Chương 16
Trong thế giới Tân Long, khi niềm tin vào "trật tự tuyệt đối" của Admin sụp đổ tại khoảnh khắc này, cơ thể hắn bắt đầu phân rã thành hàng triệu dòng mã nhị phân màu xanh lam.
Lý Minh đứng sững sờ, không phải vì kinh hoàng, mà vì sự kỳ dị của hiện thực đang tan vỡ trước mắt.
Những con số 0 và 1 không bay lên như tuyết, chúng rơi xuống, va chạm với sàn nhà bê tông tạo ra âm thanh leng keng như thủy tinh vỡ.
Admin không hét lên.
Hắn chỉ mở to đôi mắt, nhìn Lý Minh với ánh mắt trống rỗng, như thể một chiếc TV bị tắt nguồn đột ngột.
"Có vẻ như niềm tin của ngươi mạnh hơn niềm tin của hắn," giọng nói của Shadow vang lên trong đầu Lý Minh, lạnh lẽo và xa cách.
"Nhưng đừng nhầm lẫn.
Ngươi không giết hắn.
Ngươi chỉ xóa bỏ vai diễn của hắn."
Lý Minh liếc nhìn bàn tay mình.
Máu từ vết thương ở ngón tay đang chảy ra, nhưng thay vì đỏ thẫm, nó có màu tím nhạt, giống như mực in bị phai màu.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua thái dương, như thể não bộ đang cố gắng xử lý một lượng thông tin quá tải.
Không khí trong phòng máy chủ trở nên dày đặc, nặng trĩu mùi ozone và mùi giấy cũ.
Những màn hình hiển thị dữ liệu xung quanh bắt đầu nhấp nháy, chữ chạy loạn xạ, sau đó tắt ngúm một cách đồng loạt.
Sự im lặng ập đến, đáng sợ hơn cả tiếng hét.
Anh bước tới gần xác dữ liệu còn sót lại của Admin.
Ở đó, nằm giữa đống mã rác, là một ổ cứng nhỏ bằng ngón tay cái, phát ra ánh sáng nhấp nháy yếu ớt.
Đó là lõi niềm tin của khu vực này.
Nếu anh phá hủy nó, cả tầng lầu này sẽ sụp đổ vào hư vô.
Nhưng nếu anh giữ nó...
anh sẽ sở hữu bằng chứng.
Bằng chứng rằng trật tự mà Giám Đốc Trương xây dựng chỉ là một ảo ảnh dễ vỡ.
Lý Minh cúi xuống, nhặt lấy ổ cứng.
Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay, chạy dọc theo cánh tay, xâm nhập vào tim.
Anh không cảm thấy chiến thắng.
Anh chỉ cảm thấy trống rỗng.
Một khoảng trống lớn hơn cả cái chết của Admin.
Lý Minh ôm chặt ổ cứng, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể.
Anh quay sang Shadow, giọng run rẩy: *"Cậu là ai?
Tại sao cậu lại ở trong tôi?"*
Shadow không trả lời ngay.
Thay vào đó, nó bắt đầu cười.
Tiếng cười lan tỏa, làm rung chuyển các bức tường gương xung quanh.
Từ những mảnh vỡ, những thực thể bóng tối bắt đầu tụ tập, hình thành nên những khuôn mặt quen thuộc.
Những nạn nhân của hệ thống Runtime.
Tất cả đều nhìn anh với ánh mắt đau khổ.
*"Ngươi hỏi ta là ai?"* Shadow nói, giọng điệu đầy mỉa mai.
*"Ta là phần tối của ngươi.
Ta là những lựa chọn ngươi đã không dám thực hiện.
Ta là sự thật ngươi đã cố tình lãng quên."*
Lý Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Những hình bóng đó không phải là ảo ảnh.
Chúng là ký ức.
Ký ức về đêm anh phát hiện ra bí mật của gia đình.
Ký ức về cái chết của Lý Cường.
Ký ức về sự bất lực của chính mình.
Shadow đang dùng những ký ức đó để tấn công anh.
Nó muốn anh sụp đổ.
Nó muốn anh thừa nhận rằng anh không thể thay đổi thế giới.
*"Ngươi nghĩ ngươi là anh hùng?"* Shadow tiếp tục, tiến lại gần.
*"Ngươi chỉ là một con rối.
Giám Đốc Trương kéo dây, và ngươi nhảy múa.
Ngươi phá vỡ Admin, nhưng ngươi vẫn nằm trong bàn tay của hắn.
Ổ cứng trong tay ngươi?
Đó không phải là bằng chứng.
Hắn muốn ngươi mang nó đến cho hắn.
Hắn muốn xem ngươi có đủ ngu ngốc để trao nộp sự thật của chính mình hay không."*
Lý Minh nghiến răng.
Anh muốn hét lên, muốn phủ nhận những lời nói đó.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm.
Nếu Shadow đúng, thì mọi nỗ lực của anh chỉ là một trò đùa tàn nhẫn.
Anh nhìn xuống ổ cứng.
Ánh sáng nhấp nháy của nó giờ đây trông như ánh mắt của một con thú săn mồi đang chờ đợi con mồi sa vào bẫy.
*"Nhưng có một điều ngươi sai,"* Lý Minh nói, giọng lạnh lùng trở lại.
*"Ngươi nghĩ tôi cần sự thật để sống.
Tôi không cần.
Tôi cần sự thật để hủy diệt."*
Anh ném ổ cứng về phía những hình bóng.
Chúng lao tới, cố gắng bắt lấy nó.
Nhưng ngay khi chúng chạm vào, ổ cứng phát ra một tia sáng trắng xóa, xóa tan tất cả những hình bóng đó.
Không gian rung chuyển dữ dội.
Những bức tường gương vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống như mưa.
Shadow đứng đó, bất động, nhìn Lý Minh với ánh mắt khó hiểu.
*"Ngươi đã phá hủy bằng chứng,"* Shadow nói.
*"Bây giờ, ngươi không còn gì cả."*
*"Đúng,"* Lý Minh mỉm cười.
*"Và đó là lý do tại sao tôi tự do."*
Lý Minh đứng dậy, bước ra khỏi tòa nhà Order.
Thành phố Tân Long bên ngoài vẫn ồn ào, nhưng anh nhìn thấy điều khác biệt.
Những bóng người trên phố không chỉ có một bóng đổ.
Mỗi người đều có một "Shadow" nhỏ bé, mờ nhạt, bám theo gót chân họ, ăn những mảnh vỡ niềm tin của họ.
Chúng không đáng sợ.
Chúng đáng thương.
Chúng là những phần bị lãng quên của con người, những nỗi sợ hãi và mong ước bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc xã hội.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Ổ cứng trong túi áo đã biến mất, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn còn đó.
Anh biết rằng Giám Đốc Trương sẽ biết được những gì đã xảy ra.
Hệ thống Runtime sẽ phản ứng.
Và lần này, nó sẽ không dùng Admin.
Nó sẽ dùng thứ gì đó mạnh hơn.
Thứ gì đó mà ngay cả Shadow cũng không thể đối phó.
Lý Minh bước vào dòng người, hòa mình vào biển người đông đúc.
Anh không biết mình đang đi đâu.
Anh chỉ biết rằng anh không thể quay lại.
Sự thật đã được phơi bày, dù chỉ là một phần nhỏ.
Và một khi con người đã nhìn thấy bóng tối, họ không bao giờ có thể quay lại ánh sáng.
Bỗng nhiên, điện thoại trong túi anh rung lên.
Một tin nhắn đến từ số máy không rõ danh tính.
Lý Minh rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy khi mở tin nhắn.
Chỉ có một dòng chữ:
*"Em gái tôi đang chờ anh.
Và cô ấy biết bí mật của Shadow."*
Lý Minh ngẩng đầu lên, nhìn về phía tòa tháp của Giám Đốc Trương.
Ánh mắt anh lạnh như băng.
Cuộc chơi mới bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không chơi theo luật của họ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận