Chương 37

Không gian trắng xóa bao trùm lấy Đinh Vô Ảnh.

Không có gió, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của chân không.

Cô không ngã xuống.

Cơ thể cô bị xé toạc bởi sóng xung kích của vụ nổ từ Cổng Sự Thật, nhưng ý thức lại rơi vào một trạng thái lơ lửng, lạnh lẽo đến tê tái.

Đây không phải là chết.

Chết là sự kết thúc, là bóng tối vĩnh cửu.

Còn đây là "Tái Cấu Trúc".

Cô cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình tan rã thành những hạt sáng nhỏ li ti, sau đó bị hút vào một lỗ hổng đen kịt ở trung tâm ý thức.

Nỗi đau không đến từ thể xác, mà từ ký ức.

Bảy mươi hai lần chết đi, bảy mươi hai lần sống lại, tất cả những mảnh ghép ký ức đó giờ đây bị xé toạc ra, phơi bày trước ánh mắt của chính cô.

Cô thấy mình đang trôi nổi trong một đại dương dữ liệu vô hình, nơi mỗi giọt nước là một khoảnh khắc thời gian bị lãng quên.

"Đinh Vô Ảnh."

Tiếng gọi ấy vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳng trong tâm trí cô.

Nó vang vọng như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu, trầm ấm nhưng đầy uy quyền.

Cô cố gắng mở mắt, nhưng không có mắt để mở.

Cô cố gắng hít thở, nhưng không có phổi để đón nhận oxy.

Cô chỉ còn là một thực thể thuần túy của ý chí và ký ức.

Lỗ hổng đen kịt trước mặt cô bắt đầu giãn nở, biến thành một tấm gương khổng lồ phản chiếu lại chính hình ảnh của cô.

Nhưng đó không phải là Đinh Vô Ảnh hiện tại.

Đó là một phiên bản của cô, trẻ hơn, ngây thơ hơn, mang trên mình bộ đồ thường phục của một kỹ nữ cung đình ở thế giới cũ.

Cô gái trong gương đang khóc, nước mắt rơi xuống như những hạt ngọc trai, từng hạt một chạm vào mặt gương và tạo ra những vết nứt nhỏ.

"Anh là ai?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng nói của cô vang lên như tiếng gió rít qua khe đá.

Tấm gương rung chuyển.

Những vết nứt lan rộng, chia cắt hình ảnh của cô gái đang khóc thành từng mảnh vỡ rời rạc.

Từ những khe hở đó, một bóng người bước ra.

Không phải là quái vật, không phải là quỷ thần, cũng không phải là Lạc Hồn với ánh mắt cuồng tín.

Đó là một thiếu niên mặc áo choàng xám, tóc đen bù xù, đang ngồi xếp bằng trên không trung, chân tay lơ lửng như thể trọng lực không còn tác động lên cậu ta.

Trong tay cậu ta cầm một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa đã bạc màu, giống hệt cuốn sổ mà Đinh Vô Ảnh đã đốt đi trong cuộc đối đầu với Lạc Hồn.

Đinh Vô Ảnh nhận ra cậu ta.

Đó là Tử Phong.

Người ghi chép.

Người quan sát.

Và có lẽ, là kẻ đã viết nên dòng chữ *"Chào mừng trở lại"* dưới chân cô vài ngày trước.

Tử Phong mở mắt.

Đôi mắt của cậu ta không có đồng tử, chỉ là hai hố sâu màu đen tuyền, chứa đựng vô vàn bí ẩn mà con người bình thường không thể thấu hiểu.

Cậu ta mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, thiếu cảm xúc, như thể đang nhìn một con thú trong chuồng thí nghiệm.

"Cô đã về đến nơi rồi," Tử Phong nói, giọng nói của cậu ta vang lên đồng thời ở cả bên trái và bên phải tai Đinh Vô Ảnh.

"Tôi đã đợi cô rất lâu.

Đợi cô chết đủ lần để hiểu ra sự thật."

"Sự thật gì?" Đinh Vô Ảnh hỏi, mặc dù cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng cô như thủy triều.

"Sự thật là tôi là một bản sao?

Một phiên bản tương lai?"

Tử Phong lắc đầu, nhẹ nhàng gập cuốn sổ tay lại.

"Sự thật là cô không phải là bản sao.

Cô là *cái lỗi*.

Và thế giới này đang cố gắng sửa lỗi đó bằng cách xóa bỏ nó."

Anh ta giơ tay ra.

Từ lòng bàn tay cậu ta, một quả cầu ánh sáng trắng xuất hiện.

Bên trong quả cầu là hình ảnh của những người thân của Đinh Vô Ảnh trong thế giới cũ — bố mẹ, bạn bè, những người mà cô đã mất khi thế giới bắt đầu co lại.

Họ đang mỉm cười, bình yên, sống trong một khung cảnh yên tĩnh, không có chiến tranh, không có sự biến mất bí ẩn.

"Nếu ngươi chọn sống tiếp, thế giới này sẽ tiếp tục sụp đổ," Tử Phong nói, giọng nói của cậu ta trở nên nghiêm túc, đầy thuyết phục.

"Kinh Đô sẽ biến mất hoàn toàn trong vòng ba ngày nữa.

Lý Thanh Tâm sẽ chết.

Và tất cả những người cô yêu thương, dù ở quá khứ hay hiện tại, sẽ bị xóa sổ khỏi lịch sử.

Nhưng nếu cô chấp nhận sự tái cấu trúc này, cô sẽ trở thành một phần của hệ thống.

Cô sẽ không còn phải chịu đựng nỗi đau của cái chết.

Cô sẽ trở nên hoàn hảo.

Giống như Lạc Hồn mong muốn, nhưng không cần phải hy sinh ai cả."

Đinh Vô Ảnh nhìn vào quả cầu ánh sáng.

Cô thấy mẹ mình đang nấu cơm, mùi hương của gạo mới tỏa ra.

Cô thấy cha mình đang đọc sách, ánh mắt hiền hậu.

Cô thấy Lý Thanh Tâm đang cười, đôi mắt sáng ngời vì niềm vui khi tìm thấy một manh mối mới.

Những hình ảnh đó đẹp đẽ đến mức khiến trái tim cô thắt lại.

"Đây là bẫy," cô thì thầm.

"Đây là lựa chọn," Tử Phong sửa lại.

"Cô có thể cứu họ bằng cách hy sinh chính mình.

Hoặc cô có thể sống tiếp, và để họ chết.

Đó là quy luật của thế giới đang co lại.

Để tồn tại, phải có sự hy sinh.

Để hoàn hảo, phải có sự loại bỏ."

Đinh Vô Ảnh nhìn Tử Phong.

Cô nhìn vào đôi mắt đen kịt của cậu ta, và lần đầu tiên, cô thấy được sự trống rỗng bên trong.

Tử Phong không có cảm xúc.

Cậu ta không yêu, không ghét, không sợ hãi.

Cậu ta chỉ là một công cụ, một người điều hành hệ thống, đang cố gắng giải quyết một vấn đề toán học bằng cách loại bỏ các biến số không mong muốn.

Và Đinh Vô Ảnh, với bảy mươi hai lần chết đi sống lại, chính là biến số đó.

"Anh nói sai một điều," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô bỗng nhiên cứng rắn, sắc bén như lưỡi kiếm mới mài.

"Tôi không phải là lỗi.

Tôi là *giải pháp*."

Cô giơ tay lên, nhưng không phải để chạm vào quả cầu, mà để nắm lấy tấm gương trước mặt.

Tấm gương phản chiếu lại hình ảnh của cô, nhưng giờ đây, hình ảnh đó đang bắt đầu nứt vỡ.

Đinh Vô Ảnh không sợ hãi.

Cô đã chết bảy mươi hai lần.

Cô đã học cách chấp nhận nỗi đau, chấp nhận mất mát, và chấp nhận sự không hoàn hảo.

Và chính sự không hoàn hảo đó mới là sức mạnh thực sự của cô.

"Thế giới này không cần sự hoàn hảo," cô nói, giọng nói vang lên như một lời tuyên chiến.

"Thế giới này cần sự sống.

Và sự sống luôn đi kèm với nỗi đau."

Cô dùng toàn bộ sức mạnh của ý chí, của bảy mươi hai lần tái sinh, để đập vỡ tấm gương.

*Tinh!*

Tiếng vỡ vang lên, xé toạc không gian trắng xóa.

Những mảnh gương bay ra như những lưỡi dao sắc bén, cắt ngang qua cơ thể của Tử Phong.

Cậu ta không kêu lên, không hề hấn gì, nhưng ánh mắt đen kịt của cậu ta bỗng nhiên lộ ra một chút ngạc nhiên.

"Cô không hiểu," Tử Phong nói, giọng nói của cậu ta bắt đầu trở nên méo mó, như thể đang bị nhiễu sóng.

"Sự thật là..."

"Đừng nói với tôi về sự thật," Đinh Vô Ảnh ngắt lời, bước tới gần Tử Phong.

"Tôi sẽ tự tìm ra nó."

Cô đưa tay ra, nắm lấy cuốn sổ tay trong tay Tử Phong.

Cuốn sổ tay nóng rát, như thể đang bốc cháy, nhưng cô không buông tay.

Cô kéo nó về phía mình, và cùng lúc đó, cô cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy ngược từ cuốn sổ vào cơ thể cô.

Đó không phải là năng lượng của Cổng Sự Thật, mà là năng lượng của chính thế giới này, của những ký ức bị lãng quên, của những nỗi đau bị chôn vùi.

Không gian trắng sụp đổ.

Đinh Vô Ảnh rơi xuống mặt đất thực tại, giữa lòng trận chiến.

Quân đội triều đình dừng lại, kinh hãi nhìn cô.

Cơ thể cô không còn nguyên vẹn.

Một nửa cơ thể cô đang tan rã thành ánh sáng, nhưng nửa kia lại rực rỡ hơn bao giờ hết, phủ đầy những mảnh vỡ gương sắc bén.

Cô đứng dậy, tay cầm một mảnh gương vỡ còn sót lại.

Trong mảnh gương đó, phản chiếu lại không phải là khuôn mặt của cô, mà là khuôn mặt của một người phụ nữ khác – một người phụ nữ già nua, mắt đỏ hoe, đang khóc than bên mộ phần của một đứa trẻ.

Đinh Vô Ảnh nhìn vào mảnh gương, và trái tim cô đập thình thịch.

Cô nhận ra người phụ nữ đó.

Đó là mẹ cô.

Nhưng không phải là mẹ cô trong ký ức cũ.

Đó là mẹ cô trong *hiện tại*, ở một nơi mà cô chưa từng đến, trong một thời điểm mà cô chưa từng trải qua.

Và bên cạnh mộ phần đó, đứng một người đàn ông.

Người đàn ông đó quay lại, nhìn thẳng vào mảnh gương, và nhìn thẳng vào mắt Đinh Vô Ảnh.

Đó là Lý Thanh Tâm.

Nhưng Lý Thanh Tâm của cô không phải là người thư ký thông minh và cẩn trọng mà cô biết.

Người phụ nữ trong gương đang cầm một con dao, và trên tay cô là một cuốn sổ tay giống hệt cuốn sổ của Tử Phong.

"Đinh Vô Ảnh," giọng nói của Lý Thanh Tâm vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ trong mảnh gương.

"Cô đã đến muộn rồi."

Không khí trong phòng khách sạn cũ kỹ bỗng chốc trở nên nặng trĩu, như thể áp suất không khí đã tăng lên gấp bội.

Đinh Vô Ảnh không lùi bước.

Đôi mắt cô vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng, nhưng lòng bàn tay đang nắm chặt chiếc bút thép đã bắt đầu toát mồ hôi.

Cô biết đó không phải là ảo giác, ít nhất không phải loại ảo giác do mệt mỏi hay căng thẳng gây ra.

Mảnh vỡ kính kia đang rung động, phát ra một âm thanh vi phân mà chỉ có những ai có thính giác nhạy bén như cô mới nghe thấy.

"Muộn," cô lặp lại từ đó, giọng nói trầm thấp, cắt ngang sự im lặng ngột ngạt.

"Muộn cho điều gì?

Cho cái chết của Tử Phong, hay cho sự sụp đổ của thành phố này?"

Người phụ nữ trong gương – Lý Thanh Tâm với vẻ ngoài khác biệt – không trả lời ngay.

Cô ta chậm rãi mở cuốn sổ tay trên tay.

Những trang giấy vàng ố, nét chữ vội vã và gấp gáp, giống hệt phong cách của Tử Phong.

Nhưng nội dung...

Đinh Vô Ảnh nheo mắt, cố gắng đọc những dòng chữ bị mờ nhòe bởi khoảng cách và lớp kính vỡ.

*"Ngày thứ 42.

Bức tường phía Bắc đã biến mất.

Không có dấu vết, không có âm thanh.

Chỉ có sự trống rỗng.

Họ nói đó là lỗi của kiến trúc, nhưng tôi biết.

Đó là sự xóa bỏ.

Và người đứng sau nó..."*

Lời nói của Lý Thanh Tâm trong gương vang lên, chồng lên những dòng chữ đó.

"Cô đang tìm nguyên nhân, Đinh Vô Ảnh.

Nhưng cô không hiểu rằng, nguyên nhân chính là hệ quả.

Thành phố này không bị tấn công.

Nó đang tự tiêu thụ chính mình."

Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Cô nhớ lại những ghi chép trong nhật ký của mình, những trang cô đã viết trong những đêm mất ngủ.

*"Nếu tôi không tìm ra sự thật, tôi sẽ trở thành một phần của sự trống rỗng."* Cô đã coi đó là nỗi ám ảnh cá nhân, nhưng giờ đây, nó hiện ra như một tiên tri.

"Cô là ai?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng cô khàn đặc.

"Lý Thanh Tâm của tôi đang ở đâu?

Tại sao cô lại có cuốn sổ này?"

Người phụ nữ trong gương mỉm cười.

Nụ cười đó không hề thân thiện, mà đầy bi thương và mệt mỏi.

"Tôi là cái bóng của cô, Đinh Vô Ảnh.

Tôi là kết quả của những lựa chọn mà cô chưa dám làm.

Và cuốn sổ này...

nó thuộc về tất cả chúng ta.

Những người bị bỏ lại phía sau."

Bỗng nhiên, mảnh kính vỡ rung lên mạnh mẽ, tạo ra một vết nứt nhỏ chạy dọc theo cạnh.

Đinh Vô Ảnh giật mình lùi lại, chân cô va vào mép bàn.

Ly nước trên bàn đổ ra, lan tỏa trên mặt gỗ, phản chiếu ánh đèn mờ ảo.

Trong khoảnh khắc đó, cô thấy hình ảnh của mình trong vũng nước – gầy gò, hốc hác, đôi mắt thâm quầng.

Cô đã thay đổi nhiều đến vậy sao?

"Thời gian không còn nhiều," giọng nói trong gương trở nên xa vời, như thể đang bị kéo đi bởi một lực lượng vô hình.

"Khi mặt trời mọc, khu vực phía Đông sẽ biến mất.

Và nếu cô vẫn cứ执着 vào việc tìm ra 'kẻ thù', cô sẽ không còn gì để bảo vệ."

Đinh Vô Ảnh nắm chặt tay.

"Bảo vệ cái gì?

Thành phố này đang chết.

Con người trong đó đang mất đi ký ức, mất đi danh tính.

Bảo vệ cái chết ư?"

"Bảo vệ sự thật," Lý Thanh Tâm trong gương đáp, giọng nói giờ đây rõ ràng hơn, sắc lạnh hơn.

"Sự thật về lý do tại sao chúng ta lại ở đây.

Tại sao cô lại xuyên không.

Tại sao cô lại có khả năng nhìn thấy những thứ mà người khác không thể."

Đinh Vô Ảnh sững sờ.

Cô chưa bao giờ nói với bất kỳ ai về khả năng đặc biệt của mình.

Cô giấu nó như một bí mật tối thượng, sợ rằng nếu ai đó biết, họ sẽ coi cô là dị biệt, là mối đe dọa.

Nhưng người phụ nữ trong gương biết.

Và điều đó có nghĩa là...

cô không đơn độc.

Hoặc tệ hơn, cô đang bị theo dõi.

"Rời đi," Đinh Vô Ảnh ra lệnh, dù cô không chắc mình đang nói với ai.

"Rời khỏi gương này.

Rời khỏi đầu tôi."

Người phụ nữ trong gương không rời đi.

Thay vào đó, cô ta đưa tay chạm vào bề mặt kính từ bên trong.

Những ngón tay thon dài in hằn lên lớp kính, tạo ra những vân mờ.

"Cô không thể đuổi tôi đi, Đinh Vô Ảnh.

Tôi đã là một phần của cô từ lâu.

Từ khi cô bước qua cánh cửa đó, từ khi cô quyết định không quay lại."

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.

Ký ức về ngày cô "xuyên không" ùa về.

Không có cỗ máy thời gian, không có portal huyền bí.

Chỉ có một vụ tai nạn xe hơi, một cơn đau đầu dữ dội, và khi cô mở mắt ra, cô đã ở trong một thế giới khác.

Một thế giới giống hệt thế giới của cô, nhưng lại khác biệt đến rợn người.

Và từ đó, cô bắt đầu thấy những điều kỳ lạ.

Những bóng ma trong gương, những tiếng thì thầm trong gió, và bây giờ, là chính cô ấy.

"Cô muốn gì từ tôi?" Đinh Vô Ảnh mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt của Lý Thanh Tâm trong gương.

Đôi mắt đó sâu thẳm, chứa đựng vô vàn nỗi đau và bí ẩn.

"Muốn cô chọn," người phụ nữ trong gương đáp.

"Chọn giữa sự thật và sự an toàn.

Chọn giữa việc cứu những người còn lại, hay để họ biến mất trong vô thức.

Nhưng hãy nhớ, mỗi lựa chọn đều có cái giá.

Và cái giá này...

có thể là chính linh hồn của cô."

Đinh Vô Ảnh cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Cô biết mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng.

Nếu cô tiếp tục điều tra, cô có thể tìm ra sự thật, nhưng cũng có thể đẩy mình vào vực thẳm.

Nếu cô dừng lại, cô có thể sống sót, nhưng sẽ phải sống với sự hối hận và bí ẩn chưa được giải đáp.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời bắt đầu chuyển sang màu xám xịt.

Những đám mây đen tụ lại, che khuất ánh sáng yếu ớt của mặt trời.

Đinh Vô Ảnh biết rằng đó là dấu hiệu.

Khu vực phía Đông sắp biến mất.

Và cô không có nhiều thời gian để suy nghĩ.

Cô quay lưng lại với tấm gương, bước nhanh về phía cửa.

Nhưng trước khi tay cô chạm vào nắm đấm, một giọng nói vang lên từ phía sau, khiến cô cứng đờ.

"Đừng đi quá xa, Đinh Vô Ảnh.

Kẻ thù của cô không nằm ở bên ngoài.

Nó nằm ngay trong tâm trí cô."

Đinh Vô Ảnh quay lại.

Tấm gương đã trở lại bình thường, phản chiếu hình ảnh cô – cô đơn, mệt mỏi, và đầy nghi hoặc.

Không còn Lý Thanh Tâm, không còn cuốn sổ, không còn lời cảnh báo.

Chỉ có sự im lặng.

Nhưng cô biết đó không phải là kết thúc.

Đó chỉ là khởi đầu.

Cô cầm lấy chiếc bút thép, viết nhanh một dòng vào cuốn sổ tay của mình: *"Sự thật nằm trong bóng tối.

Và tôi sẽ tìm ra nó, dù phải trả giá bằng mạng sống."*

Đinh Vô Ảnh bước ra khỏi phòng khách sạn, hòa vào dòng người vội vã trên đường phố.

Thành phố đang co lại, từng con phố, từng tòa nhà biến mất không dấu vết.

Nhưng cô không sợ.

Cô đã chấp nhận số phận của mình.

Và bây giờ, cô sẽ chiến đấu.

Không phải vì vinh quang, không vì quyền lực.

Mà vì sự thật.

Vì những người đã mất.

Và vì chính bản thân cô.

Trên đường đi, cô gặp một người đàn ông lạ mặt.

Anh ta mặc một bộ đồ cũ kỹ, mặt mũi gầy gò, đôi mắt nhìn cô với vẻ tò mò.

"Cô đang tìm gì?" anh ta hỏi, giọng nói khàn đặc.

"Đáp án," Đinh Vô Ảnh đáp, không dừng bước.

Người đàn ông cười, một nụ cười bí ẩn.

"Đáp án thường không phải là thứ cô mong đợi.

Hãy cẩn thận, Đinh Vô Ảnh.

Vì khi cô tìm ra nó, cô có thể sẽ không còn muốn biết nữa."

Đinh Vô Ảnh dừng lại, nhìn chằm chằm vào người đàn ông.

"Ai là cô?"

"Chỉ là một người quan sát," anh ta đáp, rồi biến mất vào đám đông, như thể chưa từng tồn tại.

Đinh Vô Ảnh nhíu mày.

Cô cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ từ người đàn ông đó.

Như thể cô đã gặp anh ta trước đây, trong một cuộc đời khác, hoặc trong một giấc mơ.

Nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ.

Khu vực phía Đông đang kêu gào, và cô phải đến đó trước khi quá muộn.

Cô chạy nhanh về phía khu vực phía Đông, lòng bàn tay vẫn nắm chặt chiếc bút thép.

Trong đầu cô, những mảnh ghép bí ẩn bắt đầu nối lại với nhau.

Và cô biết, sự thật đang chờ cô ở phía trước.

Dù nó có tàn khốc đến nhường nào.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập