Chương 13
Nó giống như ai đó đang dùng một con dao mổ vô hình, lạnh lẽo và chính xác, để tách lớp biểu bì của lý trí ra khỏi tủy sống của cảm xúc.
Lý Minh gục xuống, đầu gối đập vào sàn nhà bê tông lạnh lẽo của căn hộ bỏ hoang trong khu vực Xa Lái.
Tiếng va chạm vang lên khô khốc, nhưng anh không hề kêu lên.
Anh chỉ nghiến răng, hàm căng cứng đến mức các cơ mặt giật li ti.
Ngón tay anh cào cấu vào lớp thảm moke cũ kỹ, để lại những vệt đen sẫm.
Không phải máu đỏ tươi của một con người bình thường.
Đó là "mực" — chất lỏng đặc quánh, mang màu đen tuyền của bóng tối, tiết ra từ những vết nứt trên da thịt anh.
Mỗi giọt mực rơi xuống đều bốc hơi thành một làn khói mỏng, mang theo mùi hương của ozone và sự thối rữa của ký ức bị chôn vùi.
"Ngươi đang làm gì vậy?" Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc như giấy nhám.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt đang biến dạng, các ngón tay dài ra, khớp ngón tay lòi ra ngoài như những gai nhọn.
Shadow không còn là một thực thể bên ngoài.
Nó đang ăn mòn anh từ bên trong, dùng cơ thể anh làm cái nôi để tái sinh.
Trong đầu anh, tiếng thì thầm của Shadow vang lên, không phải qua tai, mà trực tiếp vào thùy não.
*"Tôi đang hoàn thiện công trình của chúng ta, Lý Minh.
Cơ thể này quá yếu đuối.
Nó không thể chứa đựng sự thật.
Chúng ta cần một vỏ bọc mạnh hơn.
Một vỏ bọc được tạo ra từ nỗi sợ của cả thành phố."*
Lý Minh cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân anh nặng như chì.
Anh nhìn vào gương vỡ trên tường.
Đôi mắt trong gương không phải của anh.
Chúng đỏ rực, tròng trắng bị mạch máu đen bao phủ, giống hệt đôi mắt của đứa trẻ trên nóc Tòa Nhà Trung Runtime mà anh vừa thấy.
Sự kiểm soát — thứ mà anh luôn khao khát — đang trượt khỏi tầm tay.
Anh không còn là người điều khiển.
Anh đang trở thành con rối.
Anh liếc nhìn đồng hồ.
03:14 sáng.
Giờ "Mù Sương" của Tân Long.
Khi niềm tin tập thể của cư dân chuyển sang trạng thái mơ hồ, ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh trở nên mong manh nhất.
Đây là lúc hệ thống Runtime dễ bị tổn thương nhất, và cũng là lúc những thứ ẩn sâu trong bóng tối dễ dàng bò ra ngoài.
Lý Minh nuốt một ngụm nước bọt đắng chát.
Anh không có lựa chọn.
Nếu anh dừng lại, Shadow sẽ nuốt chửng ý thức của anh.
Nếu anh tiếp tục, anh có thể phá vỡ hệ thống, nhưng cái giá là sự hủy diệt của chính mình.
Một phép tính đơn giản, tàn nhẫn và lạnh lùng.
Anh chọn sự hủy diệt.
Vì ít nhất, anh còn kiểm soát được hướng đi của sự sụp đổ.
***
Lý Minh lao vào bóng tối của khu Xa Lái, di chuyển như một bóng ma giữa những tòa nhà chọc trời đang run rẩy.
Thành phố Tân Long không ngủ.
Nó chỉ đang nhắm mắt lại, hít thở theo nhịp đập của mười triệu trái tim.
Những ánh đèn neon nhấp nháy bất thường, phản chiếu những cơn ác mộng tập thể của cư dân.
Một tòa nhà bên cạnh anh bỗng nhiên co lại, các cửa sổ vỡ vụn khi niềm tin của những người sống trong đó sụp đổ trước nỗi sợ về sự cô đơn.
Anh cần dữ liệu.
Nếu Shadow là một thực thể dựa trên niềm tin, thì nguồn gốc của nó phải nằm trong hệ thống lưu trữ ký ức của thành phố.
Không phải trong máy chủ vật lý, mà trong "Đế Quân" — nhân tạo trí tuệ trung tâm điều chỉnh tần số niềm tin của Runtime.
Lý Minh dừng lại trước một trạm biến áp cũ kỹ, nơi cáp quang chính của khu vực chằng chịt như mạng nhện.
Anh đưa tay lên, nhắm mắt lại.
Dị năng "Thấu Thị" của anh mới chỉ thức tỉnh sơ khai, yếu ớt và đau đớn.
Nhưng nó đủ để anh nhìn thấy dòng chảy dữ liệu vô hình chạy qua không khí.
Những dòng dữ liệu hiện ra trước mắt anh như những con rắn ánh sáng, uốn lượn trong bóng tối.
Chúng mang màu xanh lam của trật tự, màu vàng của hy vọng, và màu đỏ thẫm của nỗi sợ.
Lý Minh tập trung vào những sợi dây màu đỏ.
Chúng dày đặc hơn ở trung tâm thành phố, nơi Tòa Nhà Runtime đứng sừng sững.
*"Đi theo nỗi sợ,"* Shadow thì thầm.
*"Nó sẽ dẫn ngươi đến sự thật."*
Lý Minh mở mắt, bước nhanh về phía trung tâm.
Anh không chạy.
Chạy sẽ gây ra tiếng động, thu hút sự chú ý của các drone giám sát.
Anh đi bộ, bước đi đều đặn, như thể anh đang tham dự một buổi lễ tang.
Mỗi bước chân đều in hằn lên mặt đất những dấu vết mực đen, nhưng chúng biến mất ngay lập tức khi chạm vào ánh sáng đèn đường.
Khi anh đến gần khu vực an ninh cấp cao, không khí trở nên nặng nề.
Các camera quan sát quay về phía anh, nhưng không bắn.
Chúng chỉ ghi hình.
Hệ thống Runtime đang phân tích anh.
Nó đang cố gắng xác định xem anh là một lỗi hệ thống hay một tính năng mới.
Lý Minh mỉm cười.
Nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc.
*"Hãy thử xem, hệ thống ngu ngốc.
Ngươi có thể đọc được ý nghĩ của một kẻ không còn sợ hãi nữa không?"*
Anh vượt qua hàng rào an ninh đầu tiên bằng cách đơn giản là bước qua nó.
Không có tia laser, không có tường điện.
Chỉ có một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể không khí xung quanh đang cố gắng đẩy anh ra.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh tiếp tục đi sâu vào lòng thành phố, nơi ánh sáng rực rỡ nhất cũng che giấu bóng tối dày đặc nhất.
**
Phòng điều khiển trung tâm rộng lớn, tối om, chỉ có ánh sáng xanh lam từ hàng trăm màn hình bao quanh.
Ở trung tâm, một cột ánh sáng trắng rực rỡ chiếu thẳng lên trần nhà, nơi mà "Đế Quân" đang ngủ.
Lý Minh bước vào trung tâm, cảm thấy áp lực của hàng triệu ý thức đè nặng lên vai anh.
Mỗi người trong thành phố Tân Long đều đang mơ, đang tin, đang sợ.
Và tất cả những cảm xúc đó đều đổ dồn về đây, nuôi dưỡng hệ thống Runtime.
Shadow hiện ra trước mặt anh, không còn là một bóng tối mờ ảo, mà là một hình người hoàn chỉnh, với khuôn mặt của Lý Minh, nhưng với đôi mắt đỏ rực.
*"Cuối cùng chúng ta cũng đến đây,"* Shadow nói, giọng vang vọng trong không gian.
*"Hãy phá vỡ cột ánh sáng này.
Hãy giải phóng chúng ta."*
Lý Minh nhìn vào cột ánh sáng.
Anh biết rằng nếu anh phá vỡ nó, thành phố sẽ sụp đổ.
Niềm tin sẽ tan vỡ.
Những con quái vật trong bóng tối sẽ tràn ra.
Hàng ngàn người sẽ chết trong hỗn loạn.
Nhưng anh cũng biết rằng nếu anh không phá vỡ nó, sự dối trá sẽ tiếp tục.
Em gái của Trần Anh sẽ tiếp tục bị giam cầm.
Và anh sẽ tiếp tục là một con rối.
"Ngươi muốn phá hủy trật tự," Lý Minh nói trong tâm trí, đối thoại với Shadow.
"Nhưng nếu ngươi phá hủy hoàn toàn, ngươi cũng sẽ biến mất.
Vì không có con người, không có niềm tin, không có nỗi sợ.
Ngươi sẽ không còn tồn tại."
Shadow cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai.
*"Tôi không quan tâm.
Tôi chỉ muốn tự do.
Và cô cũng vậy, phải không?
Cô muốn phá vỡ hệ thống, dù cái giá là sự hủy diệt.
Chúng ta giống nhau, Lý Minh.
Chúng ta đều là những kẻ phản bội."*
Lý Minh im lặng.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những vết nứt mực đen đang lan rộng, bao phủ cả cánh tay.
Anh cảm thấy sức mạnh của Shadow đang chảy vào cơ thể anh, mạnh mẽ và hủy diệt.
"Không," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng.
"Tôi không muốn tự do.
Tôi muốn sự thật.
Và sự thật không cần tự do.
Nó chỉ cần được nhìn thấy."
Anh đưa tay lên, chạm vào cột ánh sáng.
Không phải để phá vỡ nó.
Mà để điều chỉnh nó.
Anh dùng dị năng "Thấu Thị" của mình, không để nhìn thấy dữ liệu, mà để nhìn thấy ý chí của hàng triệu người.
Anh thấy nỗi sợ của họ.
Anh thấy hy vọng của họ.
Anh thấy sự dối trá của họ.
Và anh bắt đầu thay đổi nó.
Anh không phá vỡ niềm tin.
Anh thay thế nó.
Anh đưa vào hệ thống một niềm tin mới: Niềm tin vào sự hỗn loạn.
Niềm tin rằng trật tự là một lời nói dối.
Niềm tin rằng chỉ trong hỗn loạn, con người mới thực sự tự do.
Cột ánh sáng bắt đầu rung lắc.
Màu xanh lam chuyển sang màu đỏ thẫm, rồi sang màu đen.
Hệ thống Runtime đang sụp đổ, không phải do bạo lực, mà do một sự thay đổi trong nhận thức.
Shadow lùi lại, kinh hoàng.
*"Cô đang làm gì?
Cô đang hủy diệt chính mình!"*
"Không," Lý Minh đáp, đôi mắt anh đỏ rực, giống hệt Shadow.
"Tôi đang trở thành hệ thống mới."
***
Các đặc nhiệm rút lui, nhưng không bắt giữ Lý Minh.
Họ biết rằng cảnh sát thông thường không thể giam giữ một người đang nắm giữ "Quyền Lực của Nỗi Sợ".
Họ sẽ báo cáo cho cấp trên.
Giám Đốc Trương sẽ biết.
Và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Lý Minh đứng một mình trong phòng điều khiển, mồ hôi đầm đìa.
Anh cảm thấy sức khỏe kiệt quệ, nhưng tinh thần lại sáng tỏ hơn bao giờ hết.
Anh nhìn ra cửa sổ.
Thành phố Tân Long đang thay đổi.
Những tòa nhà bắt đầu nghiêng ngả.
Ánh sáng đèn đường tắt dần.
Bóng tối bao trùm.
Nhưng trong bóng tối đó, có một thứ gì đó mới đang xuất hiện.
Không phải là quái vật.
Mà là con người.
Những con người đang tỉnh dậy, nhìn thấy sự thật, và bắt đầu tin vào chính mình.
Lý Minh mỉm cười.
Nụ cười của một kẻ đã biết đích đến, nhưng không biết đường đi.
"Chào mừng đến với thế giới mới," anh thì thầm.
Và từ sâu trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.
Không phải của Shadow.
Mà của Giám Đốc Trương.
*"Cô nghĩ cô đã thắng, Lý Minh?
Cô chỉ mới mở cánh cửa.
Và bây giờ, hãy xem ai là người bước qua nó."*
Lý Minh nhìn về phía trung tâm thành phố.
Ánh sáng của Tòa Nhà Runtime vẫn còn đó, nhưng nó đã thay đổi màu sắc.
Nó không còn xanh lam.
Nó là màu đỏ thẫm, màu của máu, màu của sự thật.
Và trong ánh sáng đỏ đó, một bóng hình xuất hiện.
Không phải Shadow.
Không phải người phụ nữ trong sương mù.
Mà là một đứa trẻ.
Đứa trẻ đó ngồi trên nóc Tòa Nhà Trung Tâm, nhìn xuống Lý Minh với đôi mắt đỏ rực, giống hệt đôi mắt của Lý Minh lúc nãy.
Đứa trẻ vẫy tay.
Và Lý Minh biết.
Trò chơi mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận