Chương 31

Bầu không khí tại khu ổ chuột District 9 nặng nề đến mức dường như không khí đã ngưng tụ thành những lớp sương mù dày đặc, bám lấy da thịt Lý Minh.

Mùi hôi thối của rác thải phân hủy lẫn với vị kim loại tanh tưởi của máu cũ và mới tạo nên một hỗn hợp độc hại, kích thích khứu giác nhạy bén nhưng cũng khiến dạ dày anh quặn thắt.

Lý Minh quỳ gối trên nền bê tông nứt nẻ, ngực kịch liệt theo nhịp thở gấp gáp.

Tay trái run rẩy cầm chặt khẩu súng lục đã cạn đạn từ năm phút trước, trong khi tay phải đang cố gắng lau đi vết máu loang lổ bám đầy mu bàn tay.

Trước mặt anh, con quái vật sinh ra từ nỗi sợ tập thể của cư dân khu vực này vẫn còn đó – một khối thịt nhầy nhụa với hàng chục đôi mắt đỏ ngầu và những chiếc răng nhọn hoắt liên tục chuyển động co giật.

Hắn không di chuyển.

Lý Minh đã quen với cái cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng mỗi khi đối mặt với thứ gì đó vượt khỏi lý trí con người.

Nhưng lần này khác.

Lần này, hắn thấy được sự sai lệch trong cấu trúc thực tại.

Những tia sáng neon từ biển hiệu quán bar phía xa bị bẻ cong một cách kỳ lạ, như thể không gian xung quanh đang thở cùng nhịp đập của con quái vật trước mặt.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào sự tĩnh lặng bên trong tâm trí hỗn loạn.

Âm thanh tiếng nước chảy xiết trong cống rãnh vang lên rõ mồn một, trộn lẫn với tiếng dồn dập của chính mình.

Hắn cần dữ liệu.

Hắn cần hiểu cơ chế vận hành của thứ gọi là "Hiệu Ứng Runtime" này đang biến dạng thế nào ngay trước mắt hắn.

Không phải là ma thuật.

Không phải là ảo giác tâm lý đơn thuần.

Đây là một lỗi hệ thống trong nhận thức tập thể, và Lý Minh định khai thác nó.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh quét qua từng chi tiết của con quái vật đang gầm gừ đầy hung dữ.

Nó không tấn công ngay lập tức mà đang quan sát hắn – hoặc đúng hơn, nó đang phản chiếu nỗi sợ hãi còn sót lại trong tâm trí người đàn ông trước mặt.

Lý Minh chậm rãi đứng dậy, khớp xương kêu lên tiếng lạo xạo khó chịu trong sự im lặng chết chóc của con hẻm nhỏ.

Hắn không chạy trốn.

Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều in sâu vào lớp bùn đất bẩn thỉu như thể đang khẳng định quyền kiểm soát đối với môi trường hỗn loạn này.

Quái vật lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc, móng vuốt sắc nhọn cào xé không khí tạo thành những luồng gió lạnh giá mặt Lý Minh.

Hắn không né tránh.

Thay vào đó, anh dậm chân mạnh xuống nền bê tông nứt nẻ, hét lên một câu nói vô lý nhưng đầy quyết liệt: "Nơi này là an toàn!"

Tiếng hét của hắn vang lên giữa sự im lặng chết chóc của District 9, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt như một viên đá ném vào hồ nước tĩnh lặng.

Con quái vật dừng lại đột ngột, những chiếc răng nhọn hoắt ngừng chuyển động co giật trong khoảnh khắc đầy kịch tính.

Nó nghiến răng ken két, cơ thể nhầy nhụa rung lên bần bật khi tiếp nhận mâu thuẫn thông tin từ nguồn phát sóng chính – Lý Minh.

Hắn biết rõ điều mình đang làm là nguy hiểm đến mức nào.

Trong thế giới bị biến dạng bởi niềm tin tập thể, một cá nhân với ý chí đủ mạnh có thể tạo ra những "vết nứt" nhỏ trong cấu trúc ảo cảnh an toàn.

Và hắn vừa tự nguyện trở thành điểm nhấn cho vết nứt đó.

Lý Minh đưa tay phải lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào mắt con quái vật đang chao đảo mất phương hướng.

Hắn không dùng dị năng – vì hắn chưa có gì cả ngoại trừ ý chí và sự hiểu biết sâu sắc về hệ thống lỗi thời này.

Hắn dùng chính nỗi sợ hãi của nó làm vũ khí phản công.

"Nghe đây," giọng nói của Lý Minh trầm thấp, lạnh lùng như băng giá cắt qua bầu không khí ẩm ướt.

"Cậu tồn tại vì họ sợ nơi này là địa ngục.

Nhưng hôm nay, tôi tuyên bố nơi này là thiên đường yên bình." Hắn nháy mắt, cảm nhận áp lực khủng khiếp đang đè lên tâm trí mình khi cố gắng phủ nhận thực tại chung của cả một khu vực thành phố.

Con quái vật bắt đầu co rút lại, những mảng thịt nhầy nhụa tan rã dần thành sương mù đen kịt rồi biến mất vào hư không.

Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhàng, Lý Minh chỉ cảm thấy đau đớn kinh hoàng từ sâu thẳm trong não bộ.

Hắn vừa can thiệp trực tiếp vào mã nguồn của Runtime bằng ý chí thuần túy – một hành động điên rồ mà ngay cả những dị nhân cấp cao cũng e dè tránh né.

Hắn sững sờ đứng đó, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán khi nhận ra thứ đang xảy ra bên trong đầu mình.

Không phải chỉ là sự mệt mỏi thể xác hay kiệt quệ tinh thần thông thường.

Mà là cảm giác vật lý rõ ràng rằng não bộ anh đang bị khoan lỗ từ bên trong bởi một lực lượng vô hình nào đó – có lẽ là chính hệ thống Runtime đang phản kháng lại can thiệp của hắn.

Tiếng rè nhẹ phát ra từ những bóng đèn huỳnh quang phía trên đầu trở nên chói tai hơn bao giờ hết, như thể chúng đang la hét cảnh báo về sự xâm nhập trái phép vào lãnh địa an toàn giả tạo mà Giám đốc Trương đã xây dựng lên cho mười triệu cư dân Tân Long.

Lý Minh nắm chặt hai tay thành đấm, knuckles trắng bệch vì siết quá mạnh, cố gắng giữ lấy lý trí cuối cùng trước khi cơn đau đầu xé toạc tâm trí hắn ra làm đôi.

Đây là lúc arc_twist xảy ra một cách đột ngột và tàn khốc nhất mà Lý Minh không hề dự đoán từ trước đến giờ.

Khi con quái vật vừa tan biến hoàn toàn, chuẩn bị để lại cho anh sự trống rỗng tuyệt đối của chiến thắng hão huyền, một bóng người xuất hiện từ phía sau trong nháy mắt – nhanh hơn cả ánh sáng phản chiếu trên mặt nước cống rãnh.

Đó không phải là cảnh sát RCA với bộ đồng phục đen tuyền và khẩu súng laser hạng nặng quen thuộc.

Cũng không phải là những đồng đội cũ đã từng chia sẻ những đêm dài mất ngủ cùng anh tại căn hộ nhỏ tồi tàn ở khu 4.

Đó là một cô gái mặc áo choàng đen dài chấm đất, chất vải thô ráp nhưng lại tỏa ra luồng khí lạnh giá đáng sợ khiến ngay cả Lý Minh – kẻ vốn dĩ vô cảm với nỗi sợ hãi của người khác – cũng phải run rẩy nhẹ nhàng.

Mặt nạ giấy trắng che kín toàn bộ khuôn mặt chỉ để lộ hai lỗ hổng nhỏ màu đen như đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào hắn.

Cô gái đứng yên bất động giữa con hẻm tối tăm, nhưng Lý Minh cảm nhận được áp lực khổng lồ đang đè nặng lên không gian xung quanh – giống như khi một ngôi sao neutron sụp đổ và kéo theo mọi thứ xung quanh nó vào vực thẳm vĩnh cửu của chính mình.

"Hắn đã làm gì vậy?" giọng nói của cô gái vang lên, không phải từ miệng mà dường như trực tiếp lọt vào tai Lý Minh qua sóng thần kinh nào đó hắn chưa từng biết đến trước đây.

Giọng nói ấy lạnh lùng, vô cảm và mang theo sự mệt mỏi cổ xưa của một thực thể đã chứng kiến quá nhiều lần thế giới này sụp đổ và tái sinh trong những vòng lặp bế tắc đầy bi kịch.

Lý Minh quay người lại thật chậm rãi, cơ thể anh vẫn còn đang rung lên bần bật từ cú sốc tinh thần vừa rồi nhưng đôi mắt thì sắc lạnh hơn bao giờ hết khi quét qua hình dáng kỳ lạ trước mặt hắn.

"Ai là bạn?

Và tại sao bạn có thể đứng ở đây mà không bị Runtime xóa bỏ như một lỗi hệ thống cần sửa chữa?"

Cô gái khẽ nhún vai, cử động đơn giản ấy lại tạo ra những gợn sóng nhẹ nhàng trên lớp sương mù đen kịt còn sót lại từ con quái vật vừa tan biến.

"Tôi là người dọn dẹp," cô trả lời ngắn gọn mà đầy đủ ý nghĩa, đồng thời bước tới gần Lý Minh với từng bước chân không phát ra bất kỳ âm thanh nào dù nền đất ẩm ướt và bùn lầy ở đây vốn dĩ phải tạo nên những tiếng squelch ồn ào khó chịu.

"Và cậu vừa tự biến mình thành một lỗi hệ thống nghiêm trọng nhất mà Runtime gặp phải trong ba mươi năm qua," cô tiếp tục nói thêm, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ khi mô tả về thảm họa đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ.

"Giám đốc Trương sẽ không tha thứ cho sự can thiệp thô bạo như thế này vào cấu trúc niềm tin tập thể mà ông ta đã tốn hàng tỷ đô-la và vô số sinh mạng để duy trì ổn định tuyệt đối."

Lý Minh nheo mắt lại, cảm nhận được luồng khí lạnh giá phát ra từ cô gái áo đen đang bao phủ lấy cơ thể anh.

Hắn không lùi bước dù chỉ một milimet, thay vào đó là sự tập trung cao độ vào việc phân tích mọi chi tiết nhỏ nhất về người phụ nữ bí ẩn này – từ cách she đứng cho đến những gợn sóng năng lượng kỳ lạ xung quanh cô ấy mà hắn chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu nào của RCA.

"Cậu nghĩ mình đủ mạnh để đối đầu với cả một thành phố dựa trên ảo tưởng?" câu hỏi tiếp theo của cô gái vang lên như tiếng chuông cảnh báo cuối cùng trước khi màn đêm vĩnh cửu buông xuống che khuất tất cả hy vọng sinh tồn của Lý Minh trong thế giới giả tạo này.

Lý Minh rơi xuống đất, không thể cử động một cách đáng kinh ngạc dù cơ bắp anh vẫn còn nguyên vẹn và sức bền đã được tôi luyện qua những tháng ngày sống sót ở rìa xã hội đầy khắc nghiệt của Tân Long.

Cô gái bước tới gần hơn nữa, nâng cằm anh lên bằng hai ngón tay thon dài lạnh toát như băng giá cắt da thịt nhạy cảm vốn dĩ luôn giữ khoảng cách an toàn với mọi sự chạm cơ thể từ người khác trong suốt mười năm qua kể từ khi dị năng thức tỉnh lần đầu tiên trên thế giới này.

"Đừng hiểu lầm," cô gái nói, giọng điệu trầm xuống một mức độ nguy hiểm mà Lý Minh chưa từng nghe thấy ở bất kỳ ai trước đây dù là đối thủ hay đồng minh giả mạo của anh trong những cuộc chiến ngầm dưới lòng thành phố Tân Long đầy rẫy cạm bẫy và lừa dối tàn khốc.

"Chúng tôi không giết người vô cớ như những con quái vật sinh ra từ nỗi sợ hãi tập thể ngu dốt mà RCA cố tình nuôi dưỡng để kiểm soát dân chúng dễ dàng hơn trong bóng tối của những tòa nhà chọc trời soi sáng bởi ánh đèn neon giả tạo."

Cô ta nghiêng đầu sang một bên, hai lỗ hổng màu đen trên mặt nạ giấy trắng dường như đang quan sát Lý Minh với sự tò mò khoa học lạnh lùng thay vì cảm xúc con người bình thường vốn dĩ đã bị xóa sổ từ lâu trong vòng xoáy cuộc sống đầy áp lực và bạo lực của thành phố này.

"Chúng tôi chỉ.

tái cấu trúc thực tại theo cách hiệu quả nhất để giảm thiểu tổn thất cho phần lớn nhân loại không đủ mạnh mẽ để chịu đựng sự thật hỗn độn mà Giám đốc Trương luôn sợ hãi đến mức phát điên nếu nó được phơi bày ra ánh sáng công khai."

Lý Minh cố gắng mở miệng nói điều gì đó nhưng cổ họng anh chỉ phát ra tiếng khò khè yếu ớt.

Cơ thể hắn bị tê liệt hoàn toàn bởi một lực lượng vô hình nào đó từ cô gái áo đen – có lẽ là dạng dị năng thao túng trường hấp dẫn hoặc kiểm soát hệ thần kinh mà ngay cả những chuyên gia RCA cấp cao cũng chưa từng ghi nhận trong bất kỳ báo cáo mật nào về các thế hệ dị nhân mới nổi lên sau sự kiện Runtime bắt đầu hoạt động toàn diện trên khắp Tân Long.

"Cậu có tiềm năng," cô gái tiếp tục nói, ngón tay lạnh giá vẫn đặt nhẹ nhàng nhưng kiên quyết giữ chặt cằm Lý Minh không cho anh được tự do cử động dù chỉ một milimet nhỏ nhất trong tình cảnh nguy nan hiện tại của mình đang đối mặt với sự lựa chọn sống còn đầy bi kịch giữa hai con đường tuyệt vọng trước mắt.

"Nhưng tiềm năng của cậu đang bị ô nhiễm bởi những ký ức yếu đuối từ kiếp trước – hoặc đúng hơn là từ phiên bản Lý Minh cũ đã chết dưới tay kẻ sát nhân thực sự đứng sau cái bóng đen mà anh ta gọi là 'Shadow' trong suốt mười năm qua kể từ khi mọi thứ bắt đầu sụp đổ tan tành vì tham vọng quyền lực điên cuồng của con người."

Lý Minh sững sờ.

Thông tin này đập vào tâm trí hắn mạnh hơn bất kỳ cú đấm vật lý nào từng gây.

những vết bầm tím đau đớn trên cơ thể trong quá khứ đầy rẫy những cuộc chiến sống còn khốc liệt giữa các phe phái dị nhân tranh giành ảnh hưởng và nguồn tài nguyên hạn chế của thành phố Tân Long đang ngày càng sụp đổ tan tành dưới gánh nặng của sự dối trá hệ thống từ RCA.

"Kiếp trước?" Lý Minh thốt lên với giọng nói run rẩy nhưng đầy nghi vấn sâu sắc về bản chất tồn tại mới mẻ mà hắn chưa từng biết đến trong suốt những năm tháng sống sót dựa trên nguyên tắc lạnh lùng tính toán thiếu đồng cảm vốn dĩ đã giúp anh đứng vững giữa dòng chảy hỗn loạn của xã hội dị nhân hiện đại này.

Cô gái không trả lời ngay lập tức thay vào đó là sự im lặng chết chóc bao trùm lấy con hẻm nhỏ tối tăm như một tấm vải tang đen che phủ lên tất cả hy vọng sinh tồn còn sót lại trong tâm trí Lý Minh trước khi màn đêm vĩnh cửu buông xuống hoàn toàn trên thành phố Tân Long giả tạo đầy rẫy những bí mật kinh hoàng chưa từng được hé lộ ra ánh sáng công khai cho đến tận ngày hôm nay đầy bi kịch này.

Lý Minh lê bước ra khỏi District 9 với cơ thể kiệt quệ đến mức mỗi bước chân đều cảm giác như đang dẫm lên sắc nhọn cắt xé thịt da nhưng tâm trí anh lại tỉnh táo hơn bao giờ hết nhờ vào những thông tin chấn động vừa được hé lộ từ cô gái áo đen bí ẩn đầy nguy hiểm kia trước khi biến mất vào bóng tối dày đặc của con hẻm nhỏ mà không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài sự kinh hoàng tột độ trong tim hắn.

Anh nhìn lên bầu trời Tân Long – nơi những tòa nhà chọc trời vẫn đó với vẻ kiêu ngạo giả tạo soi sáng bởi ánh đèn neon đủ màu sắc rực rỡ nhưng giờ anh thấy chúng khác đi một cách đáng sợ khi hiểu rõ bản chất tồn tại đằng sau lớp vỏ bọc an toàn.

trì bằng mọi giá kể cả việc hy sinh những cá nhân như Lý Minh để bảo vệ sự ổn định tuyệt đối của hệ thống niềm tin tập thể đang ngày càng sụp đổ tan tành dưới gánh nặng của sự dối trá lan tỏa khắp nơi trong thành phố này.

Anh thấy những đường kẻ nứt nẻ chạy dọc theo bề mặt kính cường lực phản chiếu ánh sáng đầy màu sắc giả tạo – giống hệt như vết nứt vừa xuất hiện trên cấu trúc Runtime mà hắn vô tình gây ra bằng ý chí thuần túy điên rồ của mình trước khi bị cô gái áo đen can thiệp một cách tàn khốc nhưng cũng đầy tính toán chính xác đáng kinh ngạc khiến Lý Minh không thể nào quên được trong suốt phần đời còn lại đầy bi kịch và hỗn loạn đang chờ đón anh phía trước với những bí mật chưa từng hé lộ cho đến tận bây giờ đầy nguy hiểm chết người này.

Lý Minh nắm chặt tay thành đấm, knuckles trắng bệch vì siết quá mạnh khi nhớ lại lời nói cuối cùng của cô gái áo đen – về cái gọi là "Shadow" thực sự không phải là bóng ma của hắn mà là ý thức của kẻ đã sát hại Lý Minh kiếp trước đang mượn cơ thể và năng lượng của anh để tồn tại trong thế giới giả tạo này đầy rẫy những bí mật kinh hoàng chưa từng được hé lộ ra ánh sáng công khai cho đến tận ngày hôm nay đầy bi kịch hỗn loạn này.

Hắn quay lại nhìn phía sau – nơi con hẻm nhỏ tối tăm vừa là địa điểm hắn gặp gỡ với sự thật tàn khốc nhất trong cuộc đời mình cũng như là ranh giới mỏng manh giữa thế giới ảo tưởng an toàn.

trì và thực tại hỗn độn đầy nguy hiểm chết người đang chờ đợi những kẻ đủ can đảm hoặc đủ điên rồ để bước vào vực thẳm bí ẩn chưa từng được khám phá bởi bất kỳ ai trước đây kể cả những dị nhân cấp cao nhất của thành phố Tân Long giả tạo này.

Lý Minh quay đi, lưng quay về phía District 9 với dáng vẻ lạnh lùng tính toán vốn dĩ đã giúp anh sống sót qua mười năm đầy rẫy cạm bẫy và lừa dối tàn khốc giữa các phe phái dị nhân tranh giành ảnh hưởng quyền lực trong bóng tối của những tòa nhà chọc trời soi sáng bởi ánh đèn neon giả tạo đầy màu sắc rực rỡ nhưng vô hồn đáng sợ này.

Nhưng khi hắn mở cuốn sổ tay cũ kỹ vừa lấy từ túi áo ra – thứ duy nhất còn sót lại sau vụ nổ âm thanh kinh hoàng ở tầng 18 trung tâm RCA thuộc quyền sở hữu quản lý trực tiếp bởi bộ phận an ninh đặc nhiệm chịu trách nhiệm bảo vệ giám đốc Trương khỏi mọi mối đe dọa tiềm ẩn đến từ bên ngoài cũng như nội bộ tổ chức nhằm đảm bảo tính toàn vẹn thông tin dữ liệu nhạy cảm liên quan đến hoạt động vận hành Runtime – thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở trong khoảnh khắc đầy bi kịch hỗn loạn này.

Đó không phải là ký tự hay công thức toán học phức tạp mà là một bức ảnh đen trắng mờ nhạt chụp cảnh Lý Minh đứng trước mặt chính mình – nhưng phiên bản kia đang cầm con dao dài cắm sâu vào tim anh với nụ cười thỏa mãn lạnh lùng đáng sợ trên khuôn mặt đầy máu tươi vừa mới bị chém đứt rời khỏi cơ thể trong khoảnh khắc bi kịch hỗn loạn chưa từng được hé lộ ra ánh sáng công khai cho đến tận ngày hôm nay đầy nguy hiểm chết người này.

Khói tím đột ngột xé toạc không khí, lộ ra đôi mắt vô hồn đang mở to đầy kinh hoàng.

Hắn ngước nhìn lên, máu lạnh tràn ra từ những vết nứt trên ngực đang tan rã thành bụi tro.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập