Chương 8
Số tầng giảm xuống, con số đỏ le lói trong bóng tối: B10.
Lý Minh không hề run rẩy.
Sự run rẩy là một phản ứng sinh lý của những kẻ yếu đuối, những kẻ còn tin rằng thế giới này có quy luật vật lý cố định.
Anh đứng thẳng, hai tay buông thõng tự nhiên, ánh mắt tập trung vào điểm vô hình phía trước.
Bóng đen sau lưng anh không còn là một vết nhơ trên sàn nhà, mà đã trở thành một phần của không khí xung quanh anh, dày đặc, nặng nề, và lạnh buốt.
Cánh thang máy bật mở.
Không có ánh sáng.
Không có tiếng động.
Chỉ có mùi臭氧 (ozone) và mùi máu khô cũ kỹ.
Lý Minh bước ra.
Anh không cần đèn pin.
Trong bóng tối tuyệt đối, thị giác của anh không hoạt động, nhưng "nó" — thứ ý thức đang cư trú trong xương tủy anh — đang mở mắt.
Phía trước anh, trong khoảng trống rộng lớn của tầng hầm sâu, một khối bóng đen khổng lồ đang ngưng tụ.
Nó không có hình dạng cố định.
Đôi khi nó giống như một con thằn lằn khổng lồ với những vây da trơn nhẫy, đôi khi nó lại là một tập hợp các ngón tay xương xẩu vươn dài ra từ hư không.
Đó không phải là một con quái vật sinh học.
Đó là một *lỗi hiển thị* (glitch) của thực tại.
Là nơi niềm tin của con người xung đột dữ dội, tạo ra một vết nứt trong mã nguồn của thành phố Tân Long.
Khối bóng đó rít lên.
Âm thanh không đi qua tai, mà trực tiếp khoan vào não bộ Lý Minh, mang theo những ký ức đau thương của hàng trăm người từng biến mất ở đây.
Những tiếng khóc, tiếng cầu xin, và tiếng cười điên loạn của những kẻ mất trí.
"Ngừng lại," Lý Minh nói.
Giọng anh bình thản, không chút đe dọa, nhưng mang một trọng lượng kỳ lạ.
Khối bóng chĩa vào anh.
Những tia năng lượng đen kịt bắn ra, xuyên qua không khí, làm cong vênh các thanh thép chịu lực xung quanh.
Lý Minh không né tránh.
Anh đứng yên.
Bóng đen sau lưng anh phồng lên, bao bọc lấy anh như một lớp giáp vô hình.
Các tia năng lượng va vào lớp vỏ bóng tối và tan biến, giống như nước rơi vào lửa.
Lý Minh bước tiếp.
Mỗi bước chân của anh vang lên đều đặn, phá vỡ sự im lặng chết chóc.
Anh nhìn vào khối bóng đó với ánh mắt của một kỹ sư nhìn vào một dòng code bị lỗi.
Không có sự sợ hãi.
Chỉ có sự tính toán.
Anh cần đi qua nó.
Anh cần biết điều gì đang nằm bên kia bức tường niềm tin này.
***
Khi Lý Minh bước qua khối bóng, thế giới xung quanh anh thay đổi.
Những bức tường bê tông xám xịt, ẩm ướt và mục nát bỗng nhiên tan rã, phân mảnh thành vô số những hạt sáng xanh lá cây.
Chúng lơ lửng trong không khí, xoay tròn, kết nối với nhau tạo thành một mạng lưới phức tạp.
Đây không phải là một căn phòng kỹ thuật theo nghĩa thông thường.
Không có máy chủ, không có dây cáp đồng, không có quạt tản nhiệt.
Đây là *Mã Nguồn* của Dị năng.
Lý Minh đưa tay ra, chạm vào một dòng dữ liệu trôi nổi gần đó.指尖 (ngón tay) anh xuyên qua nó, cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy dọc theo cánh tay.
Dòng dữ liệu đó hiển thị một chuỗi ký tự: *NIỀM TIN: 89% - ỔN ĐỊNH: CAO - KHUYẾN NGHỊ: GIỮ NGUYÊN.*
Anh nhìn xung quanh.
Hàng ngàn, hàng triệu dòng dữ liệu như vậy đang chảy trong không gian vô hạn.
Mỗi dòng đại diện cho một niềm tin của một cư dân Tân Long.
Niềm tin rằng cảnh sát là người bảo vệ.
Niềm tin rằng bệnh viện chữa được bệnh.
Niềm tin rằng kẻ giàu là xứng đáng.
Những niềm tin này không chỉ là ý nghĩ; chúng là vật liệu xây dựng nên thực tại.
Nếu đủ nhiều người tin rằng một khu vực là an toàn, khu vực đó sẽ trở nên bất khả xâm phạm về mặt vật lý.
Nếu họ tin rằng một người là tội phạm, cơ thể người đó sẽ bắt đầu phân rã, biến thành quái vật để phù hợp với niềm tin đó.
"Đáng sợ, phải không?"
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Lý Minh quay lại.
Ma Giới Đế Quân đứng đó.
Dáng vẻ của anh ta giờ đây không còn là một bóng đen hỗn độn.
Anh ta mặc một bộ vest đen cắt may hoàn hảo, tóc chải gọn gàng, gương mặt trắng bệch nhưng sắc sảo.
Anh ta trông giống như một giám đốc điều hành cấp cao của một tập đoàn đa quốc gia, chứ không phải là một thực thể siêu nhiên.
"Đây là trái tim của Runtime," Ma Giới Đế Quân nói, bước đi giữa những dòng dữ liệu như thể đang đi dạo trong công viên.
"Nơi mà sự thật khách quan bị nghiền nát để tạo ra trật tự chủ quan.
Con người không thể chịu đựng được sự hỗn độn của vũ trụ, nên chúng ta đã xây dựng một lồng chim bằng niềm tin."
Lý Minh nhìn vào dòng dữ liệu gần nhất.
Nó đang hiển thị thông tin về Trần Anh.
*TRẦN ANH - CẢNH SÁT RCA - NIỀM TIN: 45% - RỦI RO: TRUNG BÌNH - ĐANG BỊ THÁO DỠ.*
"Em gái anh ấy," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng.
"Cô ấy không bị biến thành quái vật vì thí nghiệm.
Cô ấy bị biến thành quái vật vì niềm tin của anh ấy về cô ấy đã sụp đổ."
Ma Giới Đế Quân mỉm cười, một nụ cười đầy trắc ẩn.
"Chính xác.
Trần Anh tin rằng em gái mình là một nạn nhân vô tội, một thiên thần.
Nhưng khi anh ấy nhìn thấy cô ấy trong phòng thí nghiệm, khi anh ấy thấy cô ấy ăn thịt đồng nghiệp, niềm tin đó vỡ vụn.
Và thực tại đã điều chỉnh lại.
Cô ấy trở thành thứ mà anh ấy *thực sự* sợ hãi: một quái vật.
RCA không cứu cô ấy.
Họ chỉ dọn dẹp hiện trường."
Lý Minh nắm chặt tay.
Cơn giận dữ dâng lên, nhưng anh nén nó lại.
Giận dữ là một biến số không ổn định.
Nó làm nhiễu loạn tín hiệu.
"Vậy thì ai đang kiểm soát niềm tin này?" Lý Minh hỏi.
"Các nhà kiến trúc," Ma Giới Đế Quân đáp.
"Giám đốc Trương và những người như ông ta.
Họ là những người viết mã.
Họ quyết định niềm tin nào được phép tồn tại, và niềm tin nào phải bị xóa bỏ.
Và họ cần những người như chúng ta để thực thi."
***
Ma Giới Đế Quân bước tới gần Lý Minh, ánh mắt sắc bén như dao cạo.
"Cảnh sát Tân Long?
Hội đồng Dị năng?
Họ đều biết.
Họ biết rằng mỗi khi họ bắt giữ một Dị nhân, họ đang 'cắt tỉa' bớt những niềm tin loạn lạc.
Họ không cứu người.
Họ bảo vệ hệ thống."
Lý Minh nhìn vào dòng dữ liệu của Trần Anh.
Con số *RỦI RO* đang tăng lên.
"Trần Anh đang tìm kiếm bằng chứng," Lý Minh nói.
"Anh ấy đang cố gắng chứng minh rằng RCA đang thao túng niềm tin.
Anh ấy đang phá vỡ niềm tin của chính mình vào hệ thống."
"Và khi niềm tin của anh ấy sụp đổ hoàn toàn, anh ấy sẽ trở thành một trong những 'lỗi hiển thị' như khối bóng đen lúc nãy," Ma Giới Đế Quân nói.
"Hoặc tệ hơn, anh ấy sẽ tự hủy hoại bản thân.
Đó là cách Runtime loại bỏ những mối đe dọa.
Không cần súng đạn.
Chỉ cần thay đổi niềm tin."
Lý Minh cảm thấy một sự tức giận lạnh lẽo trong lồng ngực.
Anh ghét sự kiểm soát.
Anh ghét ý tưởng rằng cuộc sống của con người có thể bị thao túng chỉ bằng những lời nói và niềm tin.
Anh đã dành cả cuộc đời để tìm kiếm sự thật khách quan, để phá vỡ những ảo ảnh này.
Và giờ, anh đứng trước chính bộ máy tạo ra ảo ảnh đó.
"Anh muốn gì từ tôi?" Lý Minh hỏi.
Ma Giới Đế Quân nghiêng đầu.
"Tôi không muốn gì cả.
Tôi chỉ đang quan sát.
Nhưng anh...
Anh không tin vào Runtime.
Anh tin vào sự thật.
Và sự thật là thứ nguy hiểm nhất đối với hệ thống này."
Lý Minh nhìn vào bóng đen của mình.
Nó đang rung chuyển, như thể đói khát.
"Shadow không phải là bóng ma của tôi," Lý Minh nói, giọng anh trầm xuống.
"Nó là ý thức của người đã sát hại tôi kiếp trước.
Nó đang mượn cơ thể tôi để tồn tại."
Ma Giới Đế Quân cười lớn, một tiếng cười vang vọng trong căn phòng dữ liệu.
"Rõ ràng là anh đã hiểu.
Và đó là lý do tại sao anh mạnh mẽ.
Anh không chiến đấu vì công lý.
Anh chiến đấu vì sự sống còn.
Và sự sống còn không cần đến đạo đức."
Lý Minh không đáp lại.
Anh chỉ nhìn vào dòng dữ liệu của Trần Anh.
Con số *RỦI RO* đã đạt đến 50%.
Điểm tới hạn.
"Tôi sẽ cứu em gái anh ấy," Lý Minh nói.
Ma Giới Đế Quân nhíu mày.
Anh không quan tâm đến bất kỳ ai."
"Vì anh ấy là một công cụ," Lý Minh nói.
"Một công cụ đang bị phá hủy bởi hệ thống.
Và tôi cần một công cụ để phá vỡ hệ thống đó."
***
Lý Minh bỏ rơi mảnh kính vỡ trên sàn.
Anh bước tới, không phải để tấn công, mà để bắt tay Ma Giới Đế Quân.
"Anh không cần một kẻ kế nhiệm," Lý Minh nói, giọng lạnh băng.
"Anh cần một *người quản lý*."
Ma Giới Đế Quân ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng cười lớn, một tiếng cười rung chuyển cả căn phòng dữ liệu.
"Thông minh.
Rất thông minh.
Vậy thì, chúng ta hãy giao ước."
Hai bàn tay chạm vào nhau.
Không có cảm giác ấm áp.
Chỉ có một luồng dữ liệu lạnh lẽo chạy qua cơ thể Lý Minh.
Anh cảm thấy như thể mình đang được kết nối vào một mạng lưới khổng lồ, một mạng lưới bao trùm toàn bộ thành phố Tân Long.
Anh có thể cảm nhận được nhịp đập của mười triệu trái tim, mười triệu niềm tin, mười triệu nỗi sợ hãi.
"Đây là quyền lực của một nhà kiến trúc," Ma Giới Đế Quân nói.
"Nhưng nhớ kỹ, Lý Minh.
Khi anh bắt đầu điều chỉnh niềm tin, anh sẽ không còn là con người nữa.
Anh sẽ trở thành một phần của hệ thống.
Và hệ thống không bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm."
Lý Minh rút tay lại.
Anh cảm thấy đầu mình quay cuồng, nhưng tinh thần thì tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay anh đang phát ra một ánh sáng xanh nhạt, giống như những dòng dữ liệu trong phòng.
"Không phải là một phần của hệ thống," Lý Minh nói.
"Mà là virus của nó."
Ma Giới Đế Quân gật đầu.
Trần Anh đang ở tầng B12.
Phòng thí nghiệm trung tâm.
Em gái anh ấy đang ở đó, chờ đợi sự giải cứu...
hoặc sự hủy diệt."
Lý Minh quay người, bước về phía thang máy.
Bóng đen sau lưng anh giờ đây lớn hơn, mạnh mẽ hơn.
Nó không còn là một ký sinh trùng.
Nó là vũ khí của anh.
***
Lý Minh và Shadow bước ra khỏi tầng hầm.
Khi họ xuất hiện lại trên mặt đường, ánh đèn neon của thành phố Tân Long chiếu xuống, rực rỡ và giả tạo.
Những người đi đường lướt qua họ, không ai nhận ra rằng người đàn ông trẻ tuổi này vừa ký kết một hợp đồng với ma quỷ.
Lý Minh đưa tay lên, chạm vào chiếc nhẫn trên ngón tay cái.
Một luồng dữ liệu xanh lá cây chảy từ ngón tay anh vào chiếc nhẫn.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của niềm tin trong thành phố.
Anh có thể thấy Trần Anh.
Một chấm sáng đỏ, đang di chuyển nhanh chóng về phía trung tâm thành phố.
Anh cũng có thể thấy em gái của Trần Anh.
Một chấm sáng tím, yếu ớt, đang bị bao vây bởi những chấm sáng đen — những kẻ săn lùng Dị năng của RCA.
Lý Minh mở mắt.
Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng.
"Thời gian," anh nói với Shadow.
"Chúng ta không có nhiều thời gian."
Shadow rít lên, một âm thanh không thể nghe thấy bằng tai, nhưng có thể cảm nhận được trong xương tủy.
Nó bao bọc lấy Lý Minh, biến anh thành một bóng đen hoàn toàn.
Lý Minh bắt đầu chạy.
Không phải chạy bằng chân, mà bằng cách điều chỉnh niềm tin của những người xung quanh.
Anh khiến họ tin rằng anh không tồn tại.
Anh khiến họ tin rằng anh là một phần của bóng tối.
Và trong bóng tối, anh là vua.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên.
Không phải của Ma Giới Đế Quân.
Mà là của chính anh.
Của Lý Minh, người từng là một thường nhân, người từng tin vào sự thật.
*Anh đang trở thành thứ mà anh ghét nhất.*
Lý Minh phớt lờ giọng nói đó.
Anh chỉ tập trung vào mục tiêu.
Cứu em gái của Trần Anh.
Phá vỡ phòng thí nghiệm.
Và bắt đầu quá trình hủy diệt Runtime.
Nhưng khi anh nhìn vào phản chiếu của mình trong một cửa kính hiệu, anh thấy một điều kỳ lạ.
Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.
Chúng đang phát ra một ánh sáng xanh nhạt, giống như những dòng dữ liệu.
Và trong ánh sáng đó, anh thấy một khuôn mặt khác.
Không phải của anh.
Mà của Giám đốc Trương.
Giám đốc Trương đang mỉm cười.
Lý Minh dừng lại.
Tim anh đập thình thịch.
*Ai đang kiểm soát ai?*
Câu hỏi đó vang lên trong đầu anh, nhưng không có câu trả lời.
Chỉ có bóng tối, và sự thật bị đàn áp.
Và cuộc chơi mới vừa bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận