Chương 1
Nó chỉ có những vết rách.
Lý Minh bước qua ngưỡng cửa của tòa nhà văn phòng cũ kỹ, nơi ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy như nhịp tim của một bệnh nhân sắp tắt thở.
Không khí ở đây nặng trĩu, đặc quánh như chì lỏng, dính vào da thịt anh gây ra cảm giác ngứa ngáy khó chịu.
Trời vẫn còn sáng, nhưng bóng đổ của những khối bê tông xung quanh lại kéo dài bất thường, phủ kín mặt đường như một lớp dầu nhớt đen kịt đang từ từ lan rộng.
Đây là dấu hiệu của "Hiệu Ứng Runtime" đang chạy đua với giới hạn chịu đựng của khu vực.
Khi niềm tin tập thể về sự an toàn của một địa điểm sụp đổ, thực tại tại đó sẽ bắt đầu phân rã.
Hẻm Xương từng là một khu chợ sầm uất, nhưng sau khi tin đồn về những vụ mất tích hàng loạt lan truyền, cư dân thành phố Tân Long đã bắt đầu "tin" rằng đây là nơi của cái chết.
Và thành phố, một thực thể sống dựa trên ý chí tập thể, đã nghe theo.
Lý Minh chỉnh lại cà vạt, đôi mắt lạnh lùng quét qua những khe nứt trên tường.
Anh không sợ hãi.
Sợ hãi là một phản ứng sinh học không hiệu quả trong môi trường mà quy luật vật lý đang bị bẻ cong.
Anh cần kiểm soát.
Anh cần trật tự.
Nhưng trật tự ở đây là một khái niệm tương đối, phụ thuộc vào mức độ hoảng loạn của đám đông.
Bóng của anh không bám sát gót.
Nó tách ra, dài hơn, méo mó hơn, như một vết thương hở trên mặt đất.
"Đừng nhìn nó," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ tai, mà trực tiếp vào vỏ não.
Giọng nói ấy khô khan, tàn nhẫn, và lạ lùng thay, lại mang một sự quen thuộc kinh hoàng.
"Nó đang đói.
Và nó không ăn thịt người, nó ăn nỗi sợ."
Lý Minh bước nhanh hơn.
Giày da của anh vang lên tiếng *cộc cộc* đều đặn, cố gắng thiết lập một nhịp điệu ổn định giữa sự hỗn loạn.
Anh biết mình đang ở trong vùng "Runtime Error".
Nếu anh dừng lại, nếu anh để nỗi sợ xâm chiếm, bóng tối sẽ nuốt chửng anh.
Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh chạy, anh sẽ kích hoạt cơ chế săn mồi của những thứ đang潜伏 (ẩn nấp) trong bóng tối.
Chọn lựa này không có đáp án đúng.
Chỉ có hậu quả.
*[Trích đoạn nhật ký cá nhân – File ẩn: D://Memory_Fragment_01]**
*Hôm nay, tôi đã gặp lại anh ấy.
Không, không phải gặp.
Anh ấy luôn ở đó.
Trong mỗi lần tôi nhắm mắt.
Trong mỗi khoảng lặng giữa hai nhịp tim.*
*Tôi vẫn chưa hiểu tại sao anh ta lại chọn cơ thể tôi.
Anh ta nói tôi là "vỏ bọc" hoàn hảo.
Một cái xác sống, một cỗ máy xử lý thông tin lạnh lùng, không có cảm xúc thừa thãi để gây nhiễu tín hiệu.
Có lẽ anh ta đúng.
Tôi luôn ghét cảm xúc.
Chúng là biến số không kiểm soát được.
Nhưng giờ đây, cảm xúc duy nhất còn sót lại trong tôi là sự ghê tởm đối với chính mình.*
*Anh ta không phải là bóng ma.
Anh ta là ký ức.
Ký ức của kẻ đã giết tôi trong kiếp trước.
Và giờ, chúng ta đang chia sẻ một bộ não.
Một cơ thể.
Một số phận.*
*Tôi không chiến đấu để sống.
Tôi chiến đấu để tìm ra cách tách chúng ta ra.
Hoặc, nếu không thể, tôi sẽ dùng anh ta để phá vỡ cái thế giới giả tạo này.*
***
Cánh cửa sắt của Hẻm Xương đóng sầm lại phía sau Lý Minh, âm thanh như tiếng gãy xương của một gã khổng lồ.
Ngay lập tức, ánh sáng từ bên ngoài biến mất.
Không phải là bóng tối tự nhiên của đêm xuống, mà là sự thiếu hụt hoàn toàn của photon.
Không gian trước mặt anh co lại, các bức tường bê tông ẩm mốc như đang thở, nhô lên những khối u mềm mại, nhầy nhụa.
Mùi hôi thối của rác thối rữa và máu cũ hòa quyện thành một thứ mùi ngọt ngào, gây nôn.
Đây là mê cung.
Lý Minh dừng bước.
Anh hít một hơi sâu, cố gắng giữ nhịp thở ổn định.
Trong túi áo, ngón tay anh chạm vào chiếc bật lửa Zippo lạnh lẽo.
Đó không phải là vũ khí.
Đó là điểm neo.
Một vật thể thực, có trọng lượng, có nhiệt độ, tồn tại độc lập với niềm tin.
Từ trong bóng tối, tiếng rên rỉ vang lên.
Không phải tiếng người.
Đó là tiếng của kim loại cọ xát vào xương, của da thịt bị xé toạc.
Những hình khối vô định hình bắt đầu bò ra từ các khe nứt trên sàn.
Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ có những xúc tu nhọn hoắt và những mảng da thịt sần sùi, biến dạng.
Chúng là hiện thân của nỗi sợ hãi tập thể: nỗi sợ bị giam cầm, nỗi sợ bị ăn thịt, nỗi sợ bị lãng quên.
Một trong những sinh vật đó lao về phía anh.
Nó di chuyển bằng cách nhảy nhót trên các bức tường, chân tay uốn cong theo những góc độ bất thường, vi phạm hoàn toàn giải phẫu học.
Lý Minh không né.
Anh đứng yên, đôi mắt mở to, quan sát quỹ đạo của nó.
Anh tính toán tốc độ, góc tấn công, và điểm yếu cấu trúc.
Sinh vật này mạnh về lực cơ học, nhưng yếu về sự ổn định cấu trúc.
Nó là một khối hỗn độn.
Và lúc đó, "Cái Bóng" hành động.
Nó không lao ra từ phía sau lưng Lý Minh.
Nó tách ra khỏi mặt đất, như mực đen bị hút vào một ống hút vô hình, và quấn chặt lấy cổ con quái vật.
Không có tiếng hét.
Chỉ có tiếng *rót* của da thịt bị xé toạc.
Cái Bóng bóp chặt, siết chặt, và sau đó, nó kéo con quái vật xuống, nghiền nát nó thành một đống nhão nhẹt giữa không trung.
Lý Minh cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Không phải sức mạnh.
Mà là sự thỏa mãn.
Sự thỏa mãn tàn bạo của kẻ săn mồi.
"Đừng để nó vào quá sâu," Lý Minh thì thầm, giọng nói khô khan.
"Nó sẽ ăn cả ký ức của anh."
Cái Bóng ngừng lại.
Nó rút ra khỏi xác con quái vật, dính đầy chất lỏng đen sẫm, và trở về vị trí dưới chân Lý Minh.
Nó không nói gì.
Nhưng Lý Minh cảm thấy được nhìn.
Được đánh giá.
Anh bước tiếp.
Hẻm Xương dài hơn lúc trước.
Những con phố vốn chỉ dài vài trăm mét giờ đây dường như không có điểm kết thúc.
Các biển báo hiệu bị méo mó, chữ viết trên đó đảo lộn, tạo thành những từ ngữ vô nghĩa hoặc những lời nguyền rủa bằng tiếng mẹ đẻ.
*CHẠY ĐI.*
*HÃY TIN TƯỞNG.*
*CHẾT.*
Lý Minh bỏ qua chúng.
Anh tập trung vào đôi chân của mình.
Mỗi bước chân là một khẳng định về sự tồn tại của anh.
Anh không tin vào những gì mắt thấy.
Anh tin vào logic.
Tin vào dữ liệu.
Tin vào sự thật khách quan, dù sự thật đó có đau đớn đến đâu.
Nhưng ở đây, sự thật là một thứ linh hoạt.
Một bóng người xuất hiện trước mặt anh.
Không phải quái vật.
Mà là một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ rách nát, mặt nạ phòng độc bị vỡ một nửa, lộ ra khuôn mặt biến dạng, nửa người nửa thú.
Đôi mắt của hắn đỏ ngầu, tràn đầy sự hoảng loạn và điên loạn.
anh là ai?" Người đàn ông lắp bắp, tay run rẩy cầm một cây búa sắt gỉ sét.
"Anh không thuộc về đây.
Đây là khu vực cách ly.
Nếu anh không tin vào trật tự, anh sẽ biến thành chúng."
Lý Minh dừng lại.
Anh nhìn vào đôi mắt của người đàn ông.
Trong đó, anh thấy sự tuyệt vọng.
Sự tuyệt vọng của một người đã mất đi niềm tin vào thế giới, nhưng vẫn cố bám víu vào những quy tắc cũ kỹ để không bị phát điên.
"Trật tự là ảo tưởng," Lý Minh nói, giọng bình thản.
"Thành phố này không có trật tự.
Nó chỉ có sự đồng thuận.
Và sự đồng thuận này đang sụp đổ."
"Im lặng!" Người đàn ông hét lên, vung búa về phía anh.
"Đừng phá hoại niềm tin của chúng tôi!
Nếu anh phá vỡ nó, mọi thứ sẽ tan vỡ!"
Lý Minh nghiêng người, tránh cú đấm yếu ớt của gã đàn ông.
Anh không đánh trả.
Anh không cần phải.
Anh chỉ cần chờ đợi.
Chờ đợi sự hoảng loạn của gã đàn ông trở thành nguồn thức ăn cho bóng tối xung quanh.
Và bóng tối đã đến.
Từ những góc khuất, những xúc tu đen kịt trườn ra, quấn lấy chân của gã đàn ông.
Hắn gào thét, cố gắng giãy giụa, nhưng càng giãy giụa, hắn càng trở nên sợ hãi hơn.
Và nỗi sợ hãi làm cho những xúc tu mạnh mẽ hơn.
"Giúp tôi!" Hắn hét lên với Lý Minh, mắt mở to, cầu cứu.
"Anh là người bình thường!
Anh phải giúp tôi!"
Lý Minh nhìn hắn.
Anh thấy sự yếu đuối.
Sự phụ thuộc.
Và anh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực.
Không phải vì lòng trắc ẩn.
Mà vì sự bất lực.
Anh không thể cứu hắn.
Cứu hắn nghĩa là phải can thiệp vào dòng chảy của niềm tin, và điều đó sẽ khiến chính anh trở thành mục tiêu.
"Cứu mình đi," Lý Minh nói.
"Niềm tin của anh đang giết anh."
Gã đàn ông nhìn anh với ánh mắt đầy căm thù và kinh sợ.
"Kẻ vô cảm...
Anh là quái vật thật sự."
Những xúc tu kéo hắn vào bóng tối.
Tiếng gào thét của hắn tắt dần, thay vào đó là tiếng nhai nhóp nhép, ghê tởm.
Lý Minh quay đi.
Anh không nhìn lại.
Anh biết rằng nếu anh nhìn, nỗi tội lỗi sẽ xâm chiếm anh.
Và nỗi tội lỗi là một dạng niềm tin tiêu cực.
Nó sẽ nuôi dưỡng bóng tối.
Cái Bóng dưới chân anh dường như nở nụ cười.
*[Email không gửi đi – Nháp thảo]**
*Đến: Trần Anh, RCA*
*Từ: [Ẩn danh]*
*Chủ đề: Không có*
*Anh Anh,*
*Em gái anh không phải là quái vật.
Cô ấy là nạn nhân.
RCA đã tiêm cho cô ấy loại huyết thanh "Stabilizer" – thứ chất lỏng được chiết xuất từ niềm tin tập thể của những người bị thí nghiệm.
Nó không chữa lành.
Nó chỉ đóng băng nỗi đau, biến nó thành năng lượng.*
*Giám đốc Trương biết điều đó.
Ông ta biết rằng để duy trì sự ổn định của Tân Long, cần phải có "pin".
Và những người yếu đuối, những người dễ bị tổn thương, là nguồn pin tốt nhất.*
*Anh nghĩ mình đang điều tra vụ án mất tích.
Nhưng anh đang điều tra chính hệ thống mình phục vụ.*
*Tôi có bằng chứng.
Nhưng tôi không thể giao cho anh.
Vì nếu anh nhận nó, anh sẽ trở thành mục tiêu.
Và tôi không muốn anh chết.
Ít nhất, không phải vì lý do này.*
*Hãy tìm hẻm Xương.
Khi nào anh sẵn sàng đối mặt với sự thật, hãy đến đó.
Nhưng nhớ một điều: Đừng tin vào bất cứ điều gì anh thấy.
Đặc biệt là đừng tin vào tôi.*
*L.M.*
***
Lý Minh bước ra khỏi Hẻm Xương.
Ánh sáng ban ngày tràn về, rực rỡ đến mức chói mắt.
Không khí trong lành, mùi hoa cỏ và khí thải xe cộ trở lại.
Những tòa nhà cao tầng đứng sừng sững, vững chãi, như thể chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng Lý Minh biết sự thật.
Trên tay anh, chiếc bật lửa Zippo vẫn lạnh lẽo.
Nhưng trong tim anh, một vết nứt vừa xuất hiện.
Vết nứt nhỏ, nhưng đủ để ánh sáng của sự thật lóe lên.
Hắn quay đầu nhìn lại.
Cửa Hẻm Xương đã biến mất.
Chỉ còn lại một bức tường gạch cũ kỹ, phủ đầy rêu mốc.
Không có dấu vết của mê cung, của quái vật, hay của gã đàn ông vừa bị ăn thịt.
Nhưng trên mặt đất, trước chân anh, vẫn còn một vệt máu đen.
Vệt máu không phai đi.
Nó thấm vào bê tông, như một dấu ấn vĩnh cửu.
Lý Minh cúi xuống, lấy một mẩu giấy từ túi áo, thấm vào vệt máu đó.
Hành động này vi phạm mọi quy tắc an toàn.
Anh đang lưu giữ bằng chứng về một sự kiện không tồn tại.
"Anh đang tự sát," Cái Bóng thì thầm.
"Không," Lý Minh trả lời, gấp mẩu giấy lại và bỏ vào ví.
"Anh đang bắt đầu."
Điện thoại của anh rung lên.
Một tin nhắn từ một số ẩn.
*Chúng tôi biết anh đã vào Hẻm Xương.
Đừng về nhà.
Họ đang đến.*
Lý Minh nhìn xung quanh.
Những người đi đường vẫn cười nói, vội vã đến nơi làm việc, không hề hay biết rằng thực tại xung quanh họ đang mong manh như một tờ giấy mỏng.
Và anh, kẻ mang trong mình bóng tối của kẻ sát nhân, đang đứng giữa họ, như một quả bom hẹn giờ.
Anh bước đi.
Không chạy.
Không hoảng loạn.
Anh bước với sự lạnh lùng của một kẻ đã chấp nhận số phận.
Và từ trên cao, từ một tòa nhà chọc trời gần đó, một ống nhòm quan sát đang dõi theo từng bước chân của anh.
Giám đốc Trương ngồi trong văn phòng kính, tay cầm tách cà phê nóng hổi, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.
"Chào mừng trở lại, Lý Minh," ông ta thì thầm.
"Trò chơi mới bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận