Chương 5

Bụi bê tông không rơi xuống theo trọng lực.

Chúng lơ lửng, xoay tròn như những con ruồi chết trong một cái bẫy nhớt vô hình, phản chiếu ánh sáng xám tro từ bầu trời đang bị lỗi.

Lý Minh đứng giữa đống đổ nát của căn hộ tầng ba, phổi anh cháy xém vì mùi ozone và mùi máu tanh.

Những ngón tay bóng tối, dày bằng cột điện, vẫn còn cắm sâu vào sàn nhà, rung lên những âm thanh低频 khiến răng anh ê buốt.

Chúng không phải là vật chất.

Chúng là sự phủ nhận.

Là hệ thống Runtime đang cố gắng "xóa" một dòng code không tương thích.

Lý Minh không chạy.

Chạy là hành động của kẻ chấp nhận quy luật.

Anh đứng im, quan sát cách không gian xung quanh méo mó.

Bức tường bên trái đang chảy nhũ như sáp nóng, tiết ra những giọt chất lỏng đen kịt, trong suốt như thủy tinh nhưng nặng như chì.

Đó là máu của thành phố.

Tân Long đang chảy máu vì một vết thương hở.

Một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai anh.

Lý Minh cứng đờ.

Cơ bắp bắp chân căng lên, sẵn sàng bật nhảy hoặc đâm kiếm nếu anh có vũ khí.

Nhưng không có kiếm.

Chỉ có hai bàn tay trắng và một bộ não đang cố gắng giải mã nỗi sợ.

Anh quay đầu chậm rãi.

Không có ai.

Chỉ có bóng của anh, in đậm trên sàn nhà, nhưng nó không di chuyển cùng anh.

Nó đứng yên, tách biệt, như một thực thể độc lập đang quan sát chủ nhân của nó.

*“Đừng cử động,”* giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải từ tai.

Từ tủy sống.

Từ nơi mà ký ức và hiện tại giao thoa.

*“Họ đang quét lại khu vực.

Nếu bạn di chuyển, bạn sẽ kích hoạt phản xạ phòng thủ của mạng lưới niềm tin.”*

Lý Minh nhắm mắt.

Anh hít vào một hơi dài, cố gắng bình tĩnh.

Sự hoảng loạn là nhiên liệu cho Runtime.

Nếu anh sợ hãi, thành phố sẽ biến nỗi sợ đó thành quái vật.

Anh đã học được điều đó trong ba ngày qua.

Anh là một lỗi hệ thống, nhưng anh cũng là một phần của hệ thống.

*“Cha,”* Lý Minh thầm thì, giọng khàn đặc.

*“Tại sao anh lại ở đây?”*

Bóng tối trên sàn nhà lan rộng, bao phủ bàn chân anh.

Nó không lạnh.

Nó ấm áp, giống như hơi thở của một người thân yêu.

Nhưng cảm giác đó khiến da gà nổi lên khắp người anh.

*“Vì anh đã chết,”* giọng nói đáp lại, nhẹ nhàng nhưng sắc lẹm như dao cạo.

*“Và con đang sống thay anh.

Nhưng con đang làm sai.

Con đang để họ kiểm soát con.”*

Lý Minh mở mắt.

Những ngón tay bóng tối bắt đầu rút lui, co lại như những sợi dây thừng đàn hồi.

Chúng đang thu thập dữ liệu.

Lý Minh cúi thấp người, di chuyển nhẹ nhàng qua những mảnh vỡ lơ lửng.

Anh biết mình phải rời đi.

Căn hộ này đã bị đánh dấu.

Nếu anh ở lại, Runtime sẽ không chỉ xóa anh.

Nó sẽ xóa toàn bộ tòa nhà để đảm bảo không còn sót lại bất kỳ "lỗi" nào.

Anh bước ra khỏi cửa sổ vỡ, nhảy xuống khoảng không giữa hai tòa nhà.

Gió hú lên, mang theo mùi ẩm mốc của khu ổ chuột.

Dưới chân anh, những con phố hẹp đang biến dạng.

Những biển hiệu quảng cáo neon nháy lộn xộn, hiển thị những thông điệp vô nghĩa: *AN TOÀN LÀ TỬ VONG*, *NIỀM TIN LÀ GÁNH NẶNG*.

Lý Minh bám vào bức tường đối diện, leo lên như một con thằn lằn.

Anh không cần dây thừng.

Anh chỉ cần niềm tin rằng mình sẽ không rơi.

Và trong thế giới Runtime, niềm tin là định luật vật lý.

Nhưng niềm tin của anh không phải là niềm tin vào bản thân.

Nó là niềm tin vào sự sụp đổ.

*[TRÍCH ĐOẠN TỪ NHẬT KÝ ĐIỆN TỬ CỦA LÝ MINH - FILE: LOG_05_02]**

*Ngày 5.

Giờ 03:14.*

*Tôi không ngủ được.

Bóng tối trong đầu tôi đang nói chuyện.

Nó gọi mình là "Cha".

Nó nói rằng nó là ý thức của người đàn ông đã tạo ra Runtime.

Nhưng điều đó vô lý.

Runtime là một hệ thống tự phát, sinh ra từ tập thể niềm tin của 10 triệu cư dân.

Không ai có thể "tạo ra" nó.

Không ai có thể kiểm soát nó hoàn toàn.*

*Nhưng nếu nó nói thật?

Nếu cha tôi thực sự là kiến trúc sư của sự dối trá này?

Và nếu anh ta đã chết, nhưng ý thức của anh ta đã bị bẫy trong chính hệ thống mình tạo ra?*

*Tôi cảm thấy sự hiện diện của nó ngày càng mạnh mẽ.

Nó không chiếm lấy cơ thể tôi.

Nó đang dạy tôi.

Nó dạy tôi cách nhìn thấy những vết nứt trong thực tại.

Cách nhìn thấy những dòng code ẩn sau những bức tường bê tông.*

*Hôm nay, tôi thấy một đứa trẻ đang khóc trên đường phố.

Mẹ nó đang cố dỗ dành, nói rằng mọi thứ sẽ ổn.

Nhưng tôi thấy bóng của đứa trẻ đang kéo dài, biến thành những chiếc móc sắc nhọn, đâm vào lòng mẹ nó.

Mẹ nó không thấy.

Nó chỉ tin vào lời nói của mình.

Nhưng đứa trẻ không tin.

Và vì đứa trẻ không tin, bóng tối đang nuôi dưỡng nó.*

*Tôi muốn cứu đứa trẻ đó.

Nhưng tôi không thể.

Nếu tôi can thiệp, tôi sẽ phá vỡ quy luật.

Và nếu tôi phá vỡ quy luật, Runtime sẽ trừng phạt.

Trừng phạt bằng cách biến nỗi sợ của đứa trẻ thành hiện thực.*

*Tôi là một kẻ quan sát.

Một kẻ vô cảm.

Đó là cách tôi tồn tại.

Nhưng bóng tối trong đầu tôi đang cười.

Nó nói rằng sự vô cảm là một dạng kiểm soát.

Và kiểm soát là điều duy nhất cha tôi biết.*

*Tôi sợ mình đang trở thành anh ta.*

***

Trần Anh đứng trước tấm kính một chiều của phòng giám sát RCA.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của anh.

Trước mắt anh là hình ảnh của Lý Minh, đang di chuyển qua những con hẻm tối tăm của khu ổ chuột.

Hình ảnh không rõ nét, bị nhiễu sóng, nhưng đủ để nhận ra.

*"Anh ấy đang đi về phía nào?"* Trần Anh hỏi, giọng trầm.

*"Hướng Bắc,"* giọng nói của Giám đốc Trương vang lên từ loa, lạnh lùng và không cảm xúc.

*"Vào khu vực 'Vùng Chết'.

Nơi mà niềm tin của cư dân đã cạn kiệt.

Nơi thực tại bắt đầu tan rã."*

Trần Anh nhíu mày.

Vùng Chết là nơi bị cấm kỵ.

Không ai đi vào đó.

Không ai sống sót sau khi đi ra.

Nếu Lý Minh vào đó, anh ấy sẽ chết.

Hoặc tệ hơn, anh ấy sẽ trở thành thứ gì đó không còn là con người.

*"Tại sao chúng ta không bắt giữ anh ta ngay bây giờ?"* Trần Anh hỏi.

*"Anh ta là một mối đe dọa.

Một lỗi hệ thống đang lan rộng."*

*"Bởi vì chúng ta cần anh ta,"* Trương đáp.

*"Lý Minh là một công cụ.

Một công cụ mà chúng ta chưa hoàn thiện.

Hãy để anh ta đi sâu vào Vùng Chết.

Hãy để anh ta thấy sự thật.

Khi anh ta thấy sự thật, anh ta sẽ hiểu.

Và khi anh ta hiểu, anh ta sẽ trở về.

Hoặc anh ta sẽ biến mất.

Cả hai đều chấp nhận được."*

Trần Anh nắm chặt tay.

Anh không tin vào lời nói của Trương.

Anh biết Trương đang giấu gì đó.

Em gái anh, Trần Lan, đang nằm trong bệnh viện đặc biệt của RCA.

Cô ấy không phải là bệnh nhân.

Cô ấy là một thí nghiệm.

Một nạn nhân của sự thao túng niềm tin.

Trương muốn dùng Lý Minh để tìm ra cách chữa trị cho Lan.

Hoặc để tiêu diệt cô ấy nếu cô ấy trở thành mối đe dọa.

*"Tôi sẽ theo dõi anh ta,"* Trần Anh nói.

*"Nhưng nếu anh ta gặp nguy hiểm, tôi sẽ can thiệp."*

*"Đừng làm vậy, đại úy,"* Trương cảnh báo.

*"Sự can thiệp của bạn sẽ chỉ làm mọi thứ tệ hơn.

Hãy nhớ rằng, trong Runtime, ý định là quan trọng hơn hành động.

Nếu bạn tin rằng bạn đang cứu anh ta, bạn có thể vô tình giết anh ta."*

Trần Anh ngắt kết nối.

Anh nhìn vào màn hình, nơi hình ảnh của Lý Minh đang nhỏ dần, biến thành một chấm đen giữa mê cung bê tông.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong ngực.

Không phải vì lo lắng cho Lý Minh.

Mà vì anh nhớ lại ánh mắt của em gái mình trước khi cô ấy bị biến đổi.

Ánh mắt đầy sợ hãi.

Sợ hãi những thứ mà người lớn không thể nhìn thấy.

Anh lấy ra một gói thuốc lá, nhưng không hút.

Anh chỉ ngửi mùi thuốc lá, cố gắng giữ cho tinh thần tỉnh táo.

Anh biết mình đang đi trên một sợi dây thừng mỏng manh.

Một bước sai, và cả anh lẫn em gái anh sẽ bị nuốt chửng bởi hệ thống.

***

Lý Minh bước vào Vùng Chết.

Không khí ở đây khác biệt.

Nó dày đặc, nặng nề, như thể đang thở dưới nước.

Ánh sáng từ những ngọn đèn đường yếu ớt, nhấp nháy liên tục, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó.

Những tòa nhà xung quanh không còn hình dạng rõ ràng.

Chúng giống như những khối lập phương bị nén lại, các cạnh sắc lẹm, bề mặt gồ ghề.

Đây là nơi mà niềm tin của cư dân đã chết.

Họ không còn tin vào trật tự.

Họ không còn tin vào sự an toàn.

Họ chỉ còn lại nỗi sợ.

Và nỗi sợ, trong Runtime, là một chất xúc tác mạnh mẽ.

Lý Minh thấy những hình bóng di chuyển trong bóng tối.

Chúng không phải là người.

Chúng là những tàn dư của những con người đã mất đi nhân tính.

Những "Dị Nhân" bị loại bỏ.

Những kẻ mà xã hội Tân Long không còn muốn nhìn thấy.

Một trong những hình bóng đó bước ra từ góc phố.

Nó có hình dáng con người, nhưng da thịt nó bị xé toạc, lộ ra những sợi dây thần kinh phát sáng màu xanh lá cây.

Đôi mắt nó không có tròng, chỉ là hai hốc đen sâu thẳm.

*"Lý Minh,"* nó nói, giọng nói như tiếng giấy xé.

*"Cha con đã gọi con."*

Lý Minh dừng lại.

Anh nhận ra giọng nói đó.

Nó giống với giọng nói trong đầu anh.

Nhưng nó thô ráp hơn.

Đau đớn hơn.

*"Ai là cha tôi?"* Lý Minh hỏi, giọng lạnh lùng.

*"Người đã tạo ra nơi này,"* hình bóng đáp.

*"Người đã dạy chúng ta rằng nỗi sợ là sức mạnh.

Người đã biến chúng ta thành những con quái vật để duy trì trật tự."*

Lý Minh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong ngực.

Không phải giận hình bóng kia.

Mà giận chính mình.

Giận vì anh đã để cho bóng tối trong đầu anh thao túng anh.

Giận vì anh đã không hành động sớm hơn.

*"Tôi sẽ phá vỡ nơi này,"* Lý Minh nói.

*"Tôi sẽ giải phóng tất cả các bạn."*

Hình bóng cười.

Một tiếng cười khản đặc, đầy mỉa mai.

*"Con không thể làm điều đó.

Vì con là một phần của nó.

Con là lỗi hệ thống, nhưng con cũng là tính năng.

Cha con đã thiết kế con để trở thành người bảo vệ cho sự dối trá này.

Cho đến khi con sẵn sàng để thừa nhận sự thật."*

Lý Minh rút ra một con dao nhỏ từ trong túi áo.

Nó không phải là vũ khí thông thường.

Nó là một mảnh vỡ từ bức tường của căn hộ anh, được anh mài sắc.

Nó không cắt được thịt.

Nhưng nó có thể cắt được niềm tin.

*"Thử đi,"* Lý Minh nói.

Anh lao về phía hình bóng.

Không phải để giết nó.

Mà để chạm vào nó.

Để cảm nhận sự thật của nó.

Khi lưỡi dao chạm vào da thịt hình bóng, một luồng năng lượng mạnh mẽ phóng ra.

Không phải điện.

Không phải lửa.

Mà là ký ức.

Lý Minh thấy một phòng thí nghiệm.

Thấy những người đàn ông mặc áo trắng đang thao tác trên những cơ thể người.

Thấy một người đàn ông giống hệt anh đang mỉm cười.

Và thấy một đứa trẻ đang khóc, bị giam cầm trong một chiếc lồng kính.

*"Đừng sợ,"* người đàn ông nói với đứa trẻ.

*"Cha sẽ bảo vệ con.

Cha sẽ tạo ra một thế giới nơi con không bao giờ phải sợ hãi nữa."*

Lý Minh rút lui, thở hổn hển.

Anh quỳ xuống, tay cầm con dao run rẩy.

Hình bóng kia đã biến mất.

Chỉ còn lại một vệt máu đen trên mặt đất.

*“Con đã thấy chưa?”* giọng nói trong đầu anh vang lên.

*“Đó là sự thật.

Và sự thật là một gánh nặng.”*

Lý Minh đứng dậy.

Anh lau máu trên tay.

Anh không còn sợ hãi.

Anh đã thấy nguồn gốc của nỗi sợ.

Và bây giờ, anh biết cách để đối phó với nó.

Anh không cần phải phá vỡ hệ thống bằng sức mạnh.

Anh cần phải phá vỡ nó bằng sự thật.

*[THƯ NGẮN GỬI CHO GIÁM ĐỐC TRƯƠNG - TỪ NGUỒN GỐC KHÔNG RÕ]**

*Kính gửi Giám đốc,*

*Anh đang chơi một trò chơi nguy hiểm.

Anh nghĩ rằng anh có thể kiểm soát niềm tin của 10 triệu người.

Nhưng anh quên một điều: Niềm tin không phải là thứ có thể bị kiểm soát.

Nó là thứ có thể bị phản bội.*

*Lý Minh không phải là lỗi hệ thống.

Anh ấy là người cảnh báo.

Và tôi, người đã tạo ra anh ấy, đang theo dõi từng bước đi của anh.*

*Hãy cẩn thận, Trương.

Vì khi niềm tin sụp đổ, không chỉ thành phố sụp đổ.

Mà cả linh hồn của anh cũng sẽ theo đó.*

*— K.*

***

Lý Minh tiếp tục đi sâu vào Vùng Chết.

Bóng tối xung quanh anh trở nên dày đặc hơn.

Những tiếng thì thầm vang lên từ mọi phía, gọi tên anh.

Kêu gọi anh đầu hàng.

Kêu gọi anh trở về với sự an toàn của sự dối trá.

Nhưng Lý Minh không nghe.

Anh chỉ nhìn về phía trước.

Về phía trung tâm của Vùng Chết.

Nơi mà trái tim của Runtime đang đập.

Và ở đó, anh sẽ tìm thấy câu trả lời.

Câu trả lời cho việc tại sao anh lại tồn tại.

Và câu trả lời cho việc liệu anh có thể cứu được chính mình hay không.

Bóng tối trong đầu anh cười một lần nữa.

Nhưng lần này, nó không còn đáng sợ.

Nó chỉ đơn giản là...

Lý Minh bước tiếp.

Mỗi bước chân là một lời thề.

Lời thề với chính mình.

Lời thề với sự thật.

Và lời thề với những người đã bị hệ thống này nuốt chửng.

Anh sẽ không dừng lại.

Cho đến khi mọi thứ sụp đổ.

Hoặc cho đến khi anh trở thành kẻ cai trị mới của sự dối trá.

Điều đó vẫn chưa rõ.

Nhưng một điều chắc chắn: Game đã bắt đầu.

Và lần này, Lý Minh sẽ không để ai khác viết quy tắc chơi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập