khóc," Đinh Vô Ảnh đáp, ánh sáng từ cơ thể cô bùng lên mạnh mẽ hơn, đẩy lùi bóng tối của Lạc Hồn.
"Khóc là cách họ chứng minh mình đang sống.
Và tôi sẽ không để anh tước đi quyền được sống đầy đủ cảm xúc của họ."
Cô đưa tay ra – dù tay cô giờ đây chỉ là ánh sáng – và nắm lấy cuốn sổ tay đang cháy.
Những dòng chữ trong sổ bắt đầu tan biến, nhưng thay vì biến mất, chúng chuyển hóa thành những dòng chảy năng lượng, chảy ngược vào cơ thể cô.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ.
Cô không còn đang tan rã.
Cô đang *hấp thụ*.
"Không!" Lạc Hồn hét lên, lao tới để giật lấy cuốn sổ.
Nhưng quá muộn rồi.
Đinh Vô Ảnh đã kéo cuốn sổ vào trong lòng mình, và toàn bộ năng lượng trong đó đã hòa nhập với cô.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh cô dừng lại.
Thời gian ngừng chảy.
Những hạt sáng trắng ngừng rơi.
Chỉ còn lại Đinh Vô Ảnh và Lạc Hồn, đứng đối diện nhau trong một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Và rồi, Đinh Vô Ảnh nhìn thấy nó.
Không phải bằng mắt, mà bằng trực giác.
Một cánh cửa vô hình, nằm sâu trong tâm trí của Lạc Hồn, và cũng nằm sâu trong chính cốt lõi của thế giới này.
Đó là 'Cổng Sự Thật'.
Nơi lưu trữ tất cả những ký ức, tất cả những nỗi đau, và tất cả những hy vọng của nhân loại.
"Cổng Sự Thật," Đinh Vô Ảnh thì thầm, giọng nói vang lên như một hồi chuông báo hiệu.
"Anh đã tìm nó suốt đời, phải không?"
Lạc Hồn không đáp.
Anh ta chỉ nhìn cô với ánh mắt phức tạp: sợ hãi, ngưỡng mộ, và cả sự thù hận.
"Có một cách để đóng nó lại," Đinh Vô Ảnh nói, bước tới gần Lạc Hồn.
Mỗi bước chân cô in hằn lên mặt đất những dấu vết ánh sáng, như những dấu chân của một vị thần.
"Không phải bằng cách phá hủy nó.
Mà bằng cách chấp nhận nó."
"Chấp nhận?" Lạc Hồn cười, một nụ cười chua chát.
"Chấp nhận sự hỗn độn?
Chấp nhận nỗi đau?
Đó là sự đầu hàng, Đinh Vô Ảnh.
Đó là sự yếu đuối."
"Không," Đinh Vô Ảnh lắc đầu, dù khuôn mặt cô giờ đây chỉ còn là một mảng sáng trắng.
"Đó là sự dũng cảm.
Dũng cảm để sống với những vết sẹo.
Dũng cảm để yêu thương dù biết rằng cuối cùng sẽ mất đi.
Dũng cảm để tồn tại trong một thế giới không hoàn hảo."
Cô đưa tay ra, chạm vào trán Lạc Hồn.
Không có va chạm vật lý, nhưng một luồng năng lượng mạnh mẽ truyền từ cô sang anh ta.
Đinh Vô Ảnh không tấn công anh ta.
Cô đang *chia sẻ*.
Cô chia sẻ với anh ta tất cả những ký ức của mình.
Bảy mươi hai lần chết đi.
Bảy mươi hai lần sống lại.
Nỗi đau của mỗi lần mất mát.
Sự tuyệt vọng của mỗi lần thất bại.
Và cả niềm hy vọng nhỏ bé, nhưng bền bỉ, đã giữ cô đứng vững qua mọi thử thách.
Lạc Hồn run rẩy.
Anh ta quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt chảy dài trên má.
Anh ta không còn là một kẻ thù điên loạn.
Anh ta chỉ là một người đàn ông, bị chôn vùi dưới gánh nặng của một lý tưởng sai lầm.
tôi chỉ muốn giúp," anh ta thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
"Tôi chỉ muốn thế giới này tốt đẹp hơn."
"Thế giới này đã tốt đẹp rồi," Đinh Vô Ảnh nói, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió.
"Chỉ là anh chưa biết cách nhìn thấy nó."
Và rồi, ánh sáng bao trùm lấy cả hai.
Không còn Đinh Vô Ảnh.
Không còn Lạc Hồn.
Chỉ còn lại một sự bình yên tuyệt đối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận