Chương 14
Khi nó va chạm với cửa kính văn phòng tầng 42, thủy tinh không vỡ, nó *dissolve* (tan rã) thành những dòng mã nhị phân đen ngòm.
Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, giống như ai đó đang cắm dây cáp thẳng vào tủy sống.
"Đừng chạm vào nó," giọng nói của Trần Anh vang lên, khàn đặc vì khói bụi và sự hoảng loạn bị kìm nén.
Cảnh sát đặc nhiệm RCA này đang cố gắng dùng tay đỡ lấy vai Lý Minh, nhưng sức nặng của anh ta dường như không đủ để giữ chân một người đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ nhận thức.
Trần Anh nhìn chằm chằm vào cột ánh sáng đó, mắt anh mở to, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ bé.
Hắn đã thấy đủ nhiều dị năng để biết rằng thứ gì đó không tự nhiên sẽ không bao giờ mời chào bạn một cách nhẹ nhàng.
Lý Minh không nhìn Trần Anh.
Anh nhìn vào những dòng mã đang chảy ra từ khung cửa sổ như máu từ một vết thương hở.
Chúng không phải là code máy tính thông thường.
Chúng là ký hiệu, là ký ức, là những mảnh vỡ của niềm tin tập thể đang bị xé toạc ra.
Mỗi ký tự đen ngòm đều mang theo một tiếng thì thầm, một nỗi sợ, một hy vọng.
Thành phố Tân Long không còn là bê tông và thép nữa.
Nó đang trở lại dạng nguyên thủy của nó: một khối dữ liệu hỗn độn đang chờ đợi một người điều khiển.
"Anh không chạm vào nó," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng, không có chút run rẩy nào.
"Nó đang chạm vào tôi."
Anh đưa tay ra.
Không phải để ngăn cản, mà để cảm nhận.
Đầu ngón tay anh chạm vào dòng mã đen.
Một cú sốc điện chạy dọc theo cánh tay, làm tê liệt các cơ bắp, nhưng não bộ của anh lại bùng nổ với một lượng thông tin khổng lồ.
Anh thấy những khuôn mặt của mười triệu cư dân.
Anh thấy niềm tin của họ vào trật tự, vào an ninh, vào sự tồn tại của chính họ.
Và anh thấy những vết nứt.
Những nơi mà niềm tin ấy mỏng manh, nơi mà sự thật đang cố gắng xuyên thủng lớp vỏ bọc bằng nhựa đường và ánh sáng neon.
Trần Anh lùi lại một bước, tay rút súng ra nhưng lại không dám bắn.
Hắn biết rằng bắn vào một người đang kết nối với Runtime là vô nghĩa.
Đạn sẽ chỉ đi xuyên qua ảo ảnh, hoặc tệ hơn, nó sẽ bị hấp thụ và trở thành một phần của dữ liệu, biến thành một con quái vật mới.
"Chúng ta phải đi," Trần Anh hét lên, cố gắng kéo Lý Minh ra khỏi vùng ảnh hưởng.
"Giám đốc Trương sẽ gửi đội dọn dẹp đến bất cứ lúc nào.
Nếu anh chết ở đây, anh sẽ không bao giờ tìm ra sự thật."
Lý Minh nhắm mắt lại.
Trong bóng tối sau mi mắt, Shadow đang cười.
Một nụ cười đầy khinh bỉ và kích thích.
*"Cô đang nghe họ à?
Những kẻ nô lệ của ảo ảnh?
Hãy nhìn kỹ hơn, Lý Minh.
Hãy nhìn xem ai đang điều khiển những dòng mã này."*
Lý Minh mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen nữa.
Chúng phản chiếu lại ánh sáng tím từ cột dữ liệu, tạo nên một vẻ ngoài ma quái, phi nhân.
Anh quay sang nhìn Trần Anh, không phải với sự thù địch, mà với một sự quan sát khách quan, như thể hắn là một biến số trong phương trình cần được loại bỏ hoặc tận dụng.
"Trần Anh," Lý Minh gọi tên hắn, giọng nói vang vọng lạ thường, như thể phát ra từ nhiều hướng cùng lúc.
"Anh thực sự nghĩ rằng RCA là lực lượng bảo vệ trật tự?
Hay anh chỉ là một công cụ dọn dẹp những mảnh vỡ mà hệ thống tạo ra?"
Trần Anh cứng đờ.
Câu hỏi đó đánh trúng vào vết thương chưa lành của hắn.
Em gái hắn, cô bé bị biến dạng bởi thí nghiệm của chính RCA, nằm trong một phòng cách ly sâu dưới lòng đất.
Hắn đã dành cả sự nghiệp để tìm bằng chứng, để chứng minh rằng cấp trên hắn đang thao túng niềm tin để kiểm soát dị nhân.
Nhưng bây giờ, đứng trước một người đang hòa nhập với chính hệ thống đó, mọi nỗ lực của hắn có vẻ như nhỏ bé và vô nghĩa.
"Hãy đi," Lý Minh ra lệnh, không phải là một đề nghị.
"Nếu anh muốn cứu em gái mình, anh cần phải thấy thứ mà tôi sắp thấy.
Và nếu anh bắn vào tôi, anh sẽ không bao giờ có cơ hội đó."
Trần Anh nghiến răng.
Hắn hạ súng xuống, nhưng tay vẫn run rẩy.
Hắn biết mình đang bước vào một cuộc chơi mà quy tắc đã thay đổi.
Hắn không còn là cảnh sát.
Hắn là một kẻ theo dõi, một kẻ mạo hiểm trong lãnh địa của những người điên.
Họ thoát ra khỏi tòa tháp thông qua lối thoát hiểm, nhưng hành lang không còn là bê tông nữa.
Nó biến dạng thành một mê cung server room khổng lồ, những ống cáp màu đỏ tua tủa như mạch máu.
Shadow đi trước, bước đi nhẹ nhàng trên những sợi cáp như thể chúng là bậc thang.
"Ngươi nghĩ ai tạo ra Hiệu Ứng Runtime?" Shadow hỏi, giọng nói vang lên từ chính trong đầu Lý Minh, nhưng cũng vọng lại từ những bức tường dữ liệu xung quanh.
Lý Minh không đáp.
Anh tập trung vào việc giữ thăng bằng.
Mỗi bước chân đều làm rung chuyển cả hành lang.
Những ống cáp đỏ đó không phải là dây dẫn điện.
Chúng là sự kết nối giữa ý thức của mỗi cư dân thành phố với trung tâm điều khiển.
Chúng là những dây thần kinh của một cơ thể khổng lồ.
Và Lý Minh đang đi trong tủy sống của nó.
"Không phải một người," Lý Minh trả lời, giọng thấp.
"Là một ý tưởng.
Một nỗi sợ chung."
Shadow cười khẽ.
Nỗi sợ rằng con người không thể chịu đựng sự hỗn độn.
Nỗi sợ rằng nếu không có một 'thực tại' được định sẵn, chúng ta sẽ tan rã.
Giám đốc Trương không phải là kẻ sáng tạo.
Hắn chỉ là người duy trì.
Hắn là quản trị viên của một trang web xã hội khổng lồ, nơi mọi người đều là người dùng, và anh...
anh là một lỗi hệ thống."
Lý Minh dừng lại.
Anh nhìn vào một trong những ống cáp đỏ.
Bên trong nó, anh có thể thấy những luồng ánh sáng nhỏ bé đang chảy.
Mỗi luồng ánh sáng là một suy nghĩ, một cảm xúc.
Anh thấy nỗi sợ của một người mẹ khi đứa con của cô ấy bắt đầu phát triển dị năng.
Anh thấy sự tuyệt vọng của một người cha khi công việc của anh ấy bị thay thế bởi AI được cấp phép bởi Runtime.
Anh thấy sự ngây thơ của một đứa trẻ tin rằng thế giới này là công bằng.
Và anh thấy sự giả tạo.
Tất cả những cảm xúc đó đều được lọc, được chỉnh sửa, được đưa vào một khuôn mẫu an toàn.
Nếu nỗi sợ trở nên quá lớn, nó sẽ bị biến thành một con quái vật trong bóng tối, một thứ gì đó có thể bị tiêu diệt, có thể bị kiểm soát.
Nếu niềm hy vọng trở nên quá mạnh, nó sẽ bị dẫn hướng vào những mục tiêu tiêu thụ, vào sự tuân thủ.
"Chúng ta đang đi đâu?" Trần Anh hỏi, giọng run rẩy.
Hắn đang bám vào thành tường, sợ hãi trước sự biến dạng liên tục của không gian xung quanh.
"Đến nguồn," Lý Minh nói.
"Đến nơi mà niềm tin được tạo ra."
Không khí trong server room trở nên nặng nề.
Những tia laser quét từ các camera giám sát ảo bắt đầu tập trung vào họ.
Lý Minh cảm thấy một áp lực đè lên lồng ngực, như thể trọng lực đang tăng gấp ba lần.
"Nexus không phải là tổ chức," Shadow nói, giọng điệu đột ngột thay đổi, trở nên nghiêm túc hơn bình thường.
"Nó là một giao thức.
Một đoạn mã tự sao chép, tự bảo vệ.
Và bây giờ, nó đã phát hiện ra chúng ta.
Nó không muốn chúng ta chết.
Nó muốn chúng ta *tái định hình*."
Lý Minh cảm thấy đau đớn.
Những tia laser không chỉ là ánh sáng.
Chúng là câu hỏi.
Chúng là những áp lực tâm lý được mã hóa thành năng lượng vật lý.
Mỗi tia quét qua cơ thể anh đều đặt ra một câu hỏi: *Ai là anh?
Anh có quyền phá vỡ trật tự này không?
Anh có dám chịu trách nhiệm cho sự hỗn loạn mà anh sắp tạo ra không?*
Anh cố gắng đứng vững.
Anh nhớ lại nguyên tắc ngầm của mình: Kiểm soát.
Nhưng ở đây, kiểm soát là không thể.
Anh không thể kiểm soát niềm tin của mười triệu người.
Anh không thể kiểm soát sự biến dạng của thực tại.
Anh chỉ có thể chọn cách phản ứng.
"Đừng nghĩ," Shadow thì thầm.
"Hãy tin."
Lý Minh nhắm mắt lại.
Anh ngừng cố gắng phân tích.
Anh ngừng cố gắng kiểm soát.
Anh để cho nỗi sợ của mình, cho sự tức giận của mình, cho khát vọng hủy diệt của mình tràn ngập.
Anh tin rằng anh có quyền phá vỡ hệ thống này.
Anh tin rằng sự thật, dù có đau đớn đến đâu, cũng đáng giá hơn một ảo cảnh an toàn.
Và khi anh tin, thực tại uốn cong.
Những tia laser ngừng quét.
Áp lực trong lồng ngực biến mất.
Lý Minh mở mắt ra.
Anh thấy mình đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ, làm bằng những tấm gương phản chiếu vô tận.
Trên cánh cửa đó, không có khóa, không có tay nắm.
Chỉ có một dòng chữ nổi lên bằng ánh sáng trắng: *NHẬP LỰC: SỰ THẬT*.
Cuộc chiến nổ ra trong không gian dữ liệu.
Debugger xuất hiện từ phía sau cánh cửa gương.
Hắn không phải là một con người, mà là một thực thể được tạo ra từ sự từ chối chấp nhận sự thật của xã hội.
Hắn mặc một bộ đồ bảo hộ màu trắng, mặt nạ là một màn hình hiển thị biểu tượng cảm xúc cười giả tạo.
Trong tay hắn là một cây gậy điều khiển, phát ra những tia sét dữ liệu quét qua không gian.
Lý Minh cảm thấy đau đớn khi từng phần cơ thể anh bị mã hóa và giải mã liên tục.
Anh gần như bị xóa sổ.
Anh thấy bàn tay mình biến thành những khối pixel, rồi tan rã vào hư không.
Anh thấy ký ức của mình bị xé toạc, bị thay thế bằng những đoạn quảng cáo, những tin tức giả, những câu slogan của Runtime.
*"Hãy tuân thủ!"* Debugger hét lên, giọng nói vang vọng như một bản nhạc quảng cáo bị biến dạng.
*"Hãy tin vào trật tự!
Hãy tin vào sự an toàn!
Đừng nhìn vào bóng tối!"*
Lý Minh ngã xuống.
Anh không còn sức lực để chống cự.
Anh nhìn lên, thấy Debugger đang giơ cao cây gậy, chuẩn bị cho đòn cuối cùng.
Anh thấy Trần Anh đang cố gắng chạy đến, nhưng bị giữ lại bởi những dây cáp đỏ.
Nhưng rồi, Lý Minh nhớ lại câu nói của Shadow: *"Thực tại uốn cong theo niềm tin."*
Anh không tin vào trật tự.
Anh không tin vào sự an toàn giả tạo.
Anh tin vào sự hỗn độn.
Anh tin vào nỗi đau.
Anh tin vào quyền được biết sự thật, dù nó có giết chết anh đi nữa.
Anh mỉm cười.
Một nụ cười đau đớn, nhưng tự do.
"Không," Lý Minh thì thầm.
"Tôi không tin."
Và trong khoảnh khắc đó, Debugger dừng lại.
Cây gậy trong tay hắn bắt đầu nứt vỡ.
Những tia sét dữ liệu biến mất.
Màn hình mặt nạ của hắn hiển thị một lỗi: *ERROR: BELIEF NOT FOUND*.
Debugger nhìn xuống cây gậy của mình, rồi nhìn lên Lý Minh với sự kinh hoàng.
Hắn không hiểu.
Hắn là hiện thân của sự tuân thủ.
Hắn không thể bị phá vỡ bởi một người đàn ông yếu đuối, không có dị năng.
Nhưng Lý Minh không cần dị năng.
Anh có niềm tin.
Niềm tin vào sự hủy diệt của chính cái hệ thống đang cố gắng kiểm soát anh.
Debugger bắt đầu tan rã.
Không phải thành dữ liệu, mà thành bụi.
Thành những mảnh vỡ của ảo tưởng.
Hắn hét lên, một tiếng hét đầy tuyệt vọng, trước khi biến mất hoàn toàn.
Debugger biến mất, chỉ còn lại bức ảnh hologram và sự im lặng chết chóc.
Lý Minh nhìn vào đôi mắt màu tím trong ảnh, rồi nhìn vào phản chiếu của chính mình trong màn hình server.
Đôi mắt anh đang bắt đầu chuyển màu tím.
"Cha ta..." Lý Minh khàn giọng.
"Hắn đã biến thế giới thành trò chơi để...
bảo vệ chúng ta?
Hay là kiểm soát chúng ta?"
Anh bước về phía bức ảnh hologram.
Đó là hình ảnh của một người đàn ông già, với đôi mắt màu tím giống hệt đôi mắt của Lý Minh lúc này.
Người đàn ông đó đang mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch và kiêu hãnh.
Bên dưới bức ảnh là một dòng chữ: *Lý Minh, con trai của tôi.
Con đã sẵn sàng để thừa kế ngai vàng của sự dối trá chưa?*
Lý Minh cảm thấy một cơn ác mộng mới bắt đầu.
Hắn không chỉ đang phá vỡ hệ thống.
Hắn đang bước vào một di sản mà hắn chưa từng biết đến.
Và Shadow, ở đâu đó trong bóng tối, đang cười lớn.
*"Chào mừng trở lại, Người Quản Trị,"* Shadow thì thầm.
*"Trò chơi mới chỉ bắt đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận