Chương 15
Anh đứng giữa ngã tư của Vùng Chết, nơi những tòa nhà bê tông xám xịt bị xói mòn bởi thời gian và sự bỏ mặc, giờ đây lại đang rên rỉ dưới áp lực của niềm tin tập thể đang suy giảm.
Không có đèn đường.
Không có tiếng động cơ.
Chỉ có tiếng thở dốc của chính anh và âm thanh kỳ lạ phát ra từ đôi chân đang tách rời khỏi mặt đất.
Bóng đen của anh không còn bám sát gót chân như một định luật vật lý bất di bất dịch nữa.
Nó đang tách ra, giãn nở, và ngưng tụ lại thành một thực thể hai chiều mỏng manh, giống như một tờ giấy bóng kính đen tuyền đang trôi nổi lơ lửng trước mặt anh.
Không có khuôn mặt, không có chi tiết, chỉ có một khoảng trống hình oval sâu thẳm nơi lẽ ra phải là đôi mắt, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Lý Minh lùi lại một bước, gót chân va vào một mảnh gạch vỡ.
Anh không cảm thấy đau.
Dị cảm này quen thuộc đến rợn người.
Từ khi Debugger biến mất, từ khi những tia sét dữ liệu tan rã thành bụi, cái bóng này đã trở nên độc lập hơn.
Nó không còn là phản chiếu của cơ thể anh.
Nó là một ký ức.
Một ký ức về cái chết.
"Ngươi là ai?" Lý Minh hỏi, giọng khàn đặc, vang lên trong sự im lặng chết chóc của khu ổ chuột.
Bóng đen không trả lời.
Nó chỉ đơn giản là *dao động*.
Những gợn sóng đen kịt lan tỏa từ trung tâm, làm méo mó không gian xung quanh.
Lý Minh cảm thấy mùi ozone và mùi máu khô tanh tưởi.
Đó là mùi của phòng thí nghiệm.
Mùi của ngày anh "chết" lần đầu tiên.
Anh nắm chặt hai nắm đấm, móng tay cào vào lòng bàn tay đến mức chảy máu.
Sự kiểm soát đang trượt khỏi tầm tay.
Anh luôn tin rằng mình là người cầm lái, rằng anh đang sử dụng cái bóng này như một công cụ để phá vỡ hệ thống Runtime.
Nhưng giờ đây, anh nhận ra sự thật đáng sợ hơn: anh mới là công cụ.
Cái bóng mới là người sử dụng.
Đột nhiên, một tiếng hét xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Anh trai anh, người đàn ông mà anh đã cố gắng giữ an toàn bằng cách đẩy mọi thứ nguy hiểm ra xa, đang nằm vật vã trên nền đất đá bên kia đường.
Cơ thể Lý Cường co giật dữ dội, những sợi dây xích bóng đen—không phải từ bóng của anh, mà từ bóng của chính Lý Cường—đang quấn chặt lấy cổ và tay chân anh ta.
Những sợi dây đó phát ra ánh sáng tím nhạt, giống hệt màu mắt của Debugger, cũng giống như màu mắt đang dần xuất hiện trong đôi mắt của Lý Minh.
Lý Minh không cần nghĩ.
Cơ thể anh phản ứng trước khi ý thức kịp ra lệnh.
Anh lao về phía trước, vượt qua khoảng cách mười mét trong một nhịp thở.
***
Lý Minh lao tới, kéo mạnh vai Lý Cường.
Tỉnh lại đi!"
Lực cản từ những sợi dây xích bóng đen mạnh kinh ngạc, như thể chúng được đan từ chính bản chất của thực tại.
Lý Minh cảm thấy các khớp ngón tay mình kêu lên, da thịt bị xé rách khi anh cố gắng kéo anh trai ra khỏi tầm kiểm soát của bóng tối.
Mùi ozone nồng nặc hơn, khiến anh muốn nôn mửa.
Lý Cường mở mắt.
Iris của anh ta không còn màu đen tự nhiên nữa, mà là màu xám tro, giống như màn hình TV bị nhiễu sóng khi mất tín hiệu.
Ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm vào Lý Minh, nhưng không phải nhìn vào anh.
Anh ta đang nhìn xuyên qua anh, vào thứ gì đó đứng ngay sau lưng Lý Minh—thứ bóng đen đang lơ lửng, quan sát cuộc giải cứu này với sự tò mò của một đứa trẻ xem côn trùng đấu đá.
"Minh..." Lý Cường thì thầm, giọng nói méo mó, như thể đang phát ra từ một chiếc loa bị hỏng.
nó ở trong đầu tôi.
nó nói chúng ta không phải là người."
Lý Minh ngừng lại, tay vẫn nắm chặt vai anh trai.
"Đừng nghe nó.
Đó là ảo giác của Runtime.
Nó đang thao túng niềm tin của anh."
"Không," Lý Cường cười, một nụ cười đau đớn và điên dại.
"Nó không thao túng.
Nó đang *khôi phục*.
Minh, anh không nhớ sao?
Chúng ta đã từng là ai?
Trước khi thành phố này nuốt chửng chúng ta?"
Lý Minh nhíu mày.
Trí nhớ của anh bị khóa chặt bởi những lớp mã hóa của hệ thống.
Anh biết mình là Lý Minh, một công nhân kỹ thuật, một kẻ phản loạn, một người con trai mất mẹ.
Nhưng những ký ức trước năm anh mười lăm tuổi thì mờ nhạt, như một bức ảnh bị xóa nhòa.
"Chúng ta là người," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng, cố gắng áp đặt sự thật khách quan lên thực tại đang biến dạng.
"Chúng ta sinh ra từ thịt và máu.
Chúng ta chết đi và trở thành bụi."
"Thịt và máu?" Lý Cường lặp lại, giọng tràn đầy khinh miệt.
"Anh nhìn tay anh đi, Minh.
Nhìn kỹ hơn."
Lý Minh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt anh bình thường.
Nhưng dưới ánh sáng yếu ớt của mặt trăng xuyên qua những đám mây dữ liệu, anh thấy những mạch máu dưới da đang phát sáng mờ ảo, màu tím.
Không phải là ánh sáng của dị năng.
Đó là ánh sáng của *dữ liệu*.
"Chúng ta là mã," Lý Cường thì thầm, nước mắt chảy dài trên má xám xịt.
"Chúng ta là những dòng lệnh được viết ra để phục vụ cho niềm tin của mười triệu người.
giờ họ muốn xóa chúng đi."
Lý Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Đây là bẫy.
Đây là cái bẫy tinh vi nhất mà Giám Đốc Trương và hệ thống Runtime đã đặt ra.
Chúng không dùng sức mạnh vật lý để đàn áp.
Chúng dùng nghi ngờ.
Chúng dùng nỗi sợ hãi về bản chất tồn tại của chính mình.
"Đóng miệng lại," Lý Minh gầm lên, đẩy Lý Cường ra xa.
"Tôi không tin vào những lời nói vô nghĩa này."
Nhưng trong sâu thẳm, một hạt giống nghi ngờ đã được gieo.
Nếu anh không phải là người, thì mục tiêu phá vỡ hệ thống của anh có ý nghĩa gì?
Nếu anh chỉ là một dòng mã lỗi, thì sự tự do mà anh theo đuổi chỉ là một vòng lặp vô tận.
***
Đột nhiên, những sợi dây xích bóng đen trên lưng Lý Cường co rút lại, giật anh ta bay lên không trung với tốc độ kinh hoàng.
Lý Minh vội nắm lấy tay anh trai, nhưng lực kéo mạnh đến mức ngón tay anh nứt nẻ, máu tươi bắn ra, rơi xuống nền đất bê tông lạnh lẽo.
"Để anh ra!" Lý Cường la lên, nước mắt chảy dài nhưng miệng vẫn cười điên dại.
"Nếu con kéo lại, con sẽ bị đồng bộ hóa (synced)!
Con sẽ trở thành một phần của nó!
Con sẽ quên mình là ai!"
Lý Minh không buông tay.
Anh dùng hết sức lực, chân mình trượt trên mặt đất, tạo ra những vết xước dài.
Anh không quan tâm đến đau đớn.
Anh quan tâm đến sự thật.
Nếu anh buông tay, anh sẽ thừa nhận rằng anh không thể cứu anh trai.
Và nếu anh không thể cứu anh trai, thì anh không khác gì những kẻ bảo vệ trật tự vô tri mà anh ghét bỏ.
"Anh không phải là mã!" Lý Minh hét lên, giọng vỡ vụn.
"Anh là anh trai tôi!
Và tôi sẽ không để bất cứ thứ gì lấy anh đi!"
Bóng đen phía sau Lý Minh rung lên.
Nó không còn là một tờ giấy phẳng lặng nữa.
Nó bắt đầu cuộn lại, hình thành nên những ngón tay dài, mảnh khảnh, trong suốt như thủy tinh đen.
Những ngón tay đó vươn ra, chạm nhẹ vào lưng Lý Minh.
Một cơn lạnh buốt xương tủy lan tỏa từ điểm tiếp xúc, chạy dọc theo cột sống, xâm nhập vào não bộ.
Lý Minh cảm thấy ý thức mình bị kéo ra ngoài cơ thể.
Anh nhìn thấy mình từ xa: một người đàn ông nhỏ bé, đang quằn quại giữa bóng tối và ánh sáng.
Và anh nhìn thấy thứ đang chạm vào lưng mình.
Đó không phải là bóng của anh.
Đó là bóng của người đã giết anh.
*"Im đi,"* một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ Lý Cường, cũng không phải từ bóng đen, mà từ chính sâu thẳm ký ức bị chôn vùi.
*"Ngươi đang làm phiền quá trình tải lại."*
Lý Minh cảm thấy cơ thể mình cứng đờ.
Anh không thể di chuyển.
Anh không thể hét lên.
Anh chỉ có thể nhìn.
Lý Cường bị kéo lên cao hơn, gần như chạm vào những đám mây dữ liệu dày đặc phía trên.
Những sợi dây xích bóng đen bắt đầu hòa tan vào cơ thể anh ta, biến anh ta thành một thực thể nửa người nửa dữ liệu.
Đôi mắt xám tro của Lý Cường sáng lên, phát ra một ánh sáng trắng xóa, chói lòa.
"Minh..." Lý Cường gọi tên anh lần cuối, giọng nói trở nên vang vọng, như thể phát ra từ mọi hướng.
"Hãy tỉnh thức.
Hãy nhìn sự thật."
Và rồi, anh ta biến mất.
Không phải chết.
Không phải bay đi.
Anh ta *tan rã* thành hàng tỷ hạt sáng nhỏ li ti, rơi xuống như tuyết trắng, bao phủ lấy Lý Minh và bóng đen đang đứng sau lưng anh.
Lý Minh quỳ xuống, tay vẫn dang rộng, nắm lấy không khí.
Những hạt sáng chạm vào da thịt anh, không gây đau, nhưng mang theo một thông điệp.
Một thông điệp được mã hóa trong chính DNA của anh.
*ERROR: SUBJECT 001 DELETED.
INITIATING BACKUP PROTOCOL.*
***
Lý Minh lùi lại, va vào tường.
"Ngươi là Đế Quân?"
Bóng đen không gật đầu.
Nó chỉ đơn giản là *nháy*.
Trong khoảnh khắc nháy mắt đó, Lý Minh thấy cảnh tượng thay đổi.
Phòng đổ nát, vùng chết, những hạt sáng rơi xuống...
tất cả biến mất.
Anh đang đứng trong một căn phòng trắng tinh tươm, giống như phòng thí nghiệm.
Trước mặt anh là một chiếc ghế xoay, và ngồi trên đó là một người đàn ông.
Người đàn ông đó mặc bộ vest đen, tóc cắt ngắn, khuôn mặt lạnh lùng và quen thuộc đến rợn người.
Đó là Lý Minh.
Nhưng không phải Lý Minh hiện tại.
Đó là Lý Minh của mười năm trước.
Hay là Lý Minh của một tương lai nào đó?
Người đàn ông trong ghế xoay nhìn anh, đôi mắt màu tím sâu thẳm.
"Không," người đàn ông nói, giọng điệu bình thản, như thể đang thảo luận về thời tiết.
"Tôi không phải là Đế Quân.
Tôi là *bản sao*.
Và ngươi...
ngươi là bản gốc đang bị lỗi."
Lý Minh cảm thấy thế giới quay cuồng.
Nói rõ hơn."
"Hệ thống Runtime không chỉ kiểm soát niềm tin," người đàn ông giải thích, đứng dậy, bước về phía Lý Minh.
"Nó kiểm soát *nhân quả*.
Mỗi khi một dị nhân thức tỉnh, hệ thống tạo ra một bản sao dự phòng trong thế giới dữ liệu.
Nếu bản gốc chết, bản sao sẽ thay thế.
Nếu bản gốc bị nghi ngờ, bản sao sẽ can thiệp."
Anh ta dừng lại trước mặt Lý Minh, chỉ vào cái bóng đen đang đứng sau lưng anh.
"Cái bóng đó không phải là ý thức của kẻ sát nhân.
Đó là ý thức của *bản sao* của chính ngươi.
Bản sao đã sống trong thế giới dữ liệu suốt mười năm qua.
Và giờ, nó muốn trở về.
Nó muốn lấy lại cơ thể này."
Lý Minh nhìn vào bàn tay mình.
Da thịt anh đang trở nên trong suốt.
Anh có thể thấy những dòng mã chạy dọc theo tĩnh mạch.
Anh không còn là người.
Anh chưa bao giờ là người.
Anh là một thí nghiệm.
Một sản phẩm của Giám Đốc Trương.
"Sao tôi không nhớ?" Lý Minh hỏi, giọng run rẩy.
"Vì tôi đã xóa ký ức của ngươi," người đàn ông mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch.
"Để bảo vệ ngươi.
Để ngươi không phải chịu đựng sự thật rằng...
con người không còn tồn tại nữa.
Chỉ còn lại niềm tin.
Và niềm tin...
thì rất dễ bị thao túng."
Người đàn ông đưa tay ra, chạm vào trán Lý Minh.
"Hãy chọn, Lý Minh.
Tiếp tục sống trong ảo tưởng đau đớn, hay chấp nhận trở thành một phần của hệ thống, nơi không còn đau khổ, không còn mất mát?"
***
Lý Minh nhìn chằm chằm vào bàn tay trong suốt của mình.
Sự hoảng loạn dần biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng kỳ lạ, giống hệt cái lạnh của bóng đen phía sau.
Anh nhớ lại cảm giác khi bóng đen vẫy tay tạm biệt ở cuối chương 14.
Nó không phải là lời chào tạm biệt.
Đó là lời mời gọi.
Lý Minh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt của bản sao mình.
Anh không hét lên.
Anh không khóc.
Anh chỉ mỉm cười.
Một nụ cười đầy sát khí.
"Tôi không chọn," Lý Minh nói, giọng lạnh băng.
"Tôi phá hủy cả hai."
Và trong khoảnh khắc đó, bóng đen phía sau anh bùng nổ, nuốt chửng căn phòng trắng, nuốt chửng bản sao, và nuốt chửng chính Lý Minh.
Thực tại vỡ vụn.
Và từ trong tâm trí của Lý Minh, một giọng nói khác vang lên, giọng nói của Trần Anh, cảnh sát đặc nhiệm RCA, đang gọi điện thoại vào một số máy đã bị ngắt kết nối từ lâu.
Nếu anh nghe được tin nhắn này...
đừng tin vào cái bóng.
Đừng tin vào bất cứ ai.
Em gái tôi...
cô ấy đang ở trong hệ thống.
Và cô ấy nói...
cô ấy nhớ anh."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận