Chương 9
Nó là một lỗi trong mã nguồn của thực tại, nơi niềm tin tập thể của mười triệu cư dân Tân Long bị tắc nghẽn, tạo ra những mảng thối rữa trong cấu trúc đô thị.
Lý Minh bước vào, đôi giày da của anh chạm xuống mặt đường nhựa nứt nẻ, phát ra tiếng kêu khô khốc như xương gãy.
Không khí ở đây nặng trĩu mùi ozone và sắt gỉ, thứ mùi đặc trưng của máu chảy ra từ các mạch dữ liệu bị đứt gãy.
Anh không chạy.
Trong thế giới bị biến dạng này, sự hoảng loạn là nhiên liệu.
Nếu anh chạy, anh sẽ xác nhận với vũ trụ rằng nơi này đáng sợ, và quái vật sẽ trở nên mạnh hơn gấp bội.
Lưng anh lạnh toát.
Shadow, khối bóng đen kịt bám sát gót anh như một vết dầu loang sống, đang run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì nó đang cảm nhận được sự hỗn loạn của dòng chảy niềm tin.
Giọng nói của Shadow vang lên trong đầu anh, không phải bằng âm thanh, mà bằng những cơn đau nhói ở thùy trán.
*“Nó đang nhìn,”* Shadow thì thầm, giọng điệu méo mó, đầy vẻ khinh miệt.
*“Họ không chỉ là quái vật, Minh.
Chúng là những mảnh vỡ của những người đã từng tin vào trật tự, giờ đây chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy.”*
Lý Minh không đáp lại.
Anh giữ nhịp thở đều đặn, đếm từng nhịp tim để kiểm soát nhịp điệu của não bộ.
Anh biết rằng Giám đốc Trương đang quan sát.
Không phải qua camera, mà qua chính cấu trúc của Hẻm Xương.
Mỗi bước chân của anh là một câu hỏi đặt ra cho hệ thống Runtime: *Ai mới là người định nghĩa thực tại?*
Một bóng đen tách ra từ tường bê tông, lao về phía anh với tốc độ kinh hoàng.
Đó là một Dị Nhân đột biến, cơ thể nó biến dạng, da thịt hòa lẫn với xi măng, móng tay dài như dao găm.
Nó gầm lên, một âm thanh chói tai làm vỡ những tấm kính cửa sổ gần đó.
Lý Minh đứng yên.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào ý nghĩ: *Nó không tồn tại.*
Anh không tấn công.
Anh phủ nhận sự hiện diện của kẻ thù.
Trong thế giới của Runtime, phủ nhận mạnh hơn hành động.
Bóng dáng của con quái vật bắt đầu rung lắc, như một tín hiệu truyền hình bị nhiễu.
Lý Minh mở mắt, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng giá.
Anh giơ tay lên, ngón tay cái chạm vào không khí, vẽ ra một ký hiệu vô hình.
Đó là lệnh xóa.
Con quái vật gào thét, cơ thể nó bắt đầu phân rã thành những hạt bụi số màu xanh lá cây.
Nó không chết theo nghĩa sinh học, mà bị gỡ bỏ khỏi bản ghi thực tại của khu vực này.
Lý Minh bước qua xác tàn của nó, không thèm liếc nhìn.
Anh biết rằng mỗi lần anh làm vậy, một phần nhân tính của anh cũng bị xóa sổ.
Nhưng anh không quan tâm.
Sự thật khách quan không có chỗ cho lòng trắc ẩn.
***
Chiến đấu kết thúc nhanh chóng, để lại sự im lặng đáng sợ.
Lý Minh đứng giữa đống tàn tích số hóa, những mảnh vụn dữ liệu bay lơ lửng như tuyết rơi.
Shadow co lại, trở về dạng người đen nhám đứng sau lưng anh, nhưng khuôn mặt nó không còn vô cảm.
Nó có vẻ...
Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên trán bóng tối của Shadow, từ đó rỉ ra những dòng mã đỏ tươi.
Lý Minh tiến về phía trước, nơi ánh sáng đèn đường nhấp nháy loạn xạ.
Tại đó, anh tìm thấy một xác chết không phải của Dị Nhân.
Đó là một con người.
Một kỹ sư mạng của RCA, mặc đồng phục xám xịt, tay vẫn giữ chặt một thiết bị định vị.
Đôi mắt anh ta trợn ngược, miệng há rộng như đang hét lên điều gì đó trước khi tắt thở.
Lý Minh quỳ xuống, kiểm tra xác chết.
Anh không tìm thấy vết thương nào.
Không máu, không dấu hiệu bạo lực.
Chỉ có một thứ: một mảnh giấy nhỏ bị nhàu nát trong tay nắm chặt của nạn nhân.
Anh nhẹ nhàng lấy nó ra.
Trên đó là một chuỗi ký tự được viết vội vàng bằng bút mực đỏ: *ERROR 404: TRUTH NOT FOUND.*
“Lỗi 404,” Lý Minh lặp lại, giọng nói vang lên khô khan trong không gian tĩnh mịch.
“Sự thật không tìm thấy.”
Shadow rít lên một tiếng, âm thanh đó làm run rẩy những hạt bụi số xung quanh.
*“Họ đang giấu nó,”* Shadow nói, giọng điệu đầy thù hận.
*“Giám đốc Trương không chỉ kiểm soát niềm tin.
Anh ta đang xóa bỏ lịch sử.
Những sự kiện không phù hợp với ‘ảo cảnh an toàn’ sẽ bị loại bỏ khỏi bộ nhớ tập thể.
Người đàn ông này đã tìm thấy một lỗ hổng.
Và hệ thống đã xử lý anh ta.”*
Lý Minh nhìn chằm chằm vào chuỗi ký tự.
Anh nhớ lại những khoảng trống trong ký ức của chính mình.
Những ngày tháng mờ nhạt, những sự kiện không có bằng chứng.
Anh bắt đầu hiểu.
Tân Long không chỉ là một thành phố.
Nó là một ổ đĩa cứng khổng lồ, và con người là những file dữ liệu.
Khi một file trở nên nguy hiểm, nó không bị xóa, mà bị định nghĩa lại.
“Nếu sự thật bị xóa,” Lý Minh nói, đứng dậy, “thì kẻ nào mới là chủ sở hữu của ổ đĩa?”
Anh nhìn về phía trước, nơi những bóng đen của Đội Xóa Nhẹ đang hiện ra từ sương mù.
Họ không chạy, họ đi bộ, từng bước một, với sự chắc chắn của những người nắm quyền sống chết.
Áo giáp trắng của họ phản chiếu ánh sáng nhấp nháy, tạo nên một hình ảnh kinh dị giống như những thiên sứ của cái chết.
**
Lý Minh thoát ra khỏi Hẻm Xương, nhưng vết thương tinh thần đang lan rộng như một vết nứt trên kính cường lực.
Giọng Đế Quân ngày càng lớn, cố gắng chiếm lấy quyền điều khiển cơ thể anh.
Nó không còn là một giọng nói bên ngoài.
Nó là tiếng vọng của chính suy nghĩ anh, nhưng được khuếch đại bởi sự thù hận và quyền lực.
*“Anh không thể kiểm soát được nó,”* giọng Đế Quân càu nhàu, âm thanh vang lên như tiếng kim loại cọ xát.
*“Hãy để tôi lái.
Tôi là phần cứng mạnh hơn.
Tôi đã sống qua hàng nghìn năm hủy diệt.
Tôi biết cách tồn tại.”*
Cơ thể Lý Minh cứng đờ.
Tay anh tự động giơ lên, không theo ý muốn của anh.
Ngón tay anh bắt đầu vẽ ra những ký hiệu phức tạp trong không khí, những ký hiệu của phép thuật cổ xưa mà anh từng khinh miệt.
Những dòng mã xanh lá cây chuyển sang màu đỏ thẫm, mang theo mùi máu tươi.
“Không,” Lý Minh nghiến răng, cố gắng kéo tay mình xuống.
“Tôi là Lý Minh.
Tôi là con người.”
*“Con người là yếu đuối,”* Đế Quân cười, một nụ cười đầy khinh bỉ.
*“Con người cần ảo tưởng để sống.
Anh muốn phá vỡ Runtime?
Vậy hãy để tôi phá vỡ nó bằng cách hủy diệt tất cả.
Không có niềm tin nào còn sót lại.
Chỉ có sự thật trần trụi, tàn khốc.”*
Lý Minh cảm thấy cơ thể mình bị xé toạc từ bên trong.
Một nửa anh muốn tuân theo, muốn buông thả và để cho sức mạnh hủy diệt tuôn trào.
Nửa kia anh, phần còn lại của con người Lý Minh, chiến đấu để giữ lấy ý chí.
Anh nhớ đến Trần Anh.
Nhớ đến em gái của cô ấy, một chấm sáng tím yếu ớt trong biển dữ liệu đen kịt.
Nếu anh để Đế Quân kiểm soát, anh sẽ không chỉ hủy diệt Runtime, mà còn hủy diệt hy vọng của những người như Trần Anh.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào một hình ảnh đơn giản: một ly nước ấm vào buổi sáng.
Một khoảnh khắc bình yên, không có dị năng, không có cuộc chiến.
Một khoảnh khắc thuộc về con người.
“Tôi không cần sức mạnh,” Lý Minh thì thầm.
“Tôi cần sự thật.”
Ánh sáng đỏ trong mắt anh tắt đi.
Tay anh hạ xuống.
Đế Quân gầm lên trong sự phẫn nộ, nhưng nó không thể chiếm lấy quyền kiểm soát hoàn toàn.
Lý Minh đã tìm thấy một điểm neo.
Một lý do để tồn tại như một con người, chứ không phải một vũ khí.
***
Lý Minh đứng giữa sự im lặng đáng sợ.
Đội Xóa Nhẹ rút lui, không dám phạm vào “quy tắc” mới mà Lý Minh vừa thiết lập.
Shadow đứng bên cạnh, yếu ớt nhưng bình yên, vết nứt trên trán nó đã đóng lại, để lại một vết sẹo mờ nhạt.
Lý Minh thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi, điện thoại của anh – chiếc điện thoại đã hỏng từ chương trước, màn hình vỡ vụn – tự động bật lên.
Ánh sáng xanh lét chiếu rọi lên khuôn mặt mệt mỏi của anh.
Màn hình hiển thị một tin nhắn.
Không có số gửi.
Không có tên.
Chỉ có một đoạn văn bản ngắn gọn, được viết bằng font chữ mặc định của hệ thống Runtime.
*“Chúc mừng.
Anh vừa phá vỡ lớp vỏ đầu tiên.
Nhưng hãy nhớ, Lý Minh, mỗi khi anh phá vỡ một ảo tưởng, anh sẽ phải đối mặt với một sự thật khốc liệt hơn.
Và sự thật tiếp theo đang chờ anh ở nhà mình.
Em gái anh không còn là một chấm sáng tím nữa.
Cô ấy đang trở thành thứ gì đó khác.
Thứ mà ngay cả tôi cũng không dám đặt tên.”*
Lý Minh nhìn vào tin nhắn, tim anh ngừng đập một nhịp.
Anh quay đầu lại, nhìn về phía căn hộ nhỏ bé của mình ở ngoại ô thành phố.
Từ xa, anh có thể thấy một luồng sáng màu tím đang bốc lên từ cửa sổ phòng ngủ của em gái anh.
Nhưng màu tím đó không còn yếu ớt nữa.
Nó đang chuyển sang màu đen tuyền, mang theo một sức mạnh kinh hoàng mà anh chưa từng thấy.
Và trong bóng tối phía sau lưng anh, Shadow mỉm cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm.
*“Chơi game chưa?”* Shadow hỏi, giọng nói vang lên như tiếng cười của một kẻ săn mồi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận