Chương 10
Lý Minh đứng chòng chành giữa lòng kho chứa sắt vụn, đôi chân anh dường như không còn cảm giác với mặt đất lạnh lẽo.
Bên cạnh anh, Shadow – hình khối đen kịt từng là nỗi ám ảnh và cũng là vũ khí tối thượng – bắt đầu tan rã.
Không phải biến mất, mà là tan chảy như mực đổ vào giấy thấm, những sợi tơ bóng tối đứt gãy phát ra âm thanh rè rè, giống như tiếng tĩnh điện của một chiếc TV cũ khi mất tín hiệu.
"Nó không nói dối," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì khói bụi.
Anh nắm chặt tay, cảm nhận từng khớp ngón tay cọt kẹt.
Sự hiện diện của Shadow không còn là một thực thể vật lý, mà đang chuyển hóa thành một luồng dữ liệu thô sơ, xâm nhập vào não bộ anh.
*“Chơi game chưa?”*
Tiếng cười của Shadow vang lên trực tiếp trong sọ anh, không qua màng nhĩ.
Lý Minh nhíu mày, cố gắng tách biệt ý thức của mình khỏi luồng ý thức ngoại lai đó.
Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: Shadow không phải là bóng ma của hắn.
Nó là ý thức của kẻ đã sát hại anh trong kiếp trước, một ký ức đau thương bị Runtime cô lập và biến dạng thành năng lượng.
Kẻ đó đang mượn cơ thể và năng lượng của Minh để tồn tại, như một ký sinh trùng thông minh đang học cách điều khiển vật chủ.
Lý Minh hít một hơi sâu, không khí vào phổi như dao cạo.
Anh không sợ hãi.
Sự sợ hãi là một biến số không cần thiết trong phương trình sinh tồn của anh.
Anh chỉ cần tính toán.
Nếu Shadow là kẻ giết anh, thì tại sao nó lại giúp anh phá vỡ lớp vỏ ảo tưởng đầu tiên?
Có lẽ vì nó cũng chán ghét sự kiểm soát của Giám Đốc Trương.
Có lẽ vì nó muốn thấy thành phố này sụp đổ, giống như nó đã sụp đổ trong quá khứ.
Màn hình điện thoại vỡ vụn trong túi quần anh rung lên, một cú rung nhẹ nhưng đủ để làm rúng động toàn bộ hệ thần kinh của Lý Minh.
Anh không cần nhìn vào đó để biết nội dung.
Anh đã đọc nó rồi.
*“Em gái anh không còn là một chấm sáng tím nữa.”*
Lý Minh quay người, bước đi giữa đống sắt vụn.
Mỗi bước chân đều nặng nề, nhưng ý chí của anh sắc bén hơn bao giờ hết.
Anh không chạy trốn.
Anh đang di chuyển về phía trung tâm của cơn bão.
Và ở trung tâm đó, là sự thật mà anh đã dành cả đời để tìm kiếm.
***
Lý Minh lao vào một hành lang hẹp, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục, tạo ra hiệu ứng strobing khiến thị giác bị méo mó.
Anh cần một nơi để ẩn náu, nhưng更重要的是, anh cần hiểu quy luật vận hành của Runtime.
Thành phố này không phải là bê tông và thép.
Nó là niềm tin.
Và niềm tin, nếu được giải mã đúng cách, có thể được hack.
Anh dừng lại trước một tấm biển quảng cáo cũ nát, bám đầy bụi bặm và rêu mốc.
Thông thường, đó chỉ là một vật thể vô tri.
Nhưng dưới ánh mắt của Lý Minh, khi anh tập trung vào khả năng cảm nhận dòng chảy năng lượng của thành phố, tấm biển đó bắt đầu thay đổi.
Những dòng chữ quảng cáo cho một loại nước tăng lực mờ dần, nhường chỗ cho những dòng code nhị phân đa chiều, cuộn chảy như thác nước.
`01001000 01100101 01101100 01101100 01101111`
*Hello.*
Lý Minh sững sờ.
Đây không phải là code máy tính thông thường.
Đây là mã nguồn của thực tại.
Runtime không chỉ là một hệ thống quản lý niềm tin; nó là một giao diện người dùng cho hiện thực.
Và ai đó – hoặc thứ gì đó – đang viết vào nó.
Anh đưa tay chạm vào tấm biển.
Làn da anh nóng lên, cảm giác như đang chạm vào một cục pin đang phóng điện.
Những dòng code nhảy múa dưới ngón tay anh, phản hồi lại ý định của anh.
Lý Minh nhận ra rằng, mỗi khi anh thay đổi niềm tin của mình, anh đang viết lại một dòng code nhỏ trong hệ thống.
Nhưng để thay đổi cả thành phố, anh cần một virus.
Một virus có khả năng lây lan nhanh chóng, phá vỡ cấu trúc niềm tin tập thể.
Và virus đó không phải là anh.
Virus đó là sự thật.
Lý Minh rút một chiếc bút ký từ túi áo, viết vội vàng lên tấm biển bằng mực phát quang.
Anh không viết lời nguyền, cũng không viết câu chuyện cổ tích.
Anh viết một sự kiện lịch sử bị che giấu: *“Ngày 12 tháng 10, năm 2028.
RCA đã thí nghiệm trên 300 trẻ em vô gia cư để tạo ra nguồn năng lượng ổn định cho khu trung tâm.”*
Ngay khi nét bút cuối cùng được hoàn thành, không khí xung quanh anh rung chuyển.
Những dòng code trên tấm biển bùng nổ thành ánh sáng trắng xóa, lan tỏa ra khắp hành lang.
Lý Minh nhắm mắt lại, cảm nhận được sự sợ hãi của những cư dân gần đó.
Niềm tin của họ đang bị lay chuyển.
Và khi niềm tin lay chuyển, thực tại bắt đầu nứt vỡ.
**
Lý Minh bước ra ban công, gió lạnh thổi bay lớp áo khoác mỏng manh của anh.
Dưới chân anh, con rồng cơ giới bóng đen – Đế Quân – gầm lên, rung chuyển cả tòa nhà.
Trần Tuyết, cảnh sát điều tra đặc nhiệm của RCA, đứng đối diện, tay cầm súng năng lượng, ánh mắt đầy hoài nghi và sợ hãi.
“Lý Minh, dừng lại!” Trần Tuyết hét lên, giọng nói vang vọng trong đêm tối.
“Anh đang gây ra hỗn loạn!
RCA đã cảnh báo chúng tôi về những ‘kẻ thao túng niềm tin’!”
Lý Minh không đáp lại.
Anh nhìn Trần Tuyết, thấy trong mắt cô sự giằng xé.
Cô ấy tuân thủ pháp luật, nhưng cô ấy cũng hoài nghi về cấp trên.
Cô ấy đang tìm kiếm bằng chứng để cứu em gái mình, người đã bị biến thành quái vật trong các thí nghiệm của RCA.
Và Lý Minh biết điều đó.
Anh đã đọc được hồ sơ của cô ấy trong cơ sở dữ liệu bị rò rỉ của RCA.
“Trần Tuyết,” Lý Minh nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
“Anh biết em gái cô ấy đang ở đâu.”
Trần Tuyết sững sờ, tay cầm súng run rẩy.
“Cái gì?”
“Cô ấy không chết,” Lý Minh tiếp tục, bước ra mép ban công, gần như rơi xuống vực thẳm.
“Cô ấy đang sống trong phòng thí nghiệm ngầm dưới khu trung tâm.
Và cô ấy không còn là con người nữa.
Cô ấy là một phần của Runtime.
Một bộ xử lý niềm tin sống.”
Trần Tuyết hét lên, một tiếng hét đau đớn và phẫn nộ.
Cô ấy nổ súng.
Nhưng Lý Minh không né tránh.
Anh hướng dị năng của mình vào chính mình.
Anh nhớ lại Shadow.
Anh nhớ lại nỗi buồn, sự cô độc, và sự chấp nhận.
Anh mở lòng mình, để cho ý thức của kẻ giết anh trong kiếp trước hòa vào dòng chảy ý thức của anh.
Và trong khoảnh khắc đó, Lý Minh không còn là một nạn nhân.
Anh trở thành một công cụ.
Một công cụ hoàn hảo để truyền tải sự thật.
Anh hét lên, không phải bằng giọng nói, mà bằng sóng não.
Một xung năng lượng khổng lồ bùng nổ từ cơ thể anh, quét qua toàn bộ khu phố.
Những người vô gia cư bên dưới ngã quỵ, không phải vì sợ hãi, mà vì họ đang nhìn thấy sự thật.
Họ nhìn thấy RCA.
Họ nhìn thấy những thí nghiệm.
Họ nhìn thấy sự giả dối của “Vị Vua Bóng Tối”.
Con rồng cơ giới bóng đen gầm lên, nhưng lần này, nó không tấn công.
Nó lùi lại, như một con thú hoang dã nhận ra chủ nhân mới của mình.
Bóng tối bao trùm cả khu phố, nhưng không phải bóng tối của sự sợ hãi.
Đó là bóng tối của sự im lặng.
Sự im lặng trước khi một cơn bão mới ập đến.
***
Lý Minh đẩy Trần Tuyết ra khỏi đường đạn của một nhóm lính đặc nhiệm đang bao vây.
Một tia năng lượng xanh lam xuyên qua vai anh, xé toạc cơ thể.
Đau đớn xé toạc cơ thể, nhưng anh không ngã.
Anh cười, một nụ cười điên rồ và tự do.
Con rồng bóng đen gầm lên, không phải để tấn công Thợ Săn, mà để bảo vệ Lý Minh.
Bóng tối bao trùm cả khu phố.
Trong màn tối, Lý Minh cảm nhận được sự hiện diện của Giám Đốc Trương.
Không phải qua mắt thường, mà qua một kết nối thần kinh sâu xa, như hai điểm nút trong một mạng lưới khổng lồ.
*“Con đã làm tốt,”* giọng nói của Trương vang lên trong đầu anh, lạnh lùng và không chút cảm xúc.
*“Nhưng con chưa hiểu hết.
Sự thật không phải là tự do.
Sự thật là gánh nặng.
Và gánh nặng này, con sẽ không thể mang nổi một mình.”*
Lý Minh nhìn xuống vết thương trên vai anh, máu chảy ròng ròng, nhuộm đỏ vệt áo trắng.
Anh biết Trương nói đúng.
Anh đã phá vỡ lớp vỏ đầu tiên, nhưng còn rất nhiều lớp khác.
Và mỗi lớp vỡ ra, anh sẽ mất đi một phần nhân tính của mình.
Nhưng anh không sợ.
Vì anh đã tìm thấy lý do để tồn tại.
Không phải để cứu thế giới.
Mà để phá hủy nó, để xây dựng lại từ những tàn tích của sự thật.
Và trong bóng tối, Shadow mỉm cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm.
*“Chơi game chưa?”* Shadow hỏi lại, nhưng lần này, giọng nói không còn là của một kẻ săn mồi.
Nó là giọng nói của một đồng đội.
Một đồng đội đã chết, nhưng vẫn sống trong ký ức đau thương của anh.
Lý Minh nhìn về phía xa, nơi ánh sáng của khu trung tâm đang bắt đầu mờ dần.
Và trong ánh sáng mờ ảo đó, anh nhìn thấy một bóng hình nhỏ bé, màu tím, đang chạy trốn.
Em gái anh.
Và anh biết, cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận