Chương 17

Lý Minh nhìn vào mắt mình trong gương.

Con ngươi đen nhánh, sâu thẳm như vực thẳm, không còn phản chiếu ánh sáng huỳnh quang yếu ớt của căn hộ cũ kỹ.

Người đàn ông trong áo choàng đen đã biến mất, nhưng câu nói *"Phase 2 sẽ bắt đầu ngay khi bạn giết người đầu tiên vì thèm khát"* vẫn vang vọng, bám dính vào màng nhĩ như lời nguyền.

Không, đó không phải là lời nguyền.

Đó là một bản hợp đồng.

Một thỏa ước máu được viết bằng sự im lặng và những ký ức bị bóp méo.

Anh quay người, định tắt đèn, nhưng bóng đổ của anh trên tường không tắt theo.

Nó vẫn đứng đó, thẳng đờ, đôi tay đặt vào hông trong tư thế thách thức.

Shadow không còn là một hình bóng mờ nhạt nữa.

Nó có khối lượng.

Nó có trọng lượng.

Lý Minh cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên ngực, như thể có một người vô hình đang đứng ngay sau lưng, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy.

"Ngươi đã chấp nhận," giọng nói của Shadow vang lên, không phải từ không khí, mà từ sâu trong tủy xương của Lý Minh.

"Giờ đây, chúng ta là một.

Nhưng nhớ rõ, Minh.

Sự thật không miễn phí.

Nó đòi hỏi cái giá là sự đồng cảm."

Lý Minh nắm chặt tay.

Các khớp ngón tay búng lên, âm thanh khô khốc trong căn phòng chết chóc.

"Tôi không cần sự đồng cảm.

Tôi cần sự kiểm soát."

"Kiểm soát là ảo tưởng của kẻ yếu," Shadow cười, tiếng cười vang lên như tiếng thủy tinh vỡ.

"Ngươi nghĩ ngươi đang lái chiếc xe này?

Ngươi chỉ là hành khách.

Và người lái...

người lái rất đói."

Lý Minh bỏ mặc lời thì thầm đó, bước ra khỏi căn hộ.

Cửa khóa lại phía sau anh với một tiếng *cạch* dứt khoát, nhưng cảm giác bị giam cầm không hề tan biến.

Ngược lại, nó lan tỏa ra khắp hành lang chung cư.

Bụi bẩn bám trên sàn nhà dường như chuyển động, bò lại gần anh như những con kiến đen.

Mùi ẩm mốc của tường vôi nứt nẻ giờ đây ngấm ngầm mùi của ozone và sắt gỉ — mùi của máu cũ và điện áp cao.

Đây không còn là thế giới vật lý thông thường.

Đây là biên giới của Runtime.

Nơi niềm tin của hàng triệu cư dân Tân Long va chạm với thực tại khách quan, tạo ra những vết nứt trong cấu trúc không gian.

Lý Minh biết mình đang đi vào vùng nguy hiểm.

Những khu vực như này, nơi sự hoài nghi của cư dân về sự an toàn của chính họ đạt đến đỉnh điểm, thường sinh ra những "Thực thể Loạn Tưởng".

Chúng là quái vật sinh ra từ nỗi sợ tập thể.

Anh bước xuống cầu thang bộ, tránh thang máy.

Thang máy là bẫy.

Trong thế giới Runtime, những không gian kín, nơi con người bị cô lập và buộc phải tin vào một hệ thống vận hành, là nơi dễ bị thao túng nhất.

Anh nhớ lại những báo cáo cũ của RCA — những vụ biến dạng không gian trong thang máy, nơi hành khách bước vào tầng 10 nhưng lại ra ở tầng âm 2, một tầng không tồn tại trong bản vẽ kiến trúc.

Mỗi bước chân xuống, âm thanh từ bên ngoài楼道 càng trở nên hỗn độn.

Tiếng tivi từ các căn hộ lân cận phát ra những đoạn tin tức méo mó, giọng nói của người dẫn chương trình bị kéo dài ra như tiếng khóc của trẻ con.

Lý Minh nhíu mày.

Anh tập trung ý chí, cố gắng giữ cho tâm trí mình sắc bén như lưỡi dao.

Nếu anh để nỗi sợ len lỏi vào, hành lang sẽ trở thành mê cung.

Nếu anh để sự nghi ngờ nảy sinh, những bóng tối trong góc khuất sẽ hiện hình thành quái vật.

Anh cần sự thật.

Và sự thật, trong thế giới này, là thứ độc hại nhất.


"Lý Minh!

Ngươi là mục tiêu ưu tiên!

Hãy đầu hàng để được 'điều trị'!"

Lời nói đó vang lên như một lời mời chào tử vong.

Lý Minh ngẩng đầu lên.

Ba tên cảnh sát Dị Năng đang đứng chặn lối ra của con hẻm.

Họ mặc đồng phục đen bóng, mặt nạ che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt phát sáng màu đỏ rực — dấu hiệu của việc đã được cấy ghép chip kiểm soát niềm tin.

Họ không phải là những người bảo vệ trật tự.

Họ là những con rối, những công cụ để Giám Đốc Trương xóa bỏ những "lỗi hệ thống" — những người dám nhìn thấy sự thật.

Lý Minh nhìn vào đôi mắt của người cảnh sát dẫn đầu.

Trong ánh mắt đó, anh không thấy sự công lý, chỉ thấy sự *no ấm* giả tạo.

Người cảnh sát này đã tiêu thụ quá nhiều "Niềm tin An toàn" được phân phối bởi hệ thống Runtime.

Não bộ của anh ta đã bị tái cấu trúc, khiến anh ta tin rằng việc bắt giữ Lý Minh là nghĩa vụ cao cả, là cách duy nhất để cứu vớt thế giới khỏi hỗn loạn.

Sự thật bị đàn áp.

Đó là cốt lõi của xung đột.

Giám Đốc Trương tin rằng con người không thể chịu đựng sự thật hỗn độn.

Ông ta đã thấy thế giới sụp đổ khi Dị Năng mới xuất hiện, và tin rằng 'ảo cảnh an toàn' là nhân đạo nhất.

Vì vậy, ông ta xóa bỏ sự thật.

Và những ai dám nhớ lại sự thật, như Lý Minh, như Trần Anh, đều phải bị tiêu diệt.

"Điều trị?" Lý Minh lặp lại, giọng lạnh lùng.

"Ngươi gọi việc xóa não là điều trị?"

"Chúng tôi đang giải cứu ngươi khỏi sự điên loạn," người cảnh sát nói, tay giơ lên, năng lượng xanh lam tụ tập ở lòng bàn tay.

"Ngươi đang bị nhiễm độc bởi những ký ức sai lệch.

Hãy để chúng tôi lấy chúng đi."

Lý Minh mỉm cười.

Một nụ cười khinh miệt.

"Ký ức sai lệch?

Ngươi nói về cái chết của bố tôi?

Về vụ nổ nhà máy hạt nhân mà báo chí gọi là 'tai nạn kỹ thuật'?"

Người cảnh sát chùn bước.

Đôi mắt đỏ rực của anh ta nhấp nháy, như thể hệ thống đang gặp lỗi.

đó là thông tin nhạy cảm.

Không được phép truy cập."

"Nhưng tôi nhớ," Lý Minh nói, bước tới.

"Và Shadow cũng nhớ."

Shadow vươn ra từ chân Lý Minh, bao phủ lấy cơ thể anh như một lớp giáp đen.

Năng lượng của Shadow không phải là năng lượng Dị Năng thông thường.

Nó là năng lượng của sự phủ nhận.

Của sự từ chối chấp nhận thực tại được áp đặt.

Người cảnh sát bắn ra một tia năng lượng xanh lam.

Lý Minh không né.

Anh giơ tay lên, và Shadow hấp thụ toàn bộ năng lượng đó.

Tia sáng biến mất vào bóng tối, không để lại dấu vết.

"Không thể nào..." người cảnh sát kinh hãi.

"Shadow không thể hấp thụ năng lượng hệ thống!"

"Shadow không phải là một phần của hệ thống," Lý Minh nói, giọng vang lên từ khắp nơi, hòa quyện với giọng của Shadow.

"Shadow là thứ tồn tại trước khi hệ thống được tạo ra.

Shadow là sự thật mà các ngươi cố gắng chôn vùi."

Lý Minh vung tay.

Một luồng sóng xung kích đen kịt phóng ra, đánh bay ba tên cảnh sát vào tường.

Họ ngã xuống, bất động, mặt nạ vỡ vụn, lộ ra những khuôn mặt kinh hoàng.

Họ không chết.

Nhưng họ đã mất đi niềm tin.

Và trong thế giới Runtime, mất niềm tin nghĩa là mất đi khả năng tồn tại.


Lý Minh cầm chiếc chìa khóa đen.

Nó lạnh như băng, nhưng lại tỏa ra một sức hút kỳ lạ.

Tư Mã Uyển biến mất vào bóng tối, để lại một câu nói cuối cùng vang vọng trong đầu anh: *"Phase 2 không phải là giết người.

Phase 2 là viết lại thực tại."*

Lý Minh nhìn quanh hẻm phố.

Những vết nứt trên tường bắt đầu phát sáng, tạo thành một lối đi dẫn xuống dưới lòng đất.

Không khí trở nên ngột ngạt, mùi ozone và sắt gỉ càng đậm đặc.

Đây là ranh giới giữa thế giới ảo và thế giới thật.

Anh bước vào lối đi, chân đạp lên những bậc thang bằng xương người hóa đá.

Mỗi bước chân xuống, anh cảm thấy ý thức của mình bị kéo giãn, như thể anh đang bị xé ra thành từng mảnh.

Shadow bám chặt vào gót chân anh, cố gắng giữ cho anh không bị tan rã trong dòng chảy dữ liệu.

"Tại sao ngươi cho tôi chìa khóa này?" Lý Minh hỏi, giọng vang vọng trong không gian hẹp.

"Vì ngươi cần nó để mở cánh cửa cuối cùng," Shadow đáp.

"Cánh cửa dẫn đến tâm trí của Giám Đốc Trương."

Lý Minh dừng lại.

Trước mặt anh là một cánh cửa sắt khổng lồ, khắc đầy những ký tự cổ xưa.

Trên cánh cửa, một dòng chữ khắc nổi lên: *"Sự thật là kẻ thù lớn nhất của con người."*

Lý Minh đưa chìa khóa đen vào ổ khóa.

Nó khớp hoàn hảo.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong không phải là một căn phòng.

Đó là một khoảng trống vô tận, nơi hàng tỷ dòng dữ liệu xanh lam trôi nổi như những con cá trong đại dương.

Và ở trung tâm, một bóng người đang ngồi trên một ngai vàng bằng dữ liệu.

Giám Đốc Trương.

"Chào mừng đến với thực tại, Lý Minh," giọng nói của Trương vang lên, không từ miệng, mà từ chính tâm trí của Lý Minh.

"Ngươi đã đến đúng lúc.

Phase 2 bắt đầu."

Lý Minh cảm thấy tim mình ngừng đập.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt anh đang biến thành dữ liệu.

Anh không còn là con người.

Anh đang trở thành một phần của hệ thống.

Và Shadow...

Shadow đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập