Chương 35

Đinh Vô Ảnh không rơi.

Cô lơ lửng trong khoảng không giữa tháp và vực sâu, nơi thực tại bị bẻ gãy như tấm kính vỡ.

Dưới chân cô, những tòa nhà của thành phố cổ đang "tan chảy" vào hư vô, không có tiếng động, chỉ còn lại những mảng màu xám xịt trôi nổi như tro tàn.

Cảm giác trọng lực đã biến mất, thay vào đó là một lực hút kinh khủng từ phía trên đỉnh tháp.

Cô hít một hơi sâu, không khí ở đây loãng và lạnh lẽo, mang mùi của ozone và máu khô.

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt, cảm nhận dòng khí công trong kinh mạch.

Nó đang hỗn loạn, phản ứng lại với trường năng lượng lạ lẫm này.

"Không thuộc về Võ Thiên," cô lẩm bẩm, giọng nói vang lên khô khan trong không gian tĩnh lặng.

Cô mở mắt, nhìn lên đỉnh tháp.

Bóng hình đó đứng đó, tay chống kiếm, dáng vẻ ung dung như đang ngắm nhìn một bức tranh phong cảnh bình thường.

Nhưng khi Đinh Vô Ảnh định thần lại, cô nhận ra bóng hình ấy không có khuôn mặt.

Chỉ là một khoảng trống đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

"Cô thấy rồi," giọng nói của Lạc Hồn vang lên, không phải từ đỉnh tháp, mà trực tiếp từ trong đầu cô, lạnh lùng và rõ ràng như tiếng chuông đồng.

"Thế giới này đang chết.

Và cái chết của nó không phải là sự hủy diệt, mà là sự thanh lọc."

Đinh Vô Ảnh siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay để duy trì sự tỉnh táo.

Nỗi đau sắc nhọn giúp cô nhớ rằng mình vẫn còn tồn tại, vẫn còn là một thực thể vật lý chứ không phải một ký ức hư ảo.

Cô đẩy chân vào khoảng không, khí công bùng phát, tạo ra một lực đẩy đẩy cô lao thẳng về phía đỉnh tháp.

Không phải để tấn công.

Mà để đối diện.

Khi cô đáp xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo, những vết nứt trên mặt đất bắt đầu lan rộng, tỏa ra như mạng nhện, phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Mỗi vết nứt là một lời thì thầm, một mảnh ghép của sự thật mà cô đã tìm kiếm suốt bảy mươi hai lần tái sinh.

Lạc Hồn quay người lại.

Lần này, anh ta có khuôn mặt.

Đó là khuôn mặt của một thanh niên trẻ trung, đôi mắt sáng rực rỡ một cách đáng sợ, giống như hai ngọn lửa xanh lam đang cháy trong bóng tối.

"Chào mừng cô trở về, Đinh Vô Ảnh," anh ta mỉm cười, nụ cười ấy không hề chứa đựng sự thù địch, mà là sự thương cảm sâu sắc.

"Hoặc nên gọi là, chào mừng cô đến với phiên bản cuối cùng."



Đinh Vô Ảnh không đáp lại.

Cô đưa tay vào trong người, rút ra một cuốn sổ nhỏ bằng da dê, bìa đã bạc màu theo thời gian.

Đó là nhật ký của người tiền nhiệm cô — hay chính xác hơn, là nhật ký của Đinh Vô Ảnh trong lần sống thứ mười lăm.

Cô mở trang ra, những dòng chữ viết vội vã, nguệch ngoạc, dường như người viết đang run rẩy.

*"Ngày 14 tháng 3.

Tôi đã tìm thấy quy luật.

Sự co rút không ngẫu nhiên.

Nó tuân theo một công thức toán học cổ xưa, liên quan đến nhịp tim của 'Trái Tim Thế Giới'.

Mỗi khi một thành phố biến mất, nhịp tim chậm lại một nhịp.

Khi nhịp tim dừng, thế giới sẽ tái sinh.

Nhưng ai là người kiểm soát nhịp tim đó?

Và tại sao tôi lại luôn nhớ lại những cái chết trước đó?"*

Đinh Vô Ảnh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Lạc Hồn.

"Anh biết về cuốn sổ này.

Anh biết tôi là ai."

Lạc Hồn gật đầu, bước chậm rãi về phía trước, bàn tay giơ lên như muốn chạm vào mặt cô, nhưng dừng lại ở khoảng cách một tấc.

"Tôi không chỉ biết.

Tôi đã viết ra những quy tắc đó.

Tôi là kiến trúc sư của sự hủy diệt này, Đinh Vô Ảnh.

Và cô là người duy nhất có thể phá vỡ nó, hoặc hoàn thành nó."

"Phá vỡ hay hoàn thành?" Cô hỏi, giọng nói trầm xuống, ẩn chứa sự nghi ngờ sâu thẳm.

"Đó là lựa chọn của cô," Lạc Hồn đáp, ánh mắt anh ta thoáng qua một chút bi ai.

"Nếu cô phá vỡ vòng lặp, thế giới sẽ tiếp tục co rút mãi mãi, cho đến khi không còn gì lại.

Nếu cô hoàn thành nó, hàng triệu người sẽ chết, nhưng một thế giới hoàn hảo, không đau khổ, sẽ được sinh ra.

Giống như một bức tranh bị vẽ sai, ta phải xóa sạch lớp sơn cũ để vẽ lại từ đầu."

Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn chóng mặt quay cuồng.

Những lý lẽ của anh ta nghe có vẻ hợp lý, thậm chí là nhân đạo theo một cách tàn nhẫn.

Nhưng trong sâu thẳm trái tim cô, một tiếng nói khác đang gào thét.

"Cô đang để anh ta thao túng cảm xúc của mình," giọng nói của Lý Thanh Tâm vang lên trong đầu cô, lạnh lùng và tỉnh táo.

"Đừng nghe anh ta.

Nhìn vào thực tế."

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Cô nhớ lại hình ảnh của Lý Thanh Tâm, người phụ nữ luôn nghi ngờ mọi thứ, kể cả cô.

Lý Thanh Tâm không tin vào sự hy sinh cao thượng.

Cô ta tin vào bằng chứng.

"Một bức tranh bị vẽ sai," Đinh Vô Ảnh lặp lại, mở mắt ra, ánh mắt cô giờ đây không còn hoang mang, mà sắc bén như lưỡi dao.

"Vậy thì, ai là người vẽ sai?

Là thế giới, hay là kẻ tạo ra thế giới?"

Lạc Hồn mỉm cười, nụ cười ấy bỗng trở nên méo mó.

"Đó là câu hỏi mà không ai dám trả lời."



Đinh Vô Ảnh bước tới, không sợ hãi trước sự uy áp của Lạc Hồn.

Cô rút ra một chiếc phong bì màu trắng nhàu nát từ trong người.

Đó là bức thư cuối cùng Lý Thanh Tâm gửi cho cô trước khi cô ta biến mất vào vùng hoang vu.

*"ĐVÀ, nếu anh ta nói rằng anh ta muốn cứu thế giới, hãy nhớ rằng, người ta chỉ hy sinh người khác khi họ không còn gì để mất.

Lạc Hồn không yêu thế giới này.

Anh ta ghét nó.

Anh ta ghét sự bất toàn.

Và anh ta sẽ dùng cô làm công cụ để đạt được mục đích đó.

Đừng tin vào lý tưởng.

Hãy tin vào nỗi đau."*

Đinh Vô Ảnh nhìn vào Lạc Hồn.

"Anh không yêu thế giới này.

Anh ghét nó."

Lạc Hồn không phủ nhận.

Anh ta chỉ nhìn xuống đôi tay mình, những ngón tay dài và mảnh khảnh đang run rẩy nhẹ.

"Nỗi đau là một lỗi hệ thống, Đinh Vô Ảnh.

Nó là thứ dư thừa, vô nghĩa.

Tại sao con người phải chịu đựng bệnh tật, già cỗi, và cái chết?

Tại sao tình yêu phải kết thúc bằng mất mát?

Tôi chỉ muốn loại bỏ những lỗi đó."

"Vậy còn tự do?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng nói cắt ngang không khí.

"Nếu không có nỗi đau, làm sao con người biết mình đang sống?

Nếu không có lựa chọn, làm sao họ biết mình là ai?"

Lạc Hồn ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lam sáng rực.

"Tự do là ảo tưởng của kẻ yếu.

Sự hoàn hảo mới là chân lý."

Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.

Không phải vì những gì anh ta nói, mà vì sự kiêu ngạo trong giọng nói của anh ta.

Anh ta coi thường sự sống, coi thường những mảnh ghép vỡ vụn của cuộc đời mà cô đã phải vật lộn để giữ lại.

"Cô sai," Lạc Hồn nói, giọng nói bỗng trở nên lạnh băng.

"Cô vẫn chưa hiểu.

Cô nghĩ mình là người chiến thắng vì cô đã sống sót qua bảy mươi hai lần chết.

Nhưng thực ra, cô chỉ là một bản sao.

Một bản sao bị lỗi.

Và bây giờ, tôi sẽ sửa lỗi đó."

Anh ta vung tay, một làn sóng năng lượng đen kịt ập tới.

Đinh Vô Ảnh nhanh chóng né tránh, khí công trong người cô bùng phát, tạo thành một lá chắn ánh sáng vàng kim.

Va chạm giữa hai năng lượng tạo ra một tiếng nổ lớn, rung chuyển cả đỉnh tháp.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Đinh Vô Ảnh nhìn thấy một thứ gì đó dưới chân Lạc Hồn.

Đó là một cuốn sổ tay cũ kỹ, giống hệt cuốn sổ cô đang cầm, nhưng bìa dày hơn, màu đen tuyền.

Cô lao về phía trước, dùng kiếm khí cắt ngang làn sóng năng lượng của Lạc Hồn, và snatch cuốn sổ tay từ dưới chân anh ta.

Lạc Hồn gầm lên, ánh mắt anh ta đầy giận dữ.

"Đừng mở nó!

Cô không thể chịu đựng sự thật đó!"

Nhưng Đinh Vô Ảnh đã mở cuốn sổ ra.

Trang đầu tiên không có chữ.

Chỉ có một hình vẽ: một vòng tròn lớn, bên trong là một vòng tròn nhỏ hơn, và ở trung tâm là một điểm đen.

Cô lật sang trang tiếp theo.

Và tiếp theo.

Mỗi trang đều là những ký hiệu toán học phức tạp, những sơ đồ cơ thể người, và những dòng ghi chú bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa mà cô từng học trong những kiếp sống trước.

Và rồi, cô dừng lại ở trang cuối cùng.

Trên đó chỉ có một dòng chữ, viết bằng mực đỏ tươi, giống như máu.

*"Đinh Vô Ảnh không phải là người duy nhất bị tái tạo.

Tất cả chúng ta đều là sản phẩm của một thí nghiệm thất bại.

Và 'Trái Tim Thế Giới' không phải là một cơ quan.

Nó là ký ức tập thể của tất cả những người đã chết."*

Đinh Vô Ảnh cảm thấy máu trong người mình như đóng băng.

Ký ức tập thể?

Có nghĩa là, mỗi khi một thành phố biến mất, nó không chỉ mất đi vật chất, mà còn mất đi ký ức của những người ở đó.

Và những ký ức đó đang được thu thập, được lưu trữ, để tạo nên một thực tại mới.

Lạc Hồn không phải là kẻ hủy diệt.

Anh ta là người thu thập.

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Những vết nứt ánh sáng bắt đầu xuất hiện trở lại, lan rộng từ cổ tay lên cánh tay.

Cơ thể cô đang bắt đầu tan rã, không phải vì thương tích, mà vì cô đang trở về với nguồn gốc của mình: một tập hợp những ký ức.

"Cô hiểu rồi," Lạc Hồn nói, giọng nói bây giờ đầy vẻ mệt mỏi.

"Cô là bộ nhớ đệm của thế giới này.

Và bây giờ, bộ nhớ đó đã đầy.

Nó cần được xóa để làm chỗ cho dữ liệu mới."

Đinh Vô Ảnh nhìn anh ta, ánh mắt cô không còn sợ hãi.

Nó đầy quyết tâm.

"Không," cô nói, giọng nói vang lên mạnh mẽ, xé toạc màn đêm.

"Tôi không phải là dữ liệu.

Tôi là Đinh Vô Ảnh.

Và tôi sẽ không để anh ta xóa tôi."



Đinh Vô Ảnh giơ cao thanh kiếm, nhưng không phải để tấn công Lạc Hồn.

Cô đâm thẳng thanh kiếm vào lòng đất, vào chính trung tâm của những vết nứt ánh sáng.

"Làm gì vậy?" Lạc Hồn hét lên, vẻ mặt anh ta lần đầu tiên lộ ra sự hoảng loạn.

"Cô sẽ phá vỡ vòng lặp!

Thế giới sẽ sụp đổ!"

"Thế giới không cần được tái sinh," Đinh Vô Ảnh đáp, mồ hôi đổ xuống trán cô, nhưng nụ cười trên môi cô lại rạng rỡ hơn bao giờ hết.

"Nó cần được chấp nhận.

Với tất cả những sai lầm, những đau khổ, và những mất mát của nó."

Cô đẩy toàn bộ khí công trong người vào thanh kiếm.

Ánh sáng vàng kim bùng nổ, lan tỏa ra khắp đỉnh tháp, xuyên qua những đám mây xám xịt, chiếu sáng cả bầu trời.

Lạc Hồn lùi lại, che mắt trước ánh sáng chói lòa.

"Cô điên rồi!

Cô đang giết chết chính mình!"

"Không," Đinh Vô Ảnh nói, nhìn vào cuốn sổ tay trong tay mình, những dòng chữ trên đó đang dần biến mất, tan biến vào ánh sáng.

"Tôi đang sống."

Ánh sáng bao trùm lấy cô, nuốt chửng cơ thể cô, nuốt chửng nỗi đau, nuốt chửng ký ức.

Nhưng giữa cơn hỗn loạn ấy, cô cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Cô không còn là một bản sao.

Cô không còn là một thí nghiệm.

Cô là chính mình.

Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức cô tắt đi, cô thấy một bóng hình khác xuất hiện.

Đó là Lý Thanh Tâm.

Cô ta đứng ở mép vực sâu, tay cầm chiếc chìa khóa bằng xương, nhìn lên đỉnh tháp với đôi mắt đầy nước mắt.

"ĐVÀ," Lý Thanh Tâm thì thầm, giọng nói vang lên trong đầu Đinh Vô Ảnh.

"Tôi đã nói với cô rồi.

Đừng tin vào lý tưởng.

Hãy tin vào nỗi đau."

Đinh Vô Ảnh mỉm cười.

Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối.

Nhưng bóng tối này không lạnh lẽo.

Nó ấm áp, như vòng tay của một người mẹ.

Và trong bóng tối đó, một giọng nói khác vang lên, không phải của Lạc Hồn, không phải của Lý Thanh Tâm.

Mà là của chính cô.

*"Chương 36: Sự Thức Tỉnh Của Ký Ức."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập