Chương 6
Nó ngấm mùi ozone và mùi sắt gỉ, thứ mùi của những dây thần kinh đang bị đứt đoạn.
Lý Minh đứng giữa dòng người, mắt anh lạnh như băng, quét qua khuôn mặt những người đi ngang.
Những đường nét trên gương mặt họ hoàn hảo đến mức giả tạo, như những bức tượng sáp được đánh bóng kỹ lưỡng.
Nhưng khi Lý Minh tập trung ý chí, khi anh cố gắng *phủ nhận* vẻ hoàn hảo ấy, thực tại bắt đầu rạn nứt.
Những đường nứt màu đen, mỏng manh như tóc, bắt đầu hiện ra trên da thịt họ.
Chúng lan tỏa từ khóe mắt, từ miệng, từ những khớp xương.
Những người này không phải là con người đã mất cảm xúc; họ đang bị "đồng bộ hóa".
Mỗi bước chân của họ tạo ra âm thanh đồng nhất, *đam, đam, đam*, như một nhịp tim khổng lồ đang đập dưới lòng đất.
Không ai nói chuyện.
Không ai nhìn nhau.
Họ chỉ di chuyển, một cỗ máy sống được lập trình bởi niềm tin rằng "trật tự là sự an toàn".
Lý Minh cảm thấy đau nhói ở thái dương.
Não bộ của anh, vốn quen với sự hỗn độn và tiếng ồn của thực tại thô ráp, đang bị tấn công bởi sự tĩnh lặng đáng sợ này.
Anh đưa tay lên che mắt, nhưng hình ảnh những vết nứt vẫn hiện hữu trong tâm trí.
Chúng không chỉ là hiệu ứng thị giác.
Chúng là mã lỗi.
Là những chỗ hổng trong hệ điều hành Runtime mà Trương đang cố gắng vá lại bằng máu và nỗi sợ.
"Anh nhìn thấy chúng rồi," một giọng nói thì thầm trong đầu anh, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tủy sống.
Đó là Shadow.
"Họ đang chết.
Chết từ từ, từng tế bào một, để nuôi dưỡng cái ảo cảnh này."
Lý Minh không đáp.
Anh chỉ thở ra, hơi thở tạo thành một đám sương mỏng trong không khí lạnh lẽo.
Anh bước vào dòng người.
Một phụ nữ bên cạnh anh khẽ run rẩy, ánh mắt trống rỗng.
Khi tay Lý Minh chạm nhẹ vào vai cô, cô ấy không quay lại.
Thay vào đó, một vết nứt lớn hơn hiện ra trên lưng áo cô, như thể da thịt bên dưới đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc của sự tuân thủ.
Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: Thành phố này không được xây bằng gạch đá.
Nó được xây bằng sự im lặng của những kẻ bị áp bức.
Và anh, Lý Minh, là tiếng hét duy nhất còn sót lại.
***
Họ lách vào những con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt và bóng tối dày đặc hơn.
Đây là những khu vực "chết" của niềm tin tập thể.
Những nơi mà người dân quá mệt mỏi để duy trì ảo tưởng, hoặc quá sợ hãi để tin vào bất cứ điều gì.
Bức tường bê tông ở đây không còn màu trắng tinh tươm.
Chúng bám đầy rêu đen, ẩm ướt và lạnh lẽo.
Rêu này không phải là thực vật.
Nó là biểu hiện vật lý của nỗi sợ bị đè nén, của những ký ức đau thương mà Runtime cố gắng xóa sổ.
Shadow dẫn đường.
Bóng dáng của Lý Minh tách ra khỏi chân anh, di chuyển độc lập, trượt trên những vũng nước đọng.
Nó không nói nhiều, chỉ đơn giản là dẫn anh đến một trạm biến áp cũ, nằm sâu trong mê cung bê tông.
Trạm biến áp này đã bị bỏ hoang từ thời kỳ trước khi Runtime ra đời, nhưng nó vẫn phát ra tiếng ù ù低沉, như tiếng thở dài của một con quái vật bị nhốt.
Cánh cửa sắt gỉ sét bị đẩy mở ra bởi một lực vô hình.
Bên trong, không có máy móc hiện đại.
Chỉ có một căn phòng nhỏ, đầy bụi bặm, với một màn hình CRT cũ kỹ đang nhấp nháy ánh sáng xanh lờ mờ.
Trên màn hình là những dòng mã chạy liên tục, không phải ngôn ngữ lập trình thông thường, mà là những ký hiệu hình học kỳ lạ, xoay tròn như những mắt nhìn đang quan sát.
"Đây là nơi bắt đầu," Shadow nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi trong phòng, làm rung chuyển những hạt bụi.
"Không phải nơi Runtime được tạo ra.
Mà là nơi nó *bị* tạo ra."
Lý Minh bước tới, nhìn vào màn hình.
Những dòng mã đó không phải là dữ liệu.
Chúng là niềm tin.
Mỗi ký hiệu đại diện cho một suy nghĩ, một nỗi sợ, một hy vọng của một cư dân Tân Long.
Chúng được thu thập, lọc rửa, và tái cấu trúc để duy trì sự ổn định.
Nhưng ở đây, ở tầng sâu nhất, có một lỗ hổng.
Một chỗ trống màu đen, nơi những dữ liệu bị loại bỏ – những sự thật quá đau đớn để chấp nhận – bị lưu trữ.
"Trương không kiểm soát niềm tin," Lý Minh nói, giọng khàn đặc.
"Anh ta chỉ là người dọn dẹp.
Người thực sự kiểm soát là thứ này."
Shadow cười, một âm thanh khô khốc như lá cây chết rơi.
"Anh nghĩ anh hiểu.
Nhưng anh chưa thấy hết.
Nhìn kỹ hơn, Minh.
Nhìn vào cái bóng của chính anh."
Lý Minh quay lại.
Bóng của anh trên sàn nhà không còn giống hình dáng con người.
Nó đang biến dạng, kéo dài, tạo thành những hình thù kỳ quái, như những xúc tu của một sinh vật biển sâu.
Và trong tâm trí anh, một ký ức xa xôi, mờ nhạt, bắt đầu hiện hình.
Một khuôn mặt.
Không phải của anh.
Mà của kẻ đã giết anh.
***
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ lối vào hẻm.
Ba bóng dáng mặc đồng phục đen, mang cấp bậc "Giám sát", lao xuống con hẻm.
Chúng không cần giao tiếp.
Chỉ cần một cái vẫy tay đồng bộ, không khí xung quanh Lý Minh trở nên nặng nề như chì.
Đây là kỹ năng "Áp lực Niềm tin" – một dạng dị năng được cấp phép bởi RCA, ép buộc đối phương phải tuân thủ trật tự bằng cách tác động trực tiếp vào hệ thần kinh.
Lý Minh quỳ xuống, đầu gối đập vào sàn bê tông.
Huyết áp tăng vọt, tim anh đập như muốn nổ tung.
Họ không dùng vũ khí.
Họ dùng *sự thật* của hệ thống để đè bẹp anh.
"Lý Minh," giọng nói của người dẫn đầu vang lên, lạnh lùng và không cảm xúc.
"Anh đang vi phạm Điều khoản 7: Cản trở sự ổn định cộng đồng.
Hãy tự nguyện nộp mình."
Lý Minh cắn chặt răng, máu rỉ ra từ nướu.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh từ chối phục tùng.
Niềm tin của họ – niềm tin vào RCA, vào sự an toàn, vào trật tự – là một bức tường vô hình, dày hơn cả thép.
"Anh không thể thắng được chúng," Shadow thì thầm, nhưng lần này, giọng nói đó không đến từ bên ngoài.
Nó đến từ bên trong sọ não Lý Minh.
"Họ là hiện thân của ý chí tập thể.
Một mình anh, anh chỉ là một lỗi hệ thống."
Nhưng Lý Minh không buông xuôi.
Anh nhìn vào đôi mắt của người Giám sát.
Trong ánh mắt đó, anh không thấy sự quyết tâm.
Anh thấy sự trống rỗng.
Họ cũng là những con rối.
Và nếu họ là con rối, thì dây điều khiển họ có thể bị cắt.
Lý Minh nhắm mắt lại.
Anh không cố gắng chống lại áp lực.
Anh *chấp nhận* nó.
Anh để cho nỗi sợ hãi, cho cảm giác thất bại, cho sự tuyệt vọng tràn ngập cơ thể mình.
Và trong khoảnh khắc đó, khi anh buông bỏ mọi kháng cự, dị năng của anh bùng nổ.
Không phải để tấn công, mà để *phủ nhận*.
Anh phủ nhận rằng anh là một cá nhân đơn độc.
Anh phủ nhận rằng anh yếu đuối.
Anh khẳng định rằng anh là sự hỗn độn.
Và sự hỗn độn không thể bị kiểm soát.
Một sóng xung kích vô hình phát ra từ cơ thể Lý Minh.
Ba người Giám sát hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự kinh hoàng khi ý thức của họ bị xâm nhập.
Họ nhìn thấy những ký ức bị chôn vùi, những tội lỗi mà RCA đã che đậy.
Bức tường áp lực sụp đổ.
Lý Minh đứng dậy, thở hổn hển.
Ba người đàn ông kia gục xuống, khóc lóc, run rẩy.
Họ không còn là những cỗ máy.
Họ lại là con người.
Và điều đó khiến họ yếu đuối hơn bao giờ hết.
*Ma Giới Đế Quân**, nhưng không phải ở dạng vật chất.
Nó là hiện thân của "Nỗi sợ tập thể bị dằn nén".
Nó không xuất hiện để chiến đấu, mà để *quan sát*.
Lý Minh nhận ra twist kinh hoàng: Shadow không phải là đồng minh ngẫu nhiên.
Shadow là một phần tách ra từ ý thức của Ma Giới Đế Quân, được gửi vào cơ thể Lý Minh như một con virus.
Và bây giờ, khi Lý Minh bắt đầu phá vỡ hệ thống Runtime, virus đó đang kích hoạt, để đưa chủ nhân của nó trở lại.
"Anh đã làm tốt," giọng nói của Ma Giới Đế Quân vang lên, vang vọng trong không gian và trong tâm trí Lý Minh.
"Anh đã mở cánh cửa.
Bây giờ, hãy để tôi bước qua."
Lý Minh nhìn vào tay mình.
Những vết nứt màu đen trên da thịt anh không còn là mã lỗi nữa.
Chúng đang biến thành những mạch năng lượng, kết nối anh với thực thể tối tăm kia.
Anh cảm thấy ý chí của mình đang bị bào mòn, bị thay thế bởi một thứ gì đó cổ xưa, hung bạo và vô cảm.
"Anh nghĩ anh là anh hùng?" Ma Giới Đế Quân cười.
"Anh chỉ là chiếc chìa khóa.
Và bây giờ, ổ khóa đã mở."
Lý Minh cố gắng rút tay lại, nhưng cơ thể anh không còn tuân theo lệnh.
Anh cảm thấy sự kiểm soát của mình đang tan vỡ.
Anh không còn là Lý Minh.
Anh đang trở thành một phần của cái bóng.
***
Lý Minh nhìn vào tay mình.
Dị năng của anh đang bùng cháy, không phải màu xanh của trật tự, cũng không phải màu đen của bóng tối, mà là màu trắng – màu của sự trống rỗng, của sự phủ nhận cả hai.
Anh không chạy.
Anh cũng không đánh Shadow.
Anh quay lưng lại với Shadow và hướng về phía trung tâm thành phố, nơi tòa nhà RCA đang sừng sững như một ngọn tháp giám sát.
Anh biết rằng nếu anh chiến đấu, anh sẽ thua.
Nếu anh chạy, anh sẽ bị bắt.
Nhưng có một lựa chọn thứ ba.
Lý Minh bắt đầu đi.
Mỗi bước chân của anh làm rung chuyển mặt đất.
Những vết nứt màu trắng lan tỏa từ dưới chân anh, phá vỡ sự đồng bộ của Runtime.
Người dân trên đường phố dừng lại, nhìn anh với ánh mắt sợ hãi và kinh ngạc.
Họ không hiểu điều gì đang xảy ra.
Nhưng họ cảm thấy nó.
Sự thật đang trở lại.
Và trong sâu thẳm tâm trí, Ma Giới Đế Quân cười.
Vì anh biết rằng, dù Lý Minh có phá vỡ hệ thống, thì sự hỗn độn mà anh mang lại sẽ chỉ là bàn đạp cho sự thống trị mới.
Và lần này, không ai có thể ngăn cản anh ta.
Lý Minh nhìn về phía trước.
Anh không biết mình sẽ kết thúc ở đâu.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: Game đã thay đổi.
Và lần này, anh sẽ không chỉ là người chơi.
Anh sẽ là quân cờ quyết định.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận