Chương 33
Tiếng thì thầm của Đinh Vô Ảnh tan vào không khí, nhưng không phải vì gió cuốn đi.
Lục Minh, kẻ đang nắm chặt chuôi kiếm run rẩy, đứng đơ người ra.
Anh không nghe thấy giọng nói của cô bằng thính giác, mà bằng sự rung động của kinh mạch.
Những con chữ "Lục Minh" như những lưỡi dao cạo lạnh lẽo, cắt qua ý chí của anh, để lại những vết thương vô hình trên tâm trí.
Lục Minh nhìn xuống mũi kiếm của mình, nơi vừa đâm xuyên qua ngực Đinh Vô Ảnh.
Không có máu.
Chỉ có một thứ chất lỏng đen kịt, đặc quánh, đang từ từ thấm ngược vào lưỡi kiếm.
Chất lỏng ấy không nóng, cũng không lạnh, nó mang theo một cảm giác trống rỗng, như thể nó đang hút lấy sinh lực của chính người cầm kiếm.
Lục Minh lùi lại một bước, gót chân va vào một mảnh gạch vỡ.
Tiếng động nhỏ bé ấy vang lên như sấm sét trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Đinh Vô Ảnh vẫn đứng đó.
Vết thương trên ngực cô không hề mở rộng, cũng không đóng lại.
Nó tồn tại như một lỗ hổng trong thực tại, một khoảng trống mà ánh sáng không thể lấp đầy.
Cô chậm rãi rút kiếm ra.
Không có tiếng rít của kim loại trên da thịt, chỉ có tiếng xì xèo nhẹ, như hơi nước bốc lên.
Máu đen chảy ra, rơi xuống mặt đất và bốc hơi ngay lập tức, để lại những vệt đen ngòm như mực tàu trên giấy trắng.
"Anh thấy chưa?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng nói khàn đặc, khác hẳn với sự thanh lịch thường ngày.
"Thế giới này không còn chấp nhận sự tồn tại của chúng ta theo cách cũ.
Nó đang tiêu hóa chúng ta."
Lục Minh nhìn quanh.
Quảng trường lớn, nơi từng nhộn nhịp những kẻ buôn bán và học giả, giờ đây chỉ còn lại những bức tường đổ nát và những khoảng trống hốc hác.
Những ngôi nhà ở rìa quảng trường không bị phá hủy, mà chúng...
Như thể ai đó đang xóa bỏ chúng khỏi bức tranh bằng một cây gôm khổng lồ.
Không có tiếng hét, không có sự hoảng loạn.
Mọi thứ diễn ra trong im lặng tuyệt đối, một sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gào nào.
"Đây không phải là thiên tai," Đinh Vô Ảnh tiếp tục, bước tới gần Lục Minh.每一步 cô đặt chân xuống, mặt đất đều rung lên một cái run rẩy nhẹ, như thể trái đất đang thở.
"Đây là sự chỉnh sửa.
Và anh, Lục Minh, anh đang cầm trong tay công cụ để xóa sổ chính mình."
Lục Minh nhìn vào đôi mắt của Đinh Vô Ảnh.
Đôi mắt ấy không còn màu đen tuyền sâu thẳm như trước.
Chúng giờ đây chứa đựng một sự mệt mỏi vô tận, một sự già cỗi không tương xứng với khuôn mặt trẻ trung của cô.
Trong đáy mắt cô, anh thấy những bóng ma.
Không phải bóng ma của kẻ chết, mà là bóng ma của những khả năng đã bị hủy diệt.
Những phiên bản của chính cô, đã chết đi hàng trăm, hàng ngàn lần, tất cả đều tụ họp lại trong một thân xác duy nhất.
"Ta không hiểu," Lục Minh nói, giọng anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự sụp đổ của thế giới quan mà anh đã tin tưởng suốt đời.
"Thế giới Võ Thiên đang co rút, đó là thiên tai, là luật tự nhiên!
Làm sao một người phàm nữ như cô có thể liên quan?"
Đinh Vô Ảnh dừng lại, cách anh chỉ còn một tầm với.
Nụ cười mệt mỏi trên môi cô tắt ngấm, thay vào đó là sự lạnh lùng toán học.
Cô rút ra một cuộn giấy từ trong ống tay áo.
Giấy ấy không phải làm từ thực vật, mà từ một chất liệu mỏng manh, trong suốt, như da người khô xác.
Trên đó là những dòng chữ viết bằng mực đỏ, nhưng mực ấy không khô, nó vẫn tươi mới, như vừa được viết bằng máu nóng.
"Luật tự nhiên?" Đinh Vô Ảnh lặp lại từ ngữ của anh, giọng điệu mỉa mai nhưng không chứa đựng sự thù địch.
"Anh thực sự nghĩ rằng sự co rút này là ngẫu nhiên?
Hãy nhìn vào đây, Lục Minh.
Đây không phải là nhật ký của một người.
Đây là báo cáo của một kẻ quan sát."
Cô đưa cuộn giấy ra trước mặt anh.
Lục Minh miễn cưỡng nhìn vào.
Những dòng chữ trên đó không phải là văn bản thông thường.
Chúng là những phương trình, những sơ đồ cấu trúc của thế giới Võ Thiên, và những ghi chú về thời điểm các thành phố biến mất.
Mỗi thành phố biến mất đều đi kèm với một sự kiện cụ thể: một trận đấu võ học gay cấn, một cuộc chính biến trong cung đình, hoặc một phát hiện khoa học chấn động.
"Mỗi lần thế giới 'thức tỉnh', nó loại bỏ những yếu tố gây bất ổn," Đinh Vô Ảnh giải thích, ngón tay cô lướt qua những dòng chữ.
"Nhưng không phải vì chúng yếu hèn.
Mà vì chúng quá mạnh.
Quá mạnh đến mức làm lệch trọng tâm của thực tại.
Thế giới này giống như một bức tranh thủy mặc.
Khi mực quá đậm, giấy sẽ rách.
Và người ta phải cắt bỏ phần mực đó để cứu lấy bức tranh."
Lục Minh nhìn chằm chằm vào cuộn giấy.
Anh nhận ra một tên quen thuộc trong danh sách các sự kiện.
Đó là tên của sư phụ anh.
Người thầy đã dạy anh kiếm đạo, người đã biến anh từ một đứa trẻ mồ côi thành một kiếm thủ đỉnh cao.
Sư phụ anh đã biến mất cùng với thành phố Thanh Vân, năm năm trước.
"Sư phụ tôi..." Lục Minh lắp bắp.
"Đúng," Đinh Vô Ảnh gật đầu.
"Ông ấy không bị giết.
Ông ấy bị 'xóa'.
Vì kiếm pháp của ông ấy đã đạt đến cảnh giới 'Vô Ảnh', một cảnh giới mà thế giới hiện tại không thể dung nạp.
Nếu ông ấy tiếp tục tồn tại, thực tại xung quanh ông ấy sẽ bắt đầu phân rã.
Vậy nên, thế giới đã chọn cách loại bỏ ông ấy để bảo tồn phần còn lại."
Lục Minh cảm thấy một cơn đau nhói ở tim.
Không phải đau đớn về thể xác, mà là sự sụp đổ của niềm tin.
Suốt đời anh tin rằng võ đạo là con đường dẫn đến chân lý, đến sự hoàn thiện bản thân.
Nhưng nếu chân lý ấy là mối đe dọa cho sự tồn tại của thế giới, thì võ đạo là gì?
Là một thứ bệnh nan y?
Là một lời nguyền?
"Cô nói vậy là để nói rằng tôi cũng sẽ bị xóa?" Lục Minh hỏi, giọng anh trầm xuống, đầy nguy hiểm.
"Không," Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
"Tôi nói vậy là để nói rằng anh đang cầm trong tay một con dao hai lưỡi.
Kiếm pháp của anh, 'Lục Hợp Kiếm', đang tiến gần đến cảnh giới mà thế giới không thể chịu đựng.
Mỗi lần anh ra kiếm, anh đang đẩy thế giới này gần hơn đến điểm sụp đổ.
Và khi nó sụp đổ, không chỉ thành phố của anh biến mất.
Mọi thứ sẽ trở về hư vô."
Lục Minh hét lên, vung kiếm chém vào không khí.
Kiếm khí xé toạc bóng tối, nhưng không trúng mục tiêu.
Vô Ảnh không né tránh.
Cô đứng yên, để kiếm khí lướt qua vai trái.
Máu bắn ra, nhưng vết thương không chảy máu đỏ, mà là những mảng bóng tối co cụm lại.
"Cô điên rồi!" Lục Minh gào lên.
"Nếu cô nói đúng, thì việc cô tồn tại là một mối đe dọa lớn hơn cả tôi!
Tại sao cô không tự hủy mình?"
Đinh Vô Ảnh nhìn vào vết thương trên vai mình.
Những mảng bóng tối ấy đang từ từ tan biến, hòa vào da thịt cô.
Cô không cảm thấy đau.
Cô chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, như thể một phần linh hồn cô đang bị hút ra ngoài.
"Vì tôi không thể," cô trả lời đơn giản.
"Tôi không phải là một phần của thế giới này theo cách bình thường.
Tôi là một lỗi hệ thống.
Một mã nguồn rác mà hệ thống không thể xóa bỏ hoàn toàn.
Tôi tồn tại như một vết nứt.
Và vết nứt ấy là cách duy nhất để nhìn thấy sự thật."
Lục Minh hạ kiếm.
Anh nhìn vào đôi mắt đen tuyền của Vô Ảnh, và lần đầu tiên, anh thấy sự sợ hãi ẩn sâu trong đó.
Không phải sợ chết, mà sợ *nhớ*.
"Cô quên điều gì?" anh hỏi.
Đinh Vô Ảnh không trả lời.
Cô nhắm mắt lại.
Những ký ức của bốn mươi lăm cái chết ùa về.
Nhưng không phải ký ức của cô.
Đó là ký ức của *họ* – những người đã chết cùng cô trong những vòng lặp trước.
Những người bạn, những kẻ thù, những người yêu.
Tất cả họ đều chết vì cố gắng bảo vệ thế giới này khỏi sự co rút.
Và tất cả họ đều thất bại.
Cô nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên cô thức tỉnh.
Không phải từ một giấc mơ, mà từ một cái chết.
Cô chết trong một vụ cháy nhà, chết trong một trận chiến, chết vì bệnh tật.
Mỗi lần chết, cô thức dậy trong cơ thể của chính mình, nhưng với những ký ức chồng chéo.
Cô không phải là Đinh Vô Ảnh của hiện tại.
Cô là tổng hợp của tất cả những Đinh Vô Ảnh đã chết.
"Anh hỏi tôi quên điều gì?" Đinh Vô Ảnh mở mắt, giọng nói của cô giờ đây vang lên từ nhiều hướng, như một hợp xướng.
"Tôi quên cách quên.
Mỗi lần thế giới co rút, nó xóa bỏ những ký ức không cần thiết.
Nhưng ký ức của tôi quá nặng nề.
Nó không thể bị xóa.
Vậy nên, nó tích tụ.
Và khi nó quá nặng, nó sẽ kéo cả thế giới này chìm xuống."
Lục Minh nhìn cô, thấy một sự tuyệt vọng sâu thẳm.
Cô không phải là người hùng.
Cô là một gánh nặng.
Một gánh nặng mà thế giới không thể chịu đựng, nhưng cũng không thể loại bỏ.
"Vậy thì làm sao để dừng nó?" Lục Minh hỏi.
"Không thể dừng," Đinh Vô Ảnh nói.
"Chỉ có thể chọn.
Chọn để thế giới tiếp tục co rút, và cuối cùng chỉ còn lại một điểm duy nhất.
Hoặc chọn để thế giới sụp đổ hoàn toàn, và từ đó, một thế giới mới được sinh ra.
Nhưng để làm được điều đó, cần một cái giá."
"Cái giá gì?"
"Đời tôi," Đinh Vô Ảnh nói.
"Và cả đời anh."
Lục Minh đặt kiếm xuống đất.
Tiếng kim loại va chạm đá vang lên giòn tan, như một hồi chuông báo tử cho quá khứ của anh.
Anh bước về phía cánh cửa đen, từng bước một, chậm rãi, như một người đi vào nghĩa địa.
Vô Ảnh nhìn anh, đôi mắt đỏ rực nhấp nháy.
Cô không ngăn cản.
Cô chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc mà anh sẽ hiểu rằng, để cứu thế giới, anh phải giết chết chính mình.
Nhưng không phải bằng kiếm.
Mà bằng sự thật.
Và khi anh bước vào bóng tối, Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng.
Không phải từ vết thương.
Mà từ sự thật.
Sự thật rằng, Lạc Hồn không phải là kẻ thù.
Anh ta là người duy nhất hiểu được cái giá phải trả.
Và anh ta đã chọn cách hy sinh hàng triệu sinh mạng để cứu lấy phần còn lại.
Đinh Vô Ảnh nhìn xuống bàn tay mình.
Những mảng bóng tối trên da thịt cô bắt đầu lan rộng.
Cô biết rằng, thời gian của cô sắp hết.
Nhưng cô cũng biết rằng, đây không phải là lần cuối cùng cô chết.
Đây chỉ là lần đầu tiên cô thực sự sống.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng cô, cô nhìn thấy một bóng người khác bước ra từ trong bóng tối.
Đó không phải là phiên bản khác của chính cô.
Đó là Lý Thanh Tâm.
Và trong tay cô ta, là một chiếc chìa khóa bằng xương.
"Anh ấy đã sai," Lý Thanh Tâm nói, giọng nói lạnh lùng như băng giá.
"Thế giới không cần được tái sinh.
Nó cần được giải phóng."
Đinh Vô Ảnh mỉm cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn.
Và rồi, cô nhắm mắt lại, để bóng tối cuốn đi.
Nhưng lần này, cô không cảm thấy lạnh.
Cô cảm thấy nóng.
Một cái nóng dữ dội, như thể cô đang được đốt cháy trong ngọn lửa của sự thật.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận