Chương 11

Lý Minh mở mắt.

Không có tiếng còi xe cứu thương, không có ánh đèn nhấp nháy đỏ xanh.

Chỉ có tiếng rên rỉ của bê tông đang co lại, giống như một con thú khổng lồ đang run rẩy trong cơn sốt.

Anh ngồi dậy, lưng tựa vào bức tường gạch trần lạnh lẽo.

Căn hộ của anh ở khu ổ chuột "Bóng Đêm" giờ đây không còn là nơi trú ẩn.

Nó là một cơ thể sống.

Những vết nứt chạy dọc theo trần nhà không phải do động đất hay sự xuống cấp.

Chúng là những mạch máu đen sẫm, pulsing (nhịp đập) chậm rãi, hút lấy sự sợ hãi từ hàng xóm xung quanh để nuôi dưỡng thực tại méo mó này.

Nó không đến từ vết thương trên ngực trái nơi con rối dị dạng đã xé nát áo sơ mi anh ba ngày trước.

Nó đến từ sâu bên trong, từ nơi xương sống gặp cột sống não.

Một cảm giác lạnh lẽo, khác biệt, chảy qua tĩnh mạch như thủy ngân lỏng.

Lý Minh đưa tay lên sờ ngực.

Vết thương đã đóng vảy, nhưng không phải là sẹo bình thường.

Da thịt xung quanh nó chuyển sang màu xám xịt, khô cứng như giấy da cũ.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn đường bên ngoài, xuyên qua khe cửa sổ vỡ vụn, chiếu rọi lên lòng bàn tay.

Bình thường.

Không có vết thương.

Không có dị tật.

Nhưng khi anh siết chặt nắm tay, bóng đổ của anh trên sàn nhà không di chuyển cùng anh.

Bóng đen đó vẫn ngồi đó, khoanh tay, nhìn anh với ánh mắt trống rỗng và đáng sợ.

“Con cảm thấy nó chưa?” giọng nói vang lên.

Không phải từ tai.

Nó vang lên trực tiếp trong vỏ não, lạnh lùng, khô khan, như tiếng cào của móng vuốt trên kính.

Lý Minh không đáp.

Anh đứng dậy, bước về phía chiếc gương vỡ vụn còn sót lại trên tường.

Gương mặt anh nhợt nhạt, hốc hác.

Nhưng trong đôi mắt đen thẳm, có một thứ gì đó đang nhìn lại anh.

Không phải là sự phản chiếu.

Đó là sự quan sát.

“Đừng giả vờ ngây thơ, Minh,” Shadow nói.

Bóng đen trên sàn nhà bắt đầu dài ra, vươn lên khỏi mặt đất, bám vào chân Lý Minh như những sợi dây thừng bằng mực.

“Họ đang đến.

Và lần này, họ không mang súng.

Họ mang niềm tin.”

*[TRÍCH ĐOẠN TỪ NHẬT KÝ ĐIỆN TỬ CỦA TRẦN ANH - FILE MẬT: #892-B]Thời gian:Vị trí:** Trạm kiểm soát RCA, Tầng hầm B2

Tôi đã xem lại đoạn phim giám sát từ khu vực "Bóng Đêm" ba lần.

Mỗi lần, tôi đều thấy cùng một thứ.

Không phải Lý Minh.

Mà là khoảng trống xung quanh anh ta.

Khi anh ta bước qua ngã tư, những chiếc đèn đường không tắt.

Chúng *bóp nghẹt*.

Ánh sáng của chúng co lại, như thể sợ hãi tiếp xúc với anh.

Người đi đường, những kẻ vô tình bước qua, bỗng dưng dừng lại.

Họ không nhìn thấy Lý Minh.

Họ nhìn vào khoảng không trước mặt mình, mặt mày tái mét, mồ hôi vã ra.

Họ tin rằng ở đó có một cái bẫy.

Và vì họ tin, cái bẫy đó trở thành thật.

RCA gọi đó là "Hiệu ứng lan tỏa niềm tin tiêu cực".

Tôi gọi đó là tội ác chiến tranh tâm lý.

Giám đốc Trương đã ký lệnh phong tỏa khu vực.

Lý do: "Nguy cơ sụp đổ cấu trúc thực tại".

Nhưng tôi biết sự thật.

Họ sợ anh ta không phải vì anh ta mạnh.

Họ sợ anh ta vì anh ta là một lỗ hổng.

Một chỗ rách trong bức màn ảo tưởng họ đã dệt nên cho cả thành phố Tân Long.

Em gái tôi, Hà, nằm trong phòng cách ly ở tầng 5.

Cô ấy không còn là con người nữa.

Cô ấy là một tập hợp các ký ức bị bóp méo, một thực thể được tạo ra từ nỗi sợ của cha mẹ cô ấy rằng cô ấy sẽ chết.

RCA đã dùng chính nỗi sợ đó để "cứu" cô ấy, biến cô ấy thành một món đồ chơi sống, một biểu tượng của trật tự.

Lý Minh muốn phá vỡ hệ thống.

Tôi muốn giải cứu Hà.

Có lẽ, chúng ta là cùng một phía.

Hoặc có lẽ, chúng ta đều là những kẻ điên đang cố gắng đánh thức một giấc mơ đẹp.

Tôi đã gửi một gói tin nhắn mã hóa cho Lý Minh.

Nếu anh ta còn sống, anh ta sẽ hiểu.

Nếu anh ta chết, thì ít nhất tôi đã thử.

***

Lý Minh tắt điện thoại.

Màn hình đen lại, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi của anh.

Gói tin nhắn của Trần Anh chứa một toạ độ.

Không phải là địa chỉ.

Là một tần số sóng radio.

Một kênh bí mật mà chỉ những ai có "tai" đặc biệt mới nghe được.

“Trần Anh,” Lý Minh nói khẽ.

Tên cảnh sát đó luôn khiến anh khó chịu.

Quá nhiều cảm xúc.

Quá nhiều hy vọng.

Hy vọng là thứ độc hại nhất trong Runtime.

Nó làm mềm yếu ý chí, khiến con người dễ bị thao túng hơn.

Nhưng Lý Minh cần thông tin.

Và Trần Anh, dù bất cẩn, lại là một nguồn thông tin quý giá.

Anh ta là con chuột trong mê cung, và Lý Minh là kẻ săn mồi.

Shadow cười.

Tiếng cười khô khốc vang lên trong đầu Lý Minh, làm anh rùng mình.

“Con muốn gặp nó à?” Shadow hỏi.

“Hay con muốn gặp *ta*?”

Lý Minh quay sang nhìn bóng đen đang bám vào tường.

Nó không còn là một hình dáng con người nữa.

Nó là một đám mây mực dày đặc, với hai điểm sáng trắng nhấp nháy như mắt cá mập.

“Tôi muốn biết ai đã giết tôi,” Lý Minh nói, giọng không rung lên dù chỉ một chút.

“Và tại sao anh lại ở đây.”

Shadow im lặng.

Căn hộ bỗng trở nên lạnh giá.

Những mạch máu đen trên tường ngừng nhịp đập một giây, rồi đập mạnh hơn, nhanh hơn, như tim của một người đang chạy nước rút.

“Anh không giết con,” Shadow thì thầm, giọng nói giờ đây mang một âm sắc kỳ lạ, vừa xa lạ vừa quen thuộc đến rợn người.

“Anh *thay thế* con.

Khi con chết, khi cơ thể con ngừng hoạt động, anh đã chui vào.

Anh dùng năng lượng của Runtime để tái tạo mô, để sửa chữa DNA.

Anh là ký sinh trùng, Minh.

Và con là vật chủ.”

Lý Minh cảm thấy máu trong người mình đông cứng.

Những mảnh vỡ ký ức mà anh luôn gạt bỏ, coi là ảo giác, giờ đây vỡ òa.

Một đêm mưa.

Một con đường vắng.

Một cú đâm vào tim.

Và sau đó, là bóng tối.

Không phải bóng tối của cái chết.

Mà là bóng tối của một ý thức khác, lạnh lùng và tàn nhẫn, đang bò vào cơ thể anh.

“Tại sao?” Lý Minh hỏi.

Giọng anh run rẩy.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ đau đớn.

Mà sợ chính bản thân mình.

“Vì anh muốn sống,” Shadow đáp.

“Và anh cần một cơ thể.

Một cơ thể có khả năng tương thích với Runtime.

Con là lựa chọn tốt nhất.

Con có ý chí mạnh mẽ.

Con có sự thù hận.

Và quan trọng nhất, con có niềm tin vào sự thật.

Niềm tin đó là nhiên liệu cho anh.”

Lý Minh nắm chặt tay.

Nanh vuốt bóng đen từ sàn nhà chui vào da thịt anh, sâu vào trong tĩnh mạch.

Anh không đẩy ra.

Anh cần sức mạnh đó.

Dù nó là của kẻ thù.

“Nếu tôi chết,” Lý Minh nói, “anh sẽ ra sao?”

“Anh sẽ chết,” Shadow đáp thẳng thắn.

“Chúng ta cùng sống chết.

Nhưng trước khi chết, chúng ta sẽ phá vỡ Runtime.

Chúng ta sẽ cho Giám đốc Trương thấy sự thật.

Sự thật rằng ông ta không phải là vị thần.

Ông ta chỉ là một kẻ lừa dối đang ngồi trên đống rác.”

*[THƯ ĐIỆN TỬ GỬI GIÁM ĐỐC TRƯƠNG - MẬT MÃ: ALPHA-OMEGA]Người gửi:Nội dung:**

Thưa Giám đốc,

Tôi đã tìm thấy bằng chứng.

Không phải về Lý Minh.

Mà về chính chương trình "Tân Long Mới".

Tôi đã truy cập vào hồ sơ y tế của em gái tôi, Hà.

Trước khi cô ấy bị biến đổi, cô ấy chỉ là một đứa trẻ bình thường.

Nhưng trong hồ sơ RCA, có một ghi chú ngày 12/03/2042: *"Đối tượng thử nghiệm 001: Phản ứng tích cực với kích thích niềm tin tập thể.

Khả năng kiểm soát thực tại: Cao.

Đề xuất: Cách ly và sử dụng làm 'Trụ cột niềm tin' cho Khu Trung Tâm."*

Họ đã biến em gái tôi thành một công cụ.

Một pin năng lượng sống để duy trì sự ổn định của thành phố.

Và tôi không đơn độc.

Tôi đã tìm thấy danh sách.

Có hàng trăm đứa trẻ khác.

Hàng trăm "Trụ cột".

Họ bị giam cầm trong các phòng cách ly vô hình, bị khai thác niềm tin và sợ hãi để nuôi dưỡng ảo cảnh an toàn này.

Lý Minh không phải là kẻ thù của chúng ta.

Anh ta là phản ứng miễn dịch của thành phố.

Hệ thống đang bị ung thư, và anh ta là tế bào trắng đang cố gắng tiêu diệt khối u.

Tôi không muốn chiến đấu.

Tôi muốn giải cứu họ.

Tôi muốn giải cứu Hà.

Nếu Giám đốc không dừng lại, tôi sẽ công bố mọi thứ.

Tôi sẽ để 10 triệu cư dân Tân Long nhìn thấy sự thật.

Và khi niềm tin sụp đổ, thành phố sẽ sụp đổ theo.

Đó là lựa chọn của Giám đốc.

***

Lý Minh bước ra khỏi căn hộ.

Cánh cửa sắt kêu ken két, như tiếng than thở của một người đang hấp hối.

Khu ổ chuột "Bóng Đêm" im ắng.

Không có tiếng chó sủa.

Không có tiếng cãi vã.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe nứt trên tường.

Những mạch máu đen trên tường giờ đây đã lan rộng, phủ kín cả hành lang.

Chúng phát ra một thứ ánh sáng tím nhạt, yếu ớt.

Lý Minh đi về phía lối thoát hiểm.

Bóng đen của anh, Shadow, đi bên cạnh.

Nó không còn bám vào anh nữa.

Nó đi song song, như một người bạn đồng hành.

Một người bạn đồng hành đáng ghét.

“Trần Anh đã gửi thư cho Trương,” Lý Minh nói.

“Ông ta sẽ biết.”

“Tất nhiên,” Shadow đáp.

“Và Trương sẽ hành động.

Ông ta không để cho sự thật thoát ra ngoài.

Ông ta sẽ tiêu diệt nguồn gốc của nó.

Đó là con, Minh.

Và đó là Trần Anh.”

Lý Minh dừng bước.

Anh nhìn lên bầu trời.

Bầu trời Tân Long không có sao.

Nó là một tấm màn đen đặc quánh, được chiếu sáng bởi những biển quảng cáo neon nhấp nháy.

Những quảng cáo đó không bán sản phẩm.

Chúng bán niềm tin.

*"Tân Long: Nơi an toàn là hiện thực."*
*"Đừng nhìn vào bóng tối.

Bóng tối sẽ nhìn lại bạn."*
*"Niềm tin là sức mạnh.

Sự thật là gánh nặng."*

Lý Minh cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn.

“Để ông ta đến,” Lý Minh nói.

“Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

Tôi sẽ không chạy trốn.

Tôi sẽ đứng lại.

Và tôi sẽ cho ông ta thấy, sự thật không phải là gánh nặng.

Sự thật là vũ khí.”

Shadow gật đầu.

Bóng đen của nó vươn dài, chạm vào một cột đèn gần đó.

Cột đèn run rẩy, rồi vỡ tan thành bụi.

Không có tiếng động.

Chỉ có sự biến mất.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Shadow hỏi.

Lý Minh nhìn về phía Khu Trung Tâm.

Nơi ánh sáng rực rỡ nhất.

Nơi Giám đốc Trương ngồi trên ngai vàng ảo tưởng của mình.

“Từ nơi sự dối bắt đầu,” Lý Minh đáp.

“Từ trung tâm thần kinh của Runtime.

Từ phòng cách ly của những 'Trụ cột'.”

Anh bước đi.

Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.

Những vết nứt trên đường mở rộng, như thể thành phố đang cố gắng nuốt chửng anh.

Nhưng Lý Minh không dừng lại.

Anh là vết nứt.

Anh là sự sụp đổ.

Và trong bóng tối, một bóng hình khác xuất hiện.

Không phải Shadow.

Mà là một người phụ nữ.

Cô ấy mặc đồng phục RCA, nhưng khuôn mặt thì bị che khuất bởi một lớp sương mù trắng.

Cô ấy đứng trên nóc một tòa nhà cao tầng, nhìn xuống Lý Minh.

Cô ấy giơ tay lên.

Trong tay cô ấy là một khẩu súng năng lượng.

Nhưng cô ấy không bắn.

Cô ấy chỉ nhìn.

Và trong ánh mắt của cô ấy, có một thứ gì đó giống như sự thương cảm.

Lý Minh cảm nhận được cái nhìn đó.

Nó lạnh lẽo, nhưng không thù địch.

“Ai đó đang quan sát,” Lý Minh nói với Shadow.

“Không chỉ một người,” Shadow đáp, giọng nói trầm xuống.

“Họ đang đến từ mọi hướng.

Trương đã kích hoạt 'Giai đoạn 2'.

Những người bảo vệ niềm tin.

Những kẻ săn lùng dị nhân.”

Lý Minh không quay lại.

Anh tiếp tục bước đi.

“Để họ đến,” anh nói.

“Họ sẽ học được bài học đầu tiên của sự thật.

Sự thật không tha thứ.

Sự thật không thương tiếc.”

Và trong bóng tối sâu thẳm của Runtime, một tiếng chuông báo động vang lên.

Không phải từ loa.

Mà từ trong tâm trí của mỗi cư dân Tân Long.

Sự thật đang đến.

Và nó sẽ không mang lại tự do.

Nó sẽ mang lại hỗn loạn.

Lý Minh mỉm cười.

Cuối cùng, trò chơi bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập