Chương 2

Lý Minh không đáp lời Cảnh sát trưởng.

Anh chỉ nháy mắt một lần.

Động tác nhỏ bé, gần như vô thức đó, lại kích hoạt phản ứng dây chuyền trong "Hiệu Ứng Runtime".

Không có âm thanh, không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có một sự im lặng ngột ngạt, dày đặc như bê tông đổ xuống đầu đám đông.

Những người xung quanh, vốn đang hoảng loạn vì tiếng còi xe và mùi khét lẹt từ vụ cháy nhỏ bên cạnh, bỗng nhiên cứng đờ.

Họ bắt đầu *tin* rằng người đàn ông trước mặt họ không phải là một kẻ nghi vấn cần được giải cứu hay bắt giữ.

Họ tin rằng anh ta là một lỗ hổng trong thực tại, một thứ gì đó không thuộc về thế giới này, thứ gì đó nguy hiểm đến mức ngay cả việc nhìn vào cũng có thể làm vỡ tâm trí họ.

Áp lực tâm lý nặng nề đến mức xương cốt rã rời.

Một phụ nữ trẻ đang ôm chặt đứa con nhỏ bỗng quỳ xuống, nước mắt chảy dài nhưng không hề thốt lên thành tiếng.

Cô ta tin rằng nếu cô ta hô to, tiếng kêu của mình sẽ gọi ra những thứ từ bóng tối mà Lý Minh đang mang theo.

Niềm tin của họ, vốn mong manh như sợi chỉ, giờ đây bị bện chặt lại thành một bức tường vô hình, cô lập Lý Minh khỏi thế giới của những con người bình thường.

Lý Minh bước về phía trước.

Giày của anh chạm xuống vỉa hè, tạo ra một âm thanh *cọt* khô khan, vang vọng trong sự im lặng chết chóc.

Anh không nhìn vào mắt bất kỳ ai.

Anh biết rằng nếu anh nhìn vào mắt họ, anh sẽ thấy sự sợ hãi, và sự sợ hãi đó sẽ nuôi dưỡng năng lượng của Shadow – kẻ đang nằm ngủ trong bóng tối của anh.

Shadow không cần sức mạnh vật lý để giết người.

Shadow chỉ cần niềm tin của nạn nhân rằng họ đã chết.

Đứng lại!" Giọng của Hàn Phong, người cảnh sát trưởng hiện trường, vang lên run rẩy.

Súng ngắn của anh ta đã được rút ra, nhưng tay anh ta đang run lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi cá nhân, mà vì anh ta cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.

Không khí trở nên nặng nề, dính nhớt như nhựa đường.

Đó là dấu hiệu của một Dị Nhân cấp độ cao đang thao túng nhận thức.

Nhưng Lý Minh không phải là Dị Nhân.

Ít nhất, hồ sơ của anh ta thì nói vậy.

Lý Minh dừng lại.

Anh đưa tay lên, chỉnh lại cà vạt.

Hành động bình thường đến mức tầm thường này lại càng khiến Hàn Phong cảm thấy điên rồ.

Tại sao một kẻ đang được bao vây bởi mười năm cảnh sát đặc nhiệm RCA lại có vẻ tự tin đến mức lạnh lùng như vậy?

Tại sao những người dân xung quanh, những người lẽ ra phải hét lên hoặc chạy trốn, lại đang co ro như những con thú bị dọa kinh hãi trước mắt một vị thần tàn bạo?

"Anh không hiểu mình đang làm gì," Hàn Phong gằn giọng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán anh ta.

"Niềm tin của họ đang bị thao túng.

Nếu anh tiếp tục, họ sẽ tự hủy hoại chính mình.

Não bộ họ sẽ không chịu đựng được áp lực này.

Họ sẽ tin rằng họ đang chết, và họ sẽ chết."

Lý Minh nhìn Hàn Phong.

Đôi mắt của anh sâu thẳm, đen kịt như vực thẳm.

"Họ không chết, Hàn Phong.

Họ đang tỉnh dậy.

Chỉ là một chút."

"Đừng đùa với tôi!" Hàn Phong hét lên, cố gắng dùng uy quyền của đồng phục và vũ khí để tái lập trật tự.

"Tôi là cảnh sát.

Luật pháp ở đây vẫn có hiệu lực.

Thực tại ở đây vẫn ổn định.

Anh chỉ là một công dân thường.

Tôi đã kiểm tra hồ sơ của anh.

Lý Minh, nhân viên văn phòng, không tiền án tiền sự.

Anh không có năng lực gì cả."

Lý Minh mỉm cười.那是一个 nụ cười lạnh lẽo, không có chút cảm xúc nào.

"Anh kiểm tra hồ sơ của *tôi*, hay của cái vỏ bọc mà họ đã tạo ra cho tôi?"

Hàn Phong sững lại.

Câu hỏi đó như một nhát dao cứa vào sự tự tin của anh.

Trong ngành RCA, hồ sơ là mọi thứ.

Nếu hồ sơ nói anh ta là thường nhân, thì anh ta là thường nhân.

Đó là quy luật cơ bản của Tân Long.

Nhưng nếu hồ sơ đó là giả...

nếu thực tại đó được xây dựng trên một nền tảng giả dối...

"Anh đang nói gì vậy?" Hàn Phong bước lùi lại một bước.

Súng của anh ta vẫn hướng về Lý Minh, nhưng tầm bắn đã giảm đi đáng kể.

Anh ta cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.

Niềm tin vào chức năng của súng, vào sự vững chãi của pháp luật, đang bị xói mòn.

Nếu Lý Minh không phải là thường nhân, thì mọi thứ Hàn Phong tin tưởng bấy lâu nay đều là một trò đùa.

"Anh đang nói rằng anh là một Bug," một giọng nói khác vang lên từ phía sau Hàn Phong.

Hàn Phong quay lại.

Đó là Trần Anh.

Cô cảnh sát điều tra đặc nhiệm, người đã theo dõi Lý Minh từ khi anh bước ra khỏi Hẻm Xương.

Cô ta không cầm súng.

Cô ta cầm một chiếc máy ghi âm nhỏ và một chiếc điện thoại thông minh đang hiển thị một chuỗi mã nhị phân chạy liên tục.

"Trần Anh, lùi lại!" Hàn Phong quát.

"Cô không biết mình đang đứng ở đâu sao?"

Trần Anh không nhìn anh.

Cô ta chỉ nhìn Lý Minh.

Ánh mắt của cô ta sắc bén, tò mò, và đầy dằn vặt.

"Lý Minh, anh đúng là một lỗi hệ thống.

Tôi đã tìm thấy nó trong dữ liệu thô của Runtime.

Anh không xuất hiện trong cơ sở dữ liệu niềm tin tập thể.

Anh là một biến số không xác định.

Một hằng số sai lệch."

Lý Minh gật đầu nhẹ.

"Chính xác.

Tôi là thứ mà hệ thống không thể xử lý.

Và vì vậy, hệ thống cố gắng xóa tôi đi.

Nhưng tôi không thể bị xóa.

Tôi chỉ có thể bị che giấu."

"Che giấu bằng cách nào?" Trần Anh hỏi, bước gần hơn.

"Bằng cách biến anh ta thành một người bình thường?

Bằng cách tẩy não anh ta?"

"Bằng cách giết anh ta," Lý Minh trả lời, giọng điệu không gợn sóng.

"Và sau đó, tạo ra một phiên bản sao.

Một phiên bản tuân thủ.

Một phiên bản tin vào trật tự."

Hàn Phong cảm thấy máu trong người mình như đóng băng.

"Anh ta nói dối.

Lý Minh không thể nói dối.

Tôi đã thẩm vấn anh ta ba lần.

Anh ta luôn trung thực."

"Trung thực với những gì anh ta tin là sự thật," Lý Minh nói.

"Và sự thật của anh ta được định nghĩa bởi những gì họ cho phép anh ta tin."

Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên.

Toàn bộ hệ thống loa phát thanh của trung tâm thương mại, vốn đang phát nhạc nền nhẹ nhàng, bỗng nhiên phát ra một tiếng rè rẹt chói tai.

Tiếp đó, một giọng nói điện tử, lạnh lùng và không có cảm xúc, vang lên khắp khu vực.

Có sự cố kỹ thuật tại khu vực B.

Mọi người vui lòng bình tĩnh.

Cảnh sát đang xử lý tình huống.

Niềm tin của quý vị là nền tảng của sự an toàn.

Hãy tin vào trật tự.

Hãy tin vào luật pháp.

Hãy tin rằng không có gì đáng sợ."

Đám đông xung quanh bắt đầu run rẩy.

Những người đang quỳ xuống từ từ đứng dậy, mắt họ trống rỗng, như thể vừa bị rút hết linh hồn.

Họ bắt đầu lặp lại những câu nói đó.

"Niềm tin là an toàn.

Trật tự là sự sống." Họ nhìn về phía Lý Minh với ánh mắt thù hận, như thể anh ta là nguyên nhân gây ra sự mất cân bằng này.

Lý Minh nhíu mày.

"Họ đang cố gắng tái lập kết nối.

Họ đang dùng sóng não tập thể để đè bẹp ý thức cá nhân của tôi."

"Anh phải chạy," Trần Anh thì thầm, đưa tay ra như muốn kéo anh ta đi.

"Nếu họ khóa được niềm tin của đám đông, họ sẽ khóa được anh.

Anh sẽ trở lại trạng thái 'thường nhân'.

Anh sẽ quên tất cả."

Lý Minh không nhìn cô ta.

Anh nhìn lên trời.

Bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây.

Nhưng anh biết rằng phía sau lớp vỏ đó là một mạng lưới giám sát khổng lồ, một hệ thống kiểm soát niềm tin phức tạp đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Và ở đâu đó, trên cao, có ai đó đang quan sát tất cả.

"Shadow," Lý Minh gọi khẽ.

Từ trong bóng tối của chính cơ thể anh, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa.

Không phải là sự giúp đỡ, mà là sự chờ đợi.

Shadow đang chờ Lý Minh yếu đi.

Chờ khoảnh khắc mà Lý Minh mất kiểm soát, để nó có thể chiếm lấy cơ thể này, và thực hiện kế hoạch của nó.

"Lý Minh!" Hàn Phong hét lên, súng của anh ta đã nhắm thẳng vào trán Lý Minh.

Tôi đếm đến ba.

Nếu anh di chuyển, tôi sẽ bắn.

Tôi tin vào súng của mình.

Tôi tin vào luật pháp.

Tôi tin rằng anh ta là một mối đe dọa."

Niềm tin của Hàn Phong đang củng cố lại.

Súng của anh ta trở nên nặng hơn, thực tế hơn.

Năng lượng dị năng trong không khí bắt đầu tụ lại xung quanh khẩu súng, biến nó thành một vũ khí chết người thực sự.

Lý Minh biết mình không còn thời gian.

Anh phải di chuyển.

Nhưng anh không thể chạy.

Nếu anh chạy, anh sẽ xác nhận mình là kẻ tội phạm, và niềm tin của đám đông sẽ biến anh thành mục tiêu săn đuổi.

Anh phải làm một điều gì đó khác.

Một điều gì đó phá vỡ quy tắc.

Anh đưa tay vào túi áo, lấy ra chiếc bật lửa Zippo.

Anh bật nó lên.

Ngọn lửa nhỏ bé, cam rực rỡ, nhảy múa trong gió.

"Anh làm gì vậy?" Hàn Phong kinh ngạc.

"Thắp sáng," Lý Minh nói.

"Để mọi người nhìn thấy sự thật."

Anh thổi tắt ngọn lửa.

Nhưng thay vì tắt hẳn, ngọn lửa đó vẫn cháy, nhưng màu sắc của nó thay đổi.

Nó trở thành màu đen.

Một ngọn lửa đen, không tỏa nhiệt, mà tỏa ra một cảm giác trống rỗng, tiêu cực.

Đám đông hét lên.

Họ không tin vào ngọn lửa đen.

Họ tin rằng đó là ma thuật, là tà ác.

Và niềm tin của họ bắt đầu chuyển hướng.

Từ sự thù hận, họ chuyển sang sự sợ hãi tột cùng.

Và sợ hãi, trong thế giới Runtime, là nguồn năng lượng mạnh mẽ nhất.

Ngọn lửa đen bùng cháy, lan tỏa ra xung quanh Lý Minh, tạo thành một vòng tròn bảo vệ.

Những viên đạn của Hàn Phong, khi chạm vào vòng tròn đó, bỗng nhiên biến mất.

Không phải bị chặn lại, mà là bị *quên đi*.

Chúng chưa bao giờ được bắn ra.

Hàn Phong kinh hãi nhìn khẩu súng của mình.

"Không thể nào..."

"Thực tại là linh hoạt," Lý Minh nói, giọng nói vang vọng trong đầu mỗi người trong đám đông.

"Và tôi đang uốn nắn nó."

Đột nhiên, toàn bộ hệ thống ánh sáng trong trung tâm thương mại tắt ngấm.

Chỉ còn lại màn hình điện thoại của Shadow – hiện thân dưới dạng một bóng đen bao quanh Lý Minh – sáng lên, hiển thị một hình ảnh trực tiếp từ camera giám sát trên tầng cao nhất của tòa nhà đối diện.

Trên màn hình, một bóng người đang đứng trên ban công, mặc一套 bộ suit trắng tinh khôi.

Đó là Giám đốc Trương.

Ông ta không nhìn vào màn hình.

Ông ta nhìn xuống, thẳng vào mắt Lý Minh, dù khoảng cách giữa họ là cả một con phố.

Nụ cười của ông ta vẫn nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt thì đầy sát khí.

Ông ta giơ tay lên, vẫy nhẹ, như thể đang chào đón một vị khách quý.

Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội xuyên qua thái dương.

Cơ thể anh cứng đờ.

Năng lượng dị năng trong người anh, vốn đang cuồng nộ, bỗng nhiên bị khóa lại.

Một lực vô hình, mạnh mẽ và tuyệt đối, đè nén lên ý thức của anh.

"Shadow..." Lý Minh lẩm bẩm, đầy kinh hãi.

Shadow quay sang, nhìn Lý Minh qua chiếc mặt nạ trơn láng.

Lần đầu tiên, Shadow nói chuyện, giọng nói cơ bản, không có cảm xúc, vang lên trong đầu Lý Minh.

"Chủ nhân cũ của tôi đã quay lại," Shadow nói.

"Và anh ta không thích cách anh đang chơi trò này."

Lý Minh cố gắng nói gì đó, nhưng cổ họng anh bị tê liệt.

Ông ta không thể cử động.

Ông ta không thể suy nghĩ.

Ông ta chỉ có thể nhìn.

Nhìn vào màn hình điện thoại, nơi hình ảnh của Giám đốc Trương đang phóng to, và một dòng chữ hiện lên:

*CHÀO MỪNG TRỞ LẠI, LỖI HỆ THỐNG.

BÂY GIỜ, CHÚNG TA SẼ CẬP NHẬT ANH.*

Và sau đó, thế giới sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập