Chương 3
Không có cảm giác ấm áp của chăn ga, không có mùi hương quen thuộc của phòng ngủ.
Chỉ có mùi ozone cháy khét, mùi bê tông ẩm mốc và mùi máu tanh nồng nặc.
Anh nằm sấp trên mặt đất lạnh lẽo của Quảng trường Trung tâm Tân Long.
Ánh đèn neon xung quanh không nhấp nháy đều đặn như thường lệ; chúng co giật, run rẩy như nhịp tim của một con thú hoang đang bị thương nặng.
Hiệu Ứng Runtime đang ở trạng thái "loạn nhịp".
Lý Minh ngồi dậy, tay bám chặt vào mép vỉa hè.
Những tòa nhà kính chọc trời xung quanh anh không còn thẳng đứng.
Chúng méo mó, uốn cong như sáp nến nóng chảy dưới ánh mặt trời, phản chiếu những khuôn mặt méo mó, sợ hãi của đám đông đang tụ tập ở xa.
Một cột đèn đường bị bẻ cong thành hình chữ S, ánh sáng từ nó phát ra màu tím bệnh hoạn, chiếu rọi lên những vết nứt trên mặt đường nhựa.
Những vết nứt đó không phải do vật lý; chúng là những lỗi hiển thị (glitch) trong thực tại, nơi không gian không thể quyết định mình nên tồn tại ở dạng nào.
"Đừng nhìn vào chúng," một giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai anh.
Lý Minh quay người lại.
Người đàn ông mặc vest đen, tự xưng là Agent K, đang đứng đó.
Anh ta không hề hấn gì, nhưng ánh mắt thì đầy cảnh giác, quét qua từng góc khuất của quảng trường.
Lý Minh cảm thấy cơ thể mình đau đớn.
Mỗi tế bào trong người anh đều kêu gào, như thể vừa trải qua một cuộc phẫu thuật não không gây tê.
Nhưng đau đớn nhất là cảm giác trống rỗng trong đầu.
Shadow, cái bóng đen vốn luôn quấn quýt lấy anh, đã biến mất.
Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể ai đó đã tắt tiếng nền của thế giới.
"Chúng ta ở đâu?" Lý Minh hỏi, giọng khàn đặc.
"Ở trung tâm của cơn bão niềm tin," Agent K trả lời, bước về phía trước, kéo tay Lý Minh đứng dậy.
"Và cơn bão này đang cố gắng nuốt chửng chúng ta."
Lý Minh nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự mất kiểm soát.
Năng lượng dị năng trong người anh, thứ vốn đã bị Giám đốc Trương khóa chặt, giờ đây lại trỗi dậy một cách hỗn loạn, như những con rắn nhỏ bò dưới da.
Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí ở đây có vị kim loại, nặng nề và ngột ngạt.
Họ di chuyển nhanh chóng ra khỏi quảng trường, chui vào một con hẻm tối nằm khuất sau một hàng quán ăn đêm đóng cửa.
Tại đây, ánh sáng từ thế giới bên ngoài bị chặn lại bởi những bức tường bê tông dày.
Hiệu Ứng Runtime yếu đi rõ rệt.
Các tòa nhà trở lại hình dạng bình thường, những vết nứt trên mặt đường mờ dần.
Nhưng không khí vẫn nặng nề, như thể bầu trời đang đè nặng xuống vai họ.
Agent K dựa lưng vào tường, bật một điếu thuốc điện tử.
Khói màu xanh lá cây tỏa ra, tan biến nhanh chóng trong không khí ẩm ướt.
Anh ta nhìn Lý Minh, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
"Bạn không hiểu những gì mình vừa làm," Agent K nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng có chút gì đó mệt mỏi.
"Bạn đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền.
Khi bạn uốn nắn thực tại trước mặt đám đông, bạn không chỉ thay đổi khoảnh khắc đó.
Bạn đang viết lại mã nguồn của thành phố."
Lý Minh nhíu mày, lau mồ hôi trên trán.
"Tôi chỉ đang cố sống sót.
Tại sao bạn lại ở đó?"
"Tên tôi là K.
Tôi làm việc cho...
một nhóm người muốn Tân Long thực sự tự do," Agent K đáp, ánh mắt nhìn vào làn khói thuốc.
"Nhưng tự do có cái giá của nó.
Bạn nghĩ mình đang chiến đấu cho sự thật?
Hay bạn chỉ đang thỏa mãn cái tôi của mình?"
Lý Minh cười nhạt, tiếng cười khô khốc vang lên trong con hẻm vắng.
Khi mà chính thực tại có thể biến dạng theo ý thích của đám đông ngu ngốc?
Khi mà những người như Giám đốc Trương có thể biến một khu ổ chuột thành thiên đường chỉ bằng cách thuyết phục mọi người tin vào nó?
Đó không phải là trật tự.
Đó là nô dịch."
Agent K nhướng mày, vẻ mặt lạnh lùng của anh ta hơi nứt ra một chút.
"Em không hiểu.
Trật tự cần thiết.
Nếu mọi người đều tự do tin vào bất cứ điều gì, thế giới sẽ sụp đổ trong vòng một tuần.
Bạn đã thấy những gì xảy ra khi Dị Năng mới xuất hiện chưa?
Giám đốc Trương đã cứu chúng ta khỏi cái đó."
"Bằng cách biến chúng ta thành những con rối?" Lý Minh bước lại gần, ánh mắt sắc bén.
"Anh nói về sự thật.
Nhưng sự thật bị đàn áp ở đây.
Và tôi không định chịu đựng điều đó."
Agent K im lặng một lúc, rồi thở dài.
"Sự thật là một thứ xa xỉ.
Và bạn, Lý Minh, bạn là một lỗi hệ thống.
Một lỗi mà họ không thể xóa bỏ, nhưng cũng không thể để tồn tại."
Chưa kịp hành động, tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau.
Tường hẻm sụp đổ, bụi bặm mù mịt.
Từ trong đám bụi, ba nhân viên Cục Điều Tra Dị Năng (RCA) bước ra, mặc áo khoác da đen, tay cầm những thanh kiếm năng lượng phát sáng màu xanh dương.
Họ không nói lời nào, chỉ nhắm thẳng vào Lý Minh.
Agent K đẩy mạnh Lý Minh về phía trước, ra khỏi tầm ngắm.
"Chạy!" anh ta hét lên, đồng thời rút ra một khẩu súng ngắn từ trong người.
Tiếng súng nổ vang, những viên đạn năng lượng bắn ra, nhưng chúng bị một lớp khiên vô hình chặn lại.
"Đừng phí sức," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau ba người RCA.
Đó là Trần Anh.
Anh ta đứng đó, tay cầm một thiết bị phát sóng nhỏ, ánh mắt đầy sự dằn vặt.
"Họ đã khóa khu vực này.
Không ai có thể thoát ra."
Lý Minh nhìn Trần Anh, cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
"Anh đang làm gì vậy, Trần Anh?
Anh là cảnh sát, không phải là chó săn cho Trương."
"Anh không hiểu," Trần Anh nói, giọng run rẩy.
"Em gái tôi...
cô ấy đã biến thành một quái vật vì thí nghiệm của họ.
Nếu tôi không hợp tác, họ sẽ giết cô ấy.
Và nếu tôi không hợp tác, họ sẽ giết tất cả những người vô tội khác trong thành phố."
Lý Minh cảm thấy sự tuyệt vọng trong giọng nói của Trần Anh.
Nhưng anh cũng cảm thấy sự lạnh lùng trong tim mình.
Anh không thể để mình bị ràng buộc bởi tình cảm.
Anh phải phá vỡ hệ thống này, dù điều đó có nghĩa là phải giết chết những người như Trần Anh.
"Anh đang chọn sai phía," Lý Minh nói, giọng lạnh như băng.
"Và cái giá của sự lựa chọn đó sẽ là mạng sống của anh."
Trần Anh nhíu mày, vẻ mặt đầy đau khổ.
"Anh không hiểu.
Tôi đang cố gắng cứu mọi người."
"Không," Lý Minh nói, bước ra khỏi bóng tối của con hẻm.
"Anh đang cố gắng cứu chính mình.
Và đó là lý do tại sao anh sẽ thua."
Trần Anh rút súng, nhắm vào Lý Minh.
Nhưng trước khi anh ta kịp bóp cò, một bóng đen bao phủ lấy Lý Minh.
Shadow đã trở lại.
Nhưng lần này, nó không còn là một cái bóng vô hồn.
Nó có hình dạng, có ý thức.
Và nó đang cười.
"Chủ nhân cũ của tôi đã quay lại," Shadow nói, giọng nói vang lên trong đầu Lý Minh, nhưng cũng vang lên trong đầu của tất cả những người xung quanh.
"Và anh ta không thích cách anh đang chơi trò này."
Trần Anh kinh hãi nhìn vào Lý Minh.
Anh ta thấy đôi mắt của Lý Minh đổi màu, từ đen sang đỏ rực, như lửa đang cháy.
"Không thể nào..." Trần Anh lẩm bẩm.
Lý Minh không trả lời.
Anh chỉ nhìn vào Trần Anh, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy sự kết nối giữa họ bị đứt gãy.
Anh không còn là Lý Minh nữa.
Anh là một phần của Runtime, một phần của sự thật bị đàn áp.
Và anh sẽ phá vỡ nó, bằng bất cứ giá nào.
Trần Anh bắn phát súng.
Viên đạn bay về phía Lý Minh, nhưng nó biến mất trước khi chạm vào người anh.
Không phải bị chặn lại, mà là bị *quên đi*.
Nó chưa bao giờ được bắn ra.
Trần Anh kinh hãi nhìn khẩu súng của mình.
"Không thể nào..."
"Thực tại là linh hoạt," Lý Minh nói, giọng nói vang vọng trong đầu mỗi người trong đám đông.
"Và tôi đang uốn nắn nó."
Đột nhiên, toàn bộ hệ thống ánh sáng trong con hẻm tắt ngấm.
Chỉ còn lại màn hình điện thoại của Shadow – hiện thân dưới dạng một bóng đen bao quanh Lý Minh – sáng lên, hiển thị một hình ảnh trực tiếp từ camera giám sát trên tầng cao nhất của tòa nhà đối diện.
Trên màn hình, một bóng người đang đứng trên ban công, mặc một bộ suit trắng tinh khôi.
Đó là Giám đốc Trương.
Ông ta không nhìn vào màn hình.
Ông ta nhìn xuống, thẳng vào mắt Lý Minh, dù khoảng cách giữa họ là cả một con phố.
Nụ cười của ông ta vẫn nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt thì đầy sát khí.
Ông ta giơ tay lên, vẫy nhẹ, như thể đang chào đón một vị khách quý.
Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội xuyên qua thái dương.
Cơ thể anh cứng đờ.
Năng lượng dị năng trong người anh, vốn đang cuồng nộ, bỗng nhiên bị khóa lại.
Một lực vô hình, mạnh mẽ và tuyệt đối, đè nén lên ý thức của anh.
"Shadow..." Lý Minh lẩm bẩm, đầy kinh hãi.
Shadow quay sang, nhìn Lý Minh qua chiếc mặt nạ trơn láng.
Lần đầu tiên, Shadow nói chuyện, giọng nói cơ bản, không có cảm xúc, vang lên trong đầu Lý Minh.
"Chủ nhân cũ của tôi đã quay lại," Shadow nói.
"Và anh ta không thích cách anh đang chơi trò này."
Lý Minh cố gắng nói gì đó, nhưng cổ họng anh bị tê liệt.
Ông ta không thể cử động.
Ông ta không thể suy nghĩ.
Ông ta chỉ có thể nhìn.
Nhìn vào màn hình điện thoại, nơi hình ảnh của Giám đốc Trương đang phóng to, và một dòng chữ hiện lên: *CHÀO MỪNG TRỞ LẠI, LỖI HỆ THỐNG.
BÂY GIỜ, CHÚNG TA SẼ CẬP NHẬT ANH.*
Và sau đó, thế giới sụp đổ.
Lý Minh nằm im, nhìn lên bầu trời Tân Long, nơi những vì sao bị ánh đèn thành phố che khuất.
Giọng nói trong đầu anh im bặt, nhưng cảm giác quyền lực coursing trong tĩnh mạch anh thì không.
Anh nhìn về phía trận chiến, nơi Agent K đang dần kiệt sức.
Anh có thể chạy, sống trong sợ hãi.
Hoặc anh có thể đứng dậy, chấp nhận con quái vật bên trong mình.
Và trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, không phải từ Shadow, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức của anh.
Một giọng nói mà anh chưa bao giờ nghe thấy, nhưng lại quá quen thuộc.
*"Con trai,"* giọng nói ấy thì thầm.
*"Cha đã về."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận