Chương 18
Anh đứng giữa đường phố ẩm ướt của Vùng C, nơi những tia đèn neon nhấp nháy yếu ớt xuyên qua màn sương dày đặc.
Không khí ở đây có mùi hôi thối của rác thải và ozone bị đốt cháy.
Lý Minh nhìn xuống mặt đất.
Bóng đổ của anh không còn tuân theo quy luật vật lý.
Nó không bám sát gót chân, mà nhô lên khỏi mặt đường như một chất lỏng sẫm màu, uốn lượn thành hình một con rắn khổng lồ, quấn quanh bàn chân anh rồi bò chậm rãi lên ống quần.
"Ngươi đói," Lý Minh nói, giọng trầm khàn.
Anh không cần nhìn vào gương cũng biết khuôn mặt mình đang trắng bệch.
"Không phải đói," Shadow đáp, giọng nói vang lên trực tiếp trong sọ não anh, lạnh lùng và vô cảm.
"Ngươi đang thiếu hụt 'định nghĩa'.
Thành phố này đang cố gắng xóa bỏ sự tồn tại của chúng ta.
Nếu chúng ta không tìm thấy một 'gốc rễ' thật sự, chúng ta sẽ tan rã thành dữ liệu rác."
Lý Minh nắm chặt tay.
Những ngón tay anh run rẩy, nhưng ý chí thì sắc bén như lưỡi dao.
Anh nhớ lại tin nhắn ẩn danh.
Tọa độ Kho chứa Dữ liệu Cũ, Tầng B4.
Nhưng trước khi đến đó, anh cần một nơi để ẩn náu, một nơi mà hệ thống Runtime chưa quét sạch hoàn toàn.
Shadow chỉ về phía một tòa nhà đổ nát nằm khuất sau hàng rào dây thép gai.
Đó là Nhà máy Dệt Tân Long cũ.
Trước khi Dị Năng xuất hiện, đây là biểu tượng của công nghiệp.
Bây giờ, nó là một vùng xám, nơi niềm tin tập thể quá mỏng manh để duy trì hình dạng ổn định.
"Hãy đi," Lý Minh ra lệnh.
"Trước khi họ nhận ra chúng ta đã thoát khỏi con hẻm."
Trước khi họ kịp rời đi, sàn nhà rung chuyển.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cầu thang sắt ở phía xa.
Không phải là lính Lưới An Ninh với đồng phục đen bóng và mặt nạ đỏ.
Là những người mặc đồ đen, mặt nạ trắng trơn tru, không có bất kỳ đặc điểm nhận dạng nào.
Họ mang theo vũ khí năng lượng dạng thanh, phát ra tiếng hum thấp, đe dọa.
Họ là "Dọn Dẹp Đặc Biệt" – lực lượng đặc nhiệm của Tập đoàn, những kẻ sẵn sàng xóa sổ bằng chứng, kể cả nếu đó là xác chết.
"Phát hiện tín hiệu trái phép," một giọng nói cơ học vang lên từ loa của người đứng đầu nhóm.
"Xóa bỏ ngay lập tức."
Lý Minh lùi lại, kéo Shadow vào bóng tối của một cột bê tông.
"Họ biết chúng ta ở đây," anh thì thầm.
"Làm sao họ biết?"
"Vì ngươi đang nhìn vào sự thật," Shadow đáp.
"Và sự thật luôn thu hút sự chú ý của kẻ kiểm soát."
Ba tên lính Dọn Dẹp tiến vào phòng.
Họ di chuyển đồng bộ, như thể được điều khiển bởi cùng một bộ não.
Những thanh năng lượng trong tay họ sáng lên màu tím sẫm — màu của sự xóa bỏ vĩnh viễn.
Lý Minh hít thở sâu.
Anh không thể chiến đấu với họ bằng sức mạnh vật lý.
Vũ khí của họ có khả năng phân giải cấu trúc vật chất dựa trên niềm tin rằng "thứ này không nên tồn tại".
"Lý Minh," Shadow nói, giọng trầm xuống.
"Ngươi phải hy sinh một phần ký ức.
Để tạo ra một 'lỗ hổng' trong nhận thức của họ."
Lý Minh cắn răng.
Hy sinh ký ức?
Đó là điều anh luôn tránh.
Nhưng nếu không làm vậy, anh sẽ chết.
Và nếu anh chết, sự thật sẽ mãi mãi bị chôn vùi.
"Được," anh nói.
"Lấy đi ký ức về ngày sinh nhật lần thứ mười tám của tôi.
Ngày bố tôi tặng cho tôi chiếc đồng hồ đầu tiên."
Shadow vươn ra, chạm vào trán Lý Minh.
Một cơn đau nhói chạy qua tâm trí.
Hình ảnh chiếc đồng hồ vàng, nụ cười của bố, và mùi nước hoa đặc trưng của mẹ...
tất cả mờ dần, biến thành khoảng trống trắng xóa.
Lý Minh cảm thấy trống rỗng, nhưng cũng mạnh mẽ hơn.
Sự thiếu hụt đó tạo ra một lực hút, một bất ổn trong dòng chảy thời gian xung quanh anh.
Ba tên lính Dọn Dẹp dừng lại.
Mặt nạ trắng của họ bắt đầu nứt ra.
Những dòng mã nhị phân đỏ phun trào từ vết nứt.
Họ nhìn quanh, hoảng loạn.
Ai đang phá vỡ quy tắc?"
Lý Minh bước ra từ bóng tối.
Anh giơ tay lên.
Shadow bao phủ lấy anh, nhưng lần này, nó không đen kịt.
Nó có màu xám tro, màu của ký ức bị lãng quên.
"Ngươi không thể xóa bỏ điều không còn tồn tại," Lý Minh nói.
Anh vung tay.
Một luồng sóng xung kích xám xịt phóng ra, đánh trúng ba tên lính.
Họ không bay ngược lại.
Họ tan rã, biến thành những hạt bụi nhỏ, rồi bay tan vào không khí.
Đế Quân cười, một nụ cười lạnh lùng.
"Thông minh.
Nhưng con vẫn chưa hiểu trọn vẹn trò chơi."
Bỗng nhiên, toàn bộ nhà máy rung lắc dữ dội.
Những tên lính Lưới An Ninh từ bên ngoài xông vào, không còn hoảng loạn nữa.
Chúng được điều khiển từ xa bởi một tín hiệu vô tuyến mạnh mẽ, phá vỡ trạng thái bất ổn mà Lý Minh vừa tạo ra.
Trần Anh xuất hiện ở lối vào, khẩu súng trong tay anh ta rung lên, mắt anh ta đỏ ngầu vì kiệt sức và tuyệt vọng.
Đừng nghe hắn!" Trần Anh hét lên, nhưng tiếng nói của anh ta bị chìm trong tiếng gầm của máy móc.
Đế Quân giơ tay lên.
Những cánh tay bê tông từ tường nhà máy vươn ra, quấn lấy Lý Minh.
Chúng siết chặt, nghiền nát xương cốt.
Lý Minh gào thét, nhưng không có ai nghe thấy.
Anh nhìn vào đôi mắt của Đế Quân, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy rõ sự thật khủng khiếp nhất: Giám Đốc Trương không phải là kẻ thù duy nhất.
Kẻ thù thực sự là chính bản chất của con người, luôn khao khát ảo tưởng hơn là sự thật đau đớn.
Và Lý Minh?
Anh đang dần biến thành một phần của ảo tưởng đó.
"Chào mừng đến với Phase 2, Lý Minh," Đế Quân thì thầm, nghiêng người lại gần tai anh.
"Giờ đây, ngươi sẽ hiểu tại sao tôi phải giết ngươi...
để cứu ngươi."
Lý Minh cố gắng gọi Shadow, nhưng bóng tối không còn đáp lại.
Thay vào đó, một giọng nói khác, giọng của chính anh từ quá khứ, vang lên trong đầu: *"Hãy buông bỏ.
Hãy tin vào trật tự."*
Và rồi, thế giới xung quanh anh bắt đầu tan vỡ, không phải thành dữ liệu, mà thành những mảnh gương vỡ, mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản khác nhau của chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận