Chương 32
Đinh Vô Ảnh ngã xuống, lưng đập mạnh vào nền đá lạnh lẽo của Đại Điện.
Cơn đau xé toạc từ cột sống lan tỏa ra toàn thân, giống như cơ thể cô vừa bị đập nát thành từng mảnh vụn rồi ghép lại bằng một thứ keo dán rẻ tiền, giòn tan và dễ vỡ.
Hô hấp của cô khụt khịt, từng hơi thở kéo vào đều kèm theo tiếng rít của phổi bị tổn thương.
Máu từ khóe miệng rỉ ra, thấm vào lớp vải lụa đen tuyền đang bám chặt lấy da thịt.
Lý Thanh Tâm quỳ bên cạnh, tay run rẩy cầm một lọ thuốc trị thương.
Ánh mắt cô ta không nhìn vào vết thương của Đinh Vô Ảnh, mà hướng về phía những cột đá đang nứt vỡ xung quanh.
"Cô đã làm được rồi," Lý Thanh Tâm nói, giọng nói trầm xuống, thiếu đi sự tự tin thường thấy.
"Nhưng cái giá là gì?"
Đinh Vô Ảnh không trả lời.
Cô chỉ nhìn lên trần nhà đá nơi những tia sáng yếu ớt từ "Mắt Hồng" chiếu xuống.
Những tia sáng đó không còn đỏ rực như trước, mà chuyển sang màu xám xịt, như tro tàn của một đám cháy vừa tắt.
Cô cảm thấy nhịp tim mình đập chậm lại, từng nhịp một, nặng nề và rõ ràng.
Không phải là ảo giác.
Đó là sự thật trần trụi.
Cơ thể cô đang phản ứng với sự biến mất của thế giới xung quanh.
Mỗi lần một thành phố biến mất, một phần ký ức của cô cũng theo đó mà tan biến.
"Cô đang nói dối," Đinh Vô Ảnh thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.
"Tôi vẫn còn sống.
Tôi có thể cảm thấy nhịp tim của mình."
"Nhịp tim của cô là một ảo giác," một giọng nói vang lên từ bóng tối.
Eclipse bước ra, áo choàng đen phấp phới trong luồng gió lạnh giá.
"Cô đang sống trong một giấc mơ.
Và giấc mơ sắp kết thúc."
Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm.
Cô ta đang nhìn chiếc vòng tay bạc trên cổ tay Đinh Vô Ảnh với ánh mắt phức tạp.
Có sự thương cảm, có sự sợ hãi, và có cả sự hy vọng.
Chiếc vòng tay đó, thứ duy nhất còn lại từ phiên bản Đinh Vô Ảnh trước đó, đang tỏa ra một nhiệt độ ấm áp kỳ lạ.
"Lý Thanh Tâm," Đinh Vô Ảnh gọi tên cô ta.
"Cô có tin vào sự thật không?"
Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh, rồi nhìn Eclipse.
"Tôi tin vào bằng chứng.
Và bằng chứng cho thấy cô đang chết."
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
Cô hiểu rồi.
Sự thật không phải là thứ cô tìm kiếm.
Sự thật là thứ cô phải chấp nhận.
Và sự thật là: cô phải chọn giữa sự tồn tại của mình và sự tồn tại của thế giới.
Cô bước ra khỏi căn phòng, bỏ lại sau lưng những lời bàn tán và ánh mắt nghi hoặc.
Tiếng sấm ù ù bên tai, nhưng cô nghe rõ một âm thanh khác: tiếng khóc.
Tiếng khóc của một đứa trẻ, vang lên từ khoảng không trống rỗng nơi thành phố từng tồn tại.
**
Tin tức lan truyền nhanh như lửa trong rừng khô.
"Mắt Hồng" không chỉ là một hiện tượng thiên văn.
Nó đang chiếu thẳng xuống các khu vực có mật độ dân số cao, nhưng với một hiệu ứng ngược: càng nhiều người tập trung, sức hút của nó càng mạnh.
Những ngôi làng nhỏ lẻ ở vùng biên giới lại tương đối an toàn, trong khi các thành phố lớn đang dần bị kéo vào trong ánh sáng đỏ rực đó.
Lý Thanh Tâm ngồi trong thư viện cũ, lật qua từng trang sách cổ.
Những cuốn sách đó ghi chép lại lịch sử của những lần thế giới co rút trước đây.
"Mỗi lần thế giới co lại, một phần ký ức của nhân loại cũng bị xóa bỏ," cô ta nói, giọng nói trầm ngâm.
"Chúng ta quên đi những thành phố đã mất, quên đi những người thân đã biến mất.
Chúng ta chấp nhận sự thật mới, một sự thật được dựng lên bởi những người sống sót."
Đinh Vô Ảnh đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang chìm trong sương mù.
"Vậy thì chúng ta đang làm gì ở đây?
Chúng ta đang chiến đấu cho những ký ức mà ngay cả chúng ta cũng không nhớ rõ?"
"Chúng ta chiến đấu cho sự thật," Lý Thanh Tâm đáp, nhìn Đinh Vô Ảnh với ánh mắt nghiêm nghị.
"Dù sự thật đó có đau đớn đến đâu.
Và Đinh Vô Ảnh, tôi nghĩ cô biết rõ hơn bất kỳ ai về điều đó.
Cô không phải là người xuyên không.
Cô là một phiên bản tương lai của chính mình.
Một phiên bản đã chết đi nhiều lần và được tái tạo lại từ những mảnh ký ức còn sót lại."
Đinh Vô Ảnh quay lại, ánh mắt cô sắc lạnh.
"Cô biết từ bao giờ?"
"Từ khi tôi tìm thấy nhật ký của cô," Lý Thanh Tâm nói, lấy ra một cuốn sổ nhỏ từ ngăn kéo.
"Nhật ký của phiên bản Đinh Vô Ảnh trước đó.
Cô ấy đã viết: 'Nếu cô đọc được điều này, nghĩa là cô đã thất bại.
Nhưng đừng bỏ cuộc.
Hãy phá vỡ vòng lặp.'"
Đinh Vô Ảnh cầm lấy cuốn sổ, tay run rẩy.
Những dòng chữ trong đó giống hệt nét chữ của cô.
Nhưng nội dung lại là những ký ức mà cô không hề có.
Cô nhớ lại cảnh mình ngã xuống vực thẳm, nhìn thấy chính mình đang nhìn lên từ dưới đáy.
Và câu nói: "Đừng bước vào.
Hãy phá vỡ nó."
"Phá vỡ nó," Đinh Vô Ảnh lặp lại.
"Phá vỡ vòng lặp.
Phá vỡ sự im lặng."
Cô hiểu rồi.
Kẻ thù thật sự không phải là Lạc Hồn, không phải là Eclipse.
Kẻ thù thật sự là chính sự im lặng.
Sự im lặng của những người chấp nhận số phận, sự im lặng của những kẻ cầm quyền che giấu sự thật, và sự im lặng của chính cô khi cô từ chối đối mặt với nỗi sợ hãi của mình.
**
Kiếm của hắn ta xuyên qua ngực cô.
Lần này, cô không cảm thấy đau.
Cô chỉ cảm thấy lạnh.
Một cái lạnh thấm vào tủy xương, lan tỏa ra toàn thân.
Cô nhìn xuống mũi kiếm, rồi ngước lên nhìn đôi mắt khổng lồ trên trời.
Lần này, đôi mắt đó không còn đỏ rực nữa.
Nó chuyển sang màu đen tuyền, sâu thẳm như vực thẳm.
Cô mỉm cười.
Một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy kiêu hãnh.
Cô nhìn Lạc Hồn, người đang đứng đó với vẻ mặt kinh hoàng.
Anh ta không ngờ rằng cô sẽ tự đưa kiếm của anh ta vào cơ thể mình.
cô làm gì vậy?" Lạc Hồn hỏi, giọng run rẩy.
"Ta đang phá vỡ vòng lặp," Đinh Vô Ảnh đáp, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.
Máu từ vết thương chảy ra, thấm vào bộ váy đỏ thẫm, làm cho nó càng thêm rực rỡ.
"Và ta đang phá vỡ sự im lặng."
Cô nhìn về phía Lý Thanh Tâm, người đang đứng ở rìa quảng trường, mắt tròn xoe vì kinh ngạc.
Đinh Vô Ảnh gật đầu nhẹ.
Đó là lời tạm biệt.
Đó là lời cảm ơn.
Và đó là lời hứa.
Thế giới xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Những bức tường của quảng trường nứt vỡ.
Những người dân hoảng loạn chạy tán loạn.
Nhưng Đinh Vô Ảnh vẫn đứng đó, bất động.
Cô nhìn lên bầu trời, nơi "Mắt Hồng" đang dần biến mất, nhường chỗ cho một bầu trời đen kịt.
Và rồi, từ trong bóng tối đó, một giọng nói vang lên.
Không phải là giọng của Lạc Hồn, không phải là giọng của Eclipse.
Đó là giọng của chính cô.
Nhưng nó vang lên từ khắp mọi nơi, từ trong lòng đất, từ trên bầu trời, và từ trong tâm trí của mỗi người.
"Chào mừng trở lại, Đinh Vô Ảnh.
Nhưng lần này, cô không còn là người duy nhất."
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, hòa vào vào bóng tối.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, cô nhìn thấy một bóng người khác bước ra từ trong bóng tối.
Đó là một phiên bản khác của chính cô.
Một phiên bản với đôi mắt lạnh lùng và một nụ cười bí ẩn.
Và cô biết rằng, cuộc chiến mới thực sự bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận