Chương 43

Hẻm nhỏ số 7 trong khu ổ chuột "Bóng Đâm" không chỉ tối.

Nó nuốt chửng ánh sáng.

Lý Minh bước vào, đôi giày thể thao cũ kỹ của hắn dẫm lên lớp bùn đất đen ngòm, dính đầy gỉ sắt và thứ gì đó giống như dịch tiết sinh học đã khô lại.

Không khí ở đây nặng nề đến mức khó thở.

Mùi ozone từ những vụ xung đột dị năng trước đó vẫn còn vương vấn, nhưng giờ nó pha trộn với một mùi hương khác — mùi thịt thối tươi mới và sự sợ hãi tích tụ của hàng ngàn người dân khu ổ chuột này trong nhiều năm qua.

Hiệu ứng Runtime đang hoạt động ở mức độ cực đại tại đây.

Những bức tường bê tông xám xịt hai bên hẻm không còn là vật liệu xây dựng vô tri.

Chúng co giật nhẹ, giống như cơ bắp đang bị điện kích thích.

Lý Minh đưa tay lên chạm vào bề mặt thô ráp của bức tường gần nhất.

Dưới lớp vữa xi măng nứt nẻ, hắn cảm nhận được một nhịp đập chậm rãi, đều đặn.

Thump-thump.

Thump-thump.

Thành phố này không chỉ là nơi để sống.

Nó đang sống.

Và nó đang đói.

Hắn dừng bước, đôi mắt hẹp lại trong bóng tối.

Ánh sáng neon từ bảng hiệu quảng cáo phía xa chiếu xuống hẻm, tạo ra những vệt màu tím bầm trên mặt đất ẩm ướt.

Lý Minh biết mình đã đến đúng chỗ.

Tín hiệu mà hắn theo dõi suốt ba ngày qua — một tần số dữ liệu lạ lùng, không thuộc về bất kỳ mạng lưới nào của RCA hay chính phủ Tân Long — đang phát đi từ sâu trong lòng khu ổ chuột này.

Hắn rút chiếc dao găm nhỏ ra khỏi thắt lưng.

Lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt, nhưng Lý Minh không cần nó để chiến đấu lúc này.

Hắn cần nó để cắt đứt sự liên kết giữa thực tại và ảo giác nếu Runtime cố gắng bao vây hắn.

Gã đàn ông trong ký ức — người đã chết cùng cơ thể với hắn kiếp trước — đang cười trong bóng tối của tâm trí.

Âm thanh đó vang lên như tiếng xé vải mỏng manh, đầy cay đắng nhưng cũng đầy hứa hẹn tàn khốc.

"Đừng sợ," Lý Minh thì thầm với chính mình, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng gió rít qua những khe hở của tòa nhà đổ nát.

"Sợ hãi là nhiên liệu cho chúng.

Và ta sẽ không đốt cháy nó."

Hắn tiếp tục tiến sâu hơn nữa vào hẻm tối.

Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên nhẹ nhàng, như thể đang dẫm trên da thịt một con thú khổng lồ đang ngủ say.

Ở cuối hẻm, ánh sáng từ một căn hộ tầng hai le lói chiếu ra qua khung cửa sổ vỡ nát.

Đó là nơi phát đi tín hiệu.

Đó cũng là nơi sự thật bị bóp méo nhất trong toàn bộ khu vực này.

Căn hộ bỏ hoang nằm trên tầng hai của một tòa nhà chung cư cũ kỹ, từng được xây dựng vào thời kỳ đầu khi Dị Năng mới bắt đầu lộ diện.

Cửa sắt rust màu rỉ sét đã bị phá vỡ từ bên trong, để lại những mảng sơn bong tróc như vết thương hở.

Lý Minh leo lên bậc thang xi măng mục ruỗng, mỗi bước đều khiến bụi bê tông bay tung tóe quanh hắn.

Hắn không bật đèn pin.

Ánh sáng nhân tạo có thể thu hút sự chú ý của các thực thể Dị Năng đang ẩn nấp trong bóng tối — những sinh vật được sinh ra từ nỗi sợ hãi tập thể của cư dân khu ổ chuột.

Khi bước vào phòng khách, cảnh tượng trước mắt khiến Lý Minh phải ngừng thở một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Căn phòng không hề trống rỗng như hắn dự đoán.

Ngược lại, nó đang tràn ngập ánh sáng xanh lạnh lẽo phát ra từ hàng chục chiếc điện thoại thông minh và máy tính bảng được đặt trên các chân đế tự chế bằng thùng carton và dây thép gai.

Một nhóm thanh niên khoảng mười lăm người đang tụ tập ở giữa phòng.

Họ không mặc đồng phục RCA hay bất kỳ biểu tượng nào của phe đối lập vũ trang.

Họ chỉ là những kẻ lang thang, những streamer cấp thấp kiếm sống bằng cách phát trực tiếp cảnh tượng kinh dị từ khu ổ chuột lên mạng xã hội.

Một số trong họ có vết thương hằn rõ trên da thịt — dấu hiệu của việc đã từng chạm vào thực thể Dị Năng mà không đeo găng tay bảo vệ.

"Chào mừng bạn đến với 'Phòng Khói'!" Gã thanh niên ngồi ở trung tâm, người mặc áo hoodie đen rách nát, hét lên vào micro gắn trước mặt.

Giọng nói của.

rẩy nhưng đầy kích thích.

"Hôm nay chúng ta sẽ chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của tòa nhà số 4!

Nếu bạn muốn xem máu chảy và xương gãy, hãy nhấn nút 'Tin' ngay bây giờ!

Mỗi một lượt 'Tin' là một viên gạch xây nên bức tường sợ hãi này!"

Lý Minh quan sát kỹ hơn.

Những thanh niên kia không chỉ đang livestream cảnh tượng phá hủy tài sản công cộng.

Họ đang tạo ra những quái vật Dị Năng thông qua sự tương tác của khán giả.

Khi số lượng người xem tăng lên, khi bình luận trên mạng xã hội trở nên hung hăng và sợ hãi hơn, thực tại xung quanh họ bắt đầu biến dạng.

Một chiếc ghế sofa cũ kỹ ở góc phòng bỗng nhiên mọc thêm răng nanh sắc nhọn, nghiến ngạo không khí.

Tường nhà xuất hiện những vết nứt dài như miệng cười ma quái.

Đây không phải là tội phạm thông thường.

Đây là một thí nghiệm sống còn được tổ chức bởi chính RCA — hoặc ít nhất là một phần của hệ thống Runtime mà Giám Đốc Trương kiểm soát.

Họ đang nuôi dưỡng nỗi sợ hãi để tạo ra năng lượng Dị Năng ổn định, dễ kiểm soát hơn so với những dị nhân tự phát.

Nhưng tại sao lại chọn nơi này?

Tại sao phải công khai đến mức nguy hiểm như vậy?

Lý Minh bước vào phòng nhẹ nhàng, cố gắng không gây tiếng động.

Hắn cần quan sát thêm.

Cần tìm ra nguồn gốc của tín hiệu dữ liệu lạ lùng đó.

Và cần hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của "niềm tin tập thể" đang được khai thác ở đây.

Gã streamer chính vẫn tiếp tục hét lên, giọng nói càng lúc càng điên cuồng khi thấy số lượng người xem vượt qua con số một triệu trên màn hình ảo hiển thị trước mặt hắn.

Chúng muốn máu!

Hãy cho chúng thấy sự thật tàn khốc nhất của thế giới này!" Hắn giơ tay ra phía trước, nơi không khí đang bắt đầu dày đặc lên như sương mù đen kịt.

Từ trong đám mây khói đen đó, một hình dạng bắt đầu hiện ra.

Nó trông giống như một con người bị biến dạng — da thịt sần sùi, mắt đỏ ngầu, và miệng mở rộng đến tận tai với hàng trăm chiếc răng nhỏ li ti nhọn hoắt.

Đó là một quái vật Dị Năng cấp độ thấp, được sinh ra từ nỗi sợ hãi chung về "kẻ lạ mặt xâm nhập".

Lý Minh không di chuyển.

Hắn đứng yên giữa căn phòng lộn xộn, đôi mắt lạnh lùng quan sát mọi diễn biến.

Quái vật đó hướng thẳng về phía hắn.

Nó cảm nhận được sự hiện diện của một dị nhân — một nguồn năng lượng mạnh mẽ hơn những streamer yếu ớt kia.

Nhưng thay vì lao vào tấn công ngay lập tức, quái vật lại dừng lại, như thể đang chờ đợi mệnh lệnh từ đâu đó trong bóng tối sâu thẳm hơn.

"Không phải là nó," Lý Minh nói thầm với chính mình.

"Nó chỉ là một con rối."

Hắn nhìn quanh phòng lần nữa.

Những streamer kia vẫn tiếp tục livestream, hoàn toàn không nhận ra sự nguy hiểm đang cận kề.

Họ nghĩ rằng họ kiểm soát được quái vật thông qua sức mạnh của niềm tin tập thể.

Nhưng Lý Minh biết rõ hơn: Runtime không cho phép bất kỳ ai thực sự kiểm soát nó.

Nó chỉ mượn tay con người để duy trì vòng lặp sợ hãi — và từ đó, thu thập dữ liệu cảm xúc thuần khiết nhất.

Hắn quyết định hành động.

Thay vì đánh vào quái vật đang đứng chực chờ phía trước, Lý Minh nhắm thẳng vào các streamer.

Hắn đưa bàn tay phải ra trước mặt, ngón tay co lại nhẹ nhàng như thể đang nắm lấy một quả cầu vô hình.

Năng lượng Dị Năng trong cơ thể hắn bắt đầu chảy mạnh hơn — không còn là dòng chảy êm đềm nữa mà trở thành một cơn lũ dữ dội, mang theo ý chí phá hủy hệ thống từ bên trong.

Hắn nhắm vào thiết bị phát sóng chính của gã streamer trung tâm.

Không phải để làm hỏng nó.

Mà để inject một đoạn mã mới — một "lệnh phủ nhận" được viết bằng ngôn ngữ Dị Năng gốc mà hắn đã học được từ ký ức của kẻ sát nhân kiếp trước.

Nếu thành công, tín hiệu này sẽ lan truyền ngược lại qua mạng lưới Runtime, tạo ra một lỗ hổng tạm thời trong ảo cảnh an toàn mà RCA đang duy trì cho mười triệu cư dân Tân Long.

Quái vật Dị Năng gầm lên khi cảm nhận được sự thay đổi năng lượng đột ngột xung quanh.

Nó lao vào Lý Minh với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc nhọn chĩa thẳng vào yết hầu hắn.

Nhưng Lý Minh không né tránh.

Hắn đứng yên bất động, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng trước khi quái vật chạm vào cơ thể mình — và trong chính khoảnh khắc đó, hắn kích hoạt lệnh phủ nhận.

Một tiếng nổ âm thanh trầm đục vang lên khắp căn phòng nhỏ hẹp.

Không phải từ vụ va đập giữa Lý Minh và quái vật Dị Năng, mà từ sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống ảo cảnh đang được duy trì bởi niềm tin tập thể tại khu ổ chuột này.

Những chiếc điện thoại trên bàn bỗng nhiên (bật ra tia lửa), màn hình thành vô số mảnh vỡ nhỏ.

tứ tung như mưa sao băng.

Gã streamer trung tâm hét lên đau đớn khi một dòng dữ liệu đỏ rực — giống hệt những ký tự mã nguồn mà Lý Minh đã nhìn thấy trong ảo ảnh trước đó — chui vào tai hắn qua chiếc micro đang cháy.

Nhưng quái vật Dị Năng không biến mất hoàn toàn như dự kiến.

Thay vì tan rã thành hư vô, cơ thể nó bắt đầu hòa tan vào không khí dưới dạng một đám khói đen đặc quánh.

Đám khói này di chuyển nhanh chóng về phía Lý Minh, xâm nhập vào chiếc điện thoại thông minh mà hắn đang cầm trên tay trái — thiết bị đã được hack từ trước để thu thập dữ liệu Dị Năng.

Lý Minh cảm thấy run rẩy trong lòng bàn tay khi chạm vào màn hình nóng hổi của chiếc điện thoại.

Dòng chữ đỏ máu "ADMIN ROOT ACCESS CONFIRMED" hiện lên một lần nữa, nhưng lần này nó kèm theo thêm hàng ngàn dòng mã nguồn phức tạp đang cuộn tròn liên tục như những con rắn độc quấn quanh nhau.

Hắn nhận ra ngay lập tức: đây không phải là dữ liệu thông thường.

Đây là ký ức — hay chính xác hơn là ý thức còn sót lại của người đã chết cùng cơ thể với hắn kiếp trước, hiện đang ẩn nấp trong sâu thẳm hệ thống Runtime.

"Anh đã tìm thấy nó," giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu Lý Minh lần nữa, nhưng lần này rõ ràng và sắc bén hơn bao giờ hết.

"Giờ thì anh có đủ quyền truy cập để phá vỡ bức tường niềm tin mà Trương đang xây dựng."

Lý Minh nhắm mắt lại một khoảnh khắc ngắn ngủi để xử lý thông tin khổng lồ này.

Hắn không ngờ rằng việc theo dõi tín hiệu lạ lùng từ khu ổ chuột Bóng Đâm lại dẫn đến kết quả quan trọng như vậy.

Nhưng cũng chính vì thế, hắn hiểu rõ hơn về mức độ nguy hiểm mà mình đang đối mặt: RCA không chỉ kiểm soát niềm tin của công chúng thông qua truyền thông đại chúng.

Họ còn lưu trữ những ký ức và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong hệ thống Runtime — biến chúng thành vũ khí sinh học tinh thần để đàn áp bất kỳ ai dám phản kháng lại sự ổn định giả tạo này.

Hắn mở mắt ra, nhìn thấy đám khói đen cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn vào chiếc điện thoại của mình.

Nhưng trên màn hình thiết bị đó giờ đây xuất hiện một biểu tượng mới: một con rồng đỏ bằng máu đang xoăn lại thành vòng tròn khép kín — logo bí mật của tổ chức "Vết Nứt", nhóm phản đối ngầm mà Lý Minh từng nghe nhắc qua báo cáo mật của RCA nhưng chưa bao giờ dám tin là tồn tại thực sự.

Lý Minh rời khỏi căn hộ bỏ hoang, bước ra ngoài ánh sáng đèn đường nhấp nháy yếu ớt bên kia hẻm tối om số 7.

Thành phố Tân Long vẫn (xôn xao) như thường lệ — những chiếc xe hơi điện chạy êm ái trên đại lộ chính, những tấm biển quảng cáo hologram phát sáng rực rỡ che khuất bầu trời đêm đen kịt phía xa.

Nhưng giờ đây, Lý Minh nhìn thấy mọi thứ khác hẳn so với trước kia: những sợi dây dữ liệu vô hình kết nối từng người dân trong thành phố này lại như một mạng nhện khổng lồ bao phủ khắp không gian ba chiều.

Anh thấy một phụ nữ trẻ đang sợ hãi nhìn vào bóng đổ của chính mình trên vỉa hè ẩm ướt sau cơn mưa vừa rồi — và bóng đó quay lưng về phía cô ấy, mỉm cười đầy ám ảnh trước khi biến mất vào hư không.

Anh thấy một nhóm học sinh trung học đi ngang qua góc phố, chúng cười nói vui vẻ nhưng ánh mắt trống rỗng như thể đã bị rút cạn linh hồn bởi những nội dung độc hại từ mạng xã hội mà RCA đang kiểm soát chặt chẽ thông qua Runtime.

Và anh còn thấy rõ hơn cả: Giám Đốc Trương — kẻ đứng sau mọi thứ này — không hề sai lầm khi tin rằng con người không thể chịu đựng sự thật hỗn độn.

Nhưng hắn cũng không hoàn toàn đúng khi nghĩ rằng ảo cảnh an toàn là nhân đạo nhất.

Bởi vì ngay lúc đó, từ sâu thẳm bên trong chiếc điện thoại đang nóng hổi trong túi áo Lý Minh, một thông báo popup hiện lên với dòng chữ đỏ máu nhấp nháy đầy đe dọa: "ĐÃ PHÁ VỠ LỚP BẢO VỆ TẦM 1.

MỤC TIÊU KẾ TIẾP: TRUNG TÂM ĐIỀU KHIỂN NIỀM TIN — KHU VỰC CẤM CHỈ CỦA GIÁM ĐỐC TRƯƠNG."

Lý Minh dừng bước giữa lòng đường vắng vẻ, tim đập thình thịch trong lồng ngực như trống trận.

Hắn biết rằng mình vừa mới mở cánh cửa một thế giới hoàn toàn khác biệt — nơi mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác đã bị xóa bỏ vĩnh viễn bởi chính bàn tay của con người tạo ra nó.

Và giờ thì không có đường lui nữa.

Nhưng khi hắn cúi xuống nhìn đôi giày của mình, thứ nằm dưới lớp bùn đất đen ngòm khiến hắn quên cả thở: đó là một chiếc chìa khóa đồng cổ xưa khắc đầy những ký tự Dị Năng lạ lùng — và trên tay nắm còn dính máu tươi chưa khô hoàn toàn từ chính vết thương vừa mới bị quái vật Dị Năng gây ra cho gã streamer trung tâm trước khi chết.

Hắn nhặt chiếc chìa khóa lên, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi mặt đồng hồ trên nó bắt đầu quay ngược.

Một bóng đen cao lớn xuất hiện sau lưng, đặt bàn tay xương xẩu lên vai hắn với giọng nói nghèe ngoẹt.

"Cuối cùng."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập