Chương 26

Chương 26 — Vết Nứt Hiện Thực: Kẻ Địch Nhân Loại

Con hẻm không chỉ tối.

Nó là sự vắng mặt của ánh sáng, một khoảng trống trong dữ liệu của thành phố nơi các pixel của thực tại đã bị xóa bỏ.

Lý Minh bước vào, đôi giày cũ của anh tạo ra tiếng động khô khốc trên mặt đất bê tông nứt nẻ.

Không khí ở đây không mang mùi ẩm mốc của rác thải hay nước thải như những con hẻm bình thường khác trong Tân Long.

Nó mang mùi ozone, mùi của những tia sét đang bị giam cầm trong một vỏ bọc kim loại, và mùi kim loại gỉ sét – mùi của sự phân rã.

Đây là một "Vùng Chết" (Dead Zone).

Nơi mà niềm tin tập thể của cư dân thành phố đã hoàn toàn sụp đổ, hoặc tệ hơn, nơi họ đã chọn quên đi sự tồn tại của nó.

Trong thế giới vận hành bởi Runtime, sự quên lãng không phải là sự im lặng; nó là một lệnh xóa dữ liệu vật lý.

Nếu đủ nhiều người tin rằng nơi này không tồn tại, nơi này sẽ ngừng hiện hữu.

Nhưng Lý Minh đang đứng ở đây.

Và điều đó có nghĩa là anh là một lỗi hệ thống.

Một ngoại lệ.

Anh dừng lại, tay chạm vào thành tường.

Bề mặt bê tông lạnh lẽo và trơn trượt, nhưng dưới lòng bàn tay, anh cảm thấy một sự rung động li ti.

Không phải địa chấn.

Đó là tần số của năng lượng dị dạng đang chảy dưới lớp vỏ thực tại mỏng manh.

Ánh đèn đường phía đầu hẻm đã chết từ lâu, nhưng Lý Minh không cần ánh sáng.

Anh cần sự tĩnh lặng để lắng nghe nhịp đập của Runtime.

"Mỗi bước chân là một sự vi phạm," anh tự nhủ, giọng nói trong đầu anh lạnh lẽo như thép.

Anh không sợ hãi.

Sợ hãi là một biến số không thể kiểm soát, và Lý Minh đã loại bỏ nó khỏi phương trình của mình từ lâu.

Anh chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Mệt mỏi vì phải duy trì sự tỉnh táo trong một thế giới đang dần tan chảy thành những ký hiệu nhị phân.

Hít vào một hơi sâu, anh cố gắng lọc bỏ mùi kim loại khó chịu.

Theo nguyên tắc của thế giới này, sự tập trung là vũ khí duy nhất.

Nếu anh tin rằng mình có thể đi qua, anh sẽ đi qua.

Nếu anh nghi ngờ, thực tại sẽ sụp đổ và nuốt chửng anh.

Anh bước tiếp.

Bóng đen phía sau lưng anh – thứ mà anh biết không phải là bóng của chính mình – dường như dài hơn, dày hơn, bám vào gót giày anh như một ký sinh trùng vô hình.


Khoảnh khắc Lý Minh thừa nhận cảm xúc, không khí trong hẻm thay đổi đột ngột.

Không phải là sự thay đổi về nhiệt độ hay áp suất.

Đó là sự thay đổi về cấu trúc.

Những bóng hình không tan biến mà ngược lại, chúng trở nên rõ ràng hơn, chi tiết hơn.

Chúng không còn là những bóng ma mờ ảo của nỗi sợ hãi.

Chúng là những bóng ma của chính những cư dân đã mất, bị mắc kẹt trong vòng lặp của nỗi sợ mà Lý Minh từng vô tình gieo rắc.

Một người phụ nữ mặc áo dài trắng, tóc dài che kín mặt, đứng giữa con hẻm.

Cô ấy không nhìn Lý Minh.

Cô ấy nhìn vào không gian trước mặt mình, nơi những chuỗi dữ liệu xanh lam đang cuộn trôi như mưa.

Một cậu bé ngồi bệt trên đất, ôm đầu, run rẩy.

Một ông lão ngồi trên bậc thềm, mắt trợn to, miệng há ra trong một tiếng hét câm lặng.

Họ không phải là quái vật.

Họ là nạn nhân.

Nạn nhân của sự kiểm soát niềm tin.

Nạn nhân của sự thật bị đàn áp.

Lý Minh dừng lại.

Tim anh đập nhanh hơn.

Anh đã biết điều này sẽ xảy ra.

Nhưng nhìn thấy nó bằng mắt thường vẫn khiến dạ dày anh co quắp.

Những người này không bị Runtime xóa bỏ hoàn toàn.

Họ bị kẹt lại.

Bị mắc kẹt giữa sự thật và ảo cảnh.

Họ là những lỗi không thể định dạng.

*"Sự thật không phải là điều bạn muốn nghe,"* giọng nói của Người Shadow vang lên, lần này nó rõ ràng hơn, gần gũi hơn.

*"Nó là điều bạn không thể chịu đựng được."*

Lý Minh nhìn vào người phụ nữ trong áo dài trắng.

Anh nhận ra khuôn mặt đó.

Đó là nạn nhân của vụ án đầu tiên mà anh đã điều tra.

Vụ án mà RCA đã che giấu.

Vụ án mà em gái của Trần Anh đã liên quan.

Cô ấy không chết.

Cô ấy đã bị biến đổi.

Bị biến thành một phần của hệ thống.

Arc Twist xuất hiện: Lý Minh nhận ra rằng anh không phải là người đang phá vỡ hệ thống.

Anh là một phần của hệ thống.

Anh là công cụ để Runtime tự sửa chữa.

Những vết nứt anh tạo ra không phải là sự giải phóng.

Đó là sự tái cấu trúc.

Anh đang giúp Runtime loại bỏ những lỗi cũ để tạo ra một phiên bản mới, hoàn hảo hơn, tàn nhẫn hơn.

Cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng anh.

Anh đã nghĩ mình là một người nổi dậy.

Một kẻ phá hoại.

Nhưng thực tế, anh chỉ là một kỹ thuật viên đang dọn dẹp rác thải.

Và bây giờ, anh đã dọn dẹp đến chính bản thân mình.

Người phụ nữ trong áo dài trắng quay đầu lại.

Khuôn mặt cô ấy không có mắt.

Chỉ có hai lỗ hổng đen nhánh, giống như những "Cảnh sát Kính".

Nhưng ánh mắt từ những lỗ hổng đó không phải là ánh mắt của một cỗ máy.

Đó là ánh mắt của một người phụ nữ đang đau khổ.

*"Giúp chúng tôi,"* cô ấy thì thầm.

Giọng nói không vang lên trong không khí, mà trực tiếp trong tâm trí Lý Minh.

*"Hãy nhớ chúng tôi."*

Lý Minh cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội.

Ký ức ập vào.

Anh nhớ thấy mình ký tên vào một bản hợp đồng.

Không phải hợp đồng lao động.

Mà là một giao dịch linh hồn.

Anh đã bán đi khả năng cảm nhận nỗi đau của mình để đổi lấy sức mạnh kiểm soát bóng tối.

Và người mua nó không phải là Trương.

Mà là chính anh, trong một kiếp sống khác.


Lý Minh cầm tấm thẻ, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay.

Tấm thẻ không có tên, chỉ có một biểu tượng: một mắt đang mở, nhưng con ngươi là một mã nguồn bị lỗi.

Sở Nghiên Cứu biến mất trong bóng tối trước khi Lý Minh kịp hỏi thêm bất cứ điều gì, để lại anh đứng một mình trong sự im lặng của con hẻm.

Tuy nhiên, sự im lặng này không còn trống rỗng.

Nó đầy ắp những câu hỏi chưa được giải đáp.

Tấm thẻ trong tay anh bắt đầu nóng lên.

Không phải nhiệt độ vật lý.

Mà là sự cộng hưởng.

Nó đang kết nối với một thứ gì đó.

Một thứ gì đó ở sâu bên dưới lớp vỏ thực tại.

Một thứ gì đó đang chờ đợi anh.

Lý Minh nhìn lên.

Trên bầu trời Tân Long, những ngôi sao không còn ở vị trí cũ.

Chúng đang di chuyển.

Tạo thành một hình dạng.

Một hình dạng quen thuộc.

Hình dạng của con mắt.

Con mắt của Runtime đang mở ra.

Và nó đang nhìn thẳng vào anh.

Lý Minh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sự mệt mỏi.

Nhưng trong đôi mắt anh, có một tia sáng mới.

Tia sáng của sự quyết tâm.

"Đến lượt anh rồi," anh thì thầm, không biết nói với ai.

Có thể là với Shadow.

Có thể là với Giám đốc Trương.

Hoặc có thể là với chính phiên bản cũ của mình.

Anh bước vào bóng tối, không còn sợ hãi.

Vì anh biết rằng bóng tối không phải là nơi kết thúc.

Nó là nơi bắt đầu của sự thật.

Và sự thật, dù có đau đớn đến đâu, cũng đáng để theo đuổi.

Nhưng khi anh quay lại, anh thấy Trần Anh đang đứng ở đầu đường.

Cảnh sát điều tra đặc nhiệm RCA.

Gương mặt của cô ấy tái nhợt, mồ hôi ướt đẫm trán.

Cô ấy không nhìn Lý Minh.

Cô ấy nhìn vào tấm thẻ trong tay anh.

*"Anh đã làm gì?"* cô ấy hỏi, giọng run rẩy.

Lý Minh không đáp.

Anh chỉ nâng tấm thẻ lên.

Và từ ánh sáng tím than phát ra từ nó, một bóng đen khổng lồ bắt đầu hình thành.

Không phải bóng của Lý Minh.

Mà là bóng của cả thành phố.

Và nó đang đói.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập