Chương 27

Mưa axit nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo mùi kim loại gỉ sét và ozone nồng nặc.

Lý Minh bước ra khỏi chiếc taxi cũ kỹ, bánh xe lún sâu vào vũng nước đen ngòm trên lòng đường vắng vẻ.

Không khí ở đây dày đặc hơn bình thường, nặng chịt đến mức mỗi hơi thở đều cảm giác như đang hít phải bụi than đá.

Anh đứng trước lối vào khu chung cư "Hòa Bình", một cấu trúc bê tông xám xịt nhô lên từ màn sương mù nhân tạo bao phủ toàn bộ quận 4.

Theo hồ sơ công khai của Sở Quy hoạch đô thị, tòa nhà này đã bị xóa sổ mười năm trước sau vụ sụp đổ kết cấu do động đất dị năng.

Nhưng thực tại ở Tân Long không tuân theo logic vật lý thông thường; nó chỉ tuân thủ niềm tin tập thể.

Và rõ ràng, có một nhóm nhỏ đủ lớn đang tin rằng Hòa Bình vẫn còn tồn tại, hoặc tệ hơn, họ đã bị buộc phải tin điều đó.

Lý Minh đưa tay lên chạm vào tấm thẻ nhựa đen trên ngực áo khoác của mình.

Nó lạnh toát, run rẩy nhẹ nhàng như thể nó là một sinh vật sống đang cố gắng thoát ra ngoài.

Anh không nhìn về phía sau nơi Trần Anh có lẽ vẫn đang nấp trong bóng tối theo dõi anh.

Sự hiện diện của cô cảnh sát đặc nhiệm RCA giống như một vết bẩn màu xanh lá cây trên bức tranh đen trắng mà anh đang vẽ nên.

Anh cần sự yên tĩnh để lắng nghe tiếng thì thầm của thực tại bị bóp méo.

Cánh cửa sắt gỉ sét của chung cư Hòa Bình không có khóa, nhưng nó cũng không mở ra khi Lý Minh đẩy vào.

Thay vì bật ra với âm thanh kim loại chói tai, cánh cửa tan rã thành những luồng dữ liệu nhị phân xanh lá cây và đỏ tươi trước mắt anh.

Những con số 0 và 1 xoáy tròn như cơn lốc mini, xé toạc ranh giới giữa không gian vật lý và lớp vỏ Runtime bao phủ thành phố.

Lý Minh bước qua ngưỡng cửa đó, cảm giác giống như đang nhảy vào một hồ nước đóng băng.

Lạnh lẽo thấm sâu vào tủy xương, nhưng lạnh hơn cả là sự trống rỗng trong tâm trí anh.

Đây là nơi mà các ký ức của cư dân cũ bị lưu trữ lại dưới dạng dữ liệu thô chưa được xử lý bởi bộ lọc nhận thức của Giám đốc Trương.

Hành lang tầng một không có bất kỳ căn hộ nào theo cách hiểu thông thường.

Các số phòng 101, 102, 103...

được khắc trên tường bê tông bằng những vết cắt sâu hoắm, nhưng khi Lý Minh chạm vào chúng, các con số tan rã thành những hạt bụi ánh sáng rồi tái tạo lại thành các ký tự khác.

101 trở thành "SỢ HÃI".

102 biến đổi thành "TỘI LỖI".

Và 103, nơi mà theo hồ sơ cũ là căn hộ của một gia đình ba người đã biến mất trong vụ sụp đổ, hiển thị dòng chữ đỏ máu: "IM LẶNG".

Lý Minh nhíu mày.

Đây không phải là lỗi hệ thống thông thường.

Đây là sự thao túng có chủ đích.

Ai đó đang dùng dị năng để ghi đè lên dữ liệu nền của tòa nhà này.

Anh đi sâu hơn vào hành lang, đôi giày bước trên sàn nhà phát ra tiếng vang kỳ lạ — mỗi bước chân đều tạo ra một âm thanh khác nhau: tiếng khóc trẻ con, tiếng vỡ kính, và cuối cùng là tiếng thì thầm đầy ác ý.

"Anh đang tìm gì vậy?" Một giọng nói vọng lên từ phía sau lưng anh.

Lý Minh quay lại nhanh chóng, tay đã sẵn sàng rút vũ khí nếu cần thiết, nhưng không có ai ở đó.

Chỉ có một bóng đen dài kéo dài trên sàn nhà, thuộc về chính anh, nhưng nó di chuyển độc lập với cơ thể anh.

Shadow đang cười.

Không phải nụ cười của Lý Minh — lạnh lùng và tính toán — mà là nụ cười đầy sự hung hãn và đói khát của kẻ sát nhân kiếp trước đang mượn xác người sống để tồn tại.

"Im đi," Lý Minh gầm lên trong lòng, nhưng giọng nói ấy không vang lên trong hành lang vật lý mà trực tiếp cộng hưởng vào não bộ anh.

Shadow đáp lại bằng cách kéo dài bóng đen ra, bao phủ lấy bàn chân của Lý Minh như một lớp nhựa đường nóng chảy cố gắng giữ anh lại.

Cảm giác nghẹt thở ập đến.

Không phải vì thiếu oxy, mà là bởi áp lực tâm lý khổng lồ từ những ký ức bị chôn vùi trong tòa nhà này đang trỗi dậy.

Chúng tấn công vào lỗ hổng phòng vệ tinh thần của Lý Minh, tìm kiếm điểm yếu để xâm nhập và làm vỡ tan ý chí kiểm soát vốn đã mong manh của anh.

Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.

Anh cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để phân tích cấu trúc dữ liệu xung quanh mình.

Dị năng của anh không phải là sức mạnh vật lý hay phép thuật huyền ảo; nó là khả năng nhìn thấy và thao tác mã nguồn gốc của thực tại — Runtime Code.

Trong thế giới này, mọi thứ đều được xây dựng trên niềm tin.

Nếu đủ nhiều người tin rằng một bức tường是不可 phá vỡ thì nó sẽ cứng như kim cương.

Nhưng nếu chỉ có một người duy nhất biết cách nghi ngờ sự tồn tại của bức tường đó...

Anh mở mắt ra, đôi tròng đen giờ đây rực sáng lên với màu xanh lam điện tử lạnh lẽo.

Anh nhìn thấy những sợi dây năng lực mỏng manh nối liền giữa các phòng trên hành lang, giống như mạng nhện ánh sáng kết nối từng ký ức đau thương lại với nhau.

Và ở trung tâm của mạng lưới đó, tại căn hộ 103, có một nút thắt dữ liệu khổng lồ đang phát ra sóng nhiễu loạn mạnh mẽ đến mức làm cong không gian xung quanh nó.

Lý Minh rút bút ký đặc biệt từ trong túi áo — công cụ duy nhất anh mang theo để tương tác trực tiếp với lớp vỏ Runtime mà không cần thông qua thiết bị trung gian.

Năng lượng xanh bùng nổ từ đầu bút, xua tan một phần bóng tối dày đặc của hành lang.

Ánh sáng đó không chiếu rọi vật lý, mà chiếu rọi lên cấu trúc logic ẩn giấu bên dưới bề mặt hiện thực.

Anh hét lên: "Tôi không thuộc về đây!"

Tiếng hét của anh vang lên không chỉ là âm thanh, mà là một sóng xung kích năng lượng thuần túy, làm rung chuyển cấu trúc dữ liệu của hành lang.

Những bức tường bê tông bắt đầu nứt nã, tiết lộ ra những dòng mã nhị code chảy tràn như máu từ các vết thương trên cơ thể con người.

Shadow gầm gừ trong tâm trí anh, không còn kiểm soát được sự sợ hãi khi đối mặt với nguồn gốc thật sự của chính nó.

Bóng đen co rút lại, run rẩy trước ánh sáng xanh lam đầy uy quyền đó.

Lý Minh bước tới căn hộ 103, cánh cửa gỗ mục nát tự động mở ra dưới áp lực của sóng xung kích vừa rồi.

Bên trong căn phòng không có đồ đạc gì cả.

Chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt ngay giữa sàn nhà trống trơn, và trên đó là một cuốn sách bìa đen dày cộp đang tỏa ra hơi lạnh giá buốt da.

Lý Minh tiến lại gần, cảm giác bất an dâng lên cao độ.

Cuốn sách này không thuộc về thế giới vật lý thông thường; nó là một artifact — hiện vật được tạo thành từ sự ngưng tụ của nỗi sợ hãi tập thể của cả tòa chung cư Hòa Bình trong suốt mười năm qua.

Nó chứa đựng những gì mà Giám đốc Trương muốn xóa bỏ hoàn toàn khỏi lịch sử Tân Long: bằng chứng sống về việc hệ thống Runtime có thể bị thao túng để giết người hàng loạt dưới danh nghĩa "ổn định xã hội".

Lý Minh nhìn vào cuốn sách trên bàn.

Trang giấy trắng bệch, nhưng khi anh đưa tay chạm vào, những dòng chữ bắt đầu hiện lên.

Chúng là những ký ức mà anh đã cố tình lãng quên: sự thất bại trong gia đình, những lần bỏ rơi, và nỗi sợ cô đơn ăn mòn tâm trí anh từ nhỏ.

Nhưng giờ đây, chúng không còn là của riêng Lý Minh nữa.

Những dòng chữ này thuộc về hàng trăm cư dân khác từng sống ở đây trước khi họ biến mất vào hư vô vì niềm tin sai lệch do RCA gieo rắc.

mới là sự thật," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc.

Anh đọc lướt qua những trang đầu tiên và nhận ra một mô hình kinh hoàng: tất cả các vụ "biến mất bí ẩn" trong thành phố đều không phải là tai nạn hay tội ác ngẫu nhiên.

Chúng được lập trình sẵn.

Mỗi lần một cư dân bắt đầu nghi ngờ hệ thống Runtime, họ sẽ bị đưa vào khu vực cách ly như chung cư Hòa Bình này, nơi niềm tin của họ bị phân tích, thao túng và cuối cùng là xóa sổ hoàn toàn khỏi thực tại khách quan.

Họ không chết theo nghĩa sinh học; ý thức của họ trở thành nhiên liệu duy trì sự ổn định cho ảo cảnh an toàn mà Giám đốc Trương tự hào xây dựng nên.

Lý Minh cảm thấy máu lạnh toát ra sống lưng.

Điều này giải thích vì sao RCA luôn tìm cách ngăn cản bất kỳ ai phát hiện ra kẽ hở trong hệ thống.

Không phải để bảo vệ công chúng khỏi nguy hiểm, mà là để bảo vệ nguồn năng lượng duy trì sự tồn tại của chính họ.

Giám đốc Trương không chỉ kiểm soát niềm tin; ông ta đang ăn thịt linh hồn những người nghi ngờ để nuôi dưỡng thành phố này.

Cánh cửa căn phòng đóng sầm lại phía sau lưng Lý Minh trước khi anh kịp quay đầu.

Bóng tối bên ngoài hành lang bắt đầu tràn vào, dày đặc và nặng nề hơn bao giờ hết.

Shadow cố gắng giành quyền kiểm soát cơ thể anh lần nữa, lợi dụng nỗi kinh hoàng mới vừa phơi bày này để phá vỡ hàng rào tâm lý mong manh cuối cùng của Lý Minh.

"Hãy cho tôi ra," giọng nói đầy ác ý thì thầm trong đầu anh, ngọt ngào và nguy hiểm như mật ong độc.

"Tôi có thể giúp anh tiêu diệt Trương.

Tôi biết cách làm thế nào để sụp đổ toàn bộ hệ thống này."

Lý Minh nghiến răng, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh biết rằng Shadow đang nói thật một phần — ý thức của kẻ sát nhân kiếp trước chắc chắn nắm giữ những bí mật tối tăm về Runtime mà ngay cả Lý Minh cũng chưa từng chạm tới.

Nhưng giá phải trả cho sự hợp tác đó là gì?

Sự hủy diệt hoàn toàn bản thân anh, hay tệ hơn nữa, việc để cái ác kia thống trị cơ thể mình sau khi công cuộc báo thù kết thúc?

"Không," Lý Minh đáp lại trong lòng, giọng nói lạnh băng và cứng rắn như thép.

"Anh chỉ muốn phá hủy vì anh không thể chịu đựng được ánh sáng của sự thật." Anh nâng bút ký lên cao hơn nữa, chuẩn bị vẽ một lệnh xóa dữ liệu mạnh mẽ để giải phóng bản thân khỏi cái bẫy này trước khi Shadow có cơ hội chiếm quyền hoàn toàn.

Năng lượng xanh bùng cháy rực rỡ trong lòng bàn tay anh, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời chống lại sự xâm nhập của bóng tối từ bên ngoài cũng như từ chính tâm trí mình.

Nhưng ngay lúc đó, mặt trang sách trên cuốn artifact bắt đầu biến đổi nhanh chóng.

Những dòng chữ cũ mờ đi và thay vào đó là hình ảnh hiện ra trước mắt Lý Minh: một phòng thí nghiệm ngầm dưới lòng đất sâu thẳm của Tòa nhà RCA.

Và ở trung tâm căn phòng đó, đang bị giam giữ trong buồng cách ly năng lượng cao nhất...

chính là em gái của Trần Anh.

Cô ấy không phải là quái vật ngẫu nhiên như hồ sơ ghi chép; cô ấy là kết quả trực tiếp của thí nghiệm thao túng niềm tin quy mô lớn mà Giám đốc Trương tiến hành nhằm tạo ra một "người mang mầm mống sụp đổ hệ thống" — một vũ khí sống có khả năng phá vỡ ảo cảnh an toàn chỉ bằng sự hiện diện của mình.

Lý Minh sững sờ.

Tất cả những gì Trần Anh đang làm, tất cả những hy sinh và rủi ro mà cô ấy chấp nhận để điều tra RCA...

đều không phải vì công lý mù quáng hay lòng trung thành bị thao túng.

Nó là một trò chơi đã được sắp đặt sẵn từ lâu bởi Giám đốc Trương, người biết rõ rằng chỉ có sự tuyệt vọng của một người em gái mới đủ mạnh mẽ để tạo ra vết nứt cần thiết cho hệ thống này vận hành ổn định hơn nữa — bằng cách loại bỏ những yếu tố bất ổn thông qua việc kiểm soát chúng.

Lý Minh mở mắt ra.

Anh vẫn đứng trước chung cư Hòa Bình, nhưng lần này, tòa nhà đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là một khoảng đất trống hoang tàn với những đống đổ nát thực sự và biển cảnh báo "Cấm Vào" rusted đỏ rỉ sét nằm chênh vênh giữa bụi cỏ dại cao quá đầu gối.

Mặt trời đã lặn từ lâu, bóng tối thực sự bao phủ bầu trời Tân Long dày đặc như mực đen泼 ra trên giấy trắng.

Không có sao, không có trăng, chỉ có những ngọn đèn đường nhấp nháy yếu ớt phát ra ánh sáng vàng hoe bệnh hoạn chiếu rọi xuống mặt đất lạnh lẽo.

Lý Minh nhìn quanh mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực khô khan.

Anh vừa thoát ra khỏi bẫy tâm lý phức tạp nhất mà Runtime từng tạo ra cho một cá nhân đơn lẻ, nhưng cái giá phải trả là anh giờ đây đã biết quá nhiều điều nguy hiểm hơn cả sức mạnh của Shadow bên trong đầu mình.

Và tệ hại hơn nữa, từ xa phía cuối con đường vắng vẻ ấy, tiếng còi xe cảnh sát đặc nhiệm RCA đang vang lên ngày càng rõ ràng và gấp gáp, kèm theo ánh đèn xanh đỏ xoay tròn cắt ngang màn đêm đen tối như lưỡi dao sắc bén chuẩn bị chém xuống đầu anh bất cứ lúc nào.

Lý Minh mỉm cười nhạt nhẽo, rút khẩu súng lục giả định từ trong túi áo khoác — thứ vũ khí duy nhất có thể bắn vào mã nguồn Runtime nếu anh tập trung đủ mạnh.

Cuộc chơi vừa bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập