Chương 25

Chương 25 — Vết Nứt Hiện Thực: Kẻ Địch Nhân Loại



Lý Minh quỳ gối giữa đống đổ nát của con hẻm狭窄, phổi đau nhói vì hít phải bụi tro lẫn mùi ozone nồng nặc.

Không khí xung quanh không tĩnh lặng mà rung động với một tần số thấp, gây ra cảm giác buồn nôn và дезориентация.

Đây là hậu quả trực tiếp của "Hiệu Ứng Runtime" khi một thực thể dị năng vừa tan biến, để lại vết thương trên cấu trúc thực tại.

Những mảnh vỡ bê tông không nằm yên; chúng lơ lửng ở độ cao hai mươi centimet, xoay chậm theo một quỹ đạo hỗn loạn, như thể trọng lực tại đây đang bị một bàn tay vô hình vặn xoắn.

Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay.

Kim giây không di chuyển theo chiều kim đồng hồ mà giật lùi, rồi lại tiến nhanh gấp đôi tốc độ bình thường.

Thời gian ở đây đã bị lỗi.

Lý Minh nhắm mắt, cố gắng lọc bỏ những hình ảnh ký ức vừa ập vào đầu – nhật ký viết bằng máu, khuôn mặt già nua của cái bóng, và lời thú nhận rằng anh là nguyên nhân của mọi sự sụp đổ.

Đó là một cái bẫy.

Một sự thao túng tâm lý tinh vi từ bên trong chính ý thức của anh.

Nếu anh chấp nhận nó, anh sẽ trở thành một phần của hệ thống, một mã nguồn vĩnh cửu phục vụ cho Runtime.

Một giọng nói vang lên trong đầu, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong thùy trán.

*"Anh đang nghi ngờ.

Sự nghi ngờ là điểm khởi đầu của sự thật."*

Lý Minh mở mắt, đôi tròng đen lạnh lẽo quét qua bóng tối.

"Im đi," anh thì thầm, giọng khàn khàn.

"Tôi không cần sự hướng dẫn từ một kẻ giết người."

Bóng đen phía sau lưng anh co giãn nhẹ, như một phản ứng sinh học hơn là một hiện tượng siêu nhiên.

Lý Minh đứng dậy, khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo.

Anh cần di chuyển.

Nơi đây không còn an toàn.

Sự hiện diện của anh vừa kích hoạt một phản ứng miễn dịch của thành phố.

Tân Long không cho phép các lỗi hệ thống tồn tại quá lâu.

Nó sẽ sửa chúng, hoặc xóa chúng.

Và Lý Minh biết rõ, trong thuật ngữ của Runtime, "xóa" nghĩa là gì.

Anh cúi người, bước qua những mảnh kính vỡ.

Mỗi bước chân đều được tính toán.

Anh không đi theo đường thẳng, mà đi theo những góc khuất nơi ánh đèn đường không chiếu tới.

Trong thế giới được xây dựng bởi niềm tin, bóng tối là nơi duy nhất mà các quy luật vật lý chưa được "nhìn thấy" đủ mạnh để trở nên cố định.

Ở đây, anh có thể thở phào nhẹ nhõm, dù chỉ trong vài giây.



Lý Minh lê bước thoát khỏi con hẻm, di chuyển dọc theo tường nhà, tránh xa những khoảng trống nơi bóng tối tụ tập.

Tiếng bước chân của cảnh sát ngày càng gần, nhưng chúng không còn là những bước chân bình thường.

Chúng tạo ra những âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng gỗ snapping dưới nước.

Anh quay lại nhìn và thấy một nhóm cảnh sát RCA đang tiến vào hẻm.

Họ không mặc đồng phục thông thường.

Bộ đồ bảo hộ của họ được làm từ một loại vật liệu phản quang, lấp lánh dưới ánh đèn neon, khiến họ trông giống như những con sâu biển khổng lồ.

Mặt nạ của họ không có mắt.

Thay vào đó, là hai lỗ hổng đen nhánh, từ đó tỏa ra những tia sáng xanh lam quét qua không gian.

Họ không nhìn bằng mắt.

Họ "quét" bằng dữ liệu.

*"Mục tiêu đã được xác định,"* một giọng nói cơ học vang lên, không từ loa, mà trực tiếp từ các thiết bị định vị trên người họ.

*"Chỉ số Niềm tin của mục tiêu: 0%.

Phân loại: Lỗi Hệ thống.

Nhiệm vụ: Định dạng."*

Lý Minh nín thở.

Anh đã biết điều này sẽ xảy ra.

Nhưng nhìn thấy nó bằng mắt thường vẫn khiến dạ dày anh co quắp.

Những người này không phải là cảnh sát.

Họ là những bộ phận dọn dẹp của Runtime.

Họ không bắt giữ.

Anh quay lại, chạy vào một cửa hàng sửa chữa đồng hồ cũ kỹ nằm ngay góc hẻm.

Cánh cửa kính vỡ vụn dưới sức nặng của anh.

Bên trong, mùi dầu máy và bụi kim loại bao trùm.

Hàng ngàn chiếc đồng hồ treo trên tường, tất cả đều chạy ở những tốc độ khác nhau.

Có những chiếc chạy nhanh đến mức kim giây trở thành một vòng tròn mờ, có những chiếc đứng hoàn toàn bất động, kim giờ đóng băng ở đúng 3:33 AM.

Đây là một "điểm mù".

Một nơi mà niềm tin của cư dân thành phố đã quên đi, hoặc cố tình không muốn nhớ.

Cửa hàng này đã đóng cửa mười năm, nhưng trong dữ liệu của Runtime, nó vẫn tồn tại như một lỗi không thể xóa.

Lý Minh biết điều này vì anh đã nghiên cứu bản đồ lỗi của thành phố.

Đây là nơi duy nhất anh có thể ẩn náu tạm thời.

Anh khóa cửa, dùng một chiếc bàn gỗ cũ chặn lại.

Tiếng bước chân của những "Cảnh sát Kính" dừng lại bên ngoài.

Chúng không đập cửa.

Chúng bắt đầu "giải mã" nó.

Lý Minh nhìn thấy cánh cửa gỗ bắt đầu phân rã thành những chuỗi nhị phân, các ký tự 0 và 1 cuộn trôi lên trần nhà.

Thời gian đang trôi qua nhanh hơn.

Anh phải hành động ngay.



Con quái vật kính kim loại lao về phía Lý Minh với tốc độ kinh hoàng.

Những lưỡi dao kim loại trên cơ thể nó quay tròn, cắt không khí tạo thành những cơn gió nhỏ.

Lý Minh không né tránh.

Anh đứng yên, tập trung tất cả ý thức vào chiếc đồng hồ bỏ túi trong tay.

Anh không tin vào sức mạnh vật lý.

Anh tin vào sự ngưng tụ của thời gian.

Anh ném chiếc đồng hồ ra trước mặt, nhưng không phải để làm vũ khí.

Anh ném nó vào không gian giữa anh và kẻ tấn công.

Khi chiếc đồng hồ va chạm với luồng dữ liệu của kẻ tấn công, một vụ nổ âm thanh vang lên, không phải là tiếng nổ, mà là tiếng vỡ của một ngàn tấm gương cùng lúc.

Không gian xung quanh Lý Minh nứt nẻ.

Những vết nứt màu tím than lan tỏa từ điểm va chạm, xé toạc lớp thực tại ảo.

Lý Minh bước vào vết nứt.

Bên trong vết nứt, thế giới là một bức tranh trừu tượng.

Màu sắc bị đảo ngược.

Âm thanh bị chậm lại.

Lý Minh thấy hình ảnh của chính mình từ những năm trước, những ký ức bị Runtime che giấu.

Anh thấy mình đứng trước một chiếc gương, nhưng phản chiếu không phải là anh, mà là một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt che bởi một tấm mặt nạ bằng đồng.

*"Ai là bạn?"* Lý Minh hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian dữ liệu.

Người đàn ông trong gương không đáp.

Thay vào đó, anh ta giơ lên một tấm thẻ nhựa.

Trên đó là dòng chữ: *KẸ ĐỊCH NHÂN LOẠI - PHÂN KHỐI 1*.

Lý Minh cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội.

Ký ức ập vào.

Anh nhớ thấy mình ký tên vào một bản hợp đồng.

Không phải hợp đồng lao động.

Mà là một giao dịch linh hồn.

Anh đã bán đi khả năng cảm nhận nỗi đau của mình để đổi lấy sức mạnh kiểm soát bóng tối.

Và người mua nó không phải là Trương.

Mà là chính anh, trong một kiếp sống khác.

*"Sự thật không phải là điều bạn muốn nghe,"* giọng nói của Người Shadow vang lên, lần này nó rõ ràng hơn, gần gũi hơn.

*"Nó là điều bạn không thể chịu đựng được."*

Lý Minh mở mắt.

Anh đang nằm trên sàn nhà của cửa hàng đồng hồ.

Cánh cửa đã biến mất.

Những cảnh sát kính không còn ở đó.

Thay vào đó, một người phụ nữ mặc áo choàng đen đứng ở cửa, tay cầm một tấm thẻ nhựa.



Lý Minh bước ra khỏi cửa hàng sửa chữa đồng hồ, chuẩn bị đối mặt với hệ quả của hành động của mình.

Anh mong đợi cảnh sát sẽ bao vây anh, hoặc ít nhất là những người chứng kiến sự kiện này sẽ báo cáo.

Tuy nhiên, khi anh nhìn ra đường, anh thấy một cảnh tượng khác hoàn toàn.

Những người dân trong khu vực, những người trước đây đang hoảng loạn chạy trốn, bây giờ đang đứng im bất động.

Họ nhìn về phía anh với ánh mắt trống rỗng.

Chỉ số Niềm tin của họ đã bị reset về 100%.

Màu xanh lá cây ổn định.

Họ không nhớ gì.

Họ không thấy gì.

Họ chỉ thấy một người đàn ông bình thường bước ra từ một cửa hàng đóng cửa.

Đây là cơ chế tự vệ của Runtime.

Nó không chỉ xóa bỏ mối đe dọa.

Nó xóa bỏ bằng chứng.

Và nó xóa bỏ ký ức của những người chứng kiến.

Lý Minh cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc.

Anh vừa phá vỡ một phần của thực tại, và thành phố đã khâu lại vết thương đó bằng cách tẩy xóa ký ức của những người vô tội.

Anh là một kẻ thù của sự thật, nhưng anh cũng là một kẻ thù của sự bình yên.

Người phụ nữ trong áo choàng đen bước lại gần.

Khuôn mặt của cô ấy bị che bởi một tấm面纱 mỏng, nhưng Lý Minh có thể cảm nhận được ánh mắt của cô ấy.

Nó không phải là ánh mắt của một kẻ thù.

Nó là ánh mắt của một người dẫn đường.

*"Anh đã làm đúng,"* cô ấy nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió.

*"Nhưng anh đã đánh thức những con mắt khác."*

Cô ấy đưa cho Lý Minh tấm thẻ nhựa.

Trên đó là một địa chỉ.

Không phải địa chỉ trong thế giới vật lý.

Mà là một tọa độ trong Giao Diện Ẩn Hình.

*"Đây là nơi bắt đầu,"* cô ấy nói.

*"Và cũng là nơi kết thúc."*

Lý Minh cầm tấm thẻ.

Nó lạnh lẽo, nhưng cũng mang lại một cảm giác kỳ lạ của sự an toàn.

Anh biết rằng đây là một cái bẫy.

Nhưng anh cũng biết rằng đây là bước duy nhất anh có thể đi tiếp.

Lý Minh cầm tấm thẻ nhựa, cảm thấy trọng lượng của nó trong lòng bàn tay.

Nó lạnh lẽo, nhưng cũng mang lại một cảm giác kỳ lạ của sự an toàn.

Phụ nữ trong áo choàng quay đi, biến mất vào đám đông mà không để lại dấu vết.

Lý Minh đứng đó, nhìn theo bóng dáng của cô ấy, cảm thấy một sự hấp dẫn kỳ lạ.

Anh biết rằng đây là một cái bẫy.

Nhưng anh cũng biết rằng đây là bước duy nhất anh có thể đi tiếp.

Khi anh quay lại, anh thấy Trần Anh đang đứng ở đầu đường.

Cảnh sát điều tra đặc nhiệm RCA.

Gương mặt của cô ấy tái nhợt, mồ hôi ướt đẫm trán.

Cô ấy không nhìn Lý Minh.

Cô ấy nhìn vào tấm thẻ trong tay anh.

*"Anh đã làm gì?"* cô ấy hỏi, giọng run rẩy.

Lý Minh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sự mệt mỏi.

*"Tôi đã mở mắt,"* anh nói.

*"Và bây giờ, anh cũng sẽ phải mở mắt."*

Trần Anh bước về phía anh, tay run rẩy rút súng.

Nhưng trước khi cô ấy có thể bắn, tấm thẻ trong tay Lý Minh bắt đầu phát sáng.

Một ánh sáng tím than, giống như màu của những vết nứt.

Và từ ánh sáng đó, một bóng đen khổng lồ bắt đầu hình thành.

Không phải bóng của Lý Minh.

Mà là bóng của cả thành phố.

Và nó đang đói.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập