Chương 28
Nó đặc quánh, nặng nề đến mức mỗi hơi thở Lý Minh hít vào đều cảm thấy như đang nuốt phải những mảnh kính vỡ vô hình.
Mùi ozone nồng nặc của các thiết bị điện tử quá tải pha trộn với mùi tanh tưởi của máu cũ — thứ mùi mà anh đã ngửi thấy hàng trăm lần trong các hiện trường tội phạm trước khi trở thành con mồi chính của hệ thống Runtime.
Đây là nơi bản đồ số hóa của thành phố bị xóa sổ, một lỗ hổng trong dữ liệu tập thể mà Giám Đốc Trương và bộ máy RCA cố tình che đậy bằng cách thao túng niềm tin công chúng: họ khiến người dân tin rằng khu đất này chỉ là bãi phế liệu nguy hiểm, nhưng thực tế, nó là nơi Runtime "thải" những sự thật không còn phù hợp.
Lý Minh đứng sững giữa vùng tối bao trùm, đôi mắt lạnh lùng quét qua những đống đổ nát xung quanh.
Những tòa nhà chung cư Hòa Bình trước kia giờ chỉ là khung xương bê tông trơ trọi, bị ăn mòn bởi một loại nấm mốc đen phát sáng yếu ớt dưới ánh trăng bệnh hoạn.
Anh không sợ hãi.
Sợ hãi là cảm xúc của những người tin vào trật tự hiện tại.
Lý Minh đã biết rằng thế giới này là một ảo cảnh được xây dựng trên nền tảng sự dối trá có hệ thống, và anh đang đứng ở rìa vực thẳm nơi sự thật trần trụi nhất nằm chôn sâu dưới lớp đất bùn giả tạo đó.
Anh bước đi, đôi giày da cũ nát của mình in dấu lên lớp bụi dày đặc màu xám tro.
Mỗi bước chân đều vang lên tiếng Crunch khô khốc, phá vỡ sự im lặng chết chóc vốn dĩ không tồn tại trong thế giới Runtime được kiểm soát hoàn hảo này.
Trong túi áo khoác bên trái, anh cảm thấy trọng lượng giả định của khẩu súng lục — một công cụ tâm lý học hơn là vũ khí vật lý.
Nhưng hôm nay, anh cần thứ gì đó thực tế hơn để đối mặt với những gì đang chờ đợi ở phía trước.
Anh không tìm kiếm quái vật Dị Năng thông thường sinh ra từ nỗi sợ hãi tập thể; anh đang săn lùng nguồn gốc của sự biến dạng.
Đột nhiên, nhiệt độ giảm mạnh.
Không phải là cái lạnh tự nhiên của đêm hè Tân Long, mà là một sự hút năng lượng đột ngột, như thể không gian xung quanh Lý Minh đang bị rút cạn oxy và entropy cùng lúc.
Anh dừng lại, cơ bắp căng cứng trong tư thế phòng thủ tối đa.
Từ góc nhìn ngoại vi của anh, bóng đổ của những tòa nhà đổ nát bắt đầu dài ra, uốn lượn một cách phi lý dưới ánh đèn đường nhấp nháy yếu ớt.
Chúng không tuân theo quy luật quang học.
Bóng tối đang tách rời khỏi mặt đất.
Lý Minh nheo mắt, tập trung vào khả năng quan sát hạn chế nhưng tinh nhạy của mình — kỹ năng duy nhất anh còn lại sau khi từ bỏ sức mạnh Dị Năng để trở thành một "Thường Nhân" trong thế giới này.
Anh nhận ra rằng những bóng tối đó không phải là ảo giác thị giác do hiệu ứng Runtime gây ra.
Chúng có khối lượng, có áp lực lên màng nhĩ của anh, và quan trọng nhất, chúng đang di chuyển với ý định rõ ràng: bao vây.
Bóng tối bắt đầu凝聚 lại thành hình dạng cụ thể hơn.
Nó không trôi dạt lờ đờ như sương mù mà bò sát mặt đất, mang dáng vẻ của những sinh vật dài ngoằng, không xương sống, giống như những con sứa khổng lồ bị ép phẳng xuống hai chiều.
Bề mặt trơn nhẵn của chúng phản chiếu ánh sáng vàng hoe từ đèn đường một cách méo mó, và trên đó, vô số mắt li ti mở ra từng cái một.
Những đôi mắt này không có đồng tử, chỉ là những hốc trắng đục phát ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo — màu sắc đặc trưng của dữ liệu bị mã hóa trong hệ thống RCA.
Lý Minh lùi lại nửa bước, gót chân chạm vào viên gạch vỡ.
Tim anh đập thình thịch, nhưng nhịp điệu vẫn đều đặn, kiểm soát được sự hoảng loạn đang cố gắng len lỏi vào lý trí.
Anh nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là quái vật Dị Năng thông thường sinh ra từ nỗi sợ hãi của cư dân thành phố.
Những con quái vật đó thường mang hình hài biến dạng của những gì nạn nhân sợ nhất: người yêu cũ, sếp độc ác, hay kẻ thù trong quá khứ.
Nhưng thứ này...
thứ này lại mang đặc tính của chính hệ thống Runtime.
Nó là "Người Gạt Rác" — một thực thể bảo vệ tự động được tạo ra từ niềm tin ngầm rằng những sự thật nguy hiểm phải bị tiêu hủy và xóa bỏ vĩnh viễn.
Một sinh vật bóng tối lao về phía anh với tốc độ đáng kinh ngạc, miệng đầy răng nhọn bằng kim loại gỉ sét mở rộng đến cực hạn.
Lý Minh không né tránh theo bản năng mà tính toán quỹ đạo tấn công của nó trong phần triệu giây đầu tiên.
Anh cúi người sang trái, vừa đủ để cái mõm dài ngoằng ấy lướt qua vai áo khoác da cũ kỹ của anh, tiếng xé toạc vải vang lên chói tai.
Thay vì rút súng giả định — thứ vũ khí vô dụng trước một thực thể dữ liệu sống như thế này — Lý Minh giơ tay phải ra phía trước, lòng bàn mở rộng.
Anh không sử dụng Dị Năng.
Thay vào đó, anh tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc phủ nhận sự tồn tại của sinh vật đó trong tâm trí anh.
Trong thế giới được xây dựng bởi niềm tin, nếu bạn từ chối chấp nhận một hiện thực đủ mạnh mẽ và có lập luận logic vững chắc, ranh giới giữa ảo ảnh và thực tế sẽ bị rối loạn tạm thời.
"Ngươi không tồn tại," Lý Minh thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng trong sự im lặng của khu vực chết.
"Vì ta không tin vào trật tự mà ngươi đại diện."
Sinh vật đó chựng lại mid-air, cơ thể trơn nhẵn run rẩy dữ dội như một tập tin video bị lỗi codec.
Những con mắt trắng đục trên bề mặt nó bắt đầu chảy ra chất lỏng đen sẫm, giống như mực bị pha loãng trong nước.
Nó không tấn công nữa mà co rút lại, tan biến vào bóng tối xung quanh, để lại sau lưng mùi khét của dây cháy ngắn và cảm giác ớn lạnh bám chặt lấy da thịt Lý Minh.
Nhưng chiến thắng này là giả tạo.
Việc đẩy lùi một "Người Gạt Rác" đơn lẻ chỉ khiến anh nhận ra rằng mình đã xâm nhập sâu vào phòng tuyến an ninh tinh thần của Giám Đốc Trương.
Và giờ, cái bẫy thực sự mới bắt đầu đóng lại xung quanh anh.
Sự biến mất của những sinh vật bóng tối tạo ra một khoảng chân không trong không khí, nhưng áp lực tâm lý đè nặng lên Lý Minh lại tăng lên gấp bội lần.
Không còn mối đe dọa trực tiếp từ phía trước, cảm giác bị quan sát — cái cảm giác kinh điển mà mọi thám tử đều sợ hãi khi đứng trước kẻ giết người hàng loạt — trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Từ phía sâu nhất của khu vực chết, nơi những tòa nhà đổ nát hội tụ thành một điểm mù thị giác hoàn toàn, một bóng người bước ra.
Không phải là một quái vật dữ tợn với móng vuốt và răng nanh, cũng không phải là một chiến binh Dị Năng cấp cao thuộc đội đặc nhiệm RCA đang săn lùng anh.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest xám xỉa màu than đá, tóc được chải chuốt cẩn thận đến mức từng sợi đều nằm đúng vị trí của nó trong thế giới hỗn loạn này.
Anh ta cầm trên tay một cây dù đen bóng loáng — thứ vũ khí mà Lý Minh nhận ra ngay lập tức không phải là trang sức thời trang, mà là công cụ để điều khiển trường lực nhỏ xung quanh cơ thể người dùng.
Giám Đốc Trương.
Hoặc ít nhất, đó là hình ảnh Runtime đang hiển thị cho anh lúc này.
"Ông đến sớm hơn dự tính, Lý Minh," giọng nói của Trương vang lên, không qua loa phóng thanh hay thiết bị liên lạc nào khác, mà trực tiếp cộng hưởng trong hộp sọ của Lý Minh như một bản nhạc nền khó chịu.
"Tôi đã nghĩ bạn sẽ cần thêm ít nhất ba ngày để hiểu ra rằng thành phố này đang sụp đổ."
Lý Minh đứng im, hai tay buông thõng bên hông nhưng cơ thể vẫn duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu tối đa.
Anh nhìn chằm chằm vào Trương, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của sự giả tạo trên khuôn mặt đối phương.
"Tôi không đến để nghe bài diễn thuyết về trật tự xã hội của ông đâu," Lý Minh đáp lại, giọng lạnh băng như thép nguội.
"Tôi muốn biết ai đã bắt đầu cái trò chơi này trước tiên."
Trương mỉm cười, nụ cười đầy từ bi nhưng thiếu đi bất kỳ sự nhân loại nào.
Không có điểm khởi đầu cho entropy, anh bạn.
Con người sinh ra trong hỗn loạn và khao khát trật tự đến mức họ sẵn sàng bán linh hồn để được bảo vệ khỏi chính mình.
Runtime không ép buộc ai cả.
Nó chỉ đáp lại nhu cầu."
"Như thế nào?" Lý Minh hỏi, một bước tiến gần hơn.
"Bằng cách biến em gái Trần Anh thành quái vật?
Bằng cách xóa bỏ ký ức của hàng ngàn người dân về những vụ tai nạn thực sự xảy ra trong khu ổ chuột này?"
Trương nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị lên rõ rệt.
"Những hy sinh cần thiết cho sự ổn định tuyệt đối.
Bạn nghĩ con người có thể chịu đựng được một thế giới nơi mỗi quyết định đều dẫn đến hậu quả không lường trước?
Nơi nỗi sợ hãi là cảm xúc chủ đạo thay vì niềm tin vào tương lai?
Tôi đã cứu Tân Long khỏi chính nó, Lý Minh.
Và giờ, tôi sẽ cứu bạn nữa."
Lý Minh nhếch mép冷笑 (cười lạnh).
"Cứu bằng cách xóa bỏ ý chí tự do của chúng ta?
Ông không phải là nhà lãnh đạo, Trương.
Ông chỉ là quản trị viên của một trại tập trung tâm trí khổng lồ mà thôi."
Trương gật đầu nhẹ, như thể đồng tình với nhận định đó nhưng coi thường nó.
Và trong một trại tập trung, những tù nhân nổi loạn cần được xử lý để đảm bảo an ninh chung.
Hãy nhìn quanh bạn đi, Lý Minh.
Sự thật bạn khao khát tìm kiếm đang ngay trước mắt này."
Trương vung cây dù đen ra phía sau.
Không gian xung quanh họ bắt đầu rung động, giống như bề mặt hồ nước bị ném đá.
Những bức tường bê tông đổ nát tan rã thành hàng triệu hạt pixel màu xám, và thay vào đó là một căn phòng trắng toát, vô tận, không có trần nhà hay sàn nhà rõ rệt — chỉ có sự thuần khiết đáng sợ của dữ liệu thô.
Người đàn ông trong bộ vest hét lên.
Không phải tiếng hét của đau đớn thể xác khi bị tấn công, mà là tiếng hét của sự tan vỡ tinh thần, một âm thanh chói tai xé toạc màng nhĩ Lý Minh.
Cơ thể của Trương bắt đầu phân mảnh, không thành máu thịt hay xương cốt hữu cơ, mà thành những mảnh vỡ của kính vỡ sắc lẹm và những hình ảnh chớp nhoáng: cảnh Trần Anh khóc than bên cạnh bệnh viện RCA nơi em gái cô bị thí nghiệm; cảnh Giám Đốc Trương ký tên vào lệnh thanh toán khu ổ chuột Hòa Bình ba năm trước; và quan trọng nhất, là khuôn mặt của chính Lý Minh trong kiếp trước — người đã chết dưới bàn tay sát nhân mà Shadow hiện đang cư trú.
Những mảnh vỡ kính này lơ lửng giữa không trung trắng xóa, mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản khác nhau của sự thật bị bóp méo bởi Runtime.
Lý Minh cố gắng tập trung vào một mảnh lớn hơn, nơi anh thấy rõ ràng dòng mã nguồn xanh lá cây chạy dọc theo mạch máu của Trương — thứ chứng minh rằng đây không phải là con người thực sự, mà là một Avatar cấp cao nhất do hệ thống tạo ra để đối thoại và đánh giá mối đe dọa.
"Ông muốn tôi sợ hãi những gì mình đã làm?" Lý Minh hỏi, giọng nói run nhẹ nhưng ý chí thì cứng rắn hơn bao giờ hết.
"Hay ông đang cố gắng thuyết phục chính mình rằng tất cả điều này là cần thiết?"
Trương — hay thứ còn sót lại của Avatar đó — không trả lời bằng lời lẽ.
Thay vào đó, những mảnh kính vỡ bắt đầu xoay tròn nhanh chóng xung quanh Lý Minh như một cơn lốc dữ liệu nhỏ gọn.
Cơn lốc xoáy này không gây ra gió mà tạo ra áp lực lên tâm trí anh, cố gắng nhồi nhét hàng terabyte thông tin mâu thuẫn và vô nghĩa vào não bộ của anh trong nỗ lực làm tê liệt khả năng nhận thức.
Lý Minh nhắm mắt lại, chặn đứng dòng chảy cảm giác bên ngoài.
Anh quay về với nội tại, nơi Shadow đang nằm潜伏 (ẩn nấp) sâu thẳm trong tiềm thức.
Cảm giác lạnh giá từ kẻ sát nhân kiếp trước lan tỏa ra khắp cơ thể anh, mang theo sự bình tĩnh tàn nhẫn của một thợ săn chuyên nghiệp.
"Ta không cần hiểu tất cả," Lý Minh thì thầm với chính mình và với Shadow bên trong đầu.
"Ta chỉ cần phá vỡ cái khung."
Anh giơ tay lên, không phải để đánh nhau, mà để chạm vào trung tâm của cơn lốc dữ liệu đang quay cuồng xung quanh anh.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc giữa da thịt con người và mã nguồn Runtime, một cú sốc điện mạnh mẽ xẹt qua toàn thân Lý Minh, khiến lông mày anh dựng đứng và cơ bắp co giật dữ dội.
Nhưng anh không buông tay ra.
Anh đẩy ý chí của mình vào sâu hơn nữa, tìm kiếm điểm yếu trong cấu trúc niềm tin mà Trương đang dựa vào để duy trì sự hiện diện này.
Và rồi anh tìm thấy nó: một vết nứt nhỏ bé nhưng chết người trong logic của hệ thống — niềm tin rằng Lý Minh là mối đe dọa cần bị loại bỏ.
Nhưng nếu Lý Minh không phải là kẻ thù, mà là một phần thiết yếu của chính Runtime thì sao?
Nếu sự tồn tại của anh lại là điều duy nhất giữ cho hệ thống này cân bằng giữa trật tự và hỗn loạn?
Trương hét lên lần nữa, tiếng nói nay đã biến dạng thành tiếng nhiễu điện tử ghê rợn.
Bạn không thể hiểu được trách nhiệm của mình!"
"Ta không cần phải hiểu," Lý Minh đáp lại lạnh lùng.
"Ta chỉ cần hành động."
Anh búng tay ra.
Không có tia lửa nào bắn ra, nhưng toàn bộ căn phòng trắng toát xung quanh họ nổ tung thành hàng triệu mảnh vỡ ảo ảnh rơi xuống như tuyết đen.
Khi những hạt dữ liệu này chạm đất, chúng không biến mất mà tích tụ lại thành một hình dạng mới — một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu bầu trời đầy sao giả tạo phía trên.
Và từ giữa mặt nước đó, Lý Minh nhìn thấy thứ khiến tim anh ngừng đập trong một nhịp: chính mình đang bước ra khỏi bề mặt nước, nhưng với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười tàn nhẫn của Shadow.
Lý Minh đứng tại chỗ, run rẩy không phải vì lạnh hay kiệt sức sau cuộc đối đầu tâm trí căng thẳng vừa rồi, mà vì sự choáng ngợp tột độ trước những gì đang diễn ra ngay trước mặt mình.
Những phiên bản khác nhau của anh bắt đầu xuất hiện từ mọi hướng — bước đi chậm rãi trên nền đất ảo ảnh đã biến thành gương phẳng lì phản chiếu vô cực.
Họ không nói chuyện, không đe dọa bằng vũ lực hay lời lẽ.
Họ chỉ đơn thuần tồn tại như những khả năng song song bị Runtime bẫy lại trong hệ thống của mình: Lý Minh là cảnh sát trung thành; Lý Minh là tội phạm chết yểu; và Lý Minh — kẻ hủy diệt đang đứng đây giờ đây, với Shadow kiểm soát hoàn toàn cơ thể vật lý này.
Mỗi người "Lý Minh" ảo ảnh mang theo một ký ức sống động mà anh từng cố tình chôn vùi: mùi khói thuốc lá của cha mình trước khi qua đời vì bệnh tật do tai nạn môi trường được che đậy; cảm giác ấm áp giả tạo bên cạnh Trần Anh trong những đêm mưa bão Tân Long; và nỗi đau xé thịt từ vết thương chí mạng mà Shadow đã gây ra cho anh trong kiếp trước — một ký ức thuộc về kẻ thù lại trở thành tài sản riêng của chính anh.
Lý Minh cố gắng hét lên, nhưng giọng nói bị nghẹn lại trong cổ họng như có một khối đá nặng đè lên thanh quản.
Những phiên bản ảo ảnh này không phải là ảo giác tầm thường mà là những "Data Echoes" — dư âm dữ liệu nguy hiểm nhất của Runtime, được kích hoạt bởi sự nghi ngờ của anh về chính danh tính và động cơ thực sự của mình.
Nếu anh chấp nhận một trong số họ, hệ thống sẽ đồng hóa anh hoàn toàn, biến Lý Minh thành một nhân viên bảo vệ trật tự nhiệt tình hơn bất kỳ ai khác từng sống ở Tân Long.
Một bóng tối lớn lao xuống từ phía trên — không phải là Trương hay quái vật nào cả, mà là mái vòm bầu trời của Runtime đang sụp đổ xuống với tốc độ kinh hoàng.
Những ngôi sao giả tạo vỡ ra thành những dòng mã lỗi đỏ tươi chảy dọc theo tầm nhìn của anh như máu nhỏ giọt trên trần nhà bệnh viện cũ kỹ nơi em gái Trần Anh từng nằm hôn mê suốt hai năm qua dưới sự chăm sóc "đặc biệt" của RCA.
Lý Minh nhận ra rằng bí ẩn lớn nhất không phải là ai đã tạo ra Runtime, mà là tại sao hệ thống lại cho phép anh — một người đàn ông bình thường, không có Dị Năng cấp cao nào khác ngoài khả năng phủ nhận hiện thực yếu ớt này — đi sâu đến tận trung tâm của nó.
Và câu trả lời đáng sợ nhất nảy lên trong đầu anh khi Shadow cuối cùng cũng mở mắt ra từ phía sau lớp vỏ bọc ý thức: Anh không được phép khám phá bí ẩn.
Anh là chính con mồi mà Runtime đang nuôi dưỡng để làm thí nghiệm cho phiên bản tiếp theo của sự kiểm soát tuyệt đối.
Đôi mắt đỏ ngầu của Lý Minh ảo ảnh bước đến gần, đặt tay lạnh giá lên vai anh trong thế giới thực, và thì thầm vào tai: "Chạy đi, chủ nhân cũ.
Họ sắp thức tỉnh rồi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận