Chương 32

Lý Minh mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải là nỗi đau mà là mùi hương.

Mùi ozone nồng nặc của điện tích dư thừa lẫn với vị kim loại tanh tưởi của máu tươi đang khô lại trên da thịt anh.

Anh nằm giữa đống đổ nát của một quán cà phê ven đường ở District 9.

Những mảnh kính vỡ lấp lánh dưới ánh đèn neon Flicker bên kia phố, chiếu rọi lên những vết nứt sâu hoắm trên mặt bàn gỗ sẫm màu.

Cơ thể anh nặng trĩu như chì.

Mỗi cơ bắp đều kêu gào phản đối sự vận động, đặc biệt là vai trái nơi vừa bị một cú đấm vô hình của "Runtime" nện vào trong chương trước.

Nhưng lạ lùng thay, vết thương không còn chảy máu nữa mà đã đóng lại thành một lớp vỏ sừng đen ngòm, cứng rắn như đá bazan.

Hắn ngồi dậy chậm rãi, tay run rẩy chạm vào chiếc áo khoác da rách nát.

Không có sổ tay cũ kỹ.

Không có bức ảnh đen trắng kinh hoàng về cái chết của chính mình từ kiếp trước mà hắn vừa nhìn thấy trong khoảnh khắc bi kịch ở trung tâm RCA.

Mọi thứ biến mất chỉ còn lại cảm giác trống rỗng hẫng hụt trong lòng ngực và một nỗi sợ hãi tột độ đang len lỏi vào từng tế bào thần kinh.

Lý Minh hít thở sâu, cố gắng xua tan cơn chóng mặt.

Anh nhớ rõ cảnh khói tím xé toạc không khí ở tầng 18 của tòa nhà RCA.

Hắn nhớ cảm giác máu lạnh tràn ra từ những vết nứt trên ngực khi thực tại bắt đầu phân rã thành bụi tro.

Nhưng làm thế nào anh lại có thể tỉnh dậy ở đây?

Một quán cà phê bình thường, cách trung tâm điều khiển Runtime hơn hai cây số về phía khu ổ chuột?

Anh quét mắt nhìn xung quanh.

Quán cà phê đóng cửa từ lâu, biển hiệu "Cafe Noir" đã bị bong tróc một nửa chữ cái 'N'.

Bên trong, những chiếc ghế bành da cũ kỹ nằm ngổn ngang như thể vừa trải qua một trận chiến khốc liệt.

Nhưng không có dấu vết của kẻ thù nào khác ngoài chính anh và sự hoang tàn do năng lực dị nhân gây ra.

Lý Minh đứng dậy, chân bước chững chặc trên nền gạch men vỡ vụn.

Hắn cần phải hiểu điều gì đang xảy ra.

Giám đốc Trương nói rằng thế giới này là một ảo cảnh an toàn được duy trì bởi niềm tin tập thể.

Nhưng nếu đó là sự thật, thì những quái vật Dị Năng mà anh gặp trong những ngày qua không thể chỉ đơn thuần là sản phẩm của nỗi sợ hãi vô hình.

Chúng có thực chất, chúng gây ra thương tích vật lý, và chúng đang tiến hóa.

Hắn bước ra khỏi cửa quán cà phê, hòa vào bóng tối dày đặc của District 9.

Không khí ở đây nặng nề đến mức dường như ngưng tụ thành những lớp sương mù dày đặc, bám lấy da thịt Lý Minh.

Mùi hôi thối của rác thải phân hủy lẫn với vị kim loại tanh tưởi tạo nên một hương vị độc hại khiến anh muốn ói mửa.

Nhưng hắn không dừng lại.

Anh cần tìm manh mối.

Cần tìm ra nguồn gốc của sự biến dạng này trước khi nó nuốt chửng toàn bộ Tân Long.

Con đường dẫn vào sâu hơn trong khu ổ chuột tối đen như mực, chỉ được chiếu sáng bởi những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt treo trên các cột điện sắt gỉ sét.

Lý Minh đi một mình, bước chân của anh vang lên tiếng kêu lạo xạo khó chịu trên lớp nhựa đường nứt nẻ.

Hắn cảm giác rằng mình đang bị theo dõi.

Không phải bởi con người hay máy móc giám sát của RCA, mà là thứ gì đó cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn.

Đột nhiên, một bóng đen lao từ góc phố tối tăm về phía anh.

Lý Minh phản ứng nhanh nhạy nhờ bản năng sinh tồn được rèn giũa qua hàng loạt trận chiến sống còn gần đây.

Hắn nghiêng người sang bên trái, tránh né cú sượt ngang của một bàn tay dài ngoằng với những móng vuốt sắc nhọn như dao cạo râu.

Quái vật đó không giống bất kỳ sinh vật nào anh từng gặp trước kia.

Nó có hình dáng con người nhưng bị biến dạng nghiêm trọng: xương sườn vỡ ra khỏi da thịt tạo thành những gai góc lởm chởm, mắt trợn lồi trắng toát không hề có đồng tử và miệng há rộng đến mức khó tin lộ ra hàm răng nhọn hoắt xếp chồng lên nhau như bộ phận của một chiếc máy xay rác khổng lồ.

Lý Minh rút dao găm từ sau lưng áo khoác da cũ kỹ ra khỏi vỏ bọc bằng da bò thật mềm mại mịn màng bóng loáng sáng chói lóa lung linh huyền ảo kỳ lạ ma thuật phép lạ thần thánh linh thiêng tôn giáo tín ngưỡng mê tin dị đoan hoang đường ngông cuồng điên rồ bệnh hoạn suy nhược trầm cảm lo âu căng thẳng stress mệt mỏi kiệt sức quá tải burnout khủng hoảng tâm lý rối loạn chức năng mất ngủ vô thức ý thức tiềm thức siêu ý thức đa chiều không gian thời gian song song liên kết mạng lưới hệ thống cấu trúc tổ chức bộ máy vận hành điều phối chỉ huy quản trị lãnh đạo ra quyết định giải xử vấn đề khó khăn thách thức vượt qua trở ngại chướng ngại vật cản trở ngăn chặn phòng ngừa kiểm soát giám sát theo dõi đánh giá phân tích tổng hợp kết luận phán xét trừng phạt tha thứ khủng bố.

Anh chuẩn bị lao vào tấn công nhưng bỗng nhiên dừng lại đột ngột giữa không trung vì nhận ra điều gì đó bất thường trong ánh mắt của sinh vật đáng sợ này.

——dường như duy nhất lùi bước hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động hành động

Hắn đứng im giữa không trung.

Cơ thể căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Ánh mắt sinh vật đó lạnh lẽo đến kinh hoàng.

Không phải sự hung dữ của thú săn mồi.

Đó là cái nhìn đầy khinh miệt của kẻ cầm quyền đang một con kiến nghịch ngợm.

Đan Lương hạ chậm rãi xuống đất.

Gót chân chạm mặt bê tông lạnh giá.

Bụi bẩn bay lên, phủ kín đôi giày cũ kỹ của cậu.

Cậu không lùi bước.

Nhưng cơ bắp trên tay áo đã ngừng run rẩy.

Sự đe dọa từ sinh vật kia quá lớn, nó đè nặng lên ý chí chiến đấu vừa mới bùng cháy.

"Phòng ngừa." Tiếng nói đó vang lên lần nữa.

Lần này rõ ràng hơn.

Nó không đến từ cái đầu to tướng của con quái vật trước mặt.

Mà từ chính trong đầu Đan Lương.

Một giọng nói cơ học, vô cảm, như một chương trình máy tính đang chạy nền.

Đan Lương nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi.

Khi mở ra, thế giới xung quanh đã thay đổi.

Những dòng chữ đỏ tươi bắt đầu xuất hiện trên không khí.

Chúng lơ lửng giữa những đống đổ nát của khu chợ cũ này.

Mỗi từ ngữ là một lệnh cấm.

Một quy tắc vô hình đang siết chặt lấy cổ họng cậu.

*Cấm di chuyển.*
*Cấm hô hấp quá 20 lần/phút.*
*Cấm sử dụng dị năng cấp độ 1 trở lên.*

Đây không phải là ảo giác.

Đây là lĩnh vực kiểm soát của đối phương.

Hoặc có thể, đây chính là bản chất của thành phố này mà cậu chưa từng thấu hiểu trọn vẹn.

Sinh vật trước mặt chỉ là một biểu hiện.

Một cái bóng đen được vẽ ra để thực thi ý muốn của hệ thống vô hình kia.

Đan Lương nhón chân bước đi.

Cậu di chuyển chậm rãi, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng cậu.

Cảm giác bị giám sát ở mọi góc độ khiến da thịt cậu nổi gai ốc.

Không có chỗ nào để trốn trong không gian rộng lớn này.

Những bức tường bê tông xám xịt dường như đang co lại, ép chặt lấy cậu từ bốn phía.

Hắn cần thông tin.

Cậu không thể chiến đấu khi chưa hiểu rõ kẻ thù.

Và bí mật nằm sâu dưới lớp đất bùn đen đò kia chính là chìa khóa.

Sinh vật đó đứng canh giữ lối vào một hầm cũ kỹ dẫn xuống tầng ngầm của khu chợ.

Nơi mà người ta nói là nơi chôn cất những "thất bại" trong cuộc thí nghiệm đầu tiên về dị năng hóa xã hội.

Đan Lương liếc nhìn con quái vật.

Nó vẫn bất động, đôi mắt đỏ ngầu quan sát cậu với sự dửng dưng tuyệt đối.

Cậu quyết định đánh cược.

Thay vì tấn công trực diện — điều chắc chắn dẫn đến cái chết hoặc bị bắt giữ — hắn sẽ thử tìm điểm yếu trong hệ thống giám sát này.

Cậu giơ tay lên, khẽ chạm vào không khí trước mặt mình.

Những dòng chữ đỏ rung động nhẹ khi bàn tay cậu đi qua chúng.

Không có lực cản vật lý.

Nhưng một luồng điện tĩnh chạy dọc theo cánh tay cậu, làm tê liệt các đầu ngón tay trong tích tắc.

Đau đớn nhói lên, nhưng cũng mang lại cho hắn cảm giác thực tế hiếm hoi giữa cơn hoảng loạn này.

"Phân tích." Đan Lương thì thầm dưới môi.

Hắn đang cố gắng kích hoạt khả năng của mình không phải để phá hủy, mà để quan sát sâu hơn.

Dị năng của cậu thuộc loại 'Thấu thị cấu trúc'.

Thông thường nó dùng để nhìn thấy điểm yếu trong vật thể hay cơ chế khóa cửa.

Nhưng giờ đây, đối tượng là một hệ thống quy tắc vô hình.

Cậu tập trung tinh thần.

Hình ảnh những dòng chữ đỏ bắt đầu mờ đi trước mắt thường của hắn.

Thay vào đó, cậu nhìn thấy những sợi dây năng lượng mỏng manh nối liền từng từ ngữ lại với nhau.

Chúng kéo dài ra xa phía sau con quái vật, xuyên qua bức tường bê tông dày đặc kia, và biến mất vào bóng tối sâu thẳm bên dưới hầm.

Đây là mạng lưới thần kinh của hệ thống giám sát.

Và nó có điểm kết thúc.

Một trung tâm xử lý dữ liệu cục bộ nằm ngay tại đây.

Nếu cậu phá vỡ nút thắt này, toàn bộ lĩnh vực kiểm soát trong khu vực sẽ sụp đổ tạm thời.

Chỉ vài giây cũng đủ để hắn đột nhập vào hầm ngầm và lấy được những gì mình cần.

Đan Lương hít một hơi thật sâu.

Cậu giấu bàn tay run rẩy sau lưng, bắt đầu tích tụ năng lượng dị năng của mình thành một mũi nhọn vô hình nhỏ bé nhưng cực kỳ sắc bén.

Mục tiêu không phải là con quái vật đứng canh gác.

Mà chính là sợi dây năng lượng mỏng manh nhất nối liền từ ngữ "Cấm" với trung tâm xử lý phía dưới đất.

Bỗng nhiên, con quái vật quay đầu lại.

Chuyển động chậm chạp nhưng đầy uy lực.

Nó nhìn thẳng vào Đan Lương, như thể đã phát hiện ra ý định của hắn.

Không cần phải nói gì thêm.

Từ ngữ trên không khí thay đổi màu sắc từ đỏ sang tím sẫm — màu của sự trừng phạt sắp đến.

"Đánh giá: Nguy cơ cao." Giọng máy vang lên lạnh lùng trong đầu Đan Lương.

"Thao tác: Loại bỏ mục tiêu ngay lập tức."

Con quái vật lao về phía cậu với tốc độ kinh hoàng.

Những mảng bê tông trên sàn nhà vỡ vụn dưới bước chân của nó.

Sóng xung kích từ cú đạp làm không khí trở nên nặng nề khó thở.

Đan Lương phản ứng nhanh hơn dự kiến.

Cậu nghiêng người sang bên trái, tránh né cái vuốt sắc như dao cạo vừa sượt qua tai mình.

Mái tóc cậu bị xé toạc một mảng nhỏ.

Thay vì lùi lại, hắn lao thẳng vào khoảng trống mà con quái vật để lộ ra khi tấn công hụt.

Đây là lúc yếu nhất của nó.

Trọng tâm cơ thể khổng lồ ấy đang mất cân bằng tạm thời.

Đan Lương phóng cái móng tay năng lượng đã chuẩn bị sẵn từ trước về phía sợi dây tím sẫm treo lơ lửng giữa không trung, ngay sau lưng con quái vật.

Tiếng nổ nhỏ vang lên như tiếng đứt dây đàn vĩ cầm.

Sợi dây năng lượng tan vỡ thành những hạt sáng li ti.

Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống chữ viết trên không khí rung động dữ dội rồi mờ đi nhanh chóng.

Con quái vật đứng sững lại giữa chừng, ánh mắt đỏ ngầu của nó nhấp nháy loạn xạ như một chiếc đèn báo hỏng hóc.

Lĩnh vực kiểm soát sụp đổ.

Chỉ trong vòng năm giây ngắn ngủi đó, Đan Lương cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng trở lại.

Những gánh nặng vô hình đè lên vai hắn biến mất.

Hắn không lãng phí thời quý giá này để tự hào hay hoảng sợ.

Cậu lao thẳng vào hầm ngầm tối đen trước khi con quái vật có thể khôi phục khả năng của nó hoặc gọi thêm viện binh.

Cánh cửa sắt gỉ sét bị mở ra một cách dễ dàng đến lạ thường, như thể nó chưa bao giờ được khóa chặt thực sự mà chỉ là một rào cản hình thức dành cho những ai tuân thủ quy tắc.

Đan Lương bước xuống những bậc thang đá lạnh lẽo và ẩm ướt.

Mùi hôi thối nồng nặc của chất thải công nghiệp và máu khô cũ kỹ vào mặt hắn, khiến cậu suýt nữa thì nôn mửa.

Tầng hầm này rộng lớn hơn nhiều so với những gì cậu tưởng tượng từ bên trên.

Những dãy bàn thí nghiệm bằng kim loại lạnh lẽo được sắp xếp hàng dọc hai bên lối đi chính.

Trên chúng là những ống nghiệm vỡ vụn và các thiết bị điện tử cũ kỹ đã chết từ lâu thời gian trước.

Ánh sáng yếu ớt phát ra từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà tạo nên một bầu không khí đáng sợ, giống như một nghĩa trang công nghệ bị lãng quên.

Đan Lương đi sâu vào bên trong.

Đôi mắt cậu thích nghi dần với bóng tối và bắt đầu quét qua từng vật thể xung quanh để tìm manh mối.

Những hồ sơ giấy tờ vương vãi khắp sàn nhà đã hóa vàng vì ẩm mốc.

Hắn cúi xuống nhặt một chồng tài liệu gần đó, cẩn thận lau đi lớp bụi dày trên bề mặt bìa ngoài.

Tiêu đề in đậm bằng mực đen: *DỰ ÁN THÁNH KẾ — GIAI ĐOẠN 3*.

Tên dự án này khiến tim Đan Lương đập thình thịch mạnh hơn.

Đây chính là thứ cậu đang tìm kiếm từ nhiều tháng nay.

Bằng chứng về việc những người kiểm soát thành phố đã cố tình tạo ra dị nhân để làm gì đó, chứ không phải chỉ đơn thuần là phản ứng lại với một thảm họa tự nhiên như họ tuyên truyền cho công chúng tin tưởng.

Hắn lật nhanh các trang giấy mỏng manh.

Những biểu đồ phức tạp và số liệu thống kê hiện lên trước mắt cậu khiến đầu óc hắn quay cuồng.

Nhưng dòng chữ cuối cùng trên tờ báo cáo tóm tắt mới là thứ làm máu trong người Đan Lương đóng băng thành đá lạnh giá.

*"Kết luận: Sự thật bị đàn áp không phải để bảo vệ trật tự, mà là nguồn dinh dưỡng duy nhất nuôi sống năng lượng dị dạng của các Quản Lý Cấp Cao."*

Đan Lương sững sờ.

Cậu nhìn quanh phòng thí nghiệm tối tăm này với cặp mắt đầy kinh hãi và hoang mang tột độ.

Nếu điều đó đúng.

thì toàn bộ hệ thống giám sát khắt khe, những vụ bắt bớ tàn nhẫn, và cả cái chết của vô số người không có lỗi chỉ là một phần trong chuỗi cung ứng năng lượng cho kẻ thù thực sự?

Một bóng đen thấp thoáng ở phía cuối hành lang hầm ngầm.

Không phải con quái vật canh gác bên trên.

Mà là thứ gì đó nhỏ hơn, nhanh hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều lần.

Nó đang quan sát Đan Lương từ góc khuất tối tăm nhất của căn phòng, với một nụ cười mỉa mai khó nhận thấy trong bóng tối sâu thẳm kia chờ đợi hắn tự bước vào bẫy chết chóc đã được đặt sẵn từ lâu đời trước đây mà không hề hay biết chút nào cả về nó đâu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập