Chương 37
Không còn mùi ẩm mốc, thối rữa của khu ổ chuột Tân Long nữa.
Thay vào đó là một sự vô trùng lạnh lẽo, sắc bén cắt da thịt Lý Minh mỗi khi hắn hít thở sâu.
Mùi ozone nồng nặc, giống hệt cảm giác sau một trận mưa giông giữa những tòa nhà cao tầng kính thép.
Hắn đứng sững lại.
Hai bàn tay vẫn còn run rẩy từ cú va chạm trước đó, nhưng lý trí lạnh lùng đã nhanh chóng lấy lại quyền kiểm soát cơ thể.
Lý Minh không la hét, cũng không chạy trốn.
Hắn quan sát.
Đôi mắt đen láy quét qua từng góc khuất của khoảng không gian xung quanh với sự tỉnh táo đáng sợ của một kẻ săn mồi bị đẩy vào thế bí.
Đây không phải là hiện thực mà hắn biết.
Hoặc ít nhất, đó không phải là phiên bản "ổn định" mà Giám Đốc Trương đã bán cho mười triệu cư dân thành phố này.
Những bức tường xung quanh vốn dĩ là bê tông cốt thép xám xịt giờ đây đang vỡ vụn ra thành những dòng mã dữ liệu xanh lam.
Chúng chảy dọc theo bề mặt vật chất như máu trong tĩnh mạch, phát ra ánh sáng mờ ảo và nhịp đập đều đặn của một trái tim số hóa khổng lồ.
Lý Minh bước tiến lên phía trước.
Giày thể thao cũ kỹ của hắn bấn xuống nền sàn không phải là xi măng hay đá hoa, mà là một bề mặt gương phẳng lì phản chiếu hình ảnh méo mó của chính hắn.
Mỗi bước chân đều tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra xung quanh, làm rung động các dòng code đang chạy trên tường.
Hắn cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc trong xương sống.
Cảm giác này rất quen thuộc.
Nó giống như khi bạn đứng trước một chiếc gương vỡ và nhận ra phản chiếu của mình không khớp với cơ thể thực tế.
Sự thật ở đây bị bóp méo, bị ép vào khuôn mẫu để phục vụ cho mục đích kiểm soát nào đó mà hắn chưa hiểu rõ.
"Runtime," Lý Minh thì thầm.
Tiếng nói của hắn vang lên trong căn phòng trống trải này nghe xa lạ và hẫng không khí.
"Đây là vùng đệm."
Hắn biết thuật ngữ này từ những tài liệu mật bị cấm về lịch sử Dị Năng sơ khai.
Vùng đệm là nơi hệ thống xử lý các lỗi logic giữa thế giới vật chất và niềm tin tập thể.
Nếu một người nhận ra sự thật, họ sẽ rơi vào đây trước khi được "sửa chữa" hoặc xóa bỏ hoàn toàn khỏi ký ức cộng đồng.
Lý Minh không muốn bị sửa chữa.
Hắn cũng không chấp nhận việc bị xóa sổ.
Hắn đưa tay lên chạm vào bức tường code phía trước.
(ngón tay) của hắn xuyên qua lớp ánh sáng xanh lam như thể chạm vào nước lạnh giá.
Một luồng dữ liệu thô sơ, hỗn độn chảy ngược lại vào lòng bàn tay hắn.
Nó không phải là thông tin theo nghĩa đen, mà là cảm xúc.
Những mảnh vỡ ký ức của hàng ngàn người đã từng bước vào nơi này trước mặt hắn.
Hắn nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi để lọc bỏ tiếng ồn tâm trí đó.
Khi mở mắt ra, Lý Minh thấy rõ hơn cấu trúc của không gian này.
Nó giống như một mê cung được tạo thành từ những ký ức bị loại bỏ.
Mỗi cột trụ ánh sáng là một sự thật đã từng tồn tại nhưng (sau đó) bị phủ nhận bởi niềm tin tập thể mới mẻ hơn.
Hắn cần tìm ra lõi điều khiển.
Observer – hay bất kỳ ai đang đứng sau cái mặt nạ ảo giác đó – muốn dẫn hắn đến đây không phải để giết hắn ngay lập tức, mà là để cho thấy một thứ gì đó quan trọng hơn.
Một bằng chứng?
Hay một lời cảnh báo?
Lý Minh bắt đầu di chuyển nhanh hơn.
Hắn lợi dụng khả năng Dị Năng cấp 1 của mình để cảm nhận sự biến dạng trong không gian xung quanh.
Những chỗ có lực hấp dẫn yếu hơn là những điểm yếu trong cấu trúc ảo giác này.
Hắn nhảy qua các khoảng trống giữa những dòng code, tránh xa những vùng đỏ rực – nơi dữ liệu đang bị xóa bỏ và tái tạo lại với tốc độ nguy hiểm.
Sau năm phút di chuyển trong sự im lặng đáng sợ, hắn dừng chân trước một cánh cửa lớn bằng kim loại đen bóng.
Không có tay nắm, không khóa điện tử.
Chỉ có một dòng chữ khắc nổi lên trên bề mặt kim loại, ánh lên màu bạc lạnh lẽo: *Khu Vực Lưu Trữ Ký Ức Bị Cấm – Cấp Độ Truy Cập: Giám Đốc.*
Lý Minh mỉm cười nhợt nhạt.
Một nụ cười đầy khinh miệt dành cho sự tự mãn của những kẻ cai trị thành phố này.
Họ nghĩ rằng có thể khóa chặt sự thật lại sau một cánh cửa đơn giản?
Họ quên mất rằng chính họ đã tạo ra hệ thống, và mỗi hệ thống đều có lỗ hổng.
Lý Minh giơ tay phải lên.
Những luồng năng lượng Dị Năng đen kịt bắt đầu tụ tập quanh cổ tay hắn, xoáy mạnh như một cơn lốc nhỏ.
Đây là sức mạnh của bóng tối – Shadow mà Observer đã nhắc đến nhiều lần.
Nhưng nó không thuộc về Lý Minh.
Nó thuộc về cái chết trong quá khứ, và bây giờ, nó đang đói khát sự hủy diệt.
Một tiếng nổ vang dội xé toạc bầu không gian tĩnh lặng.
Sóng xung kích đẩy Lý Minh lùi lại vài bước, nhưng hắn kịp thời sử dụng lực phản tác động để giữ thăng bằng.
Cánh cửa không vỡ hoàn toàn, mà chỉ xuất hiện một vết nứt lớn hình mạng nhện lan tỏa từ điểm va chạm.
Bên trong khe hở đó, ánh sáng trắng xoá chiếu ra, mạnh đến mức khiến mắt Lý Minh phải nheo lại đau đớn.
Hắn lao vào bên trong trước khi cánh cửa kịp đóng lại hoặc sửa chữa chính nó.
Bên kia cánh cửa là một căn phòng tròn rộng lớn, trần nhà cao vút và mất hút trong bóng tối.
Ở trung tâm của căn phòng đó là một cấu trúc giống như quả cầu thủy tinh khổng lồ, lơ lửng giữa không trung.
Bên trong quả cầu là những dòng chảy màu vàng kim lấp lánh – thứ mà Lý Minh nhận ra ngay lập tức là bản chất nguyên sơ của Niềm Tin Tập thể đã được cô đọng lại thành vật chất.
Xung quanh quả cầu là hàng trăm màn hình holographic hiển thị dữ liệu thời gian thực về mức độ ổn định cảm xúc, chỉ số hài lòng và tỷ lệ tuân thủ pháp luật của toàn bộ cư dân Tân Long.
Con số 98.7% hiện lên màu xanh lá cây an toàn, nhưng Lý Minh thấy rõ những con số nhỏ hơn đang nhấp nháy đỏ ở các khu vực biên giới – nơi mà thực tế bắt đầu rạn nứt nhiều nhất.
Hắn bước chậm rãi vào trung tâm căn phòng, cảm giác áp lực từ quả cầu thủy tinh đè nặng lên lồng ngực hắn như thể cả thành phố đang đứng trên vai hắn.
Lý Minh nhìn quanh và nhận ra những thứ nằm dưới sàn nhà.
Không phải là máy chủ hay dây cáp điện tử thông thường.
Hàng trăm, hàng ngàn bộ xương trắng muốt được sắp xếp ngăn nắp trong các hốc tường bao quanh căn phòng.
Mỗi bộ xương đều đeo một thiết bị theo dõi cổ điển – loại mà RCA đã ngừng sản xuất từ năm 2045.
Trên mỗi chiếc hộp sọ là một tấm biển tên khắc rõ ràng: *Thí Nghiệm Số 1, Thí Nghiệm Số 2.*
Lý Minh cảm thấy dạ dày mình quặn thắt lại.
Hắn không nhìn thấy sự kinh hãi trên khuôn mặt của chính mình trong phản chiếu từ quả cầu thủy tinh, vì hắn đã học cách đóng băng mọi biểu lộ cảm xúc ngay khi chúng vừa manh nha hình thành.
Nhưng bên trong, cơn giận dữ đang bùng lên như ngọn lửa địa ngục.
Đây là nơi họ giữ những người không thể chấp nhận sự thật.
Những kẻ thức tỉnh quá sớm và bị loại bỏ khỏi vòng quay của xã hội giả tạo này.
Họ đã dùng linh hồn của họ làm pin cho hệ thống ảo giác an toàn mà Giám Đốc Trương tự hào xây dựng.
Một giọng nói trầm ấm, uy nghiêm vang lên từ phía sau Lý Minh.
Hắn không quay đầu ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn xoay người chậm rãi với sự cảnh giác tối đa.
Trần Anh đứng ở lối ra của căn phòng, khẩu súng laser đặc nhiệm RCA chĩa thẳng về phía ngực Lý Minh.
Nhưng vẻ mặt của cô gái trẻ ấy hoàn toàn khác xa so với hình ảnh viên cảnh sát nghiêm khắc mà Lý Minh từng biết.
Trần Anh đang khóc.
Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng ánh mắt thì khô khan và trống rỗng đến đáng sợ.
Cô không nhìn vào Lý Minh, mà dán chặt tầm nhìn lên quả cầu thủy tinh ở giữa phòng.
"Em gái tôi," Trần Anh nói, giọng khàn kh như thể đã mất đi tiếng nói từ lâu.
"Cô ấy là Thí Nghiệm Số 402."
Lý Minh nhíu mày.
Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra với cảnh sát đặc nhiệm này ngoài việc cô ta luôn theo dõi hắn một cách bí ẩn.
Nhưng khoảnh khắc này, Trần Anh không còn là kẻ thù hay đồng minh tạm thời nữa.
Cô ấy là nạn nhân của cùng một hệ thống tàn bạo mà Lý Minh muốn phá hủy.
"Cô biết tất cả những điều này?" Lý Minh hỏi, giọng nói lạnh băng nhưng chứa đựng sự tò mò chân chính.
"RCA đã cho tôi thấy thực tế," Trần Anh đáp lại, tay cầm súng run nhẹ.
"Nhưng họ không cho phép tôi làm gì khác ngoài việc tiếp tục bảo vệ nó.
Họ dùng ký ức của em gái tôi để điều khiển tôi.
Mỗi lần tôi nhớ về cô ấy, hệ thống sẽ đưa ra một phiên bản ảo ảnh hạnh phúc hơn so với cái chết thật sự đau đớn mà cô ấy phải chịu đựng."
Lý Minh bước lại gần thêm một bước nữa, bất chấp khẩu súng đang chĩa vào mình.
Hắn cần thông tin này.
Và hắn cũng cần xác nhận rằng anh cảnh sát này có đủ can đảm để chọn thực tế phũ phàng thay vì ảo ảnh ngọt ngào.
"Vậy tại sao cô không giết tôi ngay lúc này?" Lý Minh hỏi thẳng thắn.
"Tôi là mối đe dọa lớn nhất cho hệ thống của họ."
Trần Anh hít thở sâu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh.
Cô hạ khẩu súng xuống một chút, nhưng ngón tay vẫn đặt trên cò súng sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào.
"Vì tôi cần bạn phá vỡ nó," cô nói, giọng nghẹn ngào.
"Giám Đốc Trương không thể tự làm được điều đó vì ông ấy tin rằng mình đang cứu nhân độ thế.
Anh là lỗi hệ thống duy nhất mà họ chưa tìm ra cách sửa chữa."
Lý Minh nhìn vào quả cầu thủy tinh một lần nữa.
Hắn cảm nhận được sự rung động mạnh mẽ phát ra từ nó – như thể trái tim của thành phố Tân Long đang đập trong lồng ngực hắn.
Và nếu hắn muốn giết chết con quái vật này, hắn phải cắt đứt mạch máu chính yếu nhất.
Hắn đưa tay lên chạm vào bề mặt lạnh lẽo của quả cầu.
Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ đổ tràn vào tâm trí Lý Minh.
Không còn là những mảnh vỡ ký ức rời rạc nữa mà là toàn bộ lịch sử bị che giấu của thành phố này – từ ngày Dị Năng xuất hiện cho đến khi hệ thống Runtime được kích hoạt để kiểm soát nó bằng cách bóp méo nhận thức của con người.
Hắn thấy hình ảnh Giám Đốc Trương trẻ tuổi hơn, đứng giữa đống đổ nát của thế giới cũ, thề sẽ xây dựng một nơi không có đau khổ dù phải trả giá bằng sự thật.
Hắn thấy những thí nghiệm đầu tiên trên các dị nhân sơ khai – họ bị tước đoạt ý thức và biến thành những viên pin sống cho ảo giác an toàn.
Và cuối cùng, hắn thấy chính mình trong quá khứ xa xôi – trước khi chết và trở thành cái bóng của Shadow hiện tại.
Mọi thứ đều khớp với nhau như một bộ máy phức tạp đang quay cuồng.
Lý Minh rút tay ra khỏi quả cầu, máu chảy từ ngón tay nơi tiếp xúc do áp lực dữ liệu quá mạnh.
Nhưng hắn không cảm thấy đau đớn nhiều bằng sự căm phẫn bùng nổ trong lòng mình.
"Trần Anh," Lý Minh nói, giọng trầm xuống thấp hơn bao giờ hết.
"Cô có muốn xem em gái cô thực sự đã chết như thế nào không?"
Trần Anh nhắm mắt lại, nước mắt rơi nhanh hơn.
Cô gật đầu run rẩy.
Lý Minh nắm chặt tay thành nắm đấm, năng lượng Shadow bùng lên xung quanh hắn tạo ra những tia sét đen kịt (xé) toạc ánh sáng trong căn phòng.
Hắn định phá vỡ quả cầu ngay tại chỗ này, giải phóng tất cả sự thật bị giam cầm bên trong nó cho toàn bộ thành phố chứng kiến cùng một lúc.
Nhưng trước khi hắn kịp hành động, hệ thống báo động đỏ bắt đầu nhấp nháy điên cuồng trên mọi màn hình holographic xung quanh phòng.
Một giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên khắp nơi: *CẢNH BÁO: Xâm nhập trái phép Khu Vực Lõi.
Lực lượng phản ứng đặc biệt đang được triển khai.*
Trần Anh mở mắt ra, hoảng sợ nhìn về phía cánh cửa vừa đóng sầm lại sau lưng cô.
Những bóng đen bắt đầu hiện hình từ các góc tối của căn phòng – những nhân bản Dị Năng cấp.
điều khiển trực tiếp để xử lý bất kỳ mối đe dọa nào đối với hệ thống Runtime.
Lý Minh quay sang nhìn Trần Anh, nụ cười tàn khốc nở trên môi hắn lần nữa.
Hắn không sợ hãi chút nào trước nguy cơ cận kề này.
Ngược lại, cảm giác chiến đấu đang khiến máu thịt hắn sôi sục hơn bao giờ hết.
"Chạy đi," Lý Minh nói với cô cảnh sát, giọng đầy thách thức.
"Hoặc ở lại và chứng kiến sự sụp đổ của thế giới giả tạo mà cô đã sống suốt mười năm qua."
Trần Anh do dự trong giây lát rồi lao ra khỏi căn phòng trước khi những bóng đen tấn công kịp đến gần.
Lý Minh đứng yên một mình giữa trung tâm căn phòng, đối mặt với lũ quái vật đang tiến lại gần từng bước một.
Hắn giơ tay lên lần nữa, nhưng lần này không phải để đấm vào cánh cửa hay quả cầu thủy tinh mà là chĩa thẳng về phía trần nhà nơi các camera giám sát chính được lắp đặt.
Hắn sẽ phá vỡ hệ thống từ bên trong mạng lưới quan sát của nó trước khi chúng kịp gửi tín hiệu báo động đến đội quân chính quy.
Lý Minh mỉm cười, cảm thấy sức mạnh Shadow chảy qua tĩnh mạch hắn như chất độc ngọt ngào.
Hắn biết mình không thể thắng tất cả một lúc, nhưng hắn cũng không cần phải làm vậy ngay bây giờ.
Hắn chỉ cần tạo ra đủ nhiều hỗn loạn để khiến hệ thống Runtime tập trung vào việc tự bảo vệ thay vì duy trì ảo giác cho người dân thành phố.
Khi niềm tin bị lay động bởi những hình ảnh thực tế được phát sóng qua chính mạng lưới của họ, thì sự sụp đổ sẽ diễn ra nhanh hơn bất kỳ ai dự đoán trước đó.
Lý Minh hét lên và phóng vọt về phía trần nhà nơi các camera đang quay phim ghi lại cảnh tượng này để gửi đi khắp thành phố như một lời tuyên chiến công khai với toàn bộ nền tảng kiểm soát của Tân Long thành phố hiện đại ngày nay!
Từng tia sét dữ dội sải dài xuống, thiêu rụi mọi thứ trong tầm tay Lý Minh.
Hắn cảm nhận được sức nóng xé toạc da thịt, nhưng ánh mắt vẫn lạnh băng nhìn thẳng vào ống kính.
Máu nhỏ xuống, hòa lẫn với bụi tro, khi giọng nói cơ khí vang lên trong đầu: "Bạn đã.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận