Chương 31
Cô không cần nhìn kỹ cũng biết đó là gì.指尖 chạm nhẹ lên bề mặt tờ giấy trắng, độ ẩm lạnh lẽo lan tỏa, dính nhớt vào da thịt.
Không phải mồ hôi, không phải nước mưa.
Máu tươi, còn đang ấm, chưa kịp đông đặc thành những vệt đỏ sẫm.
Dòng chữ *"Đừng tin vào sự im lặng"* được viết bằng ngón tay cái, nét bút run rẩy nhưng dứt khoát.
Mỗi nét đều dứt khoát như một lời thề, nhưng lại mang theo sự hoảng loạn tột cùng.
Đây không phải là phong cách của "Đinh Vô Ảnh" mà thế giới biết đến — người phụ nữ lạnh lùng, tính toán từng bước đi với sự chính xác của một máy móc.
Đây là nét chữ của một đứa trẻ đang khóc, của một kẻ đang cố gắng gào thét trong câm lặng.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng sấm nổ đùng đoàng, nhưng không phải là âm thanh của sét đánh.
Nó là tiếng rền vang của không gian bị xé toạc.
Đinh Vô Ảnh ngước mắt lên nhìn trần nhà gỗ sồi cũ kỹ.
Những vết nứt nhỏ li ti đang hiện ra trên các thanh gỗ, giống như mạng nhện vỡ vụn.
Thế giới này đang co lại, và cô cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của nó qua từng thớ gỗ, từng hạt bụi bay lơ lửng trong ánh sáng mờ ảo.
Cô cúi đầu xuống, nhìn kỹ hơn vào dòng chữ.
Chữ cái "l" cuối cùng bị kéo dài ra, tạo thành một vệt máu loang lổ.
Đó là dấu hiệu của sự vội vã.
Người viết đã phải bỏ chạy ngay sau khi viết xong dòng này.
Ai đó biết rằng sự im lặng sắp đến, và nó sẽ nuốt chửng tất cả.
Đinh Vô Ảnh hít một hơi sâu.
Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề, như thể áp suất đang tăng lên từng giây.
Cô nhớ lại cảm giác của chương trước, khi ý thức của cô trôi nổi trong dòng chảy thời gian, khi Lạc Hồn nói về những "lỗi" cần được xóa bỏ.
Sự im lặng mà dòng chữ này cảnh báo, có phải là sự xóa bỏ đó không?
Cô gấp tờ giấy lại, cẩn thận đặt vào trong lòng áo bào.
Máu dính vào tay áo lụa đen, tạo thành một đốm đỏ chót nổi bật như một vết thương hở.
Cô không lau đi.
Cô cần cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt đó để nhắc nhở mình rằng: cô không phải là một ảo ảnh.
Cô đang tồn tại, và sự tồn tại của cô đang bị đe dọa bởi chính bản chất của thế giới này.
Tiếng sấm lại nổ, gần hơn lần trước.
Lần này, nó vang lên ngay trên đầu, như một cái búa khổng lồ đang giáng xuống.
Đinh Vô Ảnh đứng dậy, chân cô chạm xuống sàn nhà, nhưng cảm giác phản lực từ mặt đất yếu ớt hơn bình thường.
Như thể mặt đất đang từ từ tan biến, trở thành hư vô.
Đinh Vô Ảnh không quay lại.
Cô đặt tờ giấy xuống bàn, lấy ra một chiếc bình trà cũ kỹ bằng gốm đất nung.
Nắp bình đã bị vỡ một góc, để lộ ra phần lõi đất sét thô ráp.
Cô rót nước sôi từ ấm sắt đen ngòm vào một chiếc chén nhỏ.
Hơi nước bốc lên, xoắn ốc trong không khí lạnh giá, che khuất phần lớn khuôn mặt cô.
"Cô đã đọc xong chưa?"
Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng, gần như sát gáy cô.
Không có tiếng bước chân, không có chuyển động của không khí.
Người nói dường như xuất hiện từ chính bóng tối trong căn phòng, như một phần của nó.
Đinh Vô Ảnh quay chậm, mắt nhìn thẳng vào khoảng không trống trải trước mặt.
Ánh mắt cô không hề chớp, không hề run rẩy.
Cô biết người đó ở đó.
Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của hắn, như một tảng đá lạnh giá đặt lên vai cô.
"Thư ký Lý Thanh Tâm thường hay làm phiền tôi vào những giờ phút yên tĩnh nhất," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu bình thản, như thể đang thảo luận về thời tiết.
"Nhưng hôm nay, mùi máu trên tờ giấy này không thuộc về cô.
Vậy nên, tôi không chắc liệu cô có nên đứng ở đây hay không."
Lý Thanh Tâm bước ra từ bóng tối.
Cô mặc bộ đồ màu xám tro, tóc buộc gọn gàng sau gáy.
Khuôn mặt cô thanh tú nhưng lạnh lẽo, đôi mắt sắc sảo như hai lưỡi dao găm.
Cô nhìn Đinh Vô Ảnh, rồi nhìn xuống chiếc chén trà đang bốc khói.
"Tôi không đến để uống trà," Lý Thanh Tâm nói, bước tới gần bàn.
Cô ngồi xuống đối diện Đinh Vô Ảnh, dáng vẻ thư thái nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác.
"Tôi đến vì tôi cũng thấy nó.
Thành phố Bắc Kinh đã biến mất vào sáng hôm qua.
Không có tiếng nổ, không có tàn tích.
Chỉ còn lại một khoảng trống hình tròn, đường kính ba mươi dặm, phủ đầy sương mù trắng xóa."
Đinh Vô Ảnh nhướng mày.
Đó là trung tâm của triều đình.
Nếu nó biến mất, hoàng đế sẽ làm gì?"
"Hoàng đế cũng biến mất," Lý Thanh Tâm đáp, giọng nói không chút rung động.
"Cùng với toàn bộ cung điện, những bí mật, và hàng trăm ngàn sinh mạng.
Không ai nhớ họ từng tồn tại.
Chỉ trừ những người như chúng ta.
Những người có ký ức bị 'lỗi'."
Đinh Vô Ảnh dừng tay đang cầm chén trà.
"Lỗi?"
"Đúng vậy," Lý Thanh Tâm gật đầu.
"Lạc Hồn gọi đó là lỗi.
Nhưng tôi nghĩ, đó là sự loại bỏ.
Thế giới này đang tự thanh lọc.
Và Đinh Vô Ảnh, cô là một trong những thứ cần được loại bỏ."
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Đinh Vô Ảnh đặt chén trà xuống, âm thanh va chạm nhẹ nhàng nhưng vang vọng như tiếng chuông báo động.
Cô nhìn thẳng vào mắt Lý Thanh Tâm, tìm kiếm sự giả dối, nhưng chỉ thấy một sự thật trần trụi và tàn nhẫn.
"Tại sao cô lại nói với tôi điều này?" Đinh Vô Ảnh hỏi.
"Vì tôi cần cô giúp tôi tìm anh trai tôi," Lý Thanh Tâm nói, giọng nói bỗng chốc mềm đi, lộ ra một khe hở nhỏ trong lớp vỏ bọc lạnh lùng.
"Anh ấy biến mất cùng với thành phố Hà Nội vào hai tuần trước.
Tôi tin rằng anh ấy vẫn còn sống, ở một nơi nào đó bên ngoài sự co rút này.
Và tôi tin rằng cô là chìa khóa để mở cánh cửa đó."
Đinh Vô Ảnh im lặng.
Cô nhìn Lý Thanh Tâm, nhìn thấy sự tuyệt vọng ẩn sau đôi mắt lạnh lùng của cô ta.
Đó không phải là sự thao túng.
Đó là sự cầu xin.
Căng thẳng leo thang khi Đinh Vô Ảnh nhận ra sự thật khủng khiếp.
Nếu cô tiếp tục sống, cô đang giết chết cả thế giới.
Mỗi lần cô thức tỉnh, mỗi lần cô hấp thụ ký ức, thế giới này lại co rút thêm một chút nữa.
Cô là nguyên nhân, không phải nạn nhân.
Nhưng nếu cô chết, cô sẽ không kiểm soát được điểm mốc tiếp theo.
Cô có thể bị mắc kẹt trong một vòng lặp vĩnh cửu, hoặc tệ hơn, bị xóa hoàn toàn khỏi hiện thực.
Không còn ký ức, không còn ý thức, chỉ còn lại hư vô.
Người phụ nữ, tự xưng là "Eclipse", xuất hiện từ trong bóng tối phía sau Lý Thanh Tâm.
Cô ta mặc một bộ áo dài màu đen tuyền, không có hoa văn, không có trang sức.
Khuôn mặt cô ta ẩn sau tấm màn che, chỉ để lộ đôi môi mỏng và lạnh lùng.
"Cô có hai lựa chọn," Eclipse nói, giọng nói như tiếng gió rít qua khe núi.
"Thứ nhất, cô tiếp tục sống, và thế giới này sẽ biến mất hoàn toàn trong vòng bảy ngày.
Thứ hai, cô tự nguyện bước vào Cổng Sự Thật, để Lac Hồn hoàn tất quá trình tái sinh.
Thế giới sẽ được xây dựng lại từ đầu, hoàn hảo, không có nỗi đau, không có mất mát."
Đinh Vô Ảnh nhìn Eclipse.
Một thế giới không có nỗi đau là một thế giới không có cảm xúc.
Đó không phải là tái sinh.
Đó là cái chết."
"Đó là sự thanh thản," Eclipse đáp.
"Con người luôn khao khát sự thanh thản.
Họ sợ hãi nỗi đau, sợ hãi mất mát.
Chúng ta chỉ đang thực hiện mong muốn sâu xa nhất của họ."
Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
"Mong muốn của họ không phải là mong muốn của tôi.
Tôi không muốn sự thanh thản.
Tôi muốn sự thật.
Dù nó có đau đớn đến đâu."
Eclipse mỉm cười, một nụ cười méo mó, đầy vẻ khinh thường.
"Sự thật là cô không có quyền lựa chọn.
Cô là một sản phẩm của sự tái tạo.
Cô là một bản sao.
Và bản sao không có quyền quyết định số phận của nguyên bản."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Ký ức của những lần chết trước đó ùa về, chồng chất lên nhau như những lớp sóng dữ.
Cô thấy mình chết trong lửa, chết trong nước, chết trong tuyết.
Mỗi lần chết, cô mất đi một phần ký ức.
Và bây giờ, cô đang đứng trước ngưỡng cửa của sự mất mát cuối cùng.
Đinh Vô Ảnh không chấp nhận điều kiện của Eclipse ngay lập tức.
Cô yêu cầu một bằng chứng.
Eclipse mỉm cười, một nụ cười méo mó.
Cô đưa ra một vật phẩm: chiếc vòng tay bạc mà Đinh Vô Ảnh luôn đeo từ khi còn nhỏ.
Nhưng trên chiếc vòng tay này, có khắc tên của chính Đinh Vô Ảnh, kèm theo ngày sinh và ngày chết.
Ngày chết là hôm nay.
"Đây là vòng tay của cô," Eclipse nói, đặt chiếc vòng tay lên bàn.
Nó nằm đó, lạnh lẽo và vô tri.
"Nhưng nó không thuộc về cô nữa.
Nó thuộc về quá khứ.
Và quá khứ đã chết."
Đinh Vô Ảnh nhìn chiếc vòng tay.
Cô nhớ lại cảm giác của nó trên cổ tay mình, sự mát lạnh của bạc, những vết xước nhỏ li ti do thời gian tạo ra.
Đó là một phần ký ức quý giá nhất của cô.
Nhưng bây giờ, nó chỉ là một món đồ cổ, một lời nhắc nhở về sự vô nghĩa của sự tồn tại.
"Cô đang nói dối," Đinh Vô Ảnh nói, giọng nói run rẩy.
"Tôi vẫn còn sống.
Tôi có thể cảm thấy nhịp tim của mình."
"Nhịp tim của cô là một ảo giác," Eclipse đáp.
"Cô đang sống trong một giấc mơ.
Và giấc mơ sắp kết thúc."
Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm.
Cô ta đang nhìn chiếc vòng tay với ánh mắt phức tạp.
Có sự thương cảm, có sự sợ hãi, và có cả sự hy vọng.
"Lý Thanh Tâm," Đinh Vô Ảnh gọi tên cô ta.
"Cô có tin vào sự thật không?"
Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh, rồi nhìn Eclipse.
"Tôi tin vào bằng chứng.
Và bằng chứng cho thấy cô đang chết."
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
Cô hiểu rồi.
Sự thật không phải là thứ cô tìm kiếm.
Sự thật là thứ cô phải chấp nhận.
Và sự thật là: cô phải chọn giữa sự tồn tại của mình và sự tồn tại của thế giới.
Đinh Vô Ảnh bước ra khỏi căn phòng.
Tiếng sấm ù ù bên tai, nhưng cô nghe rõ một âm thanh khác: tiếng khóc.
Tiếng khóc của một đứa trẻ, vang lên từ khoảng không trống rỗng nơi thành phố từng tồn tại.
Cô nhảy xuống, không dùng công phu, chỉ bằng bản năng.
Khi chân cô chạm đất, không phải mặt đất, mà là một bề mặt trong suốt như gương.
Cô nhìn xuống, và thấy chính mình đang nhìn lên từ dưới đáy vực thẳm.
Đôi mắt của phiên bản khác của cô mở to, đầy sự kinh hoàng.
Và rồi, cô ta mở miệng, nói một điều mà Đinh Vô Ảnh chưa bao giờ ngờ tới: "Đừng bước vào.
Hãy phá vỡ nó."
Đinh Vô Ảnh đứng yên, nhìn xuống vực thẳm.
Tiếng khóc của đứa trẻ ngày càng lớn, vang vọng trong không gian trống rỗng.
Cô biết rằng, đây không phải là sự kết thúc.
Đây chỉ là bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến không phải chống lại kẻ thù, mà chống lại chính bản thân mình.
Và trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ra: kẻ thù thật sự không phải là Lạc Hồn, không phải là Eclipse.
Kẻ thù thật sự là chính sự im lặng.
Và cô sẽ không để sự im lặng chiến thắng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận