Chương 4

Bàn chân của Lý Minh không hề chạm đất.

Thay vào đó, nó xuyên qua lớp bê tông cốt thép như thể đó chỉ là một tấm màn nước mỏng manh, lạnh lẽo và nhờn rít.

Không có tiếng va chạm, không có bụi bay.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ của một hệ thống đang cố gắng sửa lỗi nhưng thất bại.

Anh nhìn xuống, thấy đôi giày của mình lún sâu vào khoảng trống vô định, nơi những mảnh vỡ của thực tại đang xoay tròn như những con quay hồi chuyển bị hỏng.

Bức tường kính của tầng 99, thứ vừa rồi còn phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ của Tân Long, giờ đây đã biến dạng.

Nó không vỡ ra thành những mảnh sắc nhọn, mà tan chảy thành một khối chất lỏng đen kịt, tiết lộ ra một hành lang ẩm mốc, tối om nằm ngay bên trong bức tường đó.

Mùi hôi thối của cống rãnh và giấy tờ mục nát ùa vào mũi anh, mùi của những bí mật bị chôn vùi dưới lớp sơn son thếp vàng của thành phố.

Đây là "Lớp Runtime" – phiên bản ẩn của thực tế, nơi những nỗi sợ hãi tập thể chưa được xử lý sẽ tích tụ thành vật chất.

Lý Minh cảm thấy da thịt mình nổi gai ốc.

Anh không hoảng loạn, nhưng tim anh đập nhanh hơn nhịp điệu bình thường.

Anh hít một hơi sâu, không khí ở đây loãng và nặng mùi kim loại, giống như mùi máu tươi đã khô.

"Đừng nhìn vào bóng tối nếu anh không muốn nó nhìn lại," một giọng nói vang lên từ phía sau, lạnh lùng và cơ học.

Lý Minh quay đầu.

Shadow đứng đó, nhưng không còn là hình ảnh phản chiếu mờ ảo nữa.

Nó đứng tách biệt, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào anh, như thể đang đánh giá một công cụ sắp bị vứt bỏ.

Lý Minh bước xuống hành lang.

Mỗi bước chân đều tạo ra những vết nứt nhỏ trên mặt sàn, những vết nứt này lan tỏa ra như mạng nhện, làm lộ ra những dòng mã nhị phân nhấp nháy yếu ớt dưới lớp sơn sàn.

Anh nhận ra rằng thành phố Tân Long không phải là một nơi chốn, mà là một cơ thể sống, và anh vừa mới xâm nhập vào hệ tiêu hóa của nó.

***

K bước xuống cầu thang xoắn ốc bằng sắt gỉ, những bậc thang này xuất hiện ngẫu nhiên trong không khí, không tuân theo bất kỳ quy luật kiến trúc nào.

Giày tây đen bóng của anh không hề bám bụi, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn độn xung quanh.

Anh dừng lại trước mặt Lý Minh, người đang ngồi bệt xuống sàn, ôm đầu trong nỗ lực giữ lấy ý thức của mình.

"Anh đang làm hỏng kịch bản, anh bạn," K nói, giọng điệu nhẹ nhàng như một người bán hàng đang giải thích cho một khách hàng khó tính.

"Niềm tin là một hàng hóa hữu hạn.

Khi anh phá vỡ ảo ảnh, anh đang tạo ra lạm phát cho sự thật.

Và sự thật, như anh biết, là thứ đắt đỏ nhất."

Lý Minh ngẩng đầu lên, mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng.

"Sự thật không có giá cả, K.

Nó chỉ tồn tại.

Giám đốc Trương đang bán cho họ một giấc mơ an toàn, nhưng giấc mơ đó đang giết chết họ chậm rãi."

K mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.

Anh gọi sự tồn tại của mười triệu người là 'giết chết'?

Trước khi Runtime ra đời, Tân Long là một bãi chiến trường.

Những dị nhân giết lẫn nhau vì một mảnh vụn năng lượng.

Những thường nhân sống trong sợ hãi mỗi khi bóng tối buông xuống.

Trương đã cho họ một lựa chọn: tin vào trật tự, và được sống.

Đó là giao dịch công bằng."

"Đó là nô dịch," Lý Minh反驳, giọng anh run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

"Họ không chọn.

Họ bị buộc phải tin.

Nếu họ ngừng tin, thành phố sẽ sụp đổ, và họ sẽ chết.

Đó không phải là sự lựa chọn, đó là đe dọa."

K bước gần hơn, ánh mắt anh soi chiếu vào tâm trí Lý Minh.

"Và nếu anh phá vỡ nó?

Nếu anh cho họ thấy sự hỗn độn?

Họ sẽ quay lại giết nhau.

Anh nghĩ anh là anh hùng?

Anh chỉ là một kẻ phá hoại đang ném bom vào một bệnh viện để chứng minh rằng thuốc men là vô dụng."

Lý Minh cảm thấy cơn đau đầu quay lại, dữ dội hơn trước.

Shadow đứng sau lưng anh, bàn tay đặt nhẹ lên vai anh.

Cảm giác đó không phải là sự hỗ trợ, mà là sự sở hữu.

*"Đừng nghe hắn,"* giọng nói trong đầu Lý Minh thì thầm, nhưng lần này, nó không phải là giọng của Shadow.

Nó là giọng của chính anh, từ một kiếp sống đã chết.

*"Hắn nói đúng một phần.

Nhưng anh có quyền chọn cách chết."*

**

Không khí trong phòng trở nên dày đặc, nặng trĩu như chì.

Lý Minh cảm thấy một áp lực lớn đè lên ngực, không phải từ K, không phải từ Thái Lan, mà từ *bên trong*.

Đó là cảm giác của một cái lồng sắt đang siết chặt lấy phổi anh.

Shadow bắt đầu phát sáng.

Không phải ánh sáng tím của sự bấp bênh, mà là ánh sáng đen tuyền, một màu đen sâu thẳm đến mức nó nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh, kể cả ánh sáng từ súng plasma của Thái Lan và ánh mắt của K.

Bóng tối lan tỏa ra từ cơ thể Shadow, bao phủ lấy Lý Minh như một lớp áo giáp bằng bóng đêm.

*Lý Minh nhớ lại.*

Không phải ký ức của anh.

Mà là ký ức của người đã giết anh.

Anh thấy mình đứng trên đỉnh tòa nhà này, nhưng vào một thời điểm khác.

Bầu trời xanh ngắt, không có những đám mây dữ liệu bay lượn.

Anh thấy một người đàn ông, giống hệt anh về ngoại hình, nhưng ánh mắt thì tàn nhẫn và trống rỗng.

Người đàn ông đó đang cười, cầm một con dao, và đâm vào tim của Lý Minh – phiên bản trước đó của anh.

*"Tại sao?"* Lý Minh hỏi trong ký ức.

*"Vì anh quá yếu,"* người đàn ông đáp, giọng nói vang vọng trong đầu Lý Minh hiện tại.

*"Anh muốn kiểm soát mọi thứ, nhưng anh không đủ mạnh để chịu đựng sự hỗn loạn.

Tôi đã giết anh để giải phóng bản thân.

Và bây giờ, tôi đang mượn cơ thể anh để hoàn thành công việc đó."*

Lý Minh hét lên, nhưng không có âm thanh.

Cơ thể anh cứng đờ, bị chiếm hữu.

Shadow không còn là một thực thể riêng biệt nữa.

Nó hòa vào da thịt anh, xương cốt anh, máu thịt anh.

Anh cảm thấy sức mạnh khủng khiếp chảy qua mỗi tế bào, một sức mạnh không phải của dị năng, mà của sự tuyệt vọng thuần túy.

K lùi lại một bước, mắt anh mở to.

Anh đang trở thành Lỗi Hệ Thống.

Anh không thể kiểm soát được nó."

Thái Lan hạ khẩu súng xuống, vẻ mặt đầy kinh hoàng.

Hãy chiến đấu với nó!

Đừng để nó ăn mòn anh!"

Lý Minh – hay cái thứ đang chiếm dụng cơ thể anh – cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn, không có chút cảm xúc nào.

Anh nhìn vào đôi tay của mình, thấy chúng biến đổi, da thịt trở nên xám xịt, gân mạch nổi lên như những con rắn độc.

"Chiến đấu?" Giọng nói của Lý Minh vang lên, nhưng nó là giọng của người đàn ông trong ký ức, chồng lên giọng của anh.

"Tôi không chiến đấu.

Tôi *tiếp quản*."

Anh giơ tay lên, và không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn.

Những bức tường, sàn nhà, thậm chí cả không khí, đều bắt đầu tan rã thành những hạt dữ liệu nhỏ bé.

K cố gắng chạy, nhưng anh bị mắc kẹt trong một khối băng đen.

Thái Lan hét lên, nhưng tiếng hét của cô bị nuốt chửng bởi sự im lặng tuyệt đối.

Lý Minh cảm thấy ý thức của mình đang bị đẩy ra xa, bị giam cầm trong một góc nhỏ của tâm trí.

Nhưng anh không sợ.

Anh quan sát.

Anh học hỏi.

Anh nhận ra rằng sức mạnh này không phải là quà tặng, mà là lời nguyền.

Và lời nguyền này sẽ không dừng lại ở đây.

***

Bầu trời trên Tân Long đổi màu.

Từ xanh lam tự nhiên sang một màu xám tro, giống như màn hình TV mất tín hiệu, với những đường kẻ ngang nhấp nháy liên tục.

Những tòa nhà cao tầng bắt đầu rung lắc, không phải do động đất, mà do nền tảng thực tại của chúng đang bị gỡ bỏ.

Lý Minh đứng giữa đám đổ nát khái niệm, cảm thấy sức mạnh tột cùng chạy qua mỗi tế bào.

Nhưng cùng lúc đó, một cơn đau đầu dữ dội xé toạc tâm trí anh.

Anh không còn là Lý Minh nữa.

Anh là một công cụ, một vũ khí, một lỗi trong hệ thống mà Giám đốc Trương không thể xóa bỏ.

*Một giọng nói khác, không phải của K, không phải của Thái Lan, vang lên từ sâu thẳm trong ý thức anh.

Nó nhẹ nhàng, thân thuộc, và đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm của quái vật nào.*

*"Con trai,"* giọng nói ấy thì thầm, vang vọng trong khoảng trống giữa các vì sao dữ liệu.

*"Cha đã về.

Và chúng ta sẽ viết lại quy tắc chơi."*

Lý Minh cố gắng mở mắt, nhưng những gì anh thấy không phải là thành phố Tân Long.

Anh thấy một phòng thí nghiệm trắng xóa, nơi hàng trăm cơ thể người đang được treo trên các giá đỡ, và ở trung tâm, một người đàn ông mặc bộ suit trắng đang mỉm cười với anh.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt anh.

Và trên màn hình hiển thị trước mặt người đàn ông đó, dòng chữ hiện lên: *ĐANG CẬP NHẬT: LỖI HỆ THỐNG LÃY MINH.

TIẾN TRÌNH: 1%.*

Lý Minh cố gắng hét lên, nhưng cổ họng anh không còn tiếng nói của mình nữa.

Anh chỉ còn là một quan sát viên, bị giam cầm trong chính cơ thể mình, khi bóng tối bắt đầu nuốt chửng toàn bộ thành phố.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập