Chương 7
Nó là một tín hiệu.
Lý Minh còn đang đứng giữa bãi đỗ xe tầng hầm B3, nơi không khí lạnh cắt da thịt và mùi hôi thối của xác thối hòa lẫn với mùi ozone chát chát.
Đối diện anh là xác của con "Sát Thú Bóng Tối" vừa bị anh giết chết bằng chính nắm tay trần.
Không có máu.
Không có nội tạng.
Chỉ còn lại một đống bụi tro đen kịt, tan rã vào không khí như thể nó chưa từng tồn tại.
Nhưng mùi tanh tưởi vẫn còn bám dính trên mũi anh, một chứng cứ vật lý cho thấy sự sống vừa bị tước đoạt.
Lý Minh hít thở sâu, nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống chiến.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ từ xác con quái vật.
Đó là một mảnh kim loại nhỏ, khắc dòng mã nhị phân nhấp nháy yếu ớt.
Anh nhận ra ngay lập tức: đây không phải là sinh vật hữu cơ.
Đây là mã nguồn bị lỗi, là một đoạn code rác của hệ thống Runtime đã vật chất hóa thành nỗi sợ hãi tập thể của cư dân khu ổ chuột.
"Anh nghĩ anh là anh hùng?"
Tiếng cười cợt vang lên trong đầu, không phải từ tai, mà trực tiếp từ tủy sống.
Lý Minh nghiến răng, cảm giác tê liệt lan tỏa từ bàn tay phải.
Vết nứt màu trắng trên da anh đang nóng rực, như thể có axit đang ăn mòn mô thần kinh.
Anh không trả lời.
Anh chỉ nhìn vào chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay.
Pin đang cạn kiệt.
Tín hiệu mạng bị chặn hoàn toàn.
Anh đang ở trong vùng chết kỹ thuật số, nơi mà giám sát của RCA không thể chạm tới, nhưng cũng là nơi mà quy luật vật lý thông thường bắt đầu sụp đổ.
Anh vứt mảnh kim loại đi.
Nó rơi xuống sàn bê tông, phát ra tiếng va chạm sắc lẹm.
Lý Minh quay người, ánh mắt lạnh băng quét qua những chiếc xe hơi bị bỏ rơi xung quanh.
Những bóng đen đang tụ tập lại ở góc khuất, tạo thành những hình thù méo mó.
Chúng đang chờ đợi.
Chúng đang đói khát niềm tin sợ hãi của anh.
Nếu anh run sợ, chúng sẽ biến thành quái vật khổng lồ.
Nếu anh tin rằng mình mạnh mẽ, chúng sẽ tan biến.
Nhưng Lý Minh không tin vào bất cứ điều gì, ngoại trừ sự thật tàn khốc: anh đang bị theo dõi.
Anh bước đi, từng bước một, phá vỡ sự im lặng nặng nề.
Bóng tối bên cạnh anh co lại, rút lui vào góc khuất, như thể chúng cũng cảm nhận được thứ gì đó đáng sợ hơn cả nỗi kinh hoàng thông thường.
Đó là sự trống rỗng trong mắt Lý Minh.
Một con người không còn gì để mất, và do đó, không có gì có thể đe dọa anh nữa.
**
Cánh cửa phòng server đóng sầm lại.
Ánh đèn đỏ báo động nhấp nháy.
"Anh đã nhìn thấy quá nhiều, Lý Minh."
Giọng nói này lần nữa vang lên, nhưng lần này nó đến từ chính hệ thống loa của phòng.
Lý Minh nhận ra giọng nói đó giống hệt giọng của người cha mình – người đã mất tích 5 năm trước sau một vụ cháy nhà được báo chí gọi là "tai nạn".
Nhưng giọng nói này không có cảm xúc.
Nó cơ học, lạnh lùng, và đầy uy quyền.
"Cha...?" Lý Minh thì thầm, giọng anh run rẩy.
Đây là lần đầu tiên anh cho phép bản thân thể hiện sự yếu đuối.
"Không phải cha anh.
Chỉ là một bản ghi âm giọng nói được sử dụng để thao túng cảm xúc của anh," giọng nói đáp lại, vô cảm.
"Hệ thống Runtime sử dụng dữ liệu sinh trắc học và lịch sử cá nhân của mỗi cư dân để tạo ra những phản ứng tâm lý tối ưu.
Với anh, chúng tôi dùng hình ảnh người cha.
Với Trần Anh, chúng tôi dùng hình ảnh em gái.
Chúng tôi biết điểm yếu của mỗi người.
Và chúng tôi kiểm soát nó."
Lý Minh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Anh đập tay vào màn hình holographic.
Kính vỡ vụn, nhưng dữ liệu vẫn tiếp tục hiển thị.
"Anh nghĩ anh có thể phá vỡ hệ thống bằng cách gây hỗn loạn?" Giọng nói tiếp tục.
"Anh đang tạo ra những vết nứt trong thực tại.
Nhưng những vết nứt đó chỉ cho phép thứ khác xâm nhập.
Thứ mà anh gọi là 'Kẻ Bóng' không phải là bạn của anh.
Nó là một thực thể từ bên ngoài, một ký sinh trùng đang ăn mòn ý thức của anh.
Khi anh phá vỡ Runtime, anh sẽ mở cánh cửa cho nó.
Và khi đó, Tân Long sẽ không còn là một nhà tù.
Nó sẽ trở thành một địa ngục."
Lý Minh im lặng.
Anh nhìn vào bóng của mình trên sàn nhà.
Nó đang di chuyển độc lập, uốn lượn như một con rắn độc.
Anh nhớ lại những khoảnh khắc mà anh mất kiểm soát, khi bàn tay anh tự động giết chết những kẻ tấn công mà anh không hề ra lệnh.
Phải chăng giọng nói này đúng?
Phải chăng anh đang trao quyền cho một quái vật khác để thay thế một hệ thống tàn bạo?
"Anh không quan tâm," Lý Minh nói, giọng lạnh băng.
"Nếu sự thật là đau đớn, thì tôi sẽ chịu đựng.
Nhưng tôi sẽ không để cho sự thật bị bóp méo để phục vụ cho sự ổn định giả tạo của các ông."
"Đó là sự ngu ngốc của con người," giọng nói phán xét.
"Các ông ấy không thể chịu đựng sự hỗn độn.
Họ cần trật tự.
Họ cần niềm tin.
Và chúng tôi cung cấp cả hai.
Bây giờ, hãy chuẩn bị để trả giá cho sự tò mò của anh."
Ba bóng đen tách ra từ các góc phòng.
Chúng không phải là quái vật bóng tối thông thường.
Chúng là những "Thợ Săn" – những thực thể được tạo ra từ dữ liệu lỗi và năng lượng dư thừa của hệ thống.
Chúng có hình dạng của con người, nhưng không có khuôn mặt.
Chỉ có những lỗ hổng đen kịt nơi mắt và miệng nên có.
Chúng tiến về phía Lý Minh, bước đi không tiếng động, nhưng không khí xung quanh chúng bị bóp méo, tạo ra những âm thanh rít lên khó chịu.
**
Phòng server yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng hú của gió trong các ống dẫn khí.
Lý Minh đứng giữa đống đổ nát, cơ thể run rẩy nhưng tinh thần tỉnh táo chưa từng có.
"Kẻ Bóng" quay lại, bám sát lưng anh, nhưng lần này nó không còn là một ký sinh trùng, mà là một đồng minh trung thành.
Bỗng nhiên, điện thoại của Lý Minh rung lên.
Anh lấy nó ra từ túi quần.
Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn từ một số không tên.
"Anh đã làm tốt, Lý Minh.
Nhưng anh mới chỉ chạm vào bề mặt.
Em gái tôi đang ở tầng B10.
Nếu anh muốn cứu cô ấy, và cứu chính mình, hãy đến đây.
Đừng mang theo 'nó'.
Nó sẽ giết anh."
Lý Minh nhìn vào tin nhắn, rồi nhìn vào bóng tối đang quấn quanh người anh.
Anh nhận ra rằng người gửi tin nhắn không phải là bạn của anh.
Đó là một cái bẫy.
Nhưng đó cũng là một lời mời gọi.
Một lời mời gọi để đi sâu hơn vào địa ngục, để tìm ra sự thật cuối cùng về Runtime, về cha anh, và về nguồn gốc của chính anh.
Anh mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Anh bước về phía thang máy, nơi dẫn xuống tầng sâu hơn.
Anh biết rằng khi anh bước vào thang máy đó, anh sẽ không còn là Lý Minh nữa.
Anh sẽ trở thành thứ gì đó khác.
Thứ gì đó mạnh mẽ hơn, và đáng sợ hơn.
Và trong sâu thẳm tâm trí, Ma Giới Đế Quân cười.
Vì anh biết rằng, dù Lý Minh có phá vỡ hệ thống, thì sự hỗn độn mà anh mang lại sẽ chỉ là bàn đạp cho sự thống trị mới.
Và lần này, không ai có thể ngăn cản anh ta.
Thang máy bắt đầu di chuyển xuống.
Số tầng giảm dần: B5...
Ánh sáng trong phòng server tắt dần, để lại Lý Minh trong bóng tối tuyệt đối.
Nhưng anh không sợ.
Vì anh đã trở thành bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận