Chương 30
Đinh Vô Ảnh đứng giữa tàn tích của Quảng Trường Đại Đế, nơi từng là trung tâm quyền lực của kinh thành, giờ chỉ còn là một hố sâu vô định.
Dưới chân cô, lớp đá granite đen bóng, từng được đánh bóng bởi đôi giày của hàng ngàn quan lại và võ sĩ, đã vỡ vụn.
Những mảnh đá lộ ra những lớp địa chất chồng chéo lên nhau, không phải là đất đá tự nhiên, mà giống như những trang sách bị xé toạc, xếp chồng lên nhau qua hàng ngàn năm lịch sử bị lãng quên.
Cô cúi xuống, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào một mảnh đá còn sót lại.
Trên bề mặt đá, những rãnh khắc sâu không phải là hoa văn trang trí, mà là những dòng chữ cổ, mờ nhạt nhưng vẫn có thể nhận diện được.
Đó là nhật ký của một kiến trúc sư từ ba triều đại trước, người đã ghi lại cảm giác sợ hãi mỗi khi nhìn thấy chân trời co lại.
"Thành phố không chết," dòng chữ viết thế, "nó chỉ đang bị nuốt chửng bởi sự im lặng."
Đinh Vô Ảnh rút tay ra, ánh mắt lạnh lùng quét qua không gian xung quanh.
Không có ai ở đây, ngoại trừ những bóng đổ dài của những cột đá gãy đổ.
Nhưng cô cảm thấy sự hiện diện của một cái gì đó lớn hơn, nặng nề hơn.
Thế giới này đang thở, và hơi thở đó đang yếu dần.
Cô không phải là người xuyên không đến từ một thế giới khác, như những gì cô đã tự nhủ để giữ tâm trí ổn định.
Cô là một mảnh vỡ của chính hiện thực này, một phiên bản tương lai được tái tạo từ những ký ức đau thương của chính mình sau vô số lần chết đi và sống lại.
Mỗi lần cô "sống lại", một phần ký ức về quá khứ thực sự của cô bị xóa bỏ, thay thế bằng những dữ liệu cần thiết để tồn tại trong vòng lặp này.
Lý Thanh Tâm xuất hiện từ phía sau một bức tường đổ nát, tay cầm cuốn sổ tay da bò đã cũ kỹ.
Cô gái trẻ ấy không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt sắc sảo quan sát Đinh Vô Ảnh với sự nghi ngờ không giấu giếm.
Lý Thanh Tâm biết rằng Đinh Vô Ảnh đang giấu điều gì đó lớn lao, một bí mật mà ngay cả chính Đinh Vô Ảnh cũng chưa dám đối mặt.
Cô đang tìm kiếm người anh trai đã biến mất trong thành phố đầu tiên bị xóa sổ, và cô tin rằng Đinh Vô Ảnh nắm giữ chìa khóa để mở cánh cửa dẫn đến nơi đó.
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Lý Thanh Tâm nói, giọng nói trầm và đều đều, không chút rung động.
"Lạc Hồn đang tiến gần hơn đến Cổng Sự Thật.
Nếu anh ta mở nó, toàn bộ cấu trúc hiện thực sẽ sụp đổ.
Không còn sự co lại, mà là sự hủy diệt hoàn toàn."
Đinh Vô Ảnh quay sang, nhìn thẳng vào đôi mắt của Lý Thanh Tâm.
"Và nếu tôi ngăn chặn anh ta?
Nếu tôi giữ cho thế giới này tồn tại, dù nó đang lỗi thời và đau đớn?"
"Thì chúng ta sẽ tiếp tục sống trong nỗi sợ hãi," Lý Thanh Tâm đáp, giọng cô lạnh lẽo như băng.
"Nhưng ít nhất, chúng ta còn ký ức.
Còn Lạc Hồn, anh ta muốn xóa sạch tất cả, kể cả nỗi đau.
Anh ta nghĩ đó là sự giải thoát.
Nhưng đó chỉ là sự trốn chạy."
Đinh Vô Ảnh im lặng.
Cô biết Lý Thanh Tâm nói đúng.
Nhưng cô cũng biết rằng chiến thắng trước Lạc Hồn có thể đồng nghĩa với việc cô phải hy sinh thứ duy nhất còn lại của mình—những ký ức còn sót lại.
Thế giới đang co lại không phải vì nó muốn thanh lọc, mà vì nó đang sợ cô.
Sợ sự thật về bản thân cô, sợ sức mạnh hủy diệt tiềm ẩn trong từng mạch máu ánh sáng dưới da cô.
Vô Ảnh ngã xuống.
Cô không còn cơ thể.
Cô chỉ còn là một ý thức lơ lửng trong mạng lưới ký ức.
Cô thấy Lã Hành ngồi giữa đống hoa tím, ôm đầu, khóc nấc lên.
Anh đang nhớ lại tất cả.
Nhưng rồi, cô cảm thấy một sự kéo giãn kỳ lạ.
Không gian xung quanh cô bắt đầu biến dạng, những ký ức cô vừa hấp thụ bắt đầu rời bỏ cô, như những bong bóng nước vỡ tan.
*Mỗi lần chết, cô sống lại với một phần ký ức bị mất đi.*
Cô vừa "chết" ở đây.
Nhưng cô không chết thật sự.
Cô chỉ chuyển sang một trạng thái khác, một trạng thái nơi cô tồn tại như một ý thức thuần túy, trôi nổi trong dòng chảy của thời gian và ký ức.
Cô thấy những mảnh ghép của sự thật dần dần hiện ra.
Cô thấy Lạc Hồn đứng trước Cổng Sự Thật, tay cầm chìa khóa, mắt nhìn về phía cô với ánh mắt đầy thương cảm và phẫn nộ.
"Cô không hiểu," giọng nói của Lạc Hồn vang lên trong tâm trí cô, không phải qua không khí, mà qua chính ý thức của cô.
"Thế giới này đang lỗi.
Nó cần được sửa chữa.
Và để sửa chữa nó, chúng ta phải xóa bỏ những lỗi đó.
Nỗi đau, ký ức, tất cả đều là lỗi."
"Lỗi?" Đinh Vô Ảnh nghĩ, ý thức của cô lan tỏa ra khắp nơi.
"Hay đó là những vết sẹo?
Những vết sẹo chứng minh rằng chúng ta đã sống, đã yêu, đã mất?"
Lạc Hồn im lặng.
Cổng Sự Thật bắt đầu mở ra, một ánh sáng trắng xóa, chói lòa, chiếu rọi vào không gian.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy mình đang bị kéo vào ánh sáng đó, nhưng cô không sợ.
Cô biết rằng đây không phải là sự kết thúc.
Đây chỉ là một bước chuyển tiếp.
Và trong bước chuyển tiếp đó, cô sẽ tìm ra câu trả lời cho câu hỏi cuối cùng: Liệu cô có thể cứu thế giới này mà không phải hy sinh chính mình?
Hay cô phải chấp nhận trở thành một phần của sự hủy diệt để mang lại sự tái sinh?
Cô nhìn vào đôi tay của mình, những mạch máu ánh sáng dưới da cô đang đập mạnh, như một nhịp tim thứ hai.
Cô nhớ lại lời của phiên bản khác của cô: "Kẻ thù thật sự là chính sự thật về bản thân cô." Và bây giờ, cô cuối cùng cũng sẵn sàng đối mặt với sự thật đó.
Dù giá trị phải trả là gì.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận