Chương 12
Anh quỳ sụp xuống, đầu gối va vào sàn bê tông lạnh lẽo của căn hộ cũ kỹ tại Khu 4, nơi những bức tường sơn màu xám đang từ từ thấm đẫm mồ hôi và mùi hôi thối của sự mục rữa.
Trước mặt anh, bóng đen hình người của "Nó" – cái thực thể anh gọi là Shadow – đang tách rời khỏi lưng anh, phình to ra với một vẻ ngoài méo mó, giống như mực tàu đổ ra trên giấy thấm, lan tỏa khắp không gian hẹp.
"Ngươi nghĩ ngươi đang kiểm soát tôi?
Tôi đang sử dụng ngươi làm cổng vào."
Giọng nói của Shadow không phát ra từ miệng, mà vang lên trực tiếp trong não Lý Minh, lạnh lùng và đầy vẻ khinh miệt, cắt ngang mọi suy nghĩ của anh.
Lý Minh cố gắng gào thét, nhưng thanh quản anh tê liệt, cổ họng như bị bóp nghẹt bởi bàn tay vô hình của kẻ sát nhân kiếp trước.
Anh nhìn thấy bàn tay của Shadow – những ngón tay dài, sắc nhọn như dao găm, được tạo thành từ sự cô đọng của bóng tối thuần túy – đang cắm sâu vào lồng ngực ảo của anh, rút lấy dòng năng lượng sống còn duy nhất còn sót lại.
Đó không phải là đau đớn thể xác.
Đó là sự xé rách linh hồn.
Lý Minh nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên anh gặp nó, trong phòng giải phẫu lạnh lẽo của bệnh viện tâm thần cũ.
Anh không nhớ mình đã chết như thế nào, chỉ nhớ cảm giác của con dao phẫu thuật lạnh giá cắt qua da thịt, và giọng nói này, giọng nói của kẻ đã giết anh, thì thầm vào tai: "Cảm ơn vì cơ thể.
Nó khá bền."
Bây giờ, sau hàng tháng trời áp chế, Shadow đã đủ mạnh để thách thức sự kiểm soát của Lý Minh.
Thành phố Tân Long bên ngoài cửa sổ đang rung chuyển.
Những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, biểu tượng của trật tự và niềm tin tập thể, đang biến dạng.
Cạnh cửa sổ, một mảng kính vỡ vụn, rơi xuống đường phố bên dưới mà không hề có tiếng động, như thể âm thanh cũng bị Reality Engine (Hệ Điều Hành Hiện Thực) của thành phố chặn lại để duy trì sự "ổn định".
"Ngừng đi," Lý Minh gằn lên, từng từ ngữ như được nhổ ra từ ruột gan.
"Nếu ngươi giết tôi, ngươi cũng sẽ chết.
Chúng ta là một."
Shadow cười.
Tiếng cười đó làm nứt vỡ những viên gạch trên tường.
Ngươi là vỏ bọc.
Tôi là nhân.
Và hôm nay, vỏ bọc đã cũ kỹ."
Bóng đen vươn dài, chạm vào cánh cửa sắt gỉ sét.
Cánh cửa không mở ra, mà tan rã thành những hạt bụi đen, để lộ ra hành lang tối om của căn hộ chung cư cũ.
Từ trong bóng tối đó, những hình dạng kỳ quái bắt đầu hiện ra.
Không phải là quái vật từ truyện tranh, mà là những nỗi sợ hãi cụ thể của cư dân Khu 4: nợ nần, bệnh tật, sự cô đơn.
Chúng hiện hình dưới dạng những con người với khuôn mặt bị xóa mờ, miệng há rộng đến tai, phát ra những tiếng rên rỉ không ngừng.
Runtime đang phản ứng.
Sự hiện diện của Shadow, một thực thể thuần túy tiêu cực, đang phá vỡ niềm tin tập thể về sự an toàn trong khu vực này.
Thành phố đang cố gắng "xóa" mối đe dọa bằng cách biến nó thành nỗi sợ hãi chung.
Lý Minh đứng dậy, mặc dù cơ thể anh run rẩy.
Anh cảm thấy sự kết nối với Shadow yếu đi, nhưng cũng cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy ngược lại.
Không phải từ Shadow, mà từ chính anh.
Từ sự chấp nhận rằng anh không thể kiểm soát bóng tối, anh phải dẫn dắt nó.
"Ngươi muốn ra ngoài?" Lý Minh hỏi, giọng nói trở nên bình thản, đáng sợ hơn cả khi anh tức giận.
Nhưng không phải để phá hủy.
Mà để chứng minh."
Shadow dừng lại, những ngón tay đen sẫm rút khỏi ngực Lý Minh.
"Chứng minh điều gì?"
"Rằng sự thật không phải là vũ khí," Lý Minh nói, bước qua cánh cửa đã tan rã.
"Sự thật là mặt đất.
Và chúng ta sẽ làm cho cả thành phố này sụp đổ trên nền móng đó."
*PHẦN 2: Nhật Ký Của Kẻ Săn Mồi**
*14/10/204X.
03:15 sáng.*
*Hôm nay, tôi tìm thấy một mảnh giấy trong túi áo của xác nạn nhân thứ bảy.
Nó không phải là giấy thông thường.
Nó là loại giấy nhớ đặc biệt của RCA, loại chỉ cấp cho cấp bậc Thượng Đẳng.
Trên đó chỉ có một dòng chữ viết tay, nét chữ gấp gáp, gần như xé rách mặt giấy:*
*"Họ không chữa trị.
Họ nuôi dưỡng."*
*Tôi không báo cáo cho Giám Đốc Trương.
Tôi không dám.
Nếu tôi đưa mảnh giấy này lên, tôi sẽ không bao giờ tìm thấy em gái mình nữa.
Cô ấy, Tiểu Lan, biến mất vào ngày 'Sự Kiện Khởi Động' của Runtime.
Họ nói cô ấy đã hy sinh vì an toàn công cộng.
Nhưng tôi biết sự thật.
Tôi đã thấy ánh mắt của những kỹ sư RCA khi họ nhìn vào những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng đỏ sẫm.
Ánh mắt của họ không phải của những nhà khoa học.
Đó là ánh mắt của những người nuôi thú.*
*Em gái tôi không phải là nạn nhân.
Cô ấy là nguyên liệu.*
*Và Lý Minh...
anh ta biết.
Tôi nhìn thấy cách anh ta nhìn vào những tòa nhà của RCA.
Không phải sự thù hận.
Mà là sự hiểu biết.
Anh ta là con rối, nhưng sợi dây điều khiển lại nằm trong tay của chính bóng tối mà anh ta mang theo.
Tôi phải tiếp cận anh ta.
Không phải để bắt giữ.
Mà để hỏi: 'Ai là người đang viết kịch bản cho chúng ta?'*
*Trần Anh ký tên.*
**
*Gửi Lý Minh,*
*Tôi không biết anh có đọc được thư này không.
Có lẽ anh không cần đọc.
Có lẽ anh đã biết tất cả từ khi anh tỉnh dậy trong phòng giải phẫu đó.*
*Tôi là người đã giết anh.
Không phải vì thù hận.
Không phải vì tiền.
Tôi giết anh vì anh là 'Khóa'.*
*Thế giới cũ đã sụp đổ không phải vì chiến tranh hạt nhân, mà vì sự thật quá tải.
Con người không thể chịu đựng việc biết rằng vũ trụ này vô nghĩa.
Runtime ra đời để giải quyết vấn đề đó.
Chúng ta tạo ra một thực tại nơi niềm tin quyết định vật lý.
Nơi đau khổ có thể được xóa bỏ bằng cách thay đổi nhận thức.*
*Nhưng hệ thống cần một nền tảng.
Một 'Kernel' ổn định.
Và anh, với bộ não có khả năng chống lại sự thao túng niềm tin, là lựa chọn hoàn hảo.
Nhưng anh quá cứng nhắc.
Anh từ chối chấp nhận ảo cảnh.
Vì vậy, tôi phải giết anh.
Và khi anh chết, ý thức của tôi đã nhập vào anh.
Tôi không phải là quỷ dữ.
Tôi là người bảo vệ anh.
Tôi là phần tối của anh, phần mà xã hội này ép anh phải đè nén.*
*Bây giờ, Trương muốn xóa anh đi.
Anh ta sợ anh.
Vì anh là bằng chứng sống rằng Runtime có thể bị phá vỡ.
Nếu anh phá vỡ nó, tất cả những ảo ảnh an toàn sẽ sụp đổ.
Hàng triệu người sẽ phải đối mặt với sự thật hỗn độn.
Họ sẽ đi hoang.
Họ sẽ tự sát.*
*Vậy nên, hãy để tôi làm.
Hãy để tôi nuốt chửng những nỗi sợ hãi này.
Hãy để tôi trở thành quái vật mà họ sợ hãi.
Khi họ sợ hãi tôi, niềm tin của họ sẽ tập trung vào tôi.
Và khi đó, anh sẽ có đủ năng lượng để đánh vào trung tâm thần kinh của Runtime.*
*Đừng cảm thấy tội lỗi.
Tôi đã chọn cái chết để trở thành công cụ của anh.
Và bây giờ, tôi sẽ dùng công cụ đó để giết chết chính hệ thống đã tạo ra tôi.*
*Hãy để bóng tối dẫn lối.*
*Kẻ Sát Nhân Ký.*
**
Giám Đốc Trương ngồi trong văn phòng của mình, trên tầng 100 của Tòa Nhà Trung Tâm Runtime.
Phòng làm việc của ông không có cửa sổ.
Chỉ có một bức tường màn hình khổng lồ hiển thị dữ liệu thời gian thực của thành phố.
Những chỉ số đang đỏ rực.
"Stress Index: 98%," trợ lý của ông báo cáo, giọng run rẩy.
"Sir, Khu 4 đang sụp đổ.
Niềm tin tập thể ở đó đang bị đảo lộn.
Người dân đang tin rằng...
tin rằng sự thật tồn tại."
Trương không quay lại.
Ông vẫn nhìn vào màn hình.
Một đốm đen đang lan rộng từ Khu 4, như một vết mực trên trang giấy trắng.
"Lý Minh," Trương thì thầm.
"Con bé khốn khổ."
Ông đứng dậy, bước tới màn hình.
Bàn tay ông chạm vào bề mặt lạnh lẽo.
"Anh ấy nghĩ anh ấy đang giải phóng họ.
Nhưng anh ấy không hiểu.
Con người không cần tự do.
Họ cần ý nghĩa.
Và Runtime cung cấp ý nghĩa đó.
Nếu anh ấy phá vỡ nó, chúng ta sẽ trở lại thời đại hỗn loạn.
Thời đại mà con người giết nhau vì một mẩu bánh mì.
Vì một giọt nước."
Trương quay lại, ánh mắt ông lạnh lùng như băng.
"Kích hoạt Giao Thức 'Lam Sơn'.
Tôi muốn Khu 4 bị cô lập.
Cắt đứt mọi kết nối mạng.
Cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng.
Và gửi 'Đơn Vị Đặc Nhiệm Alpha' đến đó.
Không bắt giữ.
Tiêu diệt."
"Nhưng sir, đó là hàng ngàn dân thường..."
"Chúng ta đang cứu họ khỏi chính họ," Trương ngắt lời.
"Nếu họ phải chết để duy trì ảo cảnh an toàn cho chín triệu người còn lại, thì đó là sự hy sinh cao quý nhất.
Hãy làm điều đó."
Trợ lý gật đầu, chạy ra khỏi phòng.
Trương nhìn lại màn hình.
Đốm đen đang lan rộng nhanh hơn.
Ông mỉm cười.
Một nụ cười bi thương.
"Chơi đi, Lý Minh.
Nhưng hãy nhớ, trong Runtime, kẻ nào kiểm soát niềm tin, kẻ đó kiểm soát thực tại.
Và tôi là người viết mã nguồn."
*PHẦN 5: Hook - Người Phụ Nữ Trong Sương Mù**
Lý Minh đứng giữa đống đổ nát của căn hộ cũ.
Những kẻ săn lùng RCA nằm bất động, không chết, nhưng đã mất trí.
Chúng đang lặp lại những lời cầu xin, những lời xin lỗi vô nghĩa.
Shadow thu mình lại, trở về hình dạng bóng đen quen thuộc, nhưng nhỏ hơn trước.
Nó đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng để đối phó với những kẻ săn lùng.
"Chúng ta cần di chuyển," Shadow nói, giọng nói yếu ớt hơn.
"Trương sẽ gửi những thứ tồi tệ hơn."
Lý Minh gật đầu.
Anh bước ra khỏi căn hộ, hướng về phía trung tâm thành phố.
Nhưng khi anh bước ra khỏi cửa, anh dừng lại.
Trước mặt anh, trên con đường hoang vắng, một người phụ nữ đang đứng đó.
Cô ấy mặc đồng phục RCA, nhưng nó bị rách nát, dính đầy bùn đất.
Khuôn mặt cô ấy bị che khuất bởi một lớp sương mù trắng, dày đặc, không cho phép ai nhìn thấy đặc điểm nhận dạng.
Trong tay cô ấy là một khẩu súng năng lượng, nhưng nó không chỉ vào Lý Minh.
Nó chỉ xuống đất.
"Ngươi đến để bắt tôi?" Lý Minh hỏi, giọng lạnh lùng.
Người phụ nữ không đáp.
Cô ấy bước tới, tiến vào trong bóng tối của Shadow.
Lý Minh căng thẳng, chuẩn bị cho một cuộc tấn công.
Nhưng cô ấy không làm gì cả.
Cô ấy dừng lại trước mặt anh.
Lớp sương mù trên khuôn mặt cô ấy tan biến dần, để lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
Trần Anh nhìn từ xa, tim anh đập thình thịch.
Anh không thể tin vào mắt mình.
Em gái anh?
Nhưng em gái anh đã biến thành quái vật.
Nó không thể là con người.
Người phụ nữ nhìn Lý Minh.
Đôi mắt cô ấy không có màu sắc.
Chúng trống rỗng, như hai hố sâu.
"Lý Minh," cô ấy nói, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ đáy giếng.
"Ngươi đã đến đúng lúc.
Nhưng ngươi đã đến muộn."
Cô ấy giơ tay lên, chạm vào ngực Lý Minh.
Không phải để tấn công.
Mà để truyền đạt một thông điệp.
Một bức ảnh hiện lên trong đầu Lý Minh.
Đó là bức ảnh của một phòng thí nghiệm ngầm.
Và trong đó, hàng trăm người, trong đó có cả Lý Minh của quá khứ, đang được nối với những ống dẫn.
Và ở trung tâm, là một người đàn ông đang cười.
Giám Đốc Trương.
Nhưng không phải Trương hiện tại.
Mà là một Trương trẻ hơn, với đôi mắt sáng rỡ, đầy tham vọng.
Và trên bức ảnh, có một dòng chữ: *Dự Án Genesis: Tái Tạo Nhân Loại Thông Qua Niềm Tin.*
Người phụ nữ rút tay ra.
Lớp sương mù bao phủ khuôn mặt cô ấy một lần nữa.
"Chạy đi, Lý Minh," cô ấy nói.
"Trước khi họ nhớ ra rằng ngươi là ai."
Và rồi, cô ấy biến mất.
Không phải chạy trốn.
Mà là tan biến vào không khí, như thể cô ấy chưa bao giờ tồn tại.
Lý Minh đứng đó, lạnh toát.
Anh nhìn về phía trung tâm thành phố.
Ánh sáng rực rỡ của Tòa Nhà Trung Tâm Runtime đang chiếu rọi xuống, như một ngọn hải đăng của sự dối trá.
Và trong bóng tối, Shadow thì thầm: "Chúng ta không còn là kẻ săn mồi nữa, Lý Minh.
Chúng ta là con mồi."
Lý Minh mỉm cười.
Nụ cười của một kẻ đã biết đích đến, nhưng không biết đường đi.
"Hãy để họ đến," anh nói.
"Vì lần này, chúng ta sẽ không chỉ phá vỡ hệ thống.
Chúng ta sẽ giết chết người tạo ra nó."
Và từ sâu trong lòng thành phố, một tiếng chuông báo động vang lên.
Không phải từ loa.
Mà từ trong tâm trí của mỗi cư dân Tân Long.
Sự thật đang đến.
Và nó sẽ không mang lại tự do.
Nó sẽ mang lại hỗn loạn.
Và trong hỗn loạn đó, một bóng hình khác xuất hiện.
Không phải Shadow.
Không phải người phụ nữ trong sương mù.
Mà là một đứa trẻ.
Đứa trẻ đó ngồi trên nóc Tòa Nhà Trung Tâm, nhìn xuống Lý Minh với đôi mắt đỏ rực, giống hệt đôi mắt của Lý Minh lúc nãy.
Đứa trẻ vẫy tay.
Và Lý Minh biết.
Trò chơi mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận